Phần cuối - Taeyang
Y/N từng nghĩ, đời mình sẽ bình lặng như một bài nhạc không lời – trôi qua từng nhịp mà không có ai thực sự lắng nghe.
Cô chưa từng mong chờ điều gì quá lớn lao. Một tình yêu, một người chồng, hay thậm chí một điều ước điên rồ. Thế nhưng, có một điều duy nhất cô ấp ủ trong suốt bảy năm – chính là anh.
Dong Young Bae, nghệ danh Taeyang, người đàn ông với nụ cười như ánh nắng đầu hạ và đôi mắt có thể cắt xuyên qua phòng thủ của bất kỳ trái tim nào.
Chưa bao giờ cô nghĩ rằng, người mà cô âm thầm yêu quý từ xa, lại ngồi trước mặt cô như thế này – trong buổi xem mắt do cha mẹ hai bên sắp xếp.
“Anh thật sự… là người được sắp đặt để kết hôn với em ạ?” – Cô hỏi, gần như không dám tin.
Anh dựa lưng vào ghế, gật nhẹ, điềm tĩnh như thể đây chỉ là một buổi gặp công việc thông thường.
“Anh cũng giống em thôi. Anh cần một cuộc hôn nhân… để giải quyết vài chuyện. Và nếu cần, sau đó sẽ ly hôn.”
Giọng nói trầm, hơi khàn, chẳng chút bối rối. Nhưng đôi mắt ấy – chúng không nói dối.
Y/N nhìn anh.
Không hiểu sao, thay vì cảm giác bị xúc phạm hay khó xử, cô lại chỉ cảm thấy… biết ơn.
“Vậy… anh có thể kết hôn với em chứ?”
“Anh sẽ kết hôn.”
“Còn… ly hôn?”
“Nếu em muốn.”
Họ ký hợp đồng.
Sống chung.
Không can thiệp chuyện riêng của nhau. Và tuyệt đối không có tình cảm.
Mọi thứ đều rõ ràng, đơn giản… và đầy ranh giới.
Nhưng làm sao ranh giới tồn tại được, khi mỗi sáng mở mắt, người cô từng đặt trong mộng lại là người điềm nhiên bước ra từ phòng tắm với chiếc khăn quấn ngang hông?
Làm sao quên đi nhịp tim, khi mỗi tối anh lại gõ cửa phòng cô, chỉ để hỏi một câu vụn vặt như:
“Em có ăn tối chưa?”
“Muốn đi dạo một chút không?”
Không yêu – thật nực cười.
Cô đã yêu anh… từ 7 năm trước.
Và giờ còn hơn thế nữa.
Nhưng anh thì không.
Anh giữ khoảng cách.
Lịch sự.
Tử tế.
Nhưng lạnh.
Cho đến một đêm.
Một đêm hoàn toàn không theo kế hoạch.
__________
T
rời đổ mưa.
Cô đi về trễ vì tan làm muộn, bị ướt sũng và kiệt sức.
Cửa vừa mở, anh đứng đó – đôi mắt nghiêm nghị.
“Em ở đâu vậy?” – Lần đầu tiên, giọng anh không bình tĩnh. Nó thấp, gay gắt và… đầy tức giận.
“Em… bị kẹt việc. Xin lỗi.”
“Không phải chuyện đó.”
“Vậy… là gì?”
Anh tiến đến gần, mắt gằn lại.
“Anh không hiểu vì sao mình lại nổi điên khi thấy em không nhắn tin. Không hiểu vì sao, khi em không ở đây… nơi này trống rỗng đến phát điên.”
“Taeyang…”
“Chết tiệt…” – Anh siết nhẹ vai cô, hạ giọng, môi gần như chạm vào thái dương.
“Anh đã giữ khoảng cách, đã làm đúng mọi thứ như giao kèo. Nhưng em… em làm anh mất phương hướng.”
Cô ngẩng đầu, ánh mắt chạm vào mắt anh – lần đầu tiên không còn gì giữa họ ngoài sự thật.
“Em chưa bao giờ không yêu anh…” – cô thì thầm.
“Và anh chưa bao giờ ngừng muốn em.”
_________
Nụ hôn đến như bùng cháy.
Không hề nhẹ nhàng, mà như thể họ đã nhịn quá lâu.
Anh kéo cô sát vào ngực, lột từng lớp vải ướt dính ra khỏi cơ thể cô như xé rào cản cuối cùng.
Từng nụ hôn cháy rát, lan xuống cổ, bờ vai, rồi trượt dài theo đường cong nơi eo nhỏ.
“Anh đã tưởng mình chịu được. Tưởng rằng có thể chỉ nhìn em từ xa… nhưng mỗi lần em bước ngang qua phòng anh trong chiếc váy ngủ ấy…” – Anh cắn nhẹ vành tai cô, thì thầm.
“Anh muốn đẩy em vào tường và chiếm lấy em ngay lúc đó.”
Cô siết lấy anh, đôi chân quấn quanh eo anh như cầu xin.
“Vậy giờ thì… đừng kìm nữa…”
Anh cúi xuống, chậm rãi đặt từng nụ hôn nóng bỏng lên giữa đùi cô. Rồi dừng lại nơi nhạy cảm nhất – nơi đang run lên, ướt đẫm vì khát khao bị chạm đến.
“Anh… muốn nghe em nói nó thuộc về ai.”
“Của anh.” – cô bật ra, nghẹn ngào.
“Lớn hơn.”
“CỦA ANH!”
Anh mỉm cười, rồi liếm dọc – chậm, sâu, khiến cô giật mình bật tiếng rên nghẹn.
“Em hương vị thế này mà bảo anh phải chờ? Không đời nào.” – Anh lẩm bẩm, lưỡi xoáy sâu khiến cô cong người lên.
“Anh sẽ khiến em nhớ cái tên của anh, kể cả khi ly hôn rồi.”
Ngón tay anh luồn vào trong, cùng lúc đầu lưỡi vẫn hành hạ điểm mẫn cảm khiến cô nghẹt thở.
“Taeyang… em… sắp…”
“Không được. Anh chưa vào.” – Anh siết eo cô, lật ngược cô lại.
“Anh… làm đi…”
“Em có chắc không? Một khi anh vào rồi… anh không dừng được.”
“Làm ơn…”
Anh đưa dương vật vào cô, rồi đẩy vào sâu đến tận cùng.
Cô hét lên, nắm chặt ga giường, cảm nhận sự tràn đầy, sự kết nối – không phải chỉ là thể xác, mà là cả những năm tháng cô từng yêu anh một mình.
Anh bắt đầu nhấp, từng cú thúc mạnh mẽ, đều đặn, nóng bỏng, khiến cô run rẩy như muốn vỡ ra.
“Em cảm nhận được không? Đây là anh , không phải thần tượng, không phải trong mơ… mà là đàn ông của em.”
“Em biết… em biết mà…!”
“Cô bé của em siết chặt anh quá… muốn giữ anh mãi phải không?” – Anh cười, đẩy sâu hơn.
“Vậy cứ siết đi. Siết đến khi anh không thể rời khỏi em được nữa.”
Anh thay đổi góc độ, bế bổng cô ngồi lên, để cô cưỡi lên người anh.
“Anh muốn nhìn em… khi em tan chảy vì anh.”
Cô nhấp chậm, rồi nhanh, đôi mắt long lanh ngước lên như cầu xin được yêu thương thêm.
Anh nắm eo cô, kéo cô xuống mạnh mẽ theo từng cú dập.
“Em là vợ anh… em là người duy nhất khiến anh phát điên như vậy.”
Cô bật khóc – nhưng là trong hạnh phúc.
“Vậy đừng rời xa em… đừng ly hôn…”
Anh siết lấy cô, hôn cô sâu đến mức cô không thể thở.
“Không. Anh sẽ mãi mãi bên em, Y/N.”
_________
Sáng hôm sau
Cô tỉnh dậy trong vòng tay anh.
Mọi thứ quá thật.
Không còn hợp đồng nào.
Không còn thỏa thuận.
Chỉ còn hai người.
Một tình yêu.
Và một lời hứa không cần giấy tờ.
“Taeyang…”
“Hửm?”
“Em không cần gì cả. Chỉ cần… anh đừng rời đi.”
Anh siết chặt cô hơn, thì thầm:
“Anh sẽ không bao giờ rời đi. Vì anh đã… kết hôn với người anh yêu nhất đời.”
_HẾT_
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co