Nước mắt và 4000 dặm
Nước mắt và 4000 dặm .
Ngày tháng đó .... Là mùa hè đầu ở Japan.
Năm 19
Rồi chuyện đó cũng tới ,trên căn gác nhỏ nơi có Tôi với 5 người lạ vừa quen. Ở xứ lạ lẫm cách nhà 4000 dặm nằm giữa một ngôi làng nhỏ trên cao nguyên Sera . Nơi mà Tôi đặt chân tới một thời gian ngắn trước , còn chưa thích nghi nổi với cuộc sống bộn bề mới lạ .
Thì !!! Tôi nhận tin nhắn từ Người.
Sau chuỗi ngày Người im lặng không một tin nhắn hồi âm .
Người nói .
"Người không muốn yêu Anh nữa "!
Người !
Không một lý do.
Cả không một lời giải thích.
Tôi ! Ngập ngừng trong thoáng chốc ...
"Anh đồng ý..."
Tin nhăn đã gửi .
Không một lời níu kéo.
Vì có lẽ với Tôi ở đây cách 4000 dặm đường. Tôi biết rằng chả có thể lấy được cớ gì để níu kéo thanh xuân của Người .
Tôi chỉ thoáng nghĩ rằng.
Có lẽ Người cần ai đó có thể nắm tay vào mỗi cuối tuần , cần một bờ vai để gục đầu mỗi khi yếu lòng , một cái ôm khi trời trở lạnh , những ngày lễ có thể chở nhau chòng chành đi khắp phố phường đâu đó trên con xe máy cũ , những khi buồn có người lấy khăn thấm khô những giọt nước mắt , có thế thấy được nhau bằng da bằng thịt thay cho những pixel li ty trên màn hình smartphone. Hay có lẽ chỉ là có lẽ thôi là vì Người có ai đó thay thế được Tôi rồi .
Trên căn gác tối ánh sáng lập lòe từ ngọn đèn thủy ngân nhỏ bên con đường trước cửa nhà Tôi . Qua ô kính cửa sổ khẽ chiếu thứ ánh sáng lập lòe vào căn gác nhỏ đó đủ chiếu sáng một phần khuôn mặt hốc hác của Tôi . Tôi ngồi bất động bên chiếc bàn sưởi điện nhỏ , cánh tay run run sau ngày dài mỏi mệt , vẫn cố dùng nó chống lên gò má gầy gò của mình để ngăn cái đầu không bị cắm xuống mặt bàn . Ánh mắt dường như vô định , sâu trong đó dường như là khoảng không đen đặc được nén lại . Khóe mắt lấp lánh thứ ánh sáng phản chiếu từ đèn thủy ngân . Thấy được rằng dường như có thứ gì đó đang được Tôi cố kìm lại trong khóe mi rưng rưng kia. Là nước mắt , giọt nước mắt trào qua hàng mi , đi xuống theo gò má thấp rồi ngưng lại đó . Giọt nước mắt ngưng lại lưng chừng , dường như nó không đủ để có thể rơi xuống đâu đó dưới gò má thấp .
• Giọt nước mắt Tôi dành cho Người .
Tình yêu cách 4000 dặm , nơi Tôi chờ Người trả lời những dòng tin nhắn mang tên đã xem . Là ngày ngày chờ Người online để hỏi thăm , quan tâm những câu vội vã . Hay chỉ là để Tôi nói câu Tôi nhớ Người ...
Thế rồi từ đây đã thôi không còn Người lạ từng thương chờ ta trở về ...
Story #bin
Photo #binstudio
Mậu #Lương
#buidoanvinh
#nuocmatva4000dam
#ngaythangdo...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co