Truyen3h.Co

[Bình Tấn] Rắn Tinh

zắn

yeumotnguoihetdoi

✨ ok yé sơ dù t chưa thi xong như mà fic đây ae ạ😭

Tao viết bỏ nửa xong rồi quay lại viết tiếp nên khúc trên nó hoang dã chứ khúc dưới cũng bình thường ☺️☺️💔

---

Bùn lạnh thấm qua lớp áo rách.
Nguyễn Quang Bình nằm nghiêng giữa bìa rừng, hơi thở đứt đoạn như con dao cùn cứa qua cuống họng. Trăng non treo lửng trên đọt cây, ánh sáng loang loáng trên vệt máu rỉ từ bụng anh, tan vào đất ướt. Xa xa, tiếng đạn đã lặng, chỉ còn tiếng côn trùng rên rỉ như khóc tang.

Anh không còn sức mở mắt nữa.
Chết thì chết thôi, chẳng có gì đáng sợ. Chỉ là gió ở đây lạnh quá, mùi đất lại tanh như sắt rỉ.

Thế rồi có thứ gì đó trườn lên từ mép rừng.
Một hơi lạnh luồn qua da, trơn, mềm, chậm rãi bò dọc theo chân. Lúc đầu Bình tưởng mình đang mơ, hoặc hồn ai đang tới đón. Cái thứ đó nhẹ như sương mà nặng như ác mộng, quấn dần quanh hông, bò lên ngực. Anh muốn phản ứng, nhưng cánh tay chẳng còn nghe lời. Hơi thở anh dồn lại ở cuống họng, tim đập lạc nhịp.

“Cắn đi,” anh nghĩ mơ hồ, “cắn đi, đỡ phải thoi thóp thế này.”

Một âm thanh khe khẽ như gió rít qua kẽ lá, rồi im bặt.
Thay vì nọc độc, là hơi ấm. Một lưỡi ẩm ướt lướt qua da anh, rồi dừng lại bên cổ. Mùi gì đó thoang thoảng vừa lạ, vừa quen, như mùi nhựa rừng pha lẫn mùi thân thể người. Anh cố mở mắt, nhưng trước mắt chỉ là bóng tối.

Rồi tất cả chìm xuống.

Khi tỉnh lại, ánh sáng trắng lóa đâm thẳng qua tán lá. Anh giật mình, hơi thở đã đều hơn, vết thương được băng bằng vải thô, còn trên người... là một bàn tay nhỏ xíu đang đặt lên ngực anh, run run.

Một thằng nhóc ngồi cạnh, mặc áo quân phục sờn màu, đôi mắt sáng lạ thường. Ánh sáng rọi xuống làm má cậu loé lên những vảy bạc mịn như bụi trăng.

“Anh tỉnh rồi,” giọng cậu nhỏ nhẹ, ấm và run.

Nguyễn Quang Bình chết lặng.
Phản xạ lính khiến tay anh vươn ra bóp lấy cổ nó. Cái cổ mảnh khảnh mềm như rắn nước, ấm mà trơn, càng siết càng thấy nó run lên, mắt nó ngấn nước.

“Anh... đau...”

Lời nói đứt quãng, nước mắt rơi xuống mu bàn tay anh, nóng hổi. Cảm giác ấy kéo Bình ra khỏi cơn hoảng. Anh buông tay, ngồi dậy, thở gấp.

Thằng nhóc kia khụy xuống, ho sặc, rồi bật khóc.
“Em cứu anh mà anh còn muốn giết em hả?”

Giọng cậu nghẹn như con nít nhưng mắt thì long lanh, phản chiếu trăng như mặt nước. Bình bối rối không nói nổi, chỉ nhìn theo từng giọt nước mắt rơi xuống đất, loé bạc trong nắng sớm.

Một lát sau, cậu hít mũi, tự nín khóc, rồi nói khẽ:
“Em là Tấn... rắn tinh. Nhưng em không hại ai hết.”

Bình ngồi lặng. Ngoài kia, gió rừng lại thổi, và trong thoáng chốc anh nghe như có tiếng da rắn cọ qua đất ẩm, âm thanh vừa thân mật, vừa đe dọa, như lời hứa của rừng sâu.

Bình còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì thằng nhóc đã luồn tay qua nách anh, đỡ dậy.
Sức nó nhỏ mà lạ thay, khi chạm vào lại có cảm giác mạnh mẽ như rễ cây bấu vào đất. Làn da trơn mát chạm tới đâu là Bình nổi gai tới đó. Anh định vùng ra, nhưng chân vừa nhấc đã thấy cơn đau xé toạc.

“Đừng cử động. Anh gãy xương rồi.”

Giọng Tấn bình thản, ánh mắt dõi lên con dốc nhỏ lúp xúp cỏ dại. Cậu cúi xuống, vác anh lên lưng nhẹ như vác bó củi. Cơ thể cậu ấm lạ, nhịp tim đập không giống con người chậm hơn, sâu hơn, như tiếng trống từ trong đất vọng lên.

Bình gục trên vai cậu, đầu choáng váng, mùi da thịt cậu thoang thoảng lẫn trong hương lá khô. Một lát sau, anh mới nhận ra trên cổ mình còn in dấu tay, chính bàn tay anh vừa bóp lấy mạng sống của thằng nhỏ này.

“...Mày thật ra là thứ gì?”

“Em nói rồi. Rắn tinh.”
Cậu nói như chuyện hiển nhiên.
“Nhưng anh đừng sợ. Rắn trong rừng này sợ em lắm. Em không để ai đụng anh đâu.”

Cái giọng khẽ khàng đó lại khiến Bình thấy nghẹn. Anh im, nghe tiếng lá cọ vào vai áo, tiếng bùn dính gót chân, và giữa tất cả, là hơi thở rì rào của Tấn ngay sát tai mình.

Nhà tranh của cậu nằm lọt thỏm giữa hai tảng đá, mái rơm nghiêng như sắp đổ. Trong nhà chỉ có chõng tre, chum nước, và mùi khói thuốc cũ. Tấn đặt anh nằm xuống, rồi lặng lẽ mở túi vải, lấy ra nắm lá rừng.

“Đau lắm không?”

Bình gật nhẹ.
Tấn ngồi xuống cạnh, quệt bùn sạch khỏi vết thương. Ngón tay cậu mảnh nhưng cứng cáp, miết qua da anh từng chút. Hơi mát từ bàn tay khiến cơn rát dịu đi, thay vào đó là thứ cảm giác khác, khó gọi tên.

“Đừng nhìn em vậy,” cậu khẽ nói, không ngẩng lên. “Người ta nhìn em kiểu đó, rắn trong người em lại tỉnh.”

Bình bật cười, nhưng không nói gì.
Ánh trăng lùa qua mái rơm, rơi lên tóc cậu loé bạc như vảy. Một khoảnh khắc, anh thấy lưng Tấn rung nhẹ, như da cậu thật sự đang chuyển động.

“Mai... Quốc... Tấn,” cậu nói chậm rãi, từng tiếng một. “Tên em. Anh nhớ nhé.”

Bình đáp khẽ, mắt vẫn dán vào đường cổ cong mảnh mai ấy, nơi vảy sáng lấp lánh ẩn hiện dưới da như mảnh trăng bị nuốt nửa.

---

Đêm đổ xuống nhanh như tấm màn ướt.
Ngoài kia côn trùng kêu rát cả tai, gió mang theo mùi rêu, mùi đất và thứ mùi nồng lạ quanh quẩn trong nhà tranh. Bình nằm im trên chõng, mắt chưa dám khép.

Lửa trong bếp đã tàn. Chỉ còn trăng lách qua mái rơm, đổ xuống thân Tấn một dải sáng nhạt.
Cậu ngồi quay lưng lại, lặng im, đôi vai khẽ run.

Thoạt đầu, Bình tưởng cậu đang lạnh. Nhưng rồi anh nghe âm thanh ấy khe khẽ, như lụa cọ lên đá, đều đặn, rờn rợn.
Ánh sáng loé lên nơi cổ, rồi lan dần xuống lưng, những vảy bạc nhỏ nhoi hiện ra, rồi mờ đi, rồi lại hiện.

“...Tấn?”

Cậu không quay lại. Giọng nói mỏng như khói:
“Đừng sợ. Tới lúc em thay da thôi.”

Bình cứng người. Anh chưa bao giờ nghe thứ gì vừa đẹp vừa ghê đến thế. Cả căn nhà dường như thở cùng cậu, từng hơi dài, nặng, ẩm. Mùi da mới trộn lẫn với khói cũ, và trăng rọi lên lớp da lột ra khỏi người Tấn, sáng như sương phủ.

Cậu xoay người. Nửa mặt vẫn là cậu bé trong bộ quân phục sờn rách, nửa còn lại phản chiếu ánh bạc như dòng nước.
“Anh không ngủ được à?”

“Không.”

“Thế nhìn đi.”
Tấn nói mà như thì thầm với bóng tối.
“Em không giấu gì đâu. Thứ anh bóp cổ ban nãy, nó vẫn nằm trong người em đây. Nhưng nó biết thương người.”

Bình chống tay ngồi dậy. Tim anh đập dồn, nhưng không vì sợ. Có cái gì khác, mơ hồ, trôi trong máu anh như cơn sốt, như mùi rừng ngấm dần vào da.

“Em không phải người.”

“Không. Nhưng em cứu anh.”

Giữa ánh trăng, cả hai nhìn nhau. Bóng rắn sau lưng Tấn co lại, tan vào da cậu. Mọi âm thanh lùi dần, chỉ còn nhịp thở của rừng và của hai kẻ ngồi giữa đêm, cách nhau một hơi.

Ánh sáng len qua mái tranh, rọi thành vệt mỏng trên mặt đất.
Nguyễn Quang Bình chợt mở mắt, cơn đau ở chân gần như tan biến. Anh khẽ nhấc thử, vết thương cũ chỉ còn lại vệt hồng nhạt. Không thể nào lành nhanh như vậy, trừ khi…

Bên ngoài, tiếng nước róc rách. Anh nghiêng người nhìn ra, thấy Tấn đang ngồi bên bờ suối, lưng trần, tóc ướt. Nắng sớm chạm vào da cậu loé lên từng vệt bạc li ti, như nước phủ trên vảy. Cậu lấy tay chà lên vai, mảnh da cũ vỡ ra, tan vào dòng nước rồi biến mất.

Bình chống tay ngồi dậy. Mỗi cử động đều khiến anh thấy lạ nhẹ quá, như thể cơ thể này không hoàn toàn là của mình. Mùi rừng, mùi khói và cả mùi Tấn vẫn còn quanh quẩn. Anh chợt nhớ lại đêm trước, nhớ âm thanh mảnh da trượt khỏi thân thể cậu. Mọi thứ thật đến mức anh không biết nên sợ hay tin.

Tấn quay lại, thấy anh đã tỉnh, mỉm cười.
“Anh dậy rồi à. Em nói rồi, rắn tinh giỏi chữa vết thương lắm.”

“Em làm gì tôi?” Bình hỏi, giọng khàn.
“Không làm gì cả. Chỉ chia hơi thở. Anh yếu quá, em phải truyền khí rừng vào. Giờ anh ổn rồi.”
Cậu nói nhẹ tênh, như thể chuyện ấy bình thường.

Bình im, mắt vẫn không rời khỏi cổ cậu. Ở đó, vảy sáng ẩn hiện dưới da như đang sống.
“Người ta mà biết em tồn tại, sẽ săn em,” anh nói.

“Biết rồi thì sao?” Tấn đáp, giọng điềm tĩnh. “Rừng nuôi em, chẳng ai bắt được.”
Rồi cậu ngước nhìn anh, ánh mắt như soi thấu.
“Anh thì khác. Anh là người của chiến tranh, nhưng tim anh đang ở lại đây.”

Bình định phản bác, nhưng cổ họng nghẹn lại. Gió buổi sáng luồn qua, lạnh mà mượt như da rắn. Tấn đứng dậy, đi lại gần. Khi cậu cúi xuống đưa tay chạm vào chân anh, Bình thấy hơi ấm lan ra từ đầu ngón tay, dịu mà kỳ lạ.

“Đừng đi vội,” Tấn nói khẽ. “Anh chưa trả ơn đâu.”

Tấn di chuyển tay lên trên, nhân lúc Bình còn chưa kịp định hình thì cậu đã kéo mạnh cạp quần anh xuống, Bình hoảng hốt níu lại nhưng thằng em của anh mạnh mẽ bật ra đập nhẹ lên gò má ửng hồng của thằng nhỏ trước mặt. Bình cuống cuồng muốn kéo quần lên nhưng tay Tấn siết chặt không cho kéo.

“Mày làm gì vậy? Buông ra!”

Tấn vờ như không nghe thè lưỡi liếm dọc vật đàn ông của Bình một cái, là anh giật thót. Bình nắm tóc nó kéo ra, mặt đanh lại nhìn nó chằm chằm, Tấn gương mắt nhìn Bình ấm ức như con nít bị tranh mất kẹo, cái lưỡi hồng hồng mềm mại vẫn còn vươn ra đó nhưng không biết cất vào đâu

“ Tấn, mày biết mày đang làm gì không?”

“ Anh trả ơn cho em mà” Tấn nó mất ngấn nước nhìn anh, rồi nhìn con cặc của anh đang ngóc đầu mà thèm thuồng như không chạm được.

“Không phải như này, Tấn…ư!?”

Thằng nhóc không nhe tay đặt ngay cạp quần bị kéo tuột của anh nãy giờ, nó kéo mạnh về phía mình Bình phòng thủ hớ hênh thằng em bị cái miệng nhỏ ấm nóng nuốt trọn xém tí là bắn luôn rồi.

“Tấn! Mày điên hả?”

Anh muốn kéo nó ra giống hồi nãy nhưng khuôn miệng nhỏ nhắn của nó hút mạnh một cái làm Bình bật ra một tiếng gầm gừ trong họng. Biết thằng nhóc này cứng đầu rồi, nên Bình chuyển sang nhỏ nhẹ khuyên nó.

“Tấn, ngoan nhả ra cho anh”

Tấn lắc nhẹ đầu, rồi đẩy sâu vào trong họng, Bình sướng đến tê rần đầu óc bàn tay đang siết tóc nó lại theo quán tính mà đẩy mạnh làm con cặc khủng bố của anh chui vào sâu hơn nữa, nước mắt của Tấn trào ra nhưng nó lì vẫn không chịu nhả. Bình thấy vậy thì cũng thuận thế ấn đầu Tấn vào sâu hơn, thân cặc nóng hổi gân guốc chôn sâu trong cổ họng của cậu, Tấn hơi nhích đầu ra kéo theo vệt ẩm ướt trên dương vật thô to kia làm Bình nghẹn họng. Mặt mũi anh đỏ ửng nhăn nhó rõ là khó coi, nhưng con rắn tinh đang quỳ xuống nền đất ẩm kia thì như đói khát mà bú mút thằng em của anh, cái lưỡi ranh ma không ngừng chà xát làm anh sướng rơn nhưng không dám rên lên đành cắn răng chịu đựng.

“Ưk… Tấn, đừng nữa… nhả ra đi”

Bình vỗ nhẹ lên gò má ửng đỏ căng phồng vì ngậm con cặc quá cỡ của mình, nhưng nó lại mút mạnh một cái làm anh suýt bắn, nó gương ánh mắt sáng long lanh như con mèo nhỏ nhà Bình miệng nhỏ há to hết cỡ đang nuốt nhả thằng em anh… Mẹ kiếp, nó là rắn tinh đó Bình!?. Bình siết cầm nó kéo mạnh ra, Tấn ho sặc sụa vì hành động bất ngờ của Bình, nó muốn chồm người tới nhưng bị Bình ngăn lại, anh dựng người nó đứng dậy Tấn lảo đảo, mặt mũi nó đã đỏ hồng hết rồi gò má còn vươn chút nước mắt khô, ánh mắt lờ đờ có chút tủi thân vì bị cái ra khỏi thú vui mới.

“Tấn đủ rồi, mày biết mày đang làm cái gì không?”

“Hức…em ngậm chim cho anh…” Nó nói giọng nghèn nghẹn, hốc mắt ửng hồng

“Mày…” Bình nghẹn lời với độ trung thực của thằng nhóc ngây ngô này.

Nhân lúc anh không để ý bàn tay nhỏ nhắn của Tấn lại mò đến nắm lấy cái thứ đang được chăm sóc dở ở dưới làm Bình hết hồn kéo tay nó ra, rồi anh kéo quần lên không thì con rắn tinh này nó lại giở trò đồi bại gì nữa thì toi.

---

Không khí trong căn nhà như đặc quánh lại.
Nguyễn Quang Bình ngồi phịch xuống nền đất, hơi thở vẫn chưa kịp đều. Ánh trăng ngoài hiên rớt xuống vệt sáng bạc, chiếu lên gương mặt Tấn. Cậu quỳ bên cạnh, hai vai run nhẹ, mắt cụp xuống.

Bình nhìn cậu, ánh mắt ấy vừa ngây vừa lạ. Trong đó có sự tủi thân, một nỗi sợ mơ hồ, và cả thứ gì khác… bản năng, mù quáng, chưa biết gọi tên.

“Tấn,” giọng anh trầm, khàn, “đừng làm vậy nữa. Anh không phải thứ em nghĩ đâu.”

Cậu im lặng. Một lát sau, Tấn ngẩng lên, môi mím lại.
“Em chỉ… muốn gần anh thôi. Khi cứu anh, hơi thở của anh yếu lắm. Em tưởng nếu không chạm, anh sẽ biến mất.”

Bình cứng người. Anh nghe trong giọng nói non trẻ đó không có chút tà ý nào, chỉ có nỗi hoảng loạn thành thật của một sinh vật chưa hiểu nổi cách con người yêu thương.
“Không phải cứ chạm là giữ được người khác, Tấn,” anh nói khẽ. “Có khi càng chạm, càng đánh thức thứ nguy hiểm hơn.”

Tấn cụp mắt. Vài giọt nước từ mái tranh rơi xuống, hòa vào vệt đất loang lổ giữa hai người. Rừng ngoài kia vẫn rì rào, như chẳng quan tâm đến chuyện giữa họ.

Một lát sau, Bình cầm tay cậu, đặt lại lên đầu gối mình, dịu giọng:
“Nghe này. Anh biết em không cố ý. Nhưng con người… yếu lòng lắm. Em đụng vào, là tim họ rối. Hiểu không?”

Cậu gật nhẹ, mắt vẫn không dám ngước.
“Thế… mai anh có đi không?”

“Anh phải đi. Đơn vị đang chờ.”

“Rồi anh quên em hả?”

Bình không trả lời. Anh chỉ nhìn ra ngoài, nơi sương sớm bắt đầu đọng trên tán lá, nơi tiếng đại bác vọng xa, như nhắc anh rằng cuộc đời ngoài kia vẫn đang đổ máu.

Tấn đứng dậy, bước ra hiên. Dưới ánh trăng, bóng cậu kéo dài, phần đuôi hiện ra trong thoáng chốc rồi biến mất.
“Em không giữ anh đâu,” cậu nói nhỏ. “Nhưng rừng thì giữ.”

Bình giật mình nhìn theo, tim anh đập lệch một nhịp. Có lẽ cậu nói thật có những nơi, khi đã bước vào, không ai rời khỏi mà vẫn là chính mình được nữa.

Bình không nhớ mình đứng dậy từ khi nào.
Chỉ biết rằng bóng lưng Tấn giữa ánh trăng khiến ngực anh nghẹn lại. Cậu đứng lặng, đôi vai nhỏ khẽ rung, ánh sáng phản chiếu lên vảy bạc lấm tấm như sương trên lá.

“...Tấn.”
Giọng anh khàn đi.

Cậu quay lại. Đôi mắt cậu ướt, lấp lánh như mặt nước. Trong ánh nhìn ấy không có oán trách, chỉ có sự cô đơn của kẻ sinh ra để bị hiểu lầm. Bình thấy lòng mình trượt khỏi hàng rào lý trí, rơi thẳng xuống nơi mềm nhất của bản năng.

Anh bước đến, chậm thôi, mỗi bước nặng như bị kéo ngược lại bởi hàng trăm tiếng gọi của lý trí. Nhưng rồi chỉ còn hai nhịp tim giữa họ.
Bình đưa tay lên, nắm lấy bờ vai lạnh ấy. Da Tấn mát như nước giếng, nhưng dưới đó là hơi ấm râm ran của sự sống.

Cậu khẽ nói, giọng run như gió lùa qua lá khô:
“Anh sẽ đi mà, sao còn chạm em?”

“Vì anh không quên được.”
Một câu nói bật ra, thô và thật.

Bình kéo cậu vào lòng. Mùi đất ẩm và hương rừng bủa quanh, hòa với hơi thở hai người. Trong khoảnh khắc đó, không còn ranh giới giữa người và yêu tinh, giữa kẻ cứu và người được cứu. Chỉ có tiếng tim hòa làm một, rối loạn, gấp gáp, và đau như đang sống lần đầu.

Tấn áp má vào ngực anh, nghe rõ từng nhịp đập, khẽ hỏi:
“Tim người... ấm quá. Em không có thứ này.”

Bình siết chặt hơn, lời nói bật ra như thở:
“Giờ có rồi.”

Bên ngoài, rừng lay động. Gió thổi qua mái tranh, mang theo hương lá non và hơi lạnh của sương. Dường như cả rừng đang nín thở, chứng kiến hai sinh vật lạ chạm nhau giữa thời kháng chiến một người, một rắn tinh, đều lạc lõng giữa thế giới đang cháy.

Tấn nhón chân cánh môi mềm mại của cậu chạm lên môi Bình, anh thoáng ngạc nhiên định đẩy ra nhưng những ngón tay nhỏ nhắn bấu chặt vào áo anh lưỡi nhỏ non mềm liếm láp đòi hỏi đáp lại từ anh. Tấn nhắm tịt mắt không dám nhìn Bình vì sợ trong ánh mắt đó sẽ là sự chán ghét nào đó mà bản thân nó không muốn. Bình sững sờ rất lâu rồi bàn tay run rẩy bỗng dưng mạnh mẽ ấn lấy gáy Tấn, làm con rắn nhỏ hoảng hốt, nhân lúc đó Bình liền lách lưỡi vào trong khoang miệng nhỏ nhắn của Tấn, bị tấn công đột ngột như vậy Tấn choáng váng siết chặt lấy Bình hơn. Tiếng môi lưỡi giao hợp vang lên thanh âm ướt át vang trong căn nhà nhỏ

Bình nhìn Tấn đang bị hôn cho say, trong lòng dâng lên một cảm giác khó xử, vừa nãy anh còn mạnh mồm bảo cậu đừng như vậy, mà giờ đây người yếu lòng là anh. Bàn tay to dày của Bình từ gáy Tấn trượt dài xuống lưng dừng lại ở cặp mông tròn trịa vừa tay, Bình không kìm được bóp một cái, Tấn đang chìm trong khoái lạc rên khẽ trong họng.

Tấn gần như tan ra trong vòng tay Bình. Hơi thở cậu vấp vào cổ anh, ấm, run và thơm mùi rừng. Căn nhà nhỏ chỉ còn lại tiếng thở, tiếng tim đập, và tiếng mưa bắt đầu lộp độp trên mái tranh.

Bình ép trán mình vào trán cậu, hơi thở quện lại nửa tỉnh, nửa mê. Anh không hiểu mình đang làm gì, chỉ biết rằng nếu buông ra, có lẽ cả hai sẽ chẳng bao giờ gặp lại.

“Tấn…” anh khẽ gọi. Giọng vỡ.
Cậu chỉ lắc đầu, vòng tay siết chặt hơn, như sợ giấc mơ tan biến.

Một lúc sau, Bình gục đầu xuống vai cậu, hít sâu. Rồi anh thì thầm:
“Lẽ ra anh không nên.”

Tấn cười khẽ, ngắn và buồn.
“Em biết. Nhưng… vẫn muốn.”

Bình ôm Tấn lên, bước chân chao đảo giữa nền đất lạnh. Giường tre kêu một tiếng khẽ khi anh đặt cậu xuống.
Ánh đèn dầu chập chờn, soi rõ từng hơi thở, từng quầng sáng trên da.

Tấn ngước lên, đôi mắt như chứa cả đêm dài ngoài rừng  ướt và khó đoán. Bình cúi xuống, hơi thở anh quấn lấy hơi thở cậu, không chạm, chỉ còn cách một nhịp.

“Đừng nhìn anh như thế,” anh khàn giọng.
“Thì anh đừng nhìn em như muốn ăn mất người ta,” Tấn đáp, giọng nhỏ mà cứng đầu.

Bình không đáp lại câu nói đầy thách thức của Tấn. Thay vào đó, anh cúi xuống, lần này không còn do dự. Ánh mắt anh như có lửa, thứ lửa đã âm ỉ từ lâu và giờ bùng cháy, thiêu đốt hết những rào cản cuối cùng. Anh hôn Tấn, một cái hôn thô bạo, đầy chiếm đoạt, khác xa với nụ hôn ngỡ ngàng ban nãy. Đó là cái hôn của một người lính đã quá lâu chịu đựng, của một kẻ sắp phải ra đi và muốn giữ lại thứ gì đó thật sâu, thật đậm.

Tấn rên lên một tiếng nghẹn ngào, hai tay bấu chặt vào lưng áo Bình, những ngón tay nhỏ như muốn xé toạc lớp vải thô. Cơ thể cậu cong lên dưới thân hình vạm vỡ của người lính, đáp lại một cách nồng nhiệt và vụng về. Hơi thở của họ hòa làm một, nóng bỏng và gấp gáp.

Bàn tay chai sạn của Bình luồn dưới lớp áo mỏng của Tấn, xé toạc những cúc áo cuối cùng. Làn da trơn mát, mịn màng lấm tấm vảy bạc của cậu lộ ra dưới ánh đèn dầu chập chờn. Bình nín thở. Vẻ đẹp ấy vừa kỳ ảo vừa khiếp sợ. Anh cúi đầu xuống, miệng anh chạm vào cổ cậu, nơi những vảy bạc nhỏ xíu run lên dưới làn hơi nóng.

"Anh..." Tấn thở hổn hển, giọng khàn đặc vì kích động. "Đừng... đừng dừng lại."

Lời nói như thêm dầu vào lửa. Bình không còn nghĩ được nữa. Anh để mặc cho bản năng dẫn lối. Những nụ hôn, những cái liếm, những vết cắn yêu thương của anh in khắp cơ thể Tấn. Dưới lớp da người, anh cảm nhận được sự chuyển động kỳ lạ, như có một sức sống nguyên thủy khác đang cuộn trào. Mùi của Tấn mùi rừng sâu, mùi cỏ cây ẩm ướt và một thứ mùi hương lạ, gợi cảm xâm chiếm mọi giác quan của anh.

Tấn gần như mê man. Những cảm giác này quá mới mẻ, quá mãnh liệt. Cậu vòng tay ôm lấy đầu Bình, những ngón tay cào nhẹ lên da đầu anh. Thỉnh thoảng, một tiếng rên rỉ giống tiếng rít nhỏ thoát ra từ cổ họng cậu, nghe vừa người vừa thú.

Bình kéo chiếc quần rách nát của Tấn xuống. Đôi chân trần, mảnh khảnh của cậu quắp lấy eo anh. Bình dừng lại một chút, trong đôi mắt đục mờ dục vọng thoáng hiện lên một chút do dự. Nhưng Tấn đã nhìn thấy.

"Không sao đâu," Tấn thì thầm, hơi thở phả vào tai anh. "Cơ thể em... nó linh hoạt hơn người thường. Em sẽ không đau."

Lời nói đó như cởi bỏ xiềng xích cuối cùng. Bình siết chặt eo Tấn, và anh tiến vào. Cả căn nhà như vang lên tiếng thở dài của gỗ tre. Tấn ưỡn người lên, một tiếng kêu nhỏ thốt ra, không phải vì đau đớn, mà vì choáng ngợp. Cậu cảm nhận được sự mạnh mẽ, thô ráp và nóng bỏng của Bình, xâm nhập vào tận sâu bên trong, lấp đầy mọi khoảng trống cô đơn mà cậu đã mang theo bấy lâu.

Bình bắt đầu di chuyển. Mỗi cú đẩy của anh như một lời khẳng định, một sự chiếm hữu điên cuồng. Dưới thân, Tấn rên rỉ, tay chân quấn quít lấy Bình. Làn da cậu dường như sáng lên, những vảy bạc lấp lánh dữ dội theo từng chuyển động. Đôi mắt cậu nhắm nghiền, nhưng Bình có thể thấy được sự đắm đuối, sự đầu thú hoàn toàn trong đó.

"Bình... anh Bình..." Tấn lặp đi lặp lại tên anh như một câu thần chú.

Âm thanh đó, sự phụ thuộc đó, càng kích thích Bình. Anh cúi xuống, hôn lên môi cậu, nuốt lấy những tiếng rên. Tốc độ của anh tăng lên, mạnh mẽ và hỗn loạn. Giường tre kêu cót két theo từng nhịp. Bên ngoài, mưa rừng đổ xuống như trút nước, âm thanh ồn ào đó che lấp đi mọi thứ, như thể thiên nhiên đang bao bọc cho mối tình dị loại đầy tội lỗi và say đắm này.

Bình cảm thấy mình sắp đến đích. Anh siết chặt Tấn trong vòng tay, gầm lên một tiếng khàn đặc, gửi gắm tất cả những dồn nén, những đau khổ và cả sự biết ơn, sự lưu luyến vào trong cơ thể cậu. Cùng lúc đó, Tấn cũng run lên bần bật. Một cảm giác co thắt kỳ lạ, mạnh mẽ và khác thường từ bên trong cậu siết lấy Bình, như những vòng xoáy của một dòng nước ấm. Ánh sáng bạc trên da Tấn loé lên một lần cuối dữ dội rồi tắt hẳn, cậu gục đầu lên vai Bình, thở hổn hển, toàn thân mềm nhũn.

Cả hai nằm đó, không nói năng gì. Chỉ có tiếng mưa rơi và tiếng thở gấp của họ hòa vào nhau. Hơi ấm từ cơ thể họ tỏa ra, xua tan cái lạnh của đêm mưa rừng.

Bình nhìn xuống Tấn trong vòng tay mình. Cậu đã thiếp đi, khuôn mặt thanh thoát hiện lên vẻ mãn nguyện, đôi môi đỏ hồng hé mở. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng sau cuồng dâm, nỗi xót xa và mặc cảm ùa về với Bình. Anh đã làm gì thế này? Anh đã vượt qua ranh giới mà lẽ ra không nên vượt qua.

Nhưng khi nhìn Tấn ngủ say, khuôn mặt hoàn toàn tin tưởng và thả lỏng, trái tim anh lại thắt lại. Anh khẽ vuốt mái tóc ướt đẫm mồ hôi của cậu. Có lẽ, trong thế giới điên đảo này, ranh giới giữa đúng và sai đã quá mờ nhạt. Có lẽ, sự ấm áp của một cơ thể, dù là dị loại, còn thật hơn những viên đạn và mùi thuốc súng ngoài kia.

Anh ôm chặt lấy Tấn, tự hứa với lòng mình, dù chỉ là một đêm, anh sẽ cho cậu sự ấm áp mà cậu khao khát. Còn ngày mai... hãy để ngày mai lo.

Bên ngoài, rừng già vẫn im lặng trong cơn mưa, như đang giữ kín cho bí mật của họ.

---

Ánh sáng ban mai lọc qua kẽ lá, qua mái tranh thưa, rọi xuống hai thân thể quấn quýt.
Nguyễn Quang Bình chợt mở mắt,ý thức ùa về trước tiên không phải là cơn đau ở chân, mà là hơi ấm lạ lùng của một cơ thể khác đang nằm trong vòng tay mình.

Tấn.

Mọi ký ức về đêm qua ập đến, rõ ràng và chói lòa như một tia chớp. Sự cuồng nhiệt, những tiếng rên, hơi thở quyện vào nhau, và cảm giác được là chính mình một con người với những ham muốn nguyên thủy nhất, chứ không phải một người lính chỉ biết đến cái chết. Một cảm giác hổ thẹn và tội lỗi nhức nhối xé toạc sự yên bình vừa chớm.

Anh khẽ rút tay ra, cố gắng không đánh thức Tấn. Nhưng vừa động đậy, cậu đã cựa mình. Đôi mắt mở ra, vẫn long lanh như nước, nhưng dường như có thêm một tầng sâu khó hiểu. Tấn nhìn Bình, không nói gì, chỉ chớp mắt chậm rãi, một nụ cười nhỏ, rất nhỏ nở trên môi.

“Anh… tỉnh rồi.”

Giọng cậu khàn khàn, ấm áp, không còn vẻ trẻ con như hôm qua. Nó mang một sự trầm tĩnh mới.

Bình gật đầu, cổ họng khô đắng. Anh không biết phải nói gì. “Xin lỗi”? Hay “cảm ơn”? Tất cả đều nghe thật giả dối và vô nghĩa. Anh đưa mắt nhìn xuống cơ thể Tấn. Những vết hôn, vết cắn từ đêm qua vẫn còn in hồng trên làn da trắng. Nhưng kỳ lạ thay, những vảy bạc lấm tấm dường như đã mờ đi rất nhiều, thậm chí biến mất ở một số chỗ, khiến cậu trông… giống người hơn.

“Chân anh đỡ hẳn rồi,” Tấn khẽ nói, bàn tay nhỏ xoa xoa lên bắp chân Bình nơi vết thương đã kéo da non. “Hơi thở và tinh khí của rắn tinh chúng em lành vết thương rất nhanh.”

Lời nói đó khiến Bình càng thêm bối rối. Anh ngồi dậy, kéo tấm chăn rách đắp lên người Tấn, một cử chỉ vụng về che giấu sự lúng túng. Cậu để mặc, ánh mắt không rời anh.

“Em… có sao không?” Cuối cùng, Bình cũng cất được tiếng.

Tấn lắc đầu. “Không. Em ổn.” Cậu ngập ngừng. “Chỉ là… lạ lắm. Trong người em… có một phần của anh rồi. Nó ấm lắm.”

Câu nói ngây thơ mà đầy tính chiếm hữu đó khiến trái tim Bình thắt lại. Anh đứng dậy, mặc lại bộ quân phục rách tả tơi, cảm giác vải thô cọ xát vào da thịt như một lời nhắc nhở về thực tại mà anh đang cố chối bỏ. Tiếng chim hót ngoài kia, mùi cỏ cây ẩm ướt sau cơn mưa, tất cả đều tươi mới, nhưng trong lòng anh chỉ thấy nặng trĩu.

“Tôi… phải đi,” Bình nói, giọng cố tỏ ra cứng rắn. “Đơn vị tôi đang chờ.”

Tấn ngồi trên giường, không ngăn cản, cũng không khóc. Cậu chỉ nhìn anh, đôi mắt như thấu suốt. “Em biết. Anh đã nói rồi.”

Bình quay lưng lại, không dám nhìn thẳng vào ánh mắt ấy. Anh bước ra cửa, nơi ánh sáng ban mai tràn ngập. Một bước chân. Rồi hai bước. Tim anh đau nhói, nặng hơn cả vết thương ngày hôm qua. Anh biết mình không thể nào quên được hơi ấm của cái cơ thể ấy, sự ngây thơ đầy bản năng ấy, và cảm giác được sống thật với chính mình.

Đi đi. Đó mới là con đường của mày. Một giọng nói lạnh lùng vang lên trong đầu anh.

Nhưng rồi, một giọng nói khác, nhỏ hơn, nhưng dai dẳng hơn thì thầm: Bỏ lại cậu ta ở đây, một mình, trong căn nhà tranh này, để làm gì? Để chờ đợi một kẻ có thể không bao giờ trở lại?

Bình dừng bước, nắm chặt tay. Anh nghe thấy tiếng động phía sau. Tấn đã đứng dậy, khoác lên mình chiếc áo rách, đang dựa vào cửa, im lặng nhìn theo bóng lưng anh. Không một lời van xin, chỉ là sự chờ đợi.

Và Bình hiểu ra. Anh không thể đi.
Không phải vì nghĩa vụ,không phải vì lòng biết ơn, mà vì một thứ gì đó mạnh mẽ và nguyên sơ hơn thế. Anh quay người lại. Ánh mắt anh gặp ánh mắt Tấn, và trong khoảnh khắc đó, mọi ranh giới lại một lần nữa sụp đổ.

“Tao… không đi nữa,” Bình nói, giọng khàn đặc.

Tấn không ngạc nhiên. Một tia sáng lóe lên trong đáy mắt cậu. Cậu bước xuống hiên, chân trần chạm lên đất ẩm, tiến về phía anh.

“Anh không sợ bị nói là đào ngũ?” Cậu hỏi.

“Sợ,” Bình thở dài. “Nhưng sợ hơn là cả đời này không bao giờ được gặp lại mày.”

Họ đứng đó, giữa rừng sớm, nhìn nhau. Bình biết, quyết định này có thể khiến anh phải trả giá đắt. Nhưng khi Tấn đưa bàn tay nhỏ ra, nắm lấy bàn tay chai sạn của anh, một sự bình yên kỳ lạ lan tỏa trong lồng ngực.

Anh đã chọn. Không phải giữa nhiệm vụ và tình yêu, mà là giữa một cuộc chiến vô nghĩa và một thế giới có thật, dù nhỏ bé, dù kỳ dị, nhưng ấm áp.

Và có lẽ, đối với một người lính đã quá mệt mỏi như Nguyễn Quang Bình, thế giới ấy là đủ.

---

-End-

💥💥💥💥💥

Xin lỗi vì fic nữa nặc nữa mỡ vì t vt kh được điều tay... Nói trắng ra là t lười đó ok

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co