Truyen3h.Co

binryu - the last time for everything

the last time for everything

meisverse


tôi đã ngập ngừng rất lâu, cuối cùng vẫn chọn đặt bút xuống viết cho cậu vài dòng.

gửi đến cậu của tuổi hai lăm, ngày 8 tháng 12 năm 20XX.

cậu biết đấy (mặc dù tôi không chắc cậu còn nhớ không nữa), mất ngủ đã luôn làm bạn với tôi từ rất lâu. và mỗi lần như thế, tôi lại nhìn chằm chằm trần nhà, lục lọi những mảnh kí ức mà mình gói kín.

một dạo nọ, tôi tìm thấy những thứ liên quan đến cậu. đó là một ngăn tủ khóa kín, phủ đầy bụi bặm và đã bị mai mọt dần theo thời gian. có chút hạnh phúc, có chút vui vẻ, có chút hoài niệm. cũng có chút đau xót đến vỡ òa.

tôi nói dối đấy, thực ra tôi nhớ tới cậu mỗi ngày, mơ thấy cậu mỗi đêm. lúc lái xe buồn ngủ sẽ cố gắng nhớ lại những kỷ niệm với cậu, vừa cười vừa đi mới có thể tỉnh táo lái xe.

rảnh rỗi việc đầu tiên làm sẽ là cặm cụi gõ tên cậu trên thanh tìm kiếm. điều sợ nhất mỗi khi thấy số lượng bạn bè trên bất kì trang mạng xã hội nào giảm là sợ cậu đã hủy bạn bè với  tôi. 

lâu lâu vẫn cố nán chân lại những nơi tôi không thích, vì ở đó người ta đang nói chuyện về cậu.

đôi lúc tôi cảm thấy mình thật ngốc. có lẽ vì trí nhớ tôi kém. nên mỗi khi bất kì mối quan hệ nào đi đến dấu chấm hết, tôi cũng chỉ có thể nhớ những điều tốt đẹp chúng ta đã từng cùng nhau trải qua. chứ chưa từng nhớ những thứ tệ bạc mà người ấy đối xử với tôi.

cậu cũng thế, có điều đặc biệt hơn. tôi đã từng tự nhắc mình rằng, lúc ấy cậu cũng từng đối xử tệ với tôi không biết bao nhiêu lần. chỉ là những ngôi sao ấy, khi mặt trời xuất hiện lại không thấy đâu nữa. nụ cười của cậu chính là mặt trời, khi nó xuất hiện, tất thảy những thứ xấu xí cằn cỗi kia liền không quan trọng nữa. cậu là mảnh kí ức mà tôi càng cố quên lại càng nhớ. sự xuất hiện của cậu là cả một quãng đường dài trong cuộc đời tôi. tôi đã từng cố gạt bỏ nó qua một bên, nhưng tôi làm không nổi. nếu không có cậu, có lẽ cuộc đời tôi chỉ vỏn vẹn vài trang sách.

bản thân tôi cũng chưa từng ngờ rằng, có một ngày nọ, lật qua trang sau quyển sách tôi không còn thấy tên cậu nữa. nếu nhớ đến cậu chỉ có thể cặm cụi gặm những trang sách cũ.

đôi lúc tôi cố xé chúng ra thành ngàn mẩu giấy vụn. sau đó lại tự mình loay hoay xếp lại từng mẩu.

có điều là sẽ không bao giờ trọn vẹn nữa, mặc cho bản thân tôi cố gắng đến đâu, tỉ mỉ cẩn thận thế nào, những trang sách kia sẽ mãi thiếu sót những mẩu vụn. khi mà trái tim một người lựa chọn rời đi và rẽ một ngã khác, còn một người lại chọn dậm chân tại chỗ ôm khư khư những kỷ niệm cũ.

chúng ta mất quá nhiều thời gian cho một mối quan hệ để rồi nhận ra cả hai chỉ là người xa lạ, đi chung một đoạn đường, cùng xem một bộ phim, uống chung một ly nước. chỉ là hai đường thẳng cắt nhau tại một điểm, để rồi xa nhau mãi mãi.

hôm ấy tôi nhận được thiệp mời họp lớp, trong đầu tôi đột nhiên bật lên hàng ngàn câu hỏi. liệu rằng cậu có đến không? liệu rằng cậu có nhớ đến tôi không? tôi có nên bắt chuyện với cậu không? nếu có thì phải nói sao?

một nửa của tôi muốn gặp lại cậu da diết, một nữa lại run sợ với việc đối diện với bản thân cậu ở hiện tại. có lẽ tôi đã đắm chìm trong quá khứ lâu quá, đủ lâu để quên đi thời gian đã bào mòn bao nhiêu thứ, tình cảm của chúng ta, lẫn bản thân cậu và tôi.

liệu rằng khi đối diện với cậu, trái tim tôi có run lên một lần nữa hay không?

'' mình hiện tại không còn là dáng vẻ cậu thích khi ấy nữa rồi. ''

'' thực ra thì bởi vì khi ấy mình thích cậu, cho nên bất kì phiên bản nào của cậu cũng hoàn hảo trong mắt mình. ''

''còn bây giờ thì không, đúng không?''

tôi không rõ mình đã nghĩ gì khi hỏi cậu như thế. mặc dù đã diễn tập chuyện này rất nhiều lần, rằng vào một ngày không xa bản thân sẽ phải đối diện một choi soobin không còn thích tôi nữa.

'' mình xin lỗi. ''

mỗi đêm tôi đều phải lặp lại câu xin lỗi cả ngàn lần với cậu. tôi biết cậu ghét câu xin lỗi của tôi đến thế nào, nhưng ngoài câu xin lỗi ra tôi không biết nói gì nữa cả.

'' tại sao? ''

'' không biết nữa, nhưng mỗi lần nghĩ đến cậu đều cảm thấy bản thân có lỗi. ''

'' ừm. ''

'' trước đây nếu mình nói xin lỗi, cậu sẽ bảo rằng không cần phải xin lỗi, là do cậu. ''

'' đều là chuyện trước kia cả rồi. ''

đúng vậy, đều là chuyện rất lâu trước kia cả rồi. chỉ còn mình tôi nhớ chuyện cũ mỗi ngày, chỉ còn mình tôi mơ thấy cậu mỗi đêm. ngay cả khi đứng đối diện nhau, cũng chỉ còn mình tôi đau lòng vì cậu.

thực ra rất đơn giản,

thích chính là quan tâm, không thích thì là phiền phức.

thích chính là thân mật, là gần gũi, không thích thì chỉ có khách sáo.

thích chính là dung túng, không thích thì sao cũng được.

"mình đã nghĩ rằng mình vẫn còn tình cảm với cậu."

"vậy sao?"

"cho đến khi gặp lại cậu, bản thân mới nhận ra là do chấp niệm của mình đối với chàng trai năm 17 ấy quá lớn."

mỗi ngày tôi đều tự nhắc bản thân rằng, quên đi cậu là được. tức là sns của cậu tôi sẽ không truy cập vào nữa. những người xung quanh cậu, tôi không để ý nữa. cuộc sống của cậu sau này tôi không quan tâm nữa.

nhưng tôi không làm được. chưa từng có ai bày tôi cách không đau lòng khi nghĩ đến cậu nữa.

mình đổi ý rồi, cho mình ích kỷ lần cuối được không, mình không muốn chúc phúc cậu và cô ấy nữa.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co