Truyen3h.Co

BJYX / Tỉnh Mộng

20

lunakhanhduong

Nửa đêm Tiêu Chiến cựa mình tỉnh giấc. Trên người chổ nào cũng đau, lúc anh chống khủy tay gượng dậy thì Vương Nhất Bác đã ôm anh vào lòng. 

    “ Anh..anh còn đau không..?. 

   “ Anh đói… “

    Tiêu Chiến mở miệng trả lời, giọng nói khàn, cổ họng đau rát. Anh không nói nữa mà đưa tay chỉ bình nước để bên tủ đầu gường. Vương Nhất Bác rót cho anh ly nước ấm Tiêu Chiến cầm lấy uống hết rồi đưa mắt nhìn cậu. 

   “  Anh đói.. anh mệt… Còn đau nữa, em là chó à… Cắn anh đau quá.. “

   Vương Nhất Bác sau khi xong việc cũng đã biết mình làm anh đau. Cậu trong lúc Tiêu Chiến thiếp đi thì đã lấy khăn và nước ấm lau rửa cho anh, lúc bật đèn cũng nhìn thấy dấu răng hằn sâu bầm tím trên bả vai anh rồi, không chỉ chổ đó thôi mà còn chỗ khác cũng bị phù nề. Vương Nhất Bác sau đó nằm bên cạnh ôm Tiêu Chiến nhưng không thể nào ngủ được, một phần vì biết anh mà đói thì sẽ dậy tìm thức ăn phần khác chính là sự dằn vặt khi biết vì mình làm quá mà anh ngất đi nhưng chính bản thân Vương Nhất Bác lúc đó cũng không biết tại sao lại cứ dằn vặt anh như vậy. 

     “ Em hâm nóng sữa cho anh. Sẽ dễ chịu hơn ăn lúc này.. được không..? “

  Tiêu Chiến gật đầu nhưng lúc Vương Nhất Bác cùng ly sữa ấm quay lại thì anh đã ngủ mất rồi, nằm quay mặt ra cửa sổ đưa lưng vào trong. Vương Nhất Bác thôi không gọi mà để anh ngủ tiếp, sáng mai sẽ dậy sớm nấu ít súp nhuyễn cho anh. 

     Tiêu Chiến ngủ một mạch, lần nữa thức giấc trời đã sáng. Anh mở mắt không thấy người bên cạnh thì cũng lò dò dậy đi đánh răng súc miệng. Vương Nhất Bác bên ngoài đã dọn rửa hết mớ thức ăn trên bếp tối qua, bây giờ đang nấu một nồi súp nhỏ. 

    Tiêu Chiến trong nhà tắm nhìn khắp lượt cơ thể mình, trên cổ, trên vai, trên ngực  anh chỉ còn biết lắc đầu. Tự trách mình thiếu nghị lực, cơm nấu rồi không ăn lại đi mồi chài để rồi bản thân mình lãnh đủ. Tiêu Chiến thay bộ đồ mặc ở nhà, dép lê lẹt xẹt đi vào nhà bếp vừa kịp lúc Vương Nhất Bác múc một bát súp nhỏ đang định đem vào phòng cho anh. 

    “ Anh..ngồi được không..? “

   Tiêu Chiến liếc ngang nhìn cậu trả lời. 

     “ Được…! “

 Vương Nhất Bác múc thêm một chén lại ngồi bên cạnh Tiêu Chiến mặt cắm vào chén súp, tay đưa lên đưa xuống liên tục chén súp sạch trơn. Tiêu Chiến nhìn chán chê rồi cũng tự mình ăn phần súp trước mặt, vừa ăn vừa nhàn nhạt nói. 

   “ Anh không trách gì em mà. Em bình thường như mọi ngày có được không..anh đói nên vậy thôi, đàn ông con trai chứ có phải nữ nhi đâu… “

  “ Thật không giận.? Em làm anh đau như vậy…! “

  Tiêu Chiến gật đầu. 

  “ Thật… Không giận em… “

  Buổi sáng trôi qua đối với Tiêu Chiến rất bình thường nhưng Vương Nhất Bác lại không thấy như vậy. Tâm tình rất không thoải mái cậu muốn đi ra ngoài, muốn sắp xếp lại những cảm xúc rối loạn trong lòng. 

   “ Anh.. Em ra ngoài một lúc, đến chỗ tập chiều sẽ về được không..? “

   Tiêu Chiến đang ngồi tựa lưng vào Vương Nhất Bác trên ghế sofa nghe cậu nói thì ngồi thẳng lên. 

   “ Em có lịch tập thì đi đi đừng để mấy người trong đội chờ.. Chiều muốn ăn gì thì nhắn anh nấu nhé. “

     Vương Nhất Bác đi rồi Tiêu Chiến cũng cầm điện thoại gọi cho A Thủ. Lúc nãy đi vào bếp ngang tủ lạnh anh cũng xem qua điện thoại một lần. 

 Tiếng chuông vừa vang lên chưa đến hồi thứ hai thì A Thủ bắt máy cứ như thể ôm điện thoại chờ sẵn. Cuộc trò chuyện kéo dài A Thủ rất lo lắng nhưng bên này dường như Tiêu Chiến cũng đoán được mọi chuyện sẽ như vậy. 

     “ Cảm ơn anh Thủ Ca…  Ba như vậy là để ép em phải về nhà, buộc em phải kết hôn theo ý ông ấy. “

     “ Không có cách nào sao, em phải nổ lực rất nhiều để đi đến vị trí như bây giờ.. “

    “ Nó cũng là công việc thôi, em cũng có chuẩn bị rồi, chẳng qua chưa thật hoàn chỉnh nhưng tình huống bây giờ em chắc phải bắt đầu triển khai sớm hơn dự định, sẽ khó khăn hơn một chút thôi, sẽ không sao đâu. “

   “A Chiến… anh thật sự rất lo a… Anh hôm qua có liên lạc một người bạn chung ngành với em, chút anh gửi danh thiếp nếu khó khăn em gọi cậu ấy, cậu ấy chắc sẽ hỗ trợ em  “

Tiêu Chiến miệng cười méo mó, có ai đời con trai của quản gia trong nhà lại qua mặt cha mình, qua mặt ông chủ để giúp người đã làm phật lòng chủ mình chứ. 

    Nói qua nói lại hồi lâu đến cuối cùng Tiêu Chiến lại quay ra an ủi, trấn an tinh thần cho A Thủ. 

    “ Anh đừng quá lo lắng cho em. Tập trung mà chuẩn bị đám cưới cho tốt, chị dâu mà trách thì anh và em không còn đường sống đâu.. nhất là anh đó, có muốn tập ngủ sofa cho quen dần không..nhà em có.. ”

    “ Đừng trù ẻo anh…á…à…đanh đá như vậy.. chắc người bạn nhỏ nhà em cũng khổ sở trên sofa lắm đây… “

  “ Ha.. ha.. ha…bị anh nói trúng rồi Thủ Ca.. “

     Nghe Tiêu Chiến cười vang trong điện thoại, A Thủ cũng đã bớt phần lo lắng nhưng cách nhau một màn hình điện thoại đâu ai biết gương mặt người cười nó tròn méo ra sao. 

     Điện thoại tắt rồi Tiêu Chiến nằm vật ra sofa, tay gác lên che đi đôi mắt đỏ hoe, lúc nói chuyện thì kiên cường lắm, còn chọc ghẹo người khác nhưng bây giờ muốn khóc tới nơi luôn rồi.

   Tiêu Chiến ấm ức tủi thân vô cùng, đau lòng vì cái cách Ba đối xử với anh giống như đang đối xử với những kẻ dám cản đường làm ăn của ông trên thương trường, nói là làm miễn sao đạt được mục đích… không nương tay, dù là con ruột của mình cũng không ngoại lệ 

      Đúng là Tiêu Chiến đã có dự định của riêng mình, anh bây giờ vẫn là một lúc làm hai việc, ngoài công việc thường ngày ở công ty thì anh cũng tạo một trang Web trên mạng, nhận thêm thiết kế bên ngoài tìm kiếm tệp khách hàng của riêng mình nhưng đó là chuẩn bị cho tương lai chứ không phải để đem ra chống đỡ hình phạt đã làm trái ý Ba mình như lúc này. Vốn dĩ kế hoạch của Tiêu Chiến là chờ Vương Nhất Bác học xong, đợi cậu quyết định sẽ đi đâu, làm việc ở đâu thì anh sẽ cùng đi đến đó, thuê một văn phòng nhỏ, thành lập một phòng làm việc của riêng mình 

    Vương Nhất Bác ở đâu thì Tiêu Chiến  anh sẽ đặt nhà ở đó, cùng nhau bình yên đi qua ngày dài tháng tận. 

    Nhưng mà.. Con người dù có vùng vẫy tránh né, có tính toán bao nhiêu đi nữa, bước trên đường gập ghềnh hay bằng phẳng để đến được đích đến cuối cùng thì đó cũng là điều đã được định trước, không ra được khỏi sự sắp đặt của ông trời. 

    Vương Nhất Bác hôm nay vốn không có lịch tập cùng đội xe, một mình ra quán Coffee ngồi ngơ như mất hồn cả buổi sau cùng mới bấm điện thoại gọi cho Hải Bằng là thành viên trong đội xe cũng là bạn thân cùng khóa. 

     Khoảng mười lăm phút sau một cậu trai thân hình khẳng khiu, ôm một quả bóng rổ, da trắng ngang ngửa Vương Nhất Bác kéo ghế đến ngồi bên cạnh. 

   “ Long trời lở đất gì mà tìm tôi giờ này..”

    Vương Nhất Bác lúc này mới chậm chạp đưa bộ mặt không một chút biểu cảm qua nhìn Hải Bằng

    “ Không có việc thì không được tìm..?? , mời ly nước cũng không được.. .?? “

      Hải Bằng hơi ngạc nhiên. 

   “ Nay nói được nhiều chữ vậy… “

   “ Cút… “

    Thấy Vương Nhất Bác lên tiếng đuổi người, Hải Bằng giả ngây. 

    “ Được.. được.. không có việc vẫn có thể tìm, vậy hôm nay gọi tôi ra chỉ là mời nước thôi sao..”? 

    “ Ừ…! “

  “ Ờ… “

    Vậy thôi, Vương Nhất Bác không nói cũng không hỏi gì, mặc kệ người bị gọi đến đã uống sạch ly nước ép hiện tại đã nhai muốn nát đầu ống hút. Vương Nhất Bác có thể không nói nhưng Hải Bằng không nói thì không chịu được. 

    “ Cậu có chuyện gì thì nói, tụi mình đâu phải chơi chung một hai ngày.. “

   Vương Nhất Bác thở dài, mắt vẫn nhìn vào màn hình điện thoại. Tay gõ gõ lên tấm ảnh vừa gạt sang. 

   “ Biết ai đây không…? 

 Hải Bằng nhìn lướt qua tấm ảnh.

  “ Anh Chiến.. Anh trai cậu.. mà anh ấy có chuyện gì sao.. “

  Vương Nhất Bác tắt màn hình, quay qua nhìn xoáy vào Hải Bằng nhả từng chử. 

  “  Nghe kỹ đây.. Anh ấy không phải anh trai.. Anh ấy là người yêu của tôi… “

    Hải Bằng như bị thiên lôi đánh trúng, mặt mũi xám xịt lắp ba lắp bắp. 

    “  Cái… Cái gì.. cậu… cậu… với anh Chiến..! “

   “ Ừ… hơn hai năm rồi.. “

  “ Cậu.. cậu… cong..”

 Vương Nhất Bác kéo tay Hải Bằng lại gần lạnh lùng nói. 

 “ Tôi không cong… Chỉ trùng hợp người tôi yêu là anh ấy, ngoài anh ấy ra không có hứng thú với ai khác. “

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co