Truyen3h.Co

[BKPP] Hôn Ước

Chương 30

cottoncandyforbkpp

"Billkin, em biết anh vẫn luôn lén lút dùng biện pháp tránh thai, thuốc tránh thai của anh là em đổi đấy."

Khi Billkin ngồi chuyến bay sớm nhất để nhanh chóng trở về đã là chuyện của hai tiếng rưỡi sau đó, ngoại trừ lúc ở trên máy bay không thể không tắt nguồn điện thoại, những lúc khác anh đều gọi cho PP, Omega vô cùng hoảng loạn, anh cần phải thật bình tĩnh để dặn cậu nên làm gì tiếp theo.

PP không dám di chuyển, gọi cấp cứu 120 rồi sau đó được đưa lên xe bằng băng ca, lúc trên xe được kiểm tra sơ lược, vừa đến bệnh viện đã được đẩy thẳng sang khoa sản cấp cứu.

Alpha gấp gáp chạy vào phòng bệnh, hơi thở hỗn loạn, nhìn thấy Omega bình an vô sự nằm trên giường bệnh thì tâm trạng mới ổn định hơn chút.

PP nằm trên giường bệnh truyền dịch, bên cạnh có đồng nghiệp của ban nhạc chăm nom, họ trông thấy Billkin đến thì tự giác cùng nhau ra ngoài, cho hai người không gian riêng.

PP cảm nhận được pheromone của Alpha thì mở mắt ra, lúc trông thấy Billkin, khóe miệng cậu nâng lên, tuy rằng yếu ớt, nhưng có thể thấy được nụ cười ấy chứa đựng biết bao hạnh phúc.

"Còn cười à." Billkin nới lỏng cà vạt, ngồi xổm xuống cạnh giường bệnh, đầu tóc được chải chuốt kĩ lưỡng giờ đây bị thổi đến rối loạn, vài lọn tóc rũ xuống, thương tiếc vuốt ve khuôn mặt xanh xao của Omega, giọng nói trầm thấp, "Dọa chết anh rồi em biết không?"

PP ỷ lại mà vùi mặt vào lòng bàn tay anh, "Em xin lỗi, tại em sơ ý."

Ánh mắt Billkin tối tăm, cúi cầu hôn lên đôi môi khô khốc của PP, "Anh cũng có trách nhiệm."

Quả thật khoảng thời gian này PP có vài phản ứng bất thường, dễ mệt, hay buồn ngủ, pheromone lúc đậm lúc nhạt.

Họ đều cho rằng những vấn đề này là do di chứng sau tai nạn xe vẫn chưa khỏi, cộng thêm việc bác sĩ nói rằng PP không dễ mang thai, ròng rã hai năm trời không chút phản ứng gì, ai cũng không nghĩ đến phương diện này.

Lúc Billkin đáp máy bay, Kim đã báo cho anh biết kết quả kiểm tra, nhưng lúc này PP vẫn muốn tự mình nói cho anh lần nữa.

"Billkin." PP dùng bàn tay không cắm kim truyền dịch của mình nắm lấy bàn tay Billkin, đặt lên bụng cậu, mỉm cười, "Đây là cục cưng của anh và em đó."

Qua một lớp chăn nên cũng chẳng cảm nhận được gì, nhưng Billkin vẫn thả lỏng lực tay trong vô thức.

PP thấy anh không có phản ứng gì, lại an ủi anh, "Đừng không vui nữa mà, cười một cái xem nào? Bác sĩ đã nói rồi, em không sao hết, lần này là do quá mệt mỏi nên mới xảy ra việc chảy máu, sau này nằm nghỉ dưỡng một đoạn thời gian là khỏe lại thôi."

"Công việc gì đó đều ngừng hết nhé." Billkin nói.

PP nghe xong gật đầu, "Đương nhiên rồi."

"Anh cũng sẽ cố gắng điều chỉnh lượng công việc, ở nhà chăm em."

PP nói, "Không cần phải chuyện bé xé ra to vậy chứ?"

Billkin nhéo mặt PP, lực không mạnh cũng không nhẹ, "Chuyện bé xé ra to?"

"Được rồi." Tâm trạng PP rất tốt, ý cười trên mặt chưa từng biến mất, "Vậy thì anh chăm em đi."

Omega sau khi mang thai rất dễ mệt mỏi rã rời, cộng thêm tình trạng sức khỏe của PP lại càng yếu ớt hơn, trò chuyện với Billkin một lúc đã chìm vào giấc ngủ.

Billkin nhìn người đang nằm trên giường bệnh, sắc mặt cậu tái nhợt, vẻ dịu dàng trên mặt anh dần tan đi, yên lặng nhấn mày, bỏ tay PP vào trong chăn, để pheromone tỏa ra tràn đầy khắp căn phòng bao bọc lấy cậu, rồi sau đó rời khỏi phòng bệnh không chút động tĩnh.

Lúc PP tỉnh dậy thì bình truyền dịch đã dần cạn, Billkin ngồi trên chiếc ghế cạnh giường cầm điện thoại gửi tin nhắn, cậu vừa mở mắt anh đã nhìn sang.

Ánh mắt hai người chạm nhau, PP nở một nụ cười lưu luyến bịn rịn.

Billkin bỏ điện thoại xuống, dựa lại gần cậu, "Tỉnh rồi à? Cảm thấy thế nào?"

"Khá tốt." Tay PP đã được tự do, cậu ôm lấy cổ Billkin, hít thật sâu một hơi nồng nàn mùi đàn hương.

Omega mang thai sẽ vô cùng ỷ lại pheromone của Alpha nhà mình, giờ PP đã hiểu tại sao mấy hôm nay không gặp Billkin cậu lại khó chịu đến thế, hiện tại pheromone nồng đậm đang bao quanh cậu, cả người đều thoải mái thư thái.

"Đói không?" Billkin hỏi, "Em nên ăn chút gì đó."

PP không có khẩu vị, nhưng cậu cũng biết cơ thể của mình hiện tại không thể thuận theo ý mình được nữa, suy nghĩ một lúc rồi nói, "Ăn chút cháo đi."

"Được." Billkin cầm điện thoại lên đặt đồ ăn, lại cho PP uống thuốc bổ dành cho người mang thai.

Giường bệnh được nâng lên, PP ngồi dựa vào đầu giường, thấy Billkin cả quá trình đều bình tĩnh lạnh nhạt, chẳng nhìn ra chút dáng vẻ vui sướng nào, tâm trạng hưng phấn liền tiêu tan không ít.

Billkin đặt xong đồ ăn thì nâng mắt lên, trông thấy PP vẫn luôn nhìn mình chằm chằm, "Sao vậy? Không thoải mái à?"

Sau khi đánh dấu, pheromone của Alpha và Omega liên kết chặt chẽ với nhau, Alpha có thể cảm nhận được một cách rõ ràng rằng tâm trạng của Omega đang không tốt.

Qua một lúc, PP mới chậm rãi mở miệng, "Billkin, anh không muốn có đứa nhỏ này à?"

Billkin, "Đương nhiên không phải."

"Nhưng mà em không cảm nhận được chút vui sướng nào từ anh cả." PP ngồi trên giường, lẳng lặng nhìn vào Alpha, "Hơn nữa từ chiều đến giờ, anh vẫn luôn không cười."

Billkin tựa vào gần PP, nắm lấy tay cậu.

PP rút tay ra, đặt trên bụng mình, bày ra một tư thế bảo vệ.

"..." Billkin ngồi trên giường, nghiêm túc nhìn vào PP, "Bé PP ơi, không phải anh không muốn có đứa nhỏ này, nhưng quả thật là anh không vui nổi. Em vừa mang thai đã chảy máu, pheromone của em vẫn luôn bất ổn, cộng thêm việc trước đây em vẫn chưa nghỉ ngơi cho tốt..."

"Em đã hỏi bác sĩ rồi." PP ngắt lời Billkin, "Đứa nhỏ này rất khỏe mạnh, chảy máu không hề ảnh hưởng gì hết, lúc Gus có thai cũng từng vì chảy máu mà nằm viện, anh không thể phủ định sự khỏe mạnh của đứa nhỏ chỉ vì chuyện này."

"Anh không lo lắng về sức khỏe của đứa nhỏ." Billkin nói, "Là em."

PP kinh ngạc.

"Chuyện em mãi không thể mang thai, anh từng hỏi qua bác sĩ, tuyến thể đã tổn thương nền tảng sức khỏe của em, thể chất em trở nên tệ hơn rất nhiều, thế nên mới ảnh hưởng đến việc sinh con." Billkin lại nắm lấy bàn tay hơi lạnh của PP, "Nói thật nhé, trong vòng năm năm tới đây đều không phải thời kì tốt nhất để em mang thai. Anh vốn định chăm cho em khỏe lại hoàn toàn mới nghĩ đến chuyện có con, nhưng không ngờ..."

"Không ngờ đứa bé vẫn đến với chúng ta." PP tiếp lời Billkin, nắm lại bàn tay to lớn của anh, "Billkin, em biết anh vẫn luôn lén lút dùng biện pháp tránh thai, thuốc tránh thai của anh là em đổi đấy."

"..."

"Em rất muốn có con, không chỉ là vì thích trẻ con, mà em còn muốn cùng anh tiến thêm một bước, em muốn có một đứa trẻ thuộc về hai chúng ta, anh nghĩ xem, nếu em sinh ra một phiên bản tí hon của anh hoặc của em, thì sẽ đáng yêu biết bao."

Billkin cau mày, không tán đồng, "Mang thai rất nguy hiểm, không phải chuyện giỡn chơi."

"Em biết rồi mà, anh đừng nghiêm túc như thế." PP ngồi dậy, tựa vào lồng ngực rộng lớn mạnh mẽ của Billkin, "Đứa nhỏ này đến thật đột ngột, em cũng không ngờ tới, nhưng dù sao nó cũng đến rồi, chứng tỏ nó có duyên với chúng ta, nếu không thì sao thời gian trước vẫn luôn không có động tĩnh, giờ lại đột nhiên có rồi."

Billkin ôm lấy PP, ánh mắt tăm tối, hạ mắt nhìn tuyến thể sau gáy cậu.

Hiện tại những vết sẹo đã nhạt đi rất nhiều, từng vết lồi lõm theo thời gian cũng dần mờ đi, không còn dữ tợn như lúc đầu.

"Em biết anh lo lắng, em đáp ứng anh, nhưng không cần biết là nam hay nữ, chúng ta đều cần đứa nhỏ này." PP ngẩng đầu lên cười với anh, "Con dâu cả sức khỏe không tốt, nếu ba mẹ lại giục sinh thêm đứa thứ hai, vậy thì đành phiền Win và Gus đảm đương phần trách nhiệm này rồi."

Cậu thấy Billkin không nói gì, lại nói tiếp, "Hơn nữa dù gì cũng đã mang thai rồi, không lý nào lại bỏ đứa nhỏ đi, vậy thì lại càng có hại cho sức khỏe."

Billkin yên lặng thở dài một hơi, vuốt ve khuôn mặt xinh đẹp của Omega, "Kể từ hôm nay trở đi phải nghe theo sắp xếp của anh."

PP gật đầu.

"Thực đơn của em cần được sắp xếp lại." Billkin nói, "Mang thai cực khổ, anh sẽ luôn bên cạnh chăm em."

PP mỉm cười, "Được."

Nói một hồi, đồ ăn cũng đã được giao tới, mở hộp ra lại không phải cháo mà là một thực đơn phối hợp đầy đủ dinh dưỡng, thịt bò, cơm, salad rau củ, còn có trái cây.

"Cháo của em đâu." PP hỏi.

"Cháo không có dinh dưỡng." Billkin trả lời, "Không phải vừa đáp ứng sẽ nghe theo anh à?"

PP giơ hai ngón tay lên kính lễ Billkin, "Vâng ạ, ông xã, nghe theo anh hết."

- Hết chương 30 -

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co