Chương 118 - End
"Minho này, trong tay cậu bưng cái gì thế?" Tại một khu nhà cổ kính có vườn cây, Sunny đưa mắt nhìn Minho sắp đi ngang qua mình.
Minho nhăn nhó: "Còn gì nữa? bà cô Jessica của chúng ta muốn ăn. Giữa tháng ba mà cô áy đòi ăn dưa hấu". Vừa nói anh ta vừa cau mày, bây giờ xã hội hiện đại, đừng nói là tháng ba đòi ăn dưa hấu, đến tháng chạp muốn ăn cũng không thành vấn đề. Có điều Jessica đúng là rắp tâm gây khó dễ cho anh ta.
Hyoyeon đứng bên cạnh Sunny lên tiếng: "Cô ấy có thể ăn dưa hấu sao? Minho cậu đừng chiều cô ấy quá."
Minho nhăn mặt: "Liệu tôi có thể không làm theo yêu cầu của cô ấy? Từ lúc cô ấy mang thai, Boss nuông chiều cô ấy chết đi được, đến Boss còn đồng ý đưa cô ấy đi Jeju này, tôi làm sao dám chứ?"
Sunny nghe xong nói bằng một giọng đồng tình: "Tóm lại làm khó cho cậu rồi". Nhưng ánh mắt của Sunny đúng là kiểu cười trên nỗi đau của người khác.
Minho trừng mắt với Sunny, Hyoyeon bất giác lắc đầu: "Dù thế nào chủ mẫu cũng là người Hàn Quốc, lúc này cô ấy muốn về thăm quê hương, đâu phải nuông chiều gì?"
Sunny bật cười: "Quê hương? Cô ấy sinh ra ở đâu còn chẳng biết, quê hương gì chứ? Tôi thấy cô ấy muốn đi chơi thì có."
Minho gật đầu: "Lúc này mới nghĩ đến quê hương? Theo tôi thấy chỉ lúc này Boss mới cho phép cô ấy về đây. Cô ấy biết lợi dụng điểm yếu của người khác, Boss có thể không đồng ý? Jessica bị thằng nhóc Shinvi làm hư hỏng rồi, bây giờ thủ đoạn tinh vi chẳng kém gì thằng nhóc đó."
"Hóa ra nói xấu đằng sau lưng người khác là tác phong của anh?". Một giọng nói lãnh đạm truyền đến, Minho quay đầu, thấy Shinvi chầm chậm bước tới.
Ánh nắng mặt trời xuyên qua tâng mây chiếu xuống người Shinvi. Dưới ánh nắng nhành nhạt, gương mặt đẹp đẽ của cậu bé càng thêm diễm lệ, cộng thêm nụ cười phảng phất trên môi, gọi Shinvi là "nam nhan" họa thủy cũng không sai một chút nào.
Minho cau mày nói: "Càng lớn trông càng yêu nghiệt."
Shinvi vẫn giữ nụ cười trên môi, cậu ta nhẹ nhàng tiến đến đặt tay lên vai Minho. Minho còn chưa có phản ứng, Hyoyeon đứng bên cạnh kéo anh ta lùi về phía sau mấy bước. Minho trừng mắt với Shinvi.
Minho không quên cậu bé ở trước mặt anh ta thủ đoạn vô cùng lợi hại. Chưa đầy hai năm, cậu ta leo lên vị trí cao gần bằng bọn họ, có địa vị quan trọng ở Kwon Gia. Cậu ta chẳng nghe lời ai, đến lời của Boss cũng coi như gió thoảng bên tai. Cậu ta luôn làm theo ý mình, may ra chỉ có Jessica mới trị được cậu ta. Hơn nữa trên người Shinvi có chất độc, không cẩn thận có thể ra tay với bọn họ bất cứ lúc nào. Cậu ta đúng là một bông hồng đẹp đẽ, nhưng khi chạm vào sẽ bị gai đâm chảy máu, thậm chí chết tươi.
Shinvi đảo mắt qua Hyoyeon đồng thời rút tay về: "Nhìn tôi làm gì, có giỏi thì lên đi."
Minho nhìn trừng trừng Shinvi, anh ta biết rõ đối đầu với cậu ta chỉ có chịu thiệt. Nếu không phải cả đám liên thủ áp chế cậu ta, có lẽ bây giờ cậu ta đã tạo phản rồi.
Sunny không nhịn được cười: "Chủ mẫu dặn cậu làm gì thì làm đi, cậu không nhanh lên chủ mẫu lại kêu đói bụng bây giờ. Cậu mau đi đi, còn đứng đó làm gì?"
Thấy Sunny mở đường cho mình, Minho trừng mắt với Shinvi rồi quay người bước đi. Shinvi cười nhạt: "Vừa vặn tôi cũng có việc đi tìm chị gái tôi, chúng ta cùng đường." Vừa nói cậu ta vừa đi theo Minho.
Sunny lắc đầu: "Nói gì không nói, lại đi bảo thằng nhóc đó là yêu nghiệt, cậu ấy đen đủi rồi."
Hyoyeon gật đầu: "Lần này dẫm lên đuôi rắn độc. Đi thôi, hiếm có dịp nhàn rỗi, chúng ta đi uống trà, trà ở đây có vẻ không tồi."
Sunny tươi cười cùng Hyoyeon đi về hướng khác. Cô mở miệng: "Loại trà này hình như gọi là Ô Long gì đó, đúng là một cái tên cổ quái."
Trong một cái đình giữa khu vườn lúc này có bốn người ngồi quanh bàn trà. Một người phụ nữ mang thai ngồi trên một chiếc ghế mây lót tấm đệm mềm đang tức giận nói: "Choi Sooyoung, cô đã tìm ra dấu vết của Lucy cho tôi chưa? Ai nói với tôi cho thời hạn ba ngày là đủ, bây giờ bao nhiêu lâu rồi, cô thử nói cho tôi nghe nào?"
Thấy Jessica trừng mắt với mình, Sooyoung bất giác hối hận vừa rồi không cẩn thận nhắc đến chuyện cũ, khiến "cọp cái" nổi giận. Sooyoung gượng cười: "Tôi làm sao biết được có người bốc hơi như không khí, tôi đã lật cả HongKong làm không tìm thấy cô ấy."
Jessica vẫn chưa nguôi giận, lúc đó Sooyoung hứa với cô sẽ tìm ra Lucy trong ba ngày. Do cô gặp phải nhiều chuyện căng thẳng nên tamh gác vụ đó sang một bên. Sau này khi nhớ lại, cô đã cử nhiều người đi tìm nhưng vẫn không tìm thấy Lucy, làm cho cô lo lắng đến tận bây giờ.
"Cô đúng là đồ vô dụng còn hay khoác lác." Jessica cầm một quả mơ ném mạnh về phía Sooyoung. Sooyoung giơ tay bắt lấy quả mơ rồi bỏ vào miệng, quả mơ chua đến nỗi mặt Sooyoung nhăn như bị rách.
Tiffany ngồi bên cạnh chứng kiến cảnh này khóc cười không xong. Cô giữ tay Jessica: "Em đừng giận nữa, bây giờ em không chỉ có một mình mà là hai người, tức giận không tốt cho sức khỏe đâu, em hãy chĩ đến baby ở trong bụng."Nói xong cô vuốt ve cái bụng đã nhô lên của Jessica.
Jessica ngả người nằm xuống chiếc ghế mây mở miệng làu bàu: " Nhưng em rất lo lắng, lâu như vậy rồi vẫn không có tin tức của chị ấy. Thế giới này nói nhỏ không nhỏ, lớn cũng không lớn lắm. Dừa vào thế lực của Kwon Gia chẳng người không thể tìm ra, vậy mà đến giờ cũng không có tin tức của chị ấy."
Sooyoung tiếp lời: "Người này đúng là lạ thật. Sống không thấy người, chết không thấy xác." Jessica nghe nói lại cau mày nhìn Sooyoung.
Tiffany vội lên tiếng: "Chuyện này cũng không hẳn không tốt. Em thử nghĩ xem, nhiều người đi tìm cô ấy như vậy, nếu có tin chẳng lành thì mọi người sẽ biết ngay. Đến bây giờ vẫn không có tin tức nghĩa là cô ấy cố ý trốn tránh chúng ta, hoặc cô ấy không biết em đi tìm cô ấy vì cô ấy lựa chọn cuộc sống khác chúng ta. Không có tin xấu chính là tin tốt lành, đến điểm này em cũng không thông ư?"
Jessica bất giác thở dài, cô đã từng nghĩ đến điều này, Yuri cũng nói với cô không dưới một lần. Có điều cô vẫn muốn tìm người, đồng thời cô rất hiếu kỳ muốn biết tại sao Lucy có thể lọt qua mạng lưới tìm kiếm rộng khắp như vậy, cô không biết Lucy có khả năng đó.
"Được rồi, đừng nghĩ đến chuyện đó nữa, Lucy có con đường riêng của cô ấy, nếu cô ấy muốn gặp chúng ta, tự nhiên cô ấy sẽ lộ diện. Nếu cô ấy không muốn gặp, em làm phiền cô ấy làm gì. Lại đây, xem chị mang quà gì cho em?" Vừa nói Tiffany vừa cầm ra một cái hộp.
Jessica nhìn Taeyeon và Tiffany: "Lúc em kết hôn sao hai người không tới? Còn nữa, lúc hai người kết hôn tại sao không mời em?"
Tiffany tắt nụ cười: "Hôn lễ của em, bọn chị làm sao dám đến. Cả giới hắc đạo đều tập trung ở đó, bọn chị miễn cưỡng cũng được coi là bạch đạo, đến đó chẳng phải gây phiền phức cho em sao. Hơn nữa em có mời bọn chị đâu?"
Nghe câu nói này Jessica ngượng ngùng sờ mũi. Lúc đó Shinvi lấy danh nghĩa cô phát thiệp khắp nơi, nhưng cậu ta chỉ mời những người cậu ta thấy cần thiết. Shinvi không hề quen biết đám Taeyeon và Tiffany, hình như cô đã trách nhầm bọn họ.
Sooyoung mỉm cười nói xen vào: "Đó chỉ là nghi thức thôi, bọn tôi biết cô sống hạnh phúc là được rồi, chuyện khác không quan trọng."
Tiffany gật đầu: "Đúng vậy, về đám cưới của chị và Taeyeon, lúc đó em đang mang thai, Boss không cho em đi, bọn chị cũng hết cách."
Jessica nghe nói vậy nở nụ cười với Sooyoung và kéo tay Tiffany, cô nói với Taeyeon: "Nếu tôi biết cô bắt nạt chị ấy, tôi sẽ không tha cho cô."
Taeyeon sờ trán: "Câu này cô nên nói ngược lại mới đúng."
Jessica ngây người, cô quay sang bắt gặp Tiffany nở nụ cười ngọt ngào. Cô lập tức hiểu ý, kéo tay Tiffany nói nhỏ: "Sao chị làm được điều đó, chị dạy em với."
Tiffany phì cười ra tiếng: "Yuri không phải người bình thường, nếu cô ấy biết chị dạy em, chắc chị sẽ chết sớm đầu thai sớm mất."
Sooyoung và Taeyeon nghe thấy đều cười ha hả, Jessica trợn mắt với Tiffany, sắc mặt cô hơi hơi khó coi.
"Đúng rồi, thời gian cô và Boss đều ở Hàn Quốc, công chuyện xử lý đến đâu rồi?" Taeyeon sợ Jessica ngượng ngập nên chuyển sang đề tài khác.
Biết Taeyeon giúp cô thoát khỏi tình huốn ngượng ngùng, Jessica đưa mắt nhìn Taeyeon. Cô chẳng có gì phải ngại, lời Tiffany nói đều là sự thật, lòng dạ cô không hẹp hòi như vậy. Jessica trả lời: "Thì cũng vậy thôi, Kwon Gia và Violet vẫn đối địch. Nhưng thời gian này chẳng có chuyện gì nghiêm trọng, cô yên tâm đi."
Sooyoung gật đầu: "Tôi nghe nói có mấy vị nguyên thủ quốc gia vì một số nguyên nhân nên phải từ chức. Sau khi từ chức, bọn họ biến mất hoàn toàn. Đúng rồi, hai ngày trước ở Hongkong có một người đàn ông bị bắn mười phát đạn vào bụng. Tôi nhớ người này hình như là vệ sỹ của một nguyên thủ nào đó."
Nghe Sooyoung nói đến đây, Jessica lập tức hiểu được người đàn ông bị bắn chết chính là người đã làm cô bị thương. Hắn cũng coi như có bản lĩnh, trốn lâu như vậy mới bị mò ra. Chắc đây là Yuri trả thù cho cô, Yuri không hề nói với cô điều này, có lẽ Yuri không muốn cô biết chuyện vì sợ ảnh hưởng đến đứa con trong bụng.
"Được rồi, chúng ta nói đến chuyện vui đi, hiếm có dịp Jessica tới Hàn Quốc, đừng bàn mấy vụ đó nữa." Thấy Jessica trầm mặc, Tiffany vội lên tiếng.
Tiffany vừa dứt lời, Taeyeon cười cười: "Người ta nói phụ nữ có thai tính tình kỳ quái, nhưng tôi lại thấy Jessica có tình người hơn."
Sooyoung gật đầu: "Đúng vậy. Trước đây cô ấy vô tâm vô tư, tự nhiên phóng khoáng, thích làm gì thì làm, lúc nào cũng như cơn gió. Bây giờ tốt hơn nhiều, cô ấy trở nên ấm áp và có tình người hơn."
Jessica lườm hai người, Tiffany cười cười: "Gió không định hình, lượn khắp bầu trời nên tự nhiên sẽ vô tâm vô tư. Bây giờ em có người để nhớ nhung, có nơi dừng chân ấm áp nên thay đổi là lẽ đương nhiên."
Jessica bất giác ngây người, cô chưa bao giờ nghĩ đến câu nói này, nhưng nghe qua có vẻ rất thân thiết, rất dễ chịu.
"Buồn nôn quá." Một giọng nói lạnh lùng vọng tới, mọi người quay đầu, thấy Shinvi và Minho đang đi lên bậc thang. Lời phát biểu từ cái miệng xinh xắn của cậu bé.
"Thằng nhóc này, đi chỗ khác chơi." Jessica lườm Shinvi rồi quay sang Minho: "Tôi đang muốn ăn thứ này."
Minho bưng khay hoa quả đến trước mặt Jessica, Jessica giơ tay đỡ lấy và nói với đám Tiffany: "Mọi người thưởng thức đi. Em đã muốn ăn từ hai ngày nay mà bây giờ mới có."
"Yuri, Jessica đang ăn dưa hấu đông lạnh kia kìa." Jessica vừa định cầm miếng dưa hấu, một giọng nói lãnh đạm đột nhiên vang lên. Jessica vội rút tay về, ngó ngó nghiêng nghiêng tứ phía.
Không thấy bóng dáng Yuri. Jessica ngẩng đầu nhìn Shinvi, cậu bé đang cầm thiết bị liên lạc trong tay. Jessica tức giận hét lên: "Em muốn chết phải không?"
Shinvi lắc lắc ngón tay: "No, người chết là chị chứ không phải em."
Minho im lặng đứng bên cạnh xem trò vui. Lúc đến đây anh ta thông báo cho Boss biết, có người mang thai muốn ăn dưa hấu đông lạnh, cô cũng không xem bây giờ là mùa nào nhưng bọn họ không thể ngăn cản cô. Có điều Shinvi đến lúc này mới giở trò chứng tỏ cậu ta có ý định xem màn kịch hay.
"Mau bê đi, mau bê đi." Jessica xua tay thúc giục Minho.
"Bê cái gì đi hả?" Một giọng nói lạnh lùng chữa đựng tức giận truyền đến. Jessica giật mình, thôi xong, không ngờ Yuri xuất hiện nhanh như vậy.
Yuri đi hai ba bước tới gần, cúi đầu nhình Jessica ngồi ngả người trên ghế mấy, gương mặt Yuri không che dấu nộ khí: "Loại quả thối tha này mà em cũng muốn ăn à?"
Jessica nhìn Yuri bằng ánh mắt tủi thân: "Tại ngực em khó chịu, em mới muốn ăn thứ này." Cô vừa nói vừa ôm ngực, sắc mặt bị Yuri dọa trở nên trắng bạch. Bây giờ là tiết trời tháng ba có gió lạnh, tuy Jessica mặc đủ quần áo ấm nhưng sắc mặt cô không tươi tỉnh thêm phần ấm ức nên trông yêu ớt vô cùng.
Bắt gặp bộ dạng đó là Jessica, nộ khí trong mắt Yuri lập tức tan biến. Yuri ngồi xuống bên cạnh Jessica, cúi người bế Jessica đặt lên đùi. Yuri vừa dịu dàng xoa ngực Jessica vừa mở miệng hỏi: "Khó chịu sao còn ngồi ở đây?" Nói xong Yuri lạnh lùng đưa mắt nhìn đám Sooyoung.
Thấy Yuri tức giận lại nghe Yuri nói chuyện dịu dàng với Jessica, Sooyoung còn tưởng Yuri đã đổi tính. Không ngờ ý nghĩ vẫn còn chưa kịp ra khỏi đầu, ánh mắt lạnh lùng của Yuri khiến bọn họ hiểu ra, Yuri vẫn là Yuri, Yuri chỉ đối xử dịu dàng với một mình Jessica.
"Ở đây không khí trong lành." Jessica để mặc Yuri xoa ngực cô, cô tựa người vào lòng Yuri.
Yuri nhíu mày đồng thời cất giọng lạnh lùng: "Bỏ thứ này đi, đưa đồ ăn nóng lên đây." Minho không nói lời nào lập tức bê khay hoa quả đi. Sớm biết rõ số phận của quả dưa hấu, vậy mà Jessica còn bắt anh ta đi kiếm.
Jessica vẫn thèm ăn dưa hấu đông lạnh, cô bất giác dõi theo bóng Minho với vẻ mặt không cam tâm.
Yuri thấy vậy ôm Jessica vào lòng: "Em muốn ăn gì cũng được, nhưng thức ăn không có lợi cho sức khỏe thì đừng ăn, em đừng bướng bỉnh như vậy."
Jessica không lên tiếng, cô cũng biết là không thể ăn nhưng cô thật sự thèm quá. Cô vỗn có ý định nếm thử một miếng trước khi Yuri phát hiện, nhưng xem ra cô không có duyên với nó rồi.
Thấy Jessica im lặng, Yuri giơ tay vuốt bụng Jessica, Yuri cúi đầu hôn lên trán cô và nói nhỏ: "Đợi đến lúc con ra đời rồi em muốn ăn gì thì ăn."
Jessica ngẩng mặt nhìn Yuri, khóe miệng Yuri nhếch lên thành nụ cười, ánh mắt và nụ cười tràn ngập sự yêu thương và nuông chiều. Jessica mỉm cười với Yuri, bụng cô đột nhiên nhói đau khiến cô bất giác cau mày.
"Sao vậy? Chỗ nào khó chịu sao?" Cảm nhận thấy sự thay đổi của Jessica, gương mặt Yuri đột nhiên trở nên căng thẳng.
Jessica lắc đầu: "Không có gì, còn vừa đạp em."
Yuri nghe nói vậy mới thả lỏng tinh thần. Yuri vuốt ve bụng Jessica, gương mặt Yuri rất dịu dàng, khiến người ngoài không thể tưởng tượng nổi đây là Boss của Kwon Gia khét tiếng máu lạnh vô tình và tàn nhẫn.
Một cơn gió thổi đến, tháng ba mang không khí giá lạnh khiến nhiệt độ xuống thấp hơn.
"Nổi gió rồi." Yuri đưa mắt qua Shinvi: "Đi lấy áo khoác lông ra đây." Shinvi cười như không quay người bước đi.
Jessica liền mở miệng: "Bây giờ là tháng mấy rồi, em không cần mặc áo dày như vậy đâu."
Yuri ôm Jessica đứng dậy: "Đừng để bị lạnh."
Jessica không nói một câu nào, cô tựa đầu vào ngực Yuri, cảm nhận sự ấm áp từ cơ thể Yuri truyền sang. Không biết từ lúc nào Yuri bắt đầu quan tâm đến mọi chuyện xung quanh cô, từ ăn mặc ngủ nghỉ, đồ dùng, cả sự thay đổi của thời tiết. Cũng không biết từ lúc nào cô đã quen với sự chăm sóc và che chở như hình với bóng của Yuri. Đặc biệt, vòng tay ôm của Yuri khiến cô cảm thấy ấm áp tự đáy lòng.
Áo khoác lông màu trắng nhanh chóng được đưa đến, Yuri lấy áo khoác từ tay Shinvi rồi choàng lên người Jessica. Áo khoác dày ngăn toàn bộ khí lạnh của mùa xuân ở bên ngoài, chỉ còn lại hơi ấm trên toàn cơ thể.
Trời đột nhiên lất phất mưa bay, hạt mưa kéo theo làn gió thổi rơi xuống mặt đất, mang đến mùi hương dịu nhẹ của đất sét khiến lòng người yên ả.
Yuri cau mày, Shinvi ở bên cạnh giương lên một chiếc ô. Yuri một tay cầm chiếc ô, một tay ôm chặt eo Jessica đưa cô bước đi trong mưa.
Sooyoung, Tiffany và Taeyeon đứng đằng sau chứng kiến toàn bộ cảnh đó. Tiffany lắc đầu: "thiên hạ chắc không ai có thể nhìn thấy bộ dạng này của Kwon Yuri."
Shinvi vừa dõi theo bóng dáng hai người trong mưa vất giọng lạnh nhạt: "Đó cũng là phúc của cô ta, có người như chị gái tôi một lòng một dạ với cô ta."
Trong cơn mưa xuân, chiếc ô che nghiêng trên đầu Jessica, hai người không biết nói chuyện gì, thỉnh thoảng quay mặt vào nhau. Bóng hai người mỗi lúc một khuất dần. Yuri nói điều gì đó với Jessica, cô đột nhiên quay sang nở nụ cười rạng rỡ với Yuri. Nụ cười của cô như trăm hoa nở rộ, tỏa ra một vẻ đẹp ấm áp trong tiết xuân giá lạnh.
Mưa xuân tháng ba ngày càng rả rích, hạnh phúc chỉ đơn giản đến thế.
[Chính văn hoàn]
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co