Phần I: 2.
Con đường vẫn rất rộng và thênh thang, những dãy đèn đường xếp hàng nối dài chào tôi. Bóng tôi cứ lết dài mãi ra trên con đường dài. Ở đây đã ít nhà hơn so với Sago. Dona là một tỉnh nổi tiếng nhiều chốt công an và họ làm rất nghiêm, vi phạm là phạt dù có xin xỏ kiểu gì đi chăng nữa. Có điều bây giờ là một giờ sáng, chẳng có công an giao thông làm việc siêng năng đến mức một giờ sáng ra đứng bắn tốc độ, nên thứ duy nhất giữ người ta lái xe an toàn là bản thân họ. Nghĩ cũng lạ, tỉ lệ bị tai nạn giao thông nó cao hơn nhiều tỉ lệ trúng vé số, nhưng ta luôn mua vé số với tâm lý là "người được chọn", trong khi lại vừa nhắn tin vừa lái xe hay vượt đèn đỏ với suy nghĩ "ai đó chứ không phải mình". Con người thật lạ, thật nhiều mâu thuẫn. Tôi cũng thật lạ. Cũng nhiều mâu thuẫn.
Một mình một đường. Cô đơn muôn trùng. Gió sương làm bạn. Cảm giác trống trải ùa vào trong tâm can tôi lúc nào không hay. Cơ mà tôi đã quen với điều này: Thông thường nếu một người mà rút điện thoại ra vào giờ nghỉ trưa thì kiểu gì những người khác sẽ tập trung mà phùn má trợn môi liếc ngang liếc dọc; Hay như những lúc đi ăn để thắt chặt mối quan hệ đồng nghiệp - chụp một lần trong lúc chờ đợi bồi bàn, một lần nữa sau khi gọi món xong, khi đồ ăn được mang ra lại chụp một lần, và cuối cùng khi đã đánh chén no nê thỏa mãn lại chụp một lần nữa; Tất cả những việc đó làm với nhau như đã thông thuộc ám hiệu của nhau, làm chung không cần nói nhau câu gì, chỉ cần giơ điện thoại lên hoặc đưa điện thoại ra xa; Sau những lúc chụp hình như vậy tất cả mọi người lại trở lui vào cái điện thoại của riêng mình. Phần tôi trong các tình huống như thế tôi chẳng biết phải làm gì, thôi thì người ta sao mình vậy. Thỉnh thoảng bản thân cũng tự chụp với bức bặm môi, trợn má rồi cũng học theo các anh các chị các em trong công ty chèn vài câu chữ gây tò mò, vài cái biểu tượng cảm xúc và theo dõi xem có ai quan tâm không. Giống như một buổi đấu giá vĩ đại, ai ai cũng lao theo trưng mình ra để thu hút người khác. Kết quả thu về: tôi có được năm phút vui vẻ khi người khác bày tỏ cảm xúc về hình ảnh của tôi, những gì tôi làm. Cái cô đơn khiến người ta sợ mà trốn mà chạy. Nhưng khi đi trên con đường quốc lộ không một bóng người, vừa rét vừa run, tôi chợt hiểu vì sao người ta sợ: Không ai muốn nhìn thấy cái xác của mình mà không có ở ai gần bên, nhưng họ lại không dám cho người khác thấy cái xác đã trương sình thối rữa ấy.
Con đường cứ kéo dài mãi. Hiện tại tôi đang đi ngang một rừng cao su lớn, thỉnh thoảng đan xen vào là những mảng khoai lang, khoai sùng. Trong bóng đêm, những cánh rừng, mẩu ruộng nhuốm màu đen tuyền huyền bí. Ánh sáng đèn đường tò mò chạm khẽ vào rìa vùng tối rồi thôi, không dám vươn xa hơn nữa. Mà có muốn cũng không thể tiến xa hơn được. Đó là giới hạn rồi. Muốn xa hơn phải thay đổi, tức là đánh đổi: Đổi góc chiếu sáng, tăng cường độ, tăng độ phủ. Không còn là chính mình. Nhưng có đáng? Tôi không rõ cái đèn đường muốn gì, nhưng nó an phận với khả năng của mình cho đến khi bị hư để rồi bị thay thế. Đơn giản như thế. Khỏi phải lo nghĩ xa xôi. Vừa hết rừng cao su lại đến những khu công nghiệp với những đại nhà máy, xí nghiệp, có cái sáng đèn ca khuya, cái im lìm ngủ. Người công nhân trong những nhà máy có cố gắng lắm thì cũng chỉ là ca trưởng kíp trưởng rồi thôi, đến giới hạn. Muốn đi xa hơn phải đánh đổi quá nhiều thứ, vậy nên họ chọn đánh đổi chính họ để những người quan trọng có thể đi xa hơn, có tương lai tươi sáng hơn. Đề rồi cho đến khi họ xuống sức ở cái tuổi bốn mươi, năm mươi, mệt mỏi, đau nhức, bệnh tật với cuộc sống xét trên quan điểm của tôi là vô vị, họ bị thay thế như những cái đèn đường bị hư, để cho những bóng đèn đường trẻ hơn, sáng hơn thế chỗ.
Ngẫm lại bố mẹ tôi cũng là một cũng là những người như thế.
Và tôi chắc chắc chắn không được như kỳ vọng cao cả của họ.
Con xin lỗi.
Tôi đánh một tiếng thở dài. Tiếng thở trôi vào trong những cơn gió thét gào. Tôi vẫn còn chạy trên đường lớn chứ chưa rẽ vào tỉnh lộ theo chỉ dẫn của Google. Đã vào lại khu dân cư, nhà cửa sang sát trở lại. Trông vào chẳng khác Sago là mấy, nhưng thiếu mất cái hồn của Sago. Tôi không hiểu tại sao mình cảm thấy thế. Có lẽ tại tôi nhận thức được tôi đang ở địa phận Dona chứ không phải Sago. Nếu giả sử có một nhiếp ảnh gia nào đấy chụp một con phố ở Sago rồi chụp lại cảnh ở đây rồi hỏi đâu là Sago, có lẽ tôi sẽ trả lời sai. Chắc tại cái tình tôi dành cho Sago. Cái đó gọi là sự gắn bó. Thật ra tôi chỉ ở Sago nửa đời tôi thôi, nửa thời gian còn lại tôi lớn lên và học hết thời phổ thông ở Barivuta. Tôi cũng quý nơi ấy, nhưng cái gắn bó lại nằm ở Sago. Tôi không hiểu vì sao tại sao tôi lại yêu Sago đến thế. Có lẽ chỉ thua tình yêu dành cho Dala thôi. Kiểu như tôi và Sago đã quen nhau từ thời tấm bé, bẵng một thời gian không gặp rồi khi tái hợp thì kết thân với nhau, còn Dala là người tình trong mộng, gặp gỡ đôi lần rồi để lại trong tim này sự lưu luyến không thể nào lắp đầy bằng nỗi nhớ. Dù sao cũng còn tầm hai trăm cây số mới tới Dala, nhai lại những kỉ niệm cũng chẳng hại gì.
Hàng cây số liền chỉ mình tôi với phong cảnh. Cái lạnh và cái mệt bắt đầu thấm vào, tấn công tôi, làm tôi bắt đầu run tay lái, mắt bắt đầu quáng, bắt đầu thấy phổi bị cái gió sương ùa vào để rồi phải ho. Không kể bao tử gào thét đòi ăn, nó kêu ọc ọc đầy giận dữ. Quên khuấy mất mình chưa ăn gì gần tám tiếng, cộng với cái mệt bắt đầu khiến tôi sợ, tôi bắt đầu giảm tốc để kiếm một cái quán cà phê nào đó. Với những cung đường hay có khách du lịch, những quán mở hai bốn trên hai bốn không hiếm. Vấn đề ở đây là tôi đang ở một khu khá hiu quạnh, nhà chủ yếu là nhà cấp bốn mà còn cách xa nhau. Thỉnh thoảng leo loét lên một ánh đèn trông như thể con đom đóm dưới đất ngước nhìn lên và cố gắng với tới sáng của ngôi sao trên bầu trời kia. Tôi chạy rà rà như thế chắc cũng hơn mười phút. Không hiểu sao có một trái bong bóng cứ to dần lên trong tâm trí, nài nỉ tôi ngước nhìn lên. Trái bong bóng ấy vỡ tung khi đập vào mắt tôi, lúc này đã giảm ga, một bức tranh tuyệt vời của tạo hóa: Bầu trời đêm rộng lớn, đen tuyền được trải lên những chấm sáng li ti với mặt trăng tròn là điểm nhấn. Lung linh hơn tất cả những ngọn đèn ở Sago, Dona và Dala cộng lại. Một tiếng thì thầm nhỏ nhưng đủ nghe trôi vào tai tôi, cảm giác là tiếng từ tất thảy những ngôi sao kia đang nói với tôi. Tôi như ngạt thở, phải dừng xe tắt máy. Rồi không biết từ đâu cái cảm giác phải hét, dù giữa đêm hôm phải hét lên một cái cho đã, cho cả thế giới, cho những vì tinh tú kia hiểu rằng tôi - Trần Thành Tâm - vẫn còn đây, vẫn còn sống! À không, tôi còn thở thôi, chứ việc tôi còn sống không bản thân tôi không dám chắc. Tôi đã không hét mà ngồi lặng thinh trên yên xe như vậy vài phút. Rồi như một thói quen, lấy trong túi ra bao thuốc, lại đặt lên môi mà châm mà rít để cảm nhận cái ấm lan tỏa vào người để giúp bản thân vượt qua cảm giác bị nhận chìm bởi một thứ gì đó lớn lao hơn cả nhân loại. Cảm giác bị quan sát làm tôi nổi hết cả da gà. Rùng mình, tôi vội khởi động xe mặc cho linh cảm kỳ lạ kia vẫn làm cho tôi đập mạnh như đang chạy nước rút. Cơn đói, cái lạnh cùng sự mệt mỏi dần thay thế cảm giác bé nhỏ kia mà quay lại hành hạ tôi. Cắn chặt môi để cơn đau giúp tôi tỉnh táo, tôi cứ thế chạy chạy mãi. Không biết đã bao được bao lâu nhưng cảm giác mằn mặn của máu bắt đầu lan ra đầu lưỡi. Tôi kiệt sức, váng đầu. Không thể đi tiếp. Đã đến giới hạn rồi. Tôi quá yếu đuối để chạy đến Dala. Có lẽ số phận của tôi chỉ là cây đèn đường, rồi khi hư hỏng thì vứt vào bãi phế liệu.
Mùi cà phê xộc vào mũi tát tôi tỉnh dậy, phóng tầm mắt ra xa tôi thấy những ánh đèn huỳnh quang cũ kĩ, rẻ tiền soi sáng một cái chòi lá tạm bợ. Có hai chiếc xe máy và một chiếc ô tô đang mệt mỏi đậu, bị hắt lên cái buồn chán từ ánh đèn. Tôi cảm thấy mình như đang trong trận bão mà thấy được ánh đèn hải đăng vậy. Tôi vào trong quán, bà chủ già nhanh nhẹn với khuôn mặt nhăn nheo ra chào và hỏi tôi muốn dùng gì bằng một giọng nói khắc khổ như thể thanh quản bị đẽo gọt vậy. Tôi nằm xuống võng lưới với những cái lỗ đủ to để đút nguyên bàn tay qua, ậm ờ bảo cho một phần mì gói và một ly cà phê sữa nóng rồi vứt ba lô vào cái ghế con đối diện. Thoải mái phủ phê trên võng trong cái ấm cúng của quán, cơn mệt của tôi tan biến dần dần. Sự dễ chịu vỗ về và dỗ dành tôi. Đưa mắt lơ đãng nhìn xung quanh, tôi thấy trong quán có vài người đàn ông, mỗi người ngồi một bàn mà chìm trong thế giới riêng: Người vân vê ly cà phê, nhóp nhép miệng; Người đang chăm chú vào điện thoại, ánh sáng từ màn hình cảm tưởng như đang làm họ mù đi; Người thì ngập chìm trong khói thuốc và những suy nghĩ của bản thân, phòng tầm mắt ra xa, nhìn vào màn đêm vô tận chứa hết mọi tâm hồn.
Tôi ngáp dài và chìm vào giấc ngủ không mộng mị.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co