Truyen3h.Co

Bonbin | alcohol

Title 2 : So here's the reason....

bobabio

Title 2: Thì ra đây là lí do....

_______

Cũng chỉ vì tương lai không nợ môn và ra trường đúng hạn, Oh Hanbin đứng chôn chân trước cửa trọ của Jaewon, vừa muốn vừa không gõ cửa. Hai mắt nhìn chằm chằm vào cánh cửa thì Song Jaewon lại vừa hay mở cửa ra, nhanh tay kéo cậu vào bên trong, tiệc trưởng thành mới chính thức bắt đầu

Để mà nói về mối quan hệ của Song Jaewon ở trong trường, hai chữ "rộng rãi" không đủ diễn tả, năm nhất đến năm cuối có đủ cả. Có người Hanbin quen, có người Hanbin chỉ mới biết mặt, có cả người Hanbin chưa gặp bao giờ. Ngoài mấy thằng năm nhất đú đởn đợi màn rượu bia sắp tới, Hanbin nói thật khá thân thiết với hội năm hai và năm ba, Lee Euiwoong hay thường gọi là LEW, Eunchan hay thậm chí là Koo Bonhyuk- "thằng con trai cậu ghét nhất trên đời". Hanbin ghét Koo Bonhyuk có khi cả trường đều biết, không hiểu sao Song Jaewon lại quen được với đàn anh tính khí khó chịu như vậy, suốt bữa tiệc sau đấy, Hanbin cố gắng không quan tâm thằng em cùng lớp triết của mình

Nhưng Hanbin phải công nhận, tiệc của Song Jaewon tổ chức rất vui. Ăn uống no say với hàng tá protein nạp vào cơ thể, Hanbin nhìn điện thoại cũng đã hơn 9h tối, sắp đến giờ giới nghiêm ở kí túc xá, trong đầu thầm cảm ơn nhà trường vì ra luật giờ giấc đối với sinh viên, nhanh chóng lựa lời để xin phép Jaewon ra về trước, tránh chạm mặt Bonhyuk thêm một lúc

"Kệ đi, nay anh ngủ nhà em cũng được"

Jaewon mặt mày bơ phờ, vốn là cố tình lấy lí do để tránh một màn bia rượu sắp tới của mấy thằng chạm ngưỡng 20, thế nào lại thành ở đây đến tận sáng mai rồi. Oh Hanbin méo mặt, nhìn về phía thằng Jaewon và LEW vẫn đang tí ta tí tởn bày rượu, chuẩn bị cho "nghi thức trưởng thành"

"Này Jaewon, nghĩ kĩ đi, đêm hôm anh ở nhà của mày cũng không thoải má-"-Hanbin nhanh chóng đến cạnh Jaewon mà dịu giọng nói

"Anh mà về là em cạch mặt anh đến suốt đời đấy"-Jaewon tay ngừng xếp rượu, quay sang đối mặt với họ Oh mà bĩu môi

"Lễ trưởng thành phải có người thân thiết nhất với mình bên cạnh chứ"-LEW tay cầm đĩa nho mẫu đơn mà thuận thế đút vào miệng Hanbin một quả-"Anh Seop đã không đến rồi, anh lại còn không ở lại đây cùng bọn em"

"Yên tâm, lần này có bọn em trông coi anh cẩn thận"-Jaewon thò cái tay to dài của nó ra rồi xoa xoa cái đầu của cậu, làm anh mà không có chiều cao cũng là một bất lợi

Hanbin thở dài, giơ tay đầu hàng vì biết sẽ chẳng thể nào thuyết phục được hai đứa em ruột thừa của mình. Chỉ đành ra góc sofa ngồi một chỗ chờ màn bi kịch rượu bia sắp đến. Lại nói, tại sao Oh Hanbin đến thuốc lá cũng từng thử qua thế mà phải sợ mấy ly rượu ngọt của đám trẻ ranh này à. Cũng tại vì kí ức kinh hoàng hôm lễ trưởng thành năm ngoái của cậu với Hyeongseop, sau hôm đấy Hanbin nhìn thấy rượu là tự động né xa mười mét có lẻ, quyết tâm không động vào một giọt

Đang ngồi thù lù một góc thì Koo Bonhyuk rất tự nhiên đi đến ngồi cạnh rồi bắt chuyện, trông một vẻ không thấy gì ngoài đáng ghét-"Anh, tốt nhất hôm nay nên tỉnh táo một chút"

Koo Bonhyuk-một phần trong kí ức kinh hoàng về đêm trưởng thành của Hanbin, một kẻ siêu đáng ghét, một kẻ mà Hanbin muốn tránh như tránh tà, một kẻ cướp đi nụ hôn đầu tiên của cậu vào cái ngày mà cậu trưởng thành

/

Lễ trưởng thành, Hanbin háo hức vô cùng khi đợi suốt 20 năm cũng đến ngày mình được uống rượu thả ga. Theo lẽ dĩ nhiên, hôm đấy Hanbin say như điếu đổ, bản thân mình gây ra tội lỗi gì, đến sáng hôm sau hoàn toàn không nhớ. Đến khi mà Ahn Hyeongseop thuật lại sự tình cho nghe thì không biết giấu mặt mũi vào đâu cho vừa lòng

Tối hôm đấy, Hanbin say nên cao hứng, bày ra một trò thật thách bằng vỏ rỗng soju. Đến lượt mình bị quay trúng, mấy thằng bạn không thương tiếc mà quyết tâm phá huỷ nụ hôn đầu của cậu, đưa ra thử thách muốn giết người là hôn người ngồi bên phải mình. Vừa vặn làm sao, thằng em lớp triết thân thiết với Hyeongseop là Koo Bonhyuk lại vừa vặn ngồi bên phải Hanbin. Vì men say, Hanbin hoàn toàn không làm chủ được mình, quyết tâm không chịu thua vào ngày quan trọng của mình, quay sang phải trực tiếp kéo Hyuk vào một nụ hôn đầy vụng về. Mặc dù Hanbin không nhớ sau đấy thế nào, nhưng mà chỉ nhớ Koo Bonhyuk lúc đấy rõ ràng cũng hưởng thụ

Sau hôm đấy, Hanbin liên tục tránh mặt Koo Bonhyuk, xấu hổ của mình đem thành ác cảm, từ đấy đâm ra ghét cay ghét đắng Hyukie
/

Gửi một cái lườm đến Bonhyuk, rồi nhanh chóng đứng dậy ra chỗ khác mà không thèm đáp lại lời của nó. Hanbin thề độc rằng mình đối với thằng nhóc này sẽ không bao giờ trở thành bạn bè tốt được

Thấy Hanbin cau mày bỏ đi như thế, Hyukie không giữ mình mà mỉm cười một cái

Song Jaewon thấy anh Hanbin mặt nặng mày nhẹ đi ra từ chỗ của Hyuk hyung thì dường như cũng đoán được chuyện gì rồi. Tối ngày hôm xảy ra việc đấy, Jaewon cũng có mặt mà. Thế nên Jaewon liền đến cạnh Hanbin mà thủ thỉ-"Hôm nay anh không cần uống cùng bọn em cũng được"

Hanbin nghe thế liền lắc đầu, nói thế nào thì nói, cậu cũng là một người ham vui, hơn thế, Hanbin cũng hiểu ý nghĩa của ngày lễ trưởng thành, tuy là có chút kí ức xấu nhưng cũng không muốn làm ảnh hưởng đến không khí buổi tiệc, chỉ là uống ít thôi là được-"Anh không sao, nhưng tốt nhất là đừng có thêm mấy cái trò chơi ngớ ngẩn như xoay chai là được"

Song Jaewon đổ mồ hôi hột, ánh mắt láo liên tìm đến Lee Euiwoong mà ra hiệu cất ngay cái chai rỗng soju trên bàn kia đi. Thế mà LEW đây lại không hiểu, tưởng rằng Jaewon ra hiệu bắt đầu tiệc rượu, một hơi hô to-"SPIN BOTTLE GAME TIME MỌI NGƯỜI ƠI"

"Thề luôn đấy Euiwoongie?"

Hanbin đen mặt, bây giờ bỏ về có còn kịp không? Thế nào mà Hanbin lại bắt gắp ánh mắt đầy thách thức của Koo Bonhyuk, cái ánh mắt đấy như muốn nói rằng-"Anh sợ à? Sợ thì nhấc đít về đi đồ nhát gan"

Song Jaewon tay đỡ trán, mắt nhìn mọi người tập trung lại cái bàn giữa nhà, miệng mấp máy hỏi Hanbin-"H..hay là anh cứ chơi đi, không quá đáng mấy đâu"

Hanbin đang bận đấu mắt với Koo Bonhyuk, không biết lấy can đảm ở đâu thốt lên lời-"Sao phải sợ, anh mày sẽ chơi tới bến"

______________
tbc

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co