Truyen3h.Co

Bonbin | Fault

Title 6: final

bobabio

Hình như những lời Taerae nói cũng không phải không đúng. Hanbin cũng tự nhận thấy rằng chuyện riêng của hai người đang sắp đi quá phạm vi chuyện tư, ảnh hưởng không nhỏ đến cả nhóm, mọi người hàng ngày như ăn không ngon ngủ không yên, mệt não rất nhiều về hai người.

Cuối cùng thì vẫn phải nằm lăn ra giường, vắt tay lên trán mà tiếp tục suy nghĩ. Cảm thấy trốn tránh không còn là cách giải quyết nữa rồi, Hanbin đau đầu nghĩ về mấy lời mà thằng út nói, nhiều lúc anh cảm tưởng thằng nhóc này rất "trải đời". Nhưng mà anh có thật sự muốn "yêu đương" với Hyuk như lời Taerae nói không, cảm thấy loại tình cảm này đối với anh không cần thiết phải bài xích, thậm chí Hanbin có phần hơi tò mò, và mong chờ.

Koo Bonhyuk sau gần 2 tuần không tài nào nói chuyện riêng cùng anh được, trong người liền sinh ra cảm giác bứt rứt vô cùng. Cộng thêm việc Song Jaewon dạo này có thú vui mới, chọc "chó": "Hai anh đang cãi nhau hả? Vậy em tranh thủ rủ Hanbin hyung đi bay, có vấn đề gì đâu nhỉ?"

Ứa gan!

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, sau khi chính miệng mình mở miệng nói ra câu hai đứa sẽ quay trở lại làm anh em bình thường, tự Hyuk cảm thấy bản thân mình sắp phát điên rồi. Rõ ràng đã như vậy, nói quên là quên được sao? Không thể mà. Hơn nữa đêm đó, Koo Bonhyuk cũng không phải loại người tuỳ tiện nhắm mắt làm đại với người mà mình không có tình cảm. Đổi lại là người khác xem? Nhưng thử đối lại là Hanbin thì sao? Cậu không chắc. Vì hôm đó anh say mà, đến sáng một chút cũng chẳng nhớ, thì sao đảm bảo được đêm hôm đó anh có thèm nhìn mặt cậu không. Hyuk vì chuyện đó mà não nề vô cùng.

Lee Euiwoong dùng đầu gối cũng nhìn ra được tâm can của Hyuk, nhưng ngàn lần chẳng muốn dính vào chuyện của hai con người này. Cậu cho rằng, hai người đều lớn to đầu rồi, có chút chuyện riêng không tự xử lý với nhau được thì sau này làm được chuyện lớn gì nữa. Nhưng tình yêu khó hiểu lắm Euiwoong à.

Nói là nói thế thôi, nhưng thân là trưởng nhóm, Euiwoong luôn có chấp niệm rằng, việc của cá nhân cũng là việc của nhóm, không thể tự mình đứng ra giải quyết, nhưng Euiwoong sẽ là người có thể đưa ra lời khuyên cần thiết. Với cả, nhìn hai người lúc nóng lúc lạnh như vậy, cậu cũng thấy khó chịu lây.

Nhưng cái cách đưa ra lời khuyện của Lee Euiwoong lần này lại rất "thiếu đòn". Biết Hanbin đã ngàn lần muốn trốn tránh, thế mà cứ khuyện Hyuk cứ đến đập cửa phòng người ta rồi trực tiếp thổ lộ. Nói thử xem, Euiwoong đây có đang thật sự nghiêm túc không?

"Nhanh chóng giải quyết rồi trở về như trước đi, anh và Hanbin hyung nếu đến tai giám đốc thì đau đầu lắm đấy."-Nghiêm túc nói một câu rồi bỏ đi, Euiwoong khiến Bonyuk đã khổ sở nay càng khổ hơn, gì mà cho lời khuyên chứ, đe doạ thì đúng hơn.

Oh Hanbin nửa đêm vì đói mà tỉnh dậy, rón rén từng bước ra ngoài bếp mà tìm đồ ăn. Cũng chỉ tại cứ thường xuyên tránh mặt giờ ăn cơm tối, giờ đói bụng cũng chỉ biết tìm đồ thừa để ăn. Tránh để mọi người thức giấc, Hanbin đến cả đèn cũng không thèm bật, trông cậy mỗi vào cái đèn flash ở điện thoại mà lục lọi hết tủ này đến tủ kia cũng chỉ tìm thấy một hộp mì ăn liền, đến kimchi trong tủ lạnh cũng hết sạch.

Miệng thì thầm chửi mấy đứa em đến đĩa kimchi cũng không để lại cho mình, tay phải thì đun nước nấu mì, tay trái thì cầm điện thoại, dựa vào chút ánh sáng nhỏ nhoi mà nấu cho xong bữa tối muộn của mình.

Hyuk từ lần cuối nói chuyện với Hanbin thì thường xuyên bị thức giấc giữa đêm, không tài nào ngủ được. Vốn chỉ định uống cà phê rồi thâu đêm chơi game, đến khi ra ngoài phòng khách tìm cà phê thì thấy bóng dáng Hanbin lục đục trong nhà bếp nấu mì.

Hyuk dảo bước chân đến nhà bếp, tay tìm công tắc điện, ánh sáng đột ngột xuất hiện làm Hanbin giật mình làm rơi cả điện thoại, bất giác quay lại nhìn thì phát hiện Hyuk đứng đó quan sát mình từ lúc nào-"Hy..Hyuk. Ừm..chào."-Một phần bối rối chiếm trọn Hanbin, làm anh gần như mất hết nhận thức trong giây lát.

Hyuk không phản ứng lại, một mạch tiến tới, đưa tay tắt cái bếp ga đang đun nồi nước sôi sục của Hanbin-"Anh ăn cái này sao no được"-Nói xong lại bỏ vào phòng và trở ra cùng ví tiền và điện thoại, trực tiếp kéo tay Hanbin đang ngơ ngác ra ngoài. Rút kinh nghiệm lầ trước, lần này Hyuk chậm rãi vô cùng, đợi cho Hanbin mặc áo khoác đi giày đầy đủ mới nắm tay anh, cùng nhau đi ra ngoài.

Vì đang là giữa đêm, hàng quán các thứ cũng đóng cửa hết rồi, trên đường cũng chẳng còn mấy người qua lại, bao trùm giữa hai người vẫn chỉ là bầu không khí im lặng đến bức bối. Chỉ có điều, lần này được Hyuk trực tiếp nắm tay kéo đi bên cạnh, Hanbin cảm thấy có chút bất ổn.

Hyuk đưa anh đến cửa hàng tiện lợi cạnh cây xăng lúc trước, hào phóng mà nói anh thích anh gì cứ lấy, em sẽ trả tiền. Hanbin chỉ bĩu môi một cái, cũng chỉ là đồ ăn cửa hàng tiện lợi, ra vẻ thế để làm gì. Nghĩ xấu Hyuk chỉ một chút thế thôi, anh vẫn vui vẻ đi chọn cho mình một đống đồ ăn.

Sau khi chọn được một túi đồ ăn đầy cùng hai chai soju vị đào, và chọn một bàn nhỏ bên ngoài cửa hàng rồi ngồi đó, tất cả những gì Hyuk lấy là ly cà phê hoà tan nhạt nhẽo.

"Sao lại uống cà phê, tí nữa không ngủ được thì sao?"-Hanbin tách đôi đũa gỗ, mắt vẫn hướng về Hyuk tay cầm cà phê mà thắc mắc.

"Dạo này em mất ngủ"-Giọng nói Hyuk vang lên ổn định. Giọng cậu vốn không hề trầm, nhưng lại rất ấm, hôm nay lại có chút mệt mỏi xen lẫn trong đó. Bỗng dưng cảm thấy chột dạ, anh nhận ra chính bản thân là lý do khiến Hyuk mất ngủ.

Một hồi im lặng không nói gì,  Hanbin cứ đăm đăm suy nghĩ mãi, sau cùng cũng nói lên lời.

"Cho anh xin lỗi Hyuk nha, miệng thì bảo sẽ bình thường trở lại mà cứ tránh mặt em mãi"-Nói thì nói thế , nhưng giờ đây vẫn là Hanbin không có can đảm đối diện đôi mắt của Hyuk.

Hyuk căn bản là không để ý, hai tay bóc vỏ cái sandwich trứng mayon rồi bẻ một miếng nhỏ mà thẳng tay nhét vào miệng Hanbin-"Anh bảo anh đói mà, sao nói lắm vậy, đồ con mều béo nhà anh."

Oh Hanbin miệng thì nhai banh, hai mắt rưng rưng đầy uất ức. Hyuk thấy vậy thì bật cười thành tiếng, hại bản thân nhận lại cái liếc mắt của anh.

Anh căn bản cũng chẳng thèm để ý lời nói của Hyuk, trực tiếp dùng tay mở nắp chai soju, nhưng khi chỉ mới uống được một chút lại bị người kia giành lấy, không cho anh uống tiếp-"Không cho anh uống nữa, lại say bây giờ."

"Này, em đang khinh thường tửu lượng của anh à?"

Hyuk thở dài, trong lòng lại tưởng tượng ra cảnh Hanbin uống say rồi khẽ lắc đầu-"Không hề, phòng còn hơn chữa, ai mà biết được khi say anh lại làm ra điều điên khùng gì nữa."

Hanbin không phục, ai say chả thế, anh tự cho rằng ta đay khi say vẫn còn ngoan chán, thử chứng kiến nhỏ Taerea say mèm xem.

"Điều điên khùng nhất anh làm khi say là lên giường với em rồi còn đâu."-Biết mình vừa nói hớ, lập tức Hanbin lấy tay tự bịt miệng mình, thầm cầu mong Hyuk không nghe thấy được.

Lén lút quan sát sắc mặt của Hyuk, Hanbin khẽ thở phào khi thấy cậu không có tí phản ứng bất thường nào. Hyuk ngồi ngửa ra đằng sau, để lưng mình dựa vào ghế nhựa, tay mân mê ly và phê đã vơi gần hết, trông tư thế cực kì thoải mái.

Lần nữa thở dài thành tiếng, anh chậm rãi nói

"Này Hyuk à, em thấy...giữa hai đứa mình còn bình thường được nữa không?"-Giọng Hanbin lí nhí, âm lượng chỉ vừa đủ để Hyuk nghe thấy, hai mắt vẫn không tài nào nhìn thẳng cậu được.

Hyuk nhìn anh trìu mến, khẽ mỉm cười một cái rồi ôn nhu mà nói-"Cứ làm thế nào mà anh thấy thoải mái."

Hanbin trong lòng nhộn nhạo khó chịu cực kì, tự mình cũng không biết nên làm sao nữa-"Vậy...em có thấy thoải mái không?"-Anh quay đầu, lần này nhìn thẳng vào đôi mắt nhuốm màu buồn của Hyuk mà không ngừng cảm thấy tội lỗi

"Em ổn Hanbin. Anh ổn nghĩa là em ổn."

Hanbin chợt im lặng không nói nữa, lại chìm vào những suy nghĩ sâu xa của mình. Trời mùa đông đánh gục lí trí của anh, anh không muốn suy nghĩ nữa, vậy cứ theo như Hyuk nói

Anh ổn, tức là cả hai cùng ổn, vậy cứ như thế đi, sau hôm nay sẽ quay lại như ban đầu, làm anh em thân thiết như anh cảm thấy ổn từ trước đến nay.

______end.______

p/s: è he, kết thúc nó như vậy đấy :(

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co