120
Ở nhà Boun và Prem đón giáng sinh, đến sụp tối muộn thì Ohm và Fluke cũng ra về. Một phần vì trời rất lạnh, Ohm lo sợ Fluke sẽ bị cảm lạnh liền mau chóng đưa cậu về nhà, dù gì sắp bước sang thai kì tháng thứ chín, cậu cần phải nghỉ ngơi nhiều hơn
-Fluke nhớ dưỡng thai cho tốt nhé!
Prem nắm lấy hai bàn tay đang đeo găng tay của Fluke, ôn hòa dặn dò cậu về chuyện thai kì
-Dạ em biết ạ, anh cũng vậy, mang thai sinh đôi cũng cực lắm anh nhớ phải ăn uống nghỉ ngơi đầy đủ!
-Anh biết mà!
Ohm đỡ Fluke ngồi vào trong xe, đóng cửa rồi mới quay lại chào tạm biệt Boun và Prem
-Tạm biệt nhé tụi này về, rảnh rỗi sẽ qua chơi!
-Ừ về cẩn thận!
Boun vừa ôm Prem vào lòng để giữ ấm cho thân thể mỏng manh, vừa đáp lại lời chào của Ohm
Ohm khẽ cười, rồi cũng leo lên xe, mau chóng lái đi ra khỏi cổng lớn Noppanut gia. Chiếc xe Audi ấy vừa khuất bóng, Boun không muốn để Prem ở ngoài trời lạnh lâu, vội đưa cậu vào nhà
-Anh xã quà tặng mẹ và cô, anh lấy xuống chưa ạ?
Prem ngẩn đầu lên, mắt long lanh nhìn gã, nhớ đến món quà giáng sinh lúc trưa mình và gã mua, thanh thót hỏi
-Tôi bỏ nó ở sofa, tôi đưa em vào tặng cho họ nhé?
-Dạ~
Boun khẽ cười, ánh mắt đầy dịu dàng nhìn cậu, hai cánh tay hữu lực vẫn luôn ôm chặt lấy cậu, nhẹ nhàng dìu cậu đi. Trong phòng khách, Helen và Rin ngồi ở sofa cùng uống trà, xem tivi, thấy Boun và Prem trở lại niềm nở gọi họ mau ngồi xuống cùng
Prem cùng với Boun ngồi xuống ghế sofa dài, sau lưng họ là túi xách đựng quà mà lúc trưa đã mua. Gã lấy từ trong túi ra hai hộp quà màu xanh nhung, đưa cho cậu, để cậu tặng Rin và Helen
-Mẹ, cô, đây là quà giáng sinh con với Boun tặng hai người ạ!
Rin, Helen khá là ngạc nhiên khi được Prem tặng quà như thế. Nhưng nếu nói người có vẻ kinh ngạc hơn thì lại là Helen, vì từ trước đến nay không có ai tặng quà giáng sinh cho bà cả, ngoại trừ đứa con gái Lilki và đứa cháu trai Boun từng vài lần có tặng quà cho mình bà thôi. Khi nhận được món quà này từ Prem bà xúc động lắm, vì sợ bị Boun chọc quê nên cố kìm nén nước mắt lại
-Prem, này là con tự lựa chọn sao?
Nghe Rin hỏi, Prem vui vẻ gật đầu, khuôn miệng nhỏ nở lên một nụ cười xinh xắn
-Prem, đứa trẻ này khéo mắt lắm!
Helen nghiêng người qua, đưa tay lên đầu cậu mà xoa, hiền hòa khen ngợi về độ khéo mắt nhìn này của cậu
-Prem, cô cảm ơn con!
-Không phải một mình con mua quà này đâu, có cả anh xã cùng với con mua nữa đó cô!
Thật tình quà này cũng không phải một mình cậu mua, cậu chọn đâu, có cả công sức của Boun góp vào nữa đó. Nếu không có gã thì làm sao cậu có tiền mua được thứ quà đắt tiền này, cũng nhờ có gã ở bên giúp cậu quan sát từng chi tiết của bộ trang sức nữa, nếu cảm ơn thì phải cảm ơn cả gã nữa mới đúng
Boun, Rin và Helen đồng loạt phì cười trước biểu hiện dễ thương của Prem. Cả ba người, đều đem ánh mắt đầy nuông chiều nhìn cậu, thực sự thì nhờ có cậu, cô cháu Boun với Helen mới hòa thuận được như xưa, cũng giúp cuộc sống của gã trở nên tươi đẹp, đầy hạnh phúc
-Được rồi, cũng trễ, tôi đưa Prem về phòng nghỉ ngơi, cô với Rin cũng đi nghỉ sớm đi!
-Được cô biết rồi!
Trời cũng đã tối muộn, Boun đưa Prem về phòng để chuẩn bị ngủ, từ khi cậu mang thai đến giờ gã cũng không cho cậu ngủ muộn nữa, vì sợ ảnh hưởng sức khỏe của cậu và cả thai nhi trong bụng cậu. Để Prem ngồi trên giường, gã nhướn người lên lấy chai kem dưỡng từ trên tủ đầu giường, mở nắp nặn dung dịch ra chút ít, sau đó thì thoa đều lên mặt và tay chân của cậu
-Em bé ngủ nào!
Đặt Prem nằm xuống trước, rồi gã mới nằm vào khoảng trống bên cạnh, một cánh tay làm gối cho cậu kê đầu, tay còn lại thì ôm cậu, tấm chăn dày thì đắp hờ ngàng ngang ngực cả hai người. Bàn tay ấm áp nhẹ nhàng vỗ lưng cậu, ý muốn giúp cậu có thể chìm vào giấc ngủ ngon. Được Boun dỗ dành, không mất nhiều thời gian, cơn buồn ngủ cũng kéo đến, cậu áp gương mặt xinh đẹp vào lồng ngực nam tính của gã, đôi mắt nhắm nghiền lại, dần dần cũng ngủ sâu
-Prem ngủ ngon!
Giữa đêm khuya tĩnh lặng, Prem cựa quậy người trong lòng gã, như rằng có điều gì đó làm cậu vô cùng rất khó chịu. Boun ngủ không sâu giấc, nên cũng rất dễ dàng phát hiện ra hành động kì lạ này của cậu. Gã nheo mắt nhìn, trở người lại đè cậu dưới thân, bàn tay áp vào má cậu sờ nhẹ, bỗng gã giật mình rụt tay lại
-Prem em bị sốt rồi!?
Khi chạm tay vào má Prem, gã tưởng rằng mình chạm vào ngọn lửa đang bùng cháy, nhờ thế gã mới biết cậu đã bị sốt cao. Để cậu nằm im trên giường, gã hối hả bước xuống giường, chạy sang tủ quần áo tìm nhiệt kế đo cho cậu
-38,5°C sao, Prem em sốt cao quá rồi!
Nhìn nhiệt kế nằm ở chỉ số 38,5°C, mấy tiếng trước cậu còn khỏe mạnh, da dẻ hồng hào, giờ thì lại sốt cao nằm vật vã ra đó, đôi môi tím tái, sắc mặt trắng bệch không còn giọt máu, Boun lo lắng lắm. Không những gã lo mà gã còn sợ nữa, vì cậu còn đang mang thai, sốt trong lúc này càng nguy hiểm hơn.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co