Truyen3h.Co

(Bounprem Ver) Cưỡng Đoạt

57.

MyNguyen1603

Bế Prem xuống lầu, có lẽ Helen và Rin đã ăn sáng từ lâu nên giờ mới ngồi ở sofa phòng khách uống trà ăn bánh xem tivi. Thấy cả hai người đến giờ mới chịu xuống, Helen cười lớn trêu chọc gã

-Người ta 7 giờ đã ăn sáng, còn hai đứa đến gần 8 giờ mới chịu mò đầu xuống, sao nào tập thể dục buổi sáng à?

Boun không có quan tâm đến lời Helen nói, chỉ đưa mắt liếc bà ý bảo đừng nói nữa. Trái ngược với biểu hiện bình tĩnh của gã, Prem thì ngượng ngùng đến đỏ cả mặt, trong lòng lúc này chỉ ước làm sao có cái hố nào đó để cậu chui xuống trốn cho rồi

-Boun con nên để Prem tự đi đứng chứ, suốt ngày toàn bồng bế không thế, nè đừng nói con sợ cô cướp Prem của con đem ra nước ngoài nha?

-Con bồng bế Prem là chuyện của con, ở bên Mỹ không phải dượng cũng làm y hệt như vậy với cô sao!?

Chọc đến tim đen, Helen đâu thế nói gì, bà uất ức quay sang cầu cứu Rin

-Boun anh cũng đừng nên quá chiều chuộng Prem, anh nên để thằng bé tự lập một chút đi!

Đặt Prem đứng xuống đất, Boun tỉ mỉ chỉnh sửa lại mép áo len cardigan in hình họa tiết chắp vá, tay đưa xuống ôm eo đỡ cậu ngồi xuống ngay bên cạnh Rin

-Bảo bối nhỏ của tôi thì tôi chiều thôi, tự lập làm gì cứ để em ấy dựa dẫm vào tôi là được rồi!

Helen và Rin nhìn nhau mà lắc đầu cười bất lực, trong cả biệt thự này ai mà không biết Boun Noppanut sủng ái Prem Warut  ra sao. Từ chuyện chăm sóc từ miếng ăn, từ giấc ngủ, từ những bộ quần áo, trang sức, mỹ phẩm cũng chính là một tay gã lựa chọn và lo liệu đấy. Cho nên vì thế ai trong nhà này, cũng hiểu rõ được Prem ở trong lòng Boun có vị trí quan trọng ra sao, nhìn cái cách gã chăm nôm cậu từng li từng tí là hiểu rồi

-Prem hôm nay mẹ có làm món miến trộn mà con thích ăn đấy, theo mẹ vào trong ăn nhé?

-Dạ~

Nghe đến món ăn yêu thích, Prem vui vẻ hẳn lên, đầu nhỏ khẽ gật gật, rồi mới nhanh chóng đi theo Rin vào bếp ăn sáng

-Con còn ngồi đây không vào trong bếp ăn sáng đi?

Nhìn Boun ngồi ở sofa đối diện với ly rượu vang đã rót ra từ lúc nào, Helen thấy lạ khi gã không chịu đi theo Prem vào bếp ăn sáng

-Một lát con vào!

Helen thấy Boun ngồi đó suy tư cái gì, bà tò mò liền lên tiếng hỏi thử, mặc dù bà biết rõ có thể gã sẽ không nói

-Con đang suy nghĩ chuyện gì à?

Biết ngay không, Boun có chịu đáp lại bà đâu, gã cứ ngồi đó đưa mắt nhìn chằm chằm ra sân

-Boun con đang nghĩ đến chuyện của Mek à!?

Nhắc đến cái tên này, Boun phản ứng ngay, gã ngẩn mặt lại nhìn Helen

-Thôi nào cô không có ý gì đâu!

Trông sắc mặt Boun càng trầm xuống, Helen có chút lạnh sống lưng, bà cười trừ

-Boun cô hỏi thật con nhé, con còn tình cảm với Mek!?

Boun trả lời ngay khi Helen vừa dứt lời, thanh âm lạnh lùng dứt khoát nói

-Mek chỉ là cuộc tình thoáng qua ở quá khứ, bây giờ người con yêu chỉ có Prem Warut, mãi mãi đến hết đời cũng chỉ có Prem Warut mới được ở bên cạnh con!!

Nghe được lời nói chân thành này của Boun, bà Helen mỉm cười hài lòng. Bà đứng dậy đi đến gần gã, tay vỗ nhẹ vài cái vào vai gã, nhẹ giọng nói

-Prem Warut là đứa trẻ tốt, Boun lần này con chọn đúng rồi!!

Dứt lời Helen quay bước đi vào bếp, đi đến gần chỗ cửa bếp bà dừng lại, dịu giọng gọi gã

-Boun vào trong bếp ăn sáng đi, Prem ngồi đợi con kìa!

Boun đứng dậy, nhanh chân đi vào bếp, vừa vào thì gã đã thấy Prem ngồi đó với đĩa miến trộn ngon miệng, nhưng mà đũa thì chưa chạm đến. Vì cậu muốn đợi gã vào ăn cùng nên mới không chịu ăn, thấy gã cậu mới lẹ miệng gọi

-Chú ơi ăn sáng thôi ạ!

Gã tiến đến ngồi xuống cạnh Prem, tay đặt ra sau ót mềm khẽ xoa nắn, môi cong lên một nụ cười dịu dàng

-Được, nhưng mà em bé ăn trước đi, một lát tôi ăn sau!

Prem ngoan ngoãn cầm đũa inox lên tay, từ tốn gắp một miếng thịt bò từ trong đĩa miến trộn đưa vào miệng. Bỗng nhiên từ đâu trong cổ họng dâng trào lên một cơn buồn nôn, cậu buông đũa đánh rơi nó xuống bàn, rồi vội bịt miệng chạy đến chỗ bồn rửa chén mà nôn khan

-Prem em sao thế!?

Boun lo lắng tột độ, gã cũng chạy đến bên cạnh, tay vuốt ve tấm lưng run rẩy của cậu lên xuống, tay kia ôm lấy cậu vào lòng mà an ủi

Rin và Helen đứng ở phía sau nhìn biểu hiện kì lạ này của Prem, hai bà lộ rõ nét mặt nghi ngờ về chuyện gì đó

-Lim sang cửa thuốc đối diện nhà mua cho tôi cái que thử thai về đây!

Helen nói nhỏ vào tai Lim, bảo cô hãy nhanh chạy sang cửa hàng thuốc tây đối diện nhà mua cho mình cái que thử

-Vâng tôi đi ngay!

Lim không dám nán lại lâu, cô vội vàng chạy nhanh ra khỏi nhà để đi mua món đồ mà Helen cần

-Rin em nghĩ giống chị chứ?

-Vâng biểu hiện này rất giống!

Rin nhìn Prem, bà từ tốn nói, môi cũng nở lên một nụ cười hiền hậu và mong đợi

-Boun đừng lo lắng quá, Prem không sao đâu con đưa thằng bé về phòng nghỉ ngơi đi!

Gã nghe vậy cũng gật đầu, cúi thấp người, rồi bế Prem lên tay, vừa đi vừa quan sát tình trạng sức khỏe của cậu

-Prem không sao, về phòng nằm nghỉ một chút, tôi sẽ gọi bác sĩ đến kiểm tra cho em!

Prem thở dốc, đầu nhỏ gục vào vai Boun, mắt mơ màng nhìn ngắm gương mặt gã đang lo nghĩ cho mình, giọng thều thào trấn an gã

-Chú...đừng lo ạ...em ổn ạ nằm một lát sẽ hết thôi ạ!

Boun lo cho Prem lắm, nhìn cậu từ một người đang khỏe mạnh bỗng chốc lại biến thành một người sắc mặt trắng bệch, hô hấp cũng nặng nề đi như thế, cả cơ thể cũng vậy đều mềm nhũn đi mặc gã bế thế nào cũng được. Gã đau lòng thật sự, trong lòng cũng không muốn nhìn cậu phải chịu cảnh này chút nào

-Em bé ngoan, mau chóng khỏe lại, tôi không muốn em đổ bệnh, bị như vậy tôi đau lòng lắm!

-Vâng ạ~

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co