88.
Boun cầm một con dao nhỏ trên tay, dứt khoát đâm nó vào bắp đùi của Mek, máu văng tung tóe lên tay gã và ra sàn. Mek đau đớn la hét, sắc mặt trắng bệch không còn giọt máu, khoé mắt ửng đỏ nhìn sự tàn nhẫn của gã
-Mek xem như lần này tôi cảnh cáo cậu, tốt nhất từ nay về sau an phận mà sống, cậu dám làm thêm điều gì có hại cho Prem xem chừng cái mạng này của cậu!!
Dứt lời, Boun rút con dao ra, đút nó vào vỏ, rồi quay lưng bước đi bỏ mặt Mek sống chết ra sao
-Boun Noppanut...anh cứ đợi đó đi tôi sẽ khiến Prem Warut và cả con của nó chết không toàn thây!!
Xoẹt
Một nhát dao gạch thẳng vào má Mek, máu chảy xuống làm thấm ướt vào vai áo phông của hắn
-Cậu nói thêm một lời nữa tôi khiến cậu không còn thấy ánh mặt trời!!
Mek run rẩy không dám mở miệng nói thêm, tay ôm má, tay chặn vết thương ở đùi, mắt trợn tròn nhìn gã
Boun quay lưng rời đi, vào thang máy gã lấy khăn trong túi quần ra lau sạch tay và lên áo sơ mi trắng, tuy lau nhưng áo vẫn dính đặc đầy máu. Có lẽ một lát ghé vào tiệm quần áo mua một cái áo mới thay thôi, về trông bộ dạng sẽ khiến Prem lo lắng thì không tốt
Ở nhà, Prem hiện tại đang ở trong phòng cùng với Rin và Helen, lúc nãy cậu đang ngủ thì nghe có tiếng mở cửa, dù mở mắt không nổi nhưng cũng cố hí ra xem thử là ai, nhìn từ từ thì cậu mới biết là mẹ và Helen đang bước vào
-Prem con còn mệt không?
-Dạ không ạ, con ổn thưa mẹ!
Nhìn bộ dạng mệt mỏi của Prem là Rin và Helen biết rõ trên này cậu và gã đã làm gì. Khi không lúc nãy cậu còn khỏe mạnh, giờ tự nhiên uể oải nằm ở đây
-Lúc nãy cô thấy con khỏe lắm mà sao giờ lại mệt mỏi như thế, nói thật đi Boun lại hành con?
Prem đỏ mặt cúi đầu, cậu ngại lắm đâu biết nói gì, môi cắn mím, tay vò vò tắm chăn
-Chị Helen chuyện này không nên nói ra như thế chứ?
Helen khẽ cười, mắt nhìn Prem đang ngượng ngùng gục đầu kia, nhỏ giọng nói
-Rin à chị nói đúng chứ bộ, em nhìn đi lúc sáng nhìn Prem khỏe mạnh giờ nhìn thằng bé uể oải như thế thì chỉ có một lí do đó thôi!
Rin bật cười trước câu nói của Helen, ngồi bên cạnh dịu dàng xoa lưng Prem
-Prem con có thấy đau ở đâu không?
Prem xấu hổ, nữa muốn nói nữa không muốn nói, tay ôm chặt chăn vào lòng
-Prem không gì phải ngại, nói mẹ nghe con có đau ở đâu không?
-Thắt...lưng của con có hơi đau một chút!
Nghe vậy, Rin di chuyển tay xuống xoa xoa thắt lưng của Prem, mỉm cười hiền hòa với cậu
-Rin em lấy tuýt thuốc này thoa cho Prem đi, sẽ giảm đau cho thằng bé đấy!
Helen lục lọi trong hộp tủ đầu giường, thì tìm ra được một tuýt thuốc dạng kem bôi giảm đau, chắc có lẽ là Boun mua để dành, có gì quá cần thiết thì mới lấy ra dùng. Rin thấy thế cũng nhận lấy tuýt thuốc, kéo lưng áo cậu lên, rồi ân cần thoa thuốc vào thắt lưng đang đau của cậu
-Được con nằm nghỉ ngơi đi mẹ và cô xuống lầu!
Nghe vậy Prem vội níu tay Rin, nũng nịu đòi đi theo hai bà xuống lầu, dù gì ở trong phòng một mình cũng buồn lắm, ở chung với hai người họ sẽ vui hơn
-Cho con theo mẹ và cô xuống lầu nha, ở một mình trong phòng con thấy chán lắm!
-Nhưng lưng con đau mà, con nghĩ mình ổn chứ?
Prem vui vẻ gật đầu, môi cười xinh, mắt long lanh nhìn Rin và Helen. Trông bộ dạng đáng yêu này của cậu, hai bà đâu nỡ từ chối, chỉ biết lắc đầu cười cho qua, mỗi người một bên nắm tay cậu dìu đi
-Prem con ngồi đây đi, cô với mẹ con sẽ làm bánh ngọt để một lát đem theo!
Để Prem ngồi ở bàn, Rin và Helen cùng xoắn tay áo, đeo tạp về bắt tay vào công việc làm bánh. Nói cùng làm nhưng ta chỉ thấy có mình Rin làm thôi còn Helen cả người đầy bột đứng một bên nhìn
-Helen em thấy chị nên qua đó ngồi với Prem đi, chị chạm tay vào việc nấu nướng nữa, không khéo một lát chị đốt luôn cái bếp đấy!
Thật ra thì Helen không có biết nấu ăn, sinh ra trong một gia đình giàu nhất cái nách. Có người hầu hạ, có người nấu sẵn mà ăn, từ nhỏ cho đến lúc lấy chồng bà chưa từng động tay động chân vào việc bếp núc. Nói làm bánh chung với Rin, nhưng chỉ thấy Helen toàn phá vỡ đồ đạc thôi ấy
Prem ngồi bên bàn thấy cảnh này, cũng không thể nhịn được nữa liền bật cười khúc khích, mắt linh động nhìn Helen thân dính đầy bột mì. Thực sự luôn, lúc đầu cậu tưởng Helen sẽ rất giỏi về chuyện nấu nướng này kia, ai ngờ bây giờ cậu mới biết được sự thật là bà không hề biết nấu được món gì
-Rin em đừng xem thường chị, giờ chị sẽ cho em thấy chị làm được bánh ngọt nè!!
Nói là làm, Helen tiến đến cầm bịt bột đã được mở miệng sẵn, quay lưng đi sang chỗ Prem ngồi. Đâu ngờ bà vụng về như thế, đi làm sao lại trượt chân ngã, túi bột văng lên không trung, bà thì té chổng chân dưới sàn. Rin thấy được thì lo lắng vội vàng chạy đến đỡ Helen, nhưng ý đó bỗng vụt tắt khi cả hai bà nhận biết rằng túi bột đã bay vào người Prem
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co