Chương 8
Gác lại chuyện học hành ở phố thị xa xôi, tôi cuối cùng cũng về quê đón Tết. Tết năm nào gia đình tôi cũng bận bịu, bởi vì nhà tôi bán tạp hóa. 6h sáng tôi đã bị đánh thức bởi tiếng gọi của mẹ: "Hưng dậy đi con, ra phụ mẹ một tay!"
Hôm nay 30 rồi, người mua kẻ bán tấp nập. Dù nhà tôi nằm trong một khu chợ nhỏ xa thị trấn, nhưng ai nấy cũng chuẩn bị Tết tất bật và chỉn chu nhất có thể. Chắc không phải chỉ ở chỗ tôi, mà ai ai cũng sẽ quan niệm đầu năm mới, trong nhà "nước đầy lu, gạo đầy hũ" thì mới thịnh vượng sung túc. Cho nên mới sớm ra, khách đã đến kêu réo mua gạo mua nước không nghỉ phút nào.
Tôi vác cái bộ mặt còn ngáy ngủ của mình ra trông tiệm và tiếp khách, con cu buổi sáng còn cương cứng trong quần. May mà tôi mặc quần form cứng, cho nên cũng không mấy ai nhận ra. Đi lại một lúc thì tôi cũng tỉnh táo, thằng em bên dưới cũng chịu yên phận, nếu không chắc tôi đổi từ bán gạo sang bán nước mía mất thôi.
Đối diện nhà tôi có một quán ăn nhỏ, nhưng rất đông khách vì bà chủ nấu rất ngon. Từ lúc tôi biết ăn đến nay, chưa có một quán ăn nào có thể khiến tôi hài lòng như cái hương vị ấy. Tranh thủ lúc ngơi khách, tôi vội vàng rửa mặt đánh răng rồi phóng sang quán ngồi vào bàn, kêu liền một tô hủ tiếu thơm phức nóng hổi. Hương vị thân quen làm lòng tôi như ấm lại trong cái thời tiết lạnh giá của buổi sớm miền quê.
Còn chưa ăn được mấy đũa, bàn kế bên đã có tiếng hỏi thăm: "Ủa, thằng này con thằng Tư Thành đúng không? Cả năm trời mới gặp nó he!". Thành là tên cha tôi.
Tôi nhìn về phía bên kia, là một người phụ nữ tuổi độ mẹ tôi, nhưng tôi không biết là ai cả. Tôi cũng chỉ cười cười gật đầu cho có lệ. Lúc đó mẹ tôi bên kia lên tiếng trả lời: "Dạ nó con em đó chị ơi. Đi học trên Sài Gòn cả năm mới về."
Bà chủ quán vốn chẳng thân thích gì với ai ở đây, nhưng bà đến đây sinh sống rồi buôn bán cũng đã chục năm, ai cũng mến bà rồi gọi là Bà Mười. Bà Mười nói: "Nó lên đó mới có một năm mà nhìn như người thành phố he. Da dẻ mịn màng trắng tươi, đẹp trai hết sức vậy đó!"
Một người hàng xóm khác ngồi ăn ở bàn trước mặt tôi cũng góp vui vào: "Đâu, hồi đó lúc chưa đi nó cũng trắng vậy rồi. Con bà Tư Thành có đứa nào đen đúa xấu xí đâu?"
Bà Tư Thành là mẹ tôi, ở đây người ta hay gọi người vợ theo tên người chồng cho dễ nhận biết. Tôi nghe họ nói về mình cũng chỉ biết cười trừ ngại ngùng, mà tôi cũng thừa biết sau mấy lời khen ngợi qua loa đó, lại là một lòng ghen ghét đố kỵ với mẹ tôi trong từng việc nhỏ nhặt nhất khi tôi không có ở nhà.
Ngay lúc đó thì có tiếng xe máy lạ hoắc tấp vào nhà tôi, mẹ tôi lật đật chạy qua xem. Tôi ăn xong trở về nhà thì cũng nghe tiếng mẹ bên trong nói lớn: "Quang mới về hả con? Trời ơi cũng 4 5 năm rồi, thiếm nhìn muốn hết ra mày rồi!"
Tôi cười khẩy một cái trong lòng. Hóa ra có phải ai lạ xa gì, mà chính là thằng Minh Quang con trai của bác Ba tôi. Bác Ba là anh của cha tôi, cho nên dù thằng Quang có nhỏ hơn một tuổi, tôi vẫn phải gọi nó là anh mới phải đạo. Nhưng mà Ba nó làm ăn thua lỗ gây nợ nần, khiến cho ba mẹ tôi phải phụ giúp trả nợ, đâm ra tôi không thích ông ta, cũng không thích nó.
Chuyện vỡ nợ đã 4 5 năm rồi, từ lúc đó bác Ba tôi cũng đi biệt tăm, thằng Quang được gửi về nhà ngoại nuôi nấng. Lâu ngày không gặp mặt không khỏi khiến chúng tôi trở nên xa lạ, chỉ có ông bà nội tôi vui mừng như bắt được vàng. Tôi nhìn thấy thái độ đó không biết vì ganh tị hay là gì, tôi lại càng thêm khó chịu.
Nhà tôi lúc trước có cái sân rộng, nhưng sau này khi tiệm tạp hóa được xây nên thì không còn nữa. Mặc dù nằm trên cùng một mảnh đất, nhưng nhà ở được gọi là nhà trên, còn dưới này thì được gọi là tiệm ngoài. Thấy nó ở nhà trên, tôi thậm chí còn không thèm lên chào hỏi, cứ ở lì dưới tiệm. Được một lúc, cuối cùng nó cũng phải vác xác xuống mà chào hỏi tôi.
Tôi cười thầm trong lòng: "Xem như cũng là biết điều đó. Cuối cùng cũng biết ai là bá chủ ở đây rồi chứ gì?"
Nó hỏi tôi giã lã vài câu: "Ở Sài Gòn vui không em?"
Tôi nghe câu hỏi mà đứng hình một lúc, dĩ nhiên không phải vì câu hỏi, mà là vì nó. Lần cuối tôi gặp nó là 5 năm trước, lúc đó nó ốm yếu và đen đúa, còn thấp hơn tôi một cái đầu. Thế quái nào lúc này đây, đứng trước mặt tôi là một thanh niên săn chắc cao ráo, da có hơi ngâm một chút nhưng mặt mày rạng rỡ với chiếc má lúm đồng tiền. Mà nó lại còn cao hơn tôi một cái đầu. Người ta nói lớp trẻ sau này lớn nhanh quả không sai.
Tôi hít một hơi trấn tĩnh, đáp lại: "Ừ thì cũng vui, có điều hơi chật chội một xíu."
Sau khi nó biết tôi ở ký túc xá với 10 thằng con trai, nó lại bông đùa: "Cẩn thận nhe trời, có ngày ngủ quên bị tụi nó đút đít đó! Ha ha."
Tôi hết hồn nhìn dáo dác xung quanh, câu này mà bị người lớn nghe được thì tới công chuyện. Tôi lại nói: "Nói cái gì vậy trời?"
Nó lại bỏ đi lên nhà, trước khi đi còn liếc liếc nửa thân dưới của tôi mà nói: "Anh dặn dò em thôi, chứ nhìn em như vậy thằng nào mà không muốn đút đít?"
Tôi nói trong lòng: "Đụ má, rồi mày cũng muốn đút đít tao hay gì?". Nhưng mà song song với câu nói đó, hàng loạt suy nghĩ không đứng đắn khác cũng xuất hiện theo. Sẽ thế nào nếu tôi với nó thật sự... Điên mất thôi! Nhưng mà hồi trước ghét nó là thật, bây giờ thấy nó cao ráo đẹp trai tự nhiên thấy cũng dễ thương...
Nói đi thì cũng nói lại, có thêm một cặp chân tay của thằng anh họ nhà tôi ngày 30 cũng đỡ vất vả hẳn. Bởi vì quanh năm bận rộn, nhất là mấy ngày Tết, cho nên thông thường phải đến chiều tối mẹ tôi mới có thể lao dọn xong nhà cửa, quét tước trước sau, đốt gián nhện, chuẩn bị bùa niêu để tối treo lên. Còn năm nay thằng anh họ tôi đã mình ên làm hết.
Mẹ tôi nói: "Năm nay có anh Quang mày về đỡ quá chừng. Tính ra thì anh nhỏ hơn con một tuổi đó, mà coi kìa, cái gì nó cũng biết làm. Ai như mày suốt ngày biết mỗi ăn, học rồi ngủ!"
Minh Quang trả lời: "Chuyện nhỏ mà thiếm. Mấy cái này con làm hàng ngày ấy mà. Con biết cái này chứ bù lại con học dở. Học giỏi như Hưng không biết làm mấy này cũng là bù qua đắp lại thôi."
Tôi nghe đoạn "con làm hàng ngày" mà tự dưng trong lòng có chút ngậm ngùi. Tính ra thì Minh Quang cũng giống như đứa trẻ mồ côi không chính thức. Tuổi thơ chẳng có mấy năm vui vẻ, đến năm 12 tuổi thì ba mẹ chia ly vì vỡ nợ. Những tưởng sống ở nhà ngoại sẽ được gần mẹ, nhưng nào ngờ đâu mẹ nó cũng lấy chồng khác rồi phiêu bạc nơi xứ người.
Nghe đâu làm ăn cũng có tiền lắm, tháng nào cũng gửi tiền về nhà ngoại để nuôi nó. Nhưng mà bà ta có vẻ cũng không hơn gì chồng mình, cứ nghĩ đồng tiền thay thế được tất cả. Đến cuối cùng, đứa trẻ là Minh Quang phải tự gồng gánh cuộc đời mình khi còn rất sớm. Dù cho nó ở cùng nhà ngoại, nhưng chắc gì đã có ai hiểu được trong thâm tâm nó cảm thấy thế nào.
Nếu nói không tuổi thân thì nó hẳn không phải một đứa trẻ. Nếu nói không cô đơn, thì khác gì nó không có cảm xúc. Bề ngoài nó lúc nào cũng điềm tĩnh cười nói, nhưng cái vẻ điềm tĩnh đó lại được tạo nên bằng việc chắp vá từng mảnh vỡ của hạnh phúc gia đình.
Tôi nghĩ về nó mà lặng người đi mất một lúc, đến khi nghe tiếng mẹ nói thì mới sực tỉnh. Mẹ kêu: "Cũng chiều rồi, đi tắm đi con, để hồi nữa tối nước lạnh dữ lắm."
Tôi đáp: "Mẹ kêu anh Quang tắm trước đi, con ở trển tắm nước lạnh cũng quen rồi."
Mẹ tôi nói: "Ừ vậy Quang tắm trước đi con. Nảy giờ quét dọn cũng mệt rồi, còn chút nữa để thiếm làm cho!"
Minh Quang "dạ" một tiếng rồi đứng dậy hướng ra sau hè. Nhà tắm và nhà vệ sinh của tôi được xây liền với nhà ở, giáp mé sau hè. Tôi lúc này mắc đi vệ sinh, cho nên cũng ra hè tìm chỗ giải quyết. Vừa đi qua cửa nhà tắm thì bắt gặp Minh Quang cởi áo, body săn chắc mướt rượt, da thịt hồng hào của trai tráng mới lớn đập ngay vào mắt tôi.
Tôi cố vờ như không thấy, nhưng Minh Quang đã thấy bóng lưng của tôi rồi. Nó hỏi: "Ủa, nói không tắm mà ra đây làm gì? Tính tắm chung với anh hả?"
Tôi không thèm nhìn lại nó, nói: "Gì vậy cha nội? Tui đi đái!"
Mặc dù có nhà vệ sinh là thế, nhưng sau hè tôi còn có một cái hầm cá tra. Ngày xưa thích nhất là đi cầu cá tra vì mát mẻ, đến giờ vẫn thế. Dù cái cầu cá tra đã không còn nữa, nhưng mà đứng ở phía trên tè xuống thì cũng sảng khoái vô cùng.
Tôi móc con cu ra khỏi quần, vì nhịn tiểu quá lâu cho nên cả thảy đều cương cứng. Tôi vừa tè ra vừa nhắm nghiền mắt tận hưởng cảm giác thoải mái vì được giải phóng. Nào ngờ từ phía sau lại có giọng nói: "Cũng to dữ trời?"
Tôi giật mình nhìn sang thì thấy Minh Quang. Nó đứng trên bục tam cấp của cái nhà vệ sinh cao hơn nền đất khoảng một thước, xéo tôi một góc chừng bốn lăm độ. Thành thử ra nảy giờ nó nhìn thấy trọn vẹn hạ bộ của tôi sót mỗi hai trái cà chua bi nữa thôi.
Tôi xoay người đưa lưng về phía nó, nổi quạo: "Đm! Tắm không tắm ra rình cái gì vậy?"
Nó đáp: "Đâu có, anh tính ra nhờ em lấy xà bông, trong nhà tắm hết rồi."
Tôi đái xong thì quay phắt đi vô nhà, giọng hằn học: "Đợi chút."
Vừa lúc nảy còn cảm thông với nó được đôi chút, lúc này nó đã chọc tôi điên rồi. Nhưng mà dù sao nó cũng là khách, tôi với vị trí chủ nhà cũng đành niềm nở tiếp đón cho chu đáo. Tôi bước xuống tiệm, với tay lấy một dây xà bông gội đầu tôi thường dùng, sau đó trở ra nhà tắm. Tôi gõ cửa cộc cộc nói: "Lấy xà bông nè."
Bên trong hỏi ra: "Em lấy xà bông gì vậy?"
Tôi trả lời: "Clear. Không gội thì thôi."
Nó lại hỏi: "Bên ngoài có ai không, anh mở cửa ra lấy cái."
Tôi nhìn một lượt thoáng qua rồi đáp: "Không có, lấy nhanh đi trời!"
Tôi vừa dứt câu thì bên trong có tiếng kéo chốt cửa. Một giây sau cửa cũng mở ra, nhưng thay vì hé cửa để tôi đút tay cầm xà bông vào, Minh Quang lại mở hết cả cửa, trong khi trên người nó còn không có lấy một miếng vải che thân.
Tôi hoảng hồn quẳng dây xà bông vào trong nhà tắm rồi chạy thục mạng ra ngoài. Nhưng dù trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, hình ảnh cây hàng cứng ngắc của nó đang chỉa về phía tôi như một nòng súng khiến tôi không thể nào quên được. Lông mu nó khá thưa, có vẻ như được cắt tỉa gọn gàng. Tôi mà không bỏ chạy ra ngoài, chỉ sợ thằng em tôi mà chào cờ theo thì chỉ có nước xấu hổ chết.
Vẫn là câu nói đó hiện lên trong đầu tôi "Con nít bây giờ lớn nhanh quá". Rồi lại thêm một câu khác "Có điều là con nít quỷ".
Thật ra thì trai thẳng đùa giỡn với bê đê bóng gió tôi cũng từng thấy nhiều, nhưng đùa đến mức này thì chắc tôi cần phải xem xét lại. Rồi tôi chợt nghĩ không lẽ Minh Quang cũng là gay? Nhưng mà dù cho nó gay đi nữa, tôi với nó là anh em họ, nó cởi mở với tôi như thế thì cũng hơi quá mức rồi! Tuy không máu mủ ruột rà, nhưng mà ba chữ anh em họ thôi là đủ để khiến tôi kiêng dè rồi.
Chuyện này dĩ nhiên tôi không kể lại với ai, mặc cho thằng em tôi (nhỏ hơn tôi 5 tuổi) nhìn thấy tôi chạy như ma đuổi từ phía sau hè vào cứ đi theo dọ hỏi. Nhưng mà suốt cả buổi chiều tối, tôi cứ bị ám ảnh bởi cái nòng súng lực lưỡng kia, cho nên cứ né tránh ánh mắt của Minh Quang. Còn nó thì cứ nhìn thái độ đó của tôi rồi cười ý nhị.
Đường quê quanh năm vắng vẻ, duy chỉ ngày giao thừa là vui. Xe cộ chạy tấp nấp vèo vèo, tất thảy đều hướng về thành phố trong tỉnh để đi xem pháo hoa. Tôi thì không ham gì cái thú vui ấy, bởi vì sau khi pháo hoa tắt hết, con đường sẽ biến thành một bãi chiến trường. Năm nào hàng xóm của tôi cũng phải 2h sáng mới về đến.
Tôi thì như vậy, còn thằng anh và thằng em của tôi thì khác, đứa nào cũng ham vui. Bảy giờ đêm, tụi nó đều đã xúng xính quần áo. Em tôi thì đợi trước cửa chờ bạn sang đón, còn thằng anh họ tôi thì vừa đội xong mũ bảo hiểm chuẩn bị phóng xe ra đường. Nhưng nhờ nó đi khỏi nhà mà tôi mới được thở phào nhẹ nhõm. Tôi chỉ trông mấy ngày Tết nó đi chơi và ra khỏi nhà nhiều một chút, chứ không thôi tôi có mà ăn Tết trong ngượng ngùng.
Vậy là tôi được một đêm ba mươi yên ổn. Ba mẹ tôi cùng với mấy cô chú hàng xóm đốt lò nướng thịt, làm bữa tiệc nướng ấm cúng cuối năm với mấy lon bia. Không khí thân mật cả năm mới có một lần này thật khiến cho người ta cảm thấy thoải mái. Đến khi giao thừa, trên tivi hát bài hát Happy New Year quen thuộc thì ai nấy mới trở về nhà nhưng trong lòng còn luyến tiếc chiếc lò than hồng còn bập bùng dư vị.
Nói tôi vô tri cũng được, nhưng mà từ bé đến lớn, tôi chẳng bao giờ đón giao thừa. Cứ gần đến giao thừa là tôi đã chui vào chăn ngủ khò khò. Nhưng mà năm nay lại khác, tôi muốn ngủ cũng không yên ổn với hai thằng báo thủ đi xem bắn pháo hoa còn chưa về. Mẹ tôi trước khi lên nhà trên đã ném cho tôi chùm chìa khóa, nói: "Lát con mở cửa cho em với anh Quang nhe. Mẹ sỉn rồi, mẹ đi ngủ trước!"
Tôi như chết trong lòng nhiều chút. Giấc ngủ của tôi đã không còn được yên lành nữa rồi. Ba mẹ ông bà và em tôi thì ngủ ở nhà trên, còn tôi thì ngủ dưới tiệm. Thật ra không cần có người trông tiệm vì nó liền ngay phía trước nhà chứ chẳng đâu xa. Gọi là "dưới" bởi vì nền của nó thấp hơn nền nhà. Nhưng giữa tiệm và nhà trên có một cánh cửa, sau khi đóng lại sẽ rất kín kẽ và riêng tư. Trước đây ba mẹ tôi đều ngủ dưới tiệm, nhưng sau này do ông bà già yếu rồi nên mới lên nhà trên ngủ cùng ông bà.
12h30 phút bên ngoài có tiếng xe dừng trước cửa tiệm, tôi trong lòng lạy trời lạy Phật cuối cùng cũng được ngủ rồi. Khi bước ra mở cửa thì chỉ có mỗi thằng em tôi tôi, còn thằng báo anh họ thì vẫn chưa về! Tôi hỏi: "Ủa sao mày về sớm được vậy?"
Nó trả lời: "Trời, em ngu gì mà đi sâu vào trong. Em đậu ngoài rìa thôi, pháo bông vừa tắt là em quay xe về liền!"
Tôi lẩm bẩm: "Vậy thằng ông nội kia chắc vô sâu trong trung tâm rồi! Đm!"
Thằng em tôi gật đầu: "Phải rồi! Lúc pháo bông chưa bắn em dạo vô trong thấy ổng ngồi trong đó mà. Chắc giờ kẹt cứng rồi chưa ra được đâu."
Sau khi mở cửa cho thằng em tôi lên nhà thì tôi tiếp tục chờ đợi thằng còn lại trong vô vọng. Độ chừng 2h sáng thì ngoài đường có tiếng xe dừng lại, điện thoại lại có người gọi. Tôi bắt máy lên thì nghe bên kia nói: "Ra mở cửa cho anh với."
Tôi lúc này thật ra mệt đến mức không còn tâm trạng để bực tức nữa. Tôi mở cửa cho nó dắt xe vào trong im lặng, được một lúc thì nó hỏi: "Giận anh hả?"
Nếu mà tôi với nó không phải anh em họ, chắc tôi còn tưởng hai đứa đang yêu nhau. Tôi ngáp một cái rõ to trả lời: "Đi ngủ lẹ cho tui còn ngủ!"
Nó lại hỏi: "Anh ngủ ở đâu?"
Tôi trả lời: "Trên nhà chứ đâu?"
Nó nói: "Giờ khuya vậy rồi, mở cửa lên nhà kêu cót két làm ông bà với chú thiếm thức giấc đó."
Tôi chỉ ra ngoài sân: "Vậy anh ra đó nằm ngủ đi!"
Minh Quang đáp: "Thôi cho anh ngủ ké một đêm dưới tiệm đi. Mai anh lên nhà."
Tôi lắc đầu: "Chật chết sao ngủ được?"
Nó đáp: "Cái giường dưới tiệm lúc trước chú thiếm ngủ chung còn được, em nhỏ người cỡ đó thì lo gì?"
Trong đầu tôi nhảy số đùng đùng. Mẹ, thằng này nó để ý cái giường tôi ngủ to nhỏ thế nào luôn cơ à? Sao tôi cứ cảm giác nó là cố tình về trễ vậy nhỉ?
Nhưng nó nói đúng thật. Ông bà tôi bị mất ngủ, đêm lại rất hay giật mình, nếu giờ này mở cửa nhà trên, chỉ sợ rằng ông bà sẽ thức đến sáng mất. Dù gì đi nữa, tôi cũng xem trọng sức khỏe của ông bà hơn.
Cho nên tôi cũng đành bấm bụng để nó ngủ cùng mình. Tôi cảnh cáo: "Ngủ cho yên đó! Không thôi sáng tui méc ông Nội bà Nội liền cho coi!"
Ở trong cái thế này, tôi chỉ có thể hăm dọa nó mà thôi. Nhưng trong lòng thực sự vẫn bất an thế nào không lý giải được.
Cuối cùng cũng được đi ngủ khiến tôi mừng rỡ không yên. Nhưng niềm vui còn chưa trọn vẹn, thì tôi đã phải hối hận về quyết định của mình. Nó vừa chui vào mùng thì đã cởi áo, cởi cả quần dài ra, trên người còn mặc mỗi cái quần lót trắng hếu. Không biết có phải vì ánh sáng mập mờ khiến tôi hoa mắt không, nhưng mà cái quần lót có vẻ căng ra nhọn hoắc.
Tôi nhíu mày, hỏi: "Làm cái gì nữa vậy ba?"
Nó kéo chăn lên che ngang bụng, đáp: "Nóng quá, anh cởi ra bớt cho mát thôi. Con trai với nhau không mà sợ gì?"
Tôi cằn nhằn: "Con trai thì con trai, cũng phải ý tứ một chút chứ trời!"
Nó thản nhiên nói: "Có mất mát gì đâu mà phải ý tứ. Mà ý tứ sao? Ý tứ là thấy hàng người khác xong phải bỏ chạy như em ấy hả?"
Tôi nuốt xuống một ngụm nước bọt, vừa tức vừa thẹn, sau đó kéo chăn trùm kín đầu. Nó vẫn cứ chọc ghẹo không ngưng: "Anh tưởng em ở ký túc xá với nhiều trai như vậy, nhìn thấy cũng không ít rồi chứ? Ai biết em nhát vậy đâu!"
Tôi cọc cằn đáp lại: "Ngủ đi ba, sáng còn dậy sớm coi tiệm nữa."
Nó nói: "Thôi thức nói chuyện với anh đi. Sáng anh dậy coi tiệm cho em ngủ bù."
Tôi mặc xác nó cứ thuyên luyên một bên, tôi giả chết nghiêng đầu sang bên còn lại. Thật ra tôi không thể ngủ được khi mà nó cứ liên tục nói. Hơn nữa, dù là anh em thật, nhưng nó là con trai, còn tôi là gay. Làm sao tôi chịu được khi có một thằng con trai mặc mỗi chiếc quần lót, trong quần lót lại là con cặc cương cứng đang nằm cạnh mình?
Tôi nằm yên với hi vọng nó tưởng tôi ngủ rồi và cũng sẽ ngừng nói và đi ngủ. Nhưng tôi chỉ là không ngờ, sau một lúc không thấy tôi trả lời, nó lại hỏi: "Ngủ rồi hả? Ngủ rồi hả? Ngủ rồi hả?"
Cứ mỗi tiếng "ngủ rồi hả?" là nó lại dùng tay đặt lên người tôi mà kiểm tra. Tiếng đầu tiêu nó đặt tay lên ngực tôi, tiếng thứ hai nó đặt tay xuống bụng, tiếng thứ ba nó chụp vào cu tôi và còn bóp một cái.
Sau đó nó cười khúc khích nói: "Ngủ rồi mà sao cu cứng ngắc vậy nè?"
Tôi thật sự bất lực trước sự nhây vượt ngoài mức tưởng tượng của tôi thế này. Tôi đứng trước 2 sự lựa chọn khó khăn, một là tiếp tục giả vờ ngủ để kiềm chế chính mình, còn hai là cản nó lại, nhưng làm sao để giải thích về con cu căng cứng trong quần tôi đây?
Tôi chọn giả chết, không phản ứng lại bất kỳ lời nói hay hành động nào của nó. Tôi lúc này là vừa sợ vừa thích. Thích vì được tò te tú tí với trai ngon, nhưng tôi với nó là anh em họ cho nên lương tâm bị cắn rứt. Hạ sách giả chết có ý nghĩa là dù có chuyện gì xảy ra, cũng là nó làm, không liên quan đến tôi!
Lúc này mọi thứ đã quá rõ ràng, tôi không thể nào nghĩ rằng Minh Quang không có ý gì với tôi được nữa. Sau khi bóp vào hạ bộ mà tôi không có phản ứng, nó lại tiếp tục mò mẫm, xoa nắn bên ngoài quần tôi mà không tỏ ra chút kiêng kỵ nào. Nó đặt tay lên ngực tôi, cảm nhận rõ ràng từng nhịp đập thình thịch bất thường. Nó lại cười khúc khích: "Giả chết à?".
Tôi không thể cưỡng lại dục vọng, lại không thể vượt quá giới hạn với nó. Nhưng nó thì có vẻ như chẳng hề để tâm đến điều đó. Ừ thì cũng đúng, bọn tôi đều là con trai với nhau, dù có làm đến mức nào cũng không thể sinh con với nhau, không cần lo lắng chuyện "cận huyết" làm suy thoái giống nòi.
Mỗi giây trôi qua, Minh Quang càng bạo dạn hơn. Từ xoa nắn bên ngoài quần, nó đã đưa tay vào bên trong quần mà vuốt cặc tôi. Vừa vuốt nó vừa thều thào mấy tiếng: "Ở nhà mà không mặc quần lót à? Hư thế?"
Được người khác "chăm sóc" thế này cũng quá mới mẻ với tôi rồi, cho nên tôi trở nên vô cùng phấn khích. Hậu quả là hơi thở của tôi không thể giữ nhịp như bình thường, mà mỗi lúc một trở nên gấp gáp cuồng loạn.
Nó vuốt cặc tôi từ gốc lên đến ngọn, còn tiếp tục nói: "Bot mà cặc vừa to vừa gân thế này? Cũng hiếm thấy đó!"
Nhưng nó không biết rằng, thực chất tôi là vers bottom (bot linh hoạt). Nếu yêu một người, tôi sẽ chọn top để yêu. Nhưng nếu chỉ nói riêng chuyện giường chiếu, thì top bot quan trọng đéo gì, sướng là được!
Sau một lúc mân mê chán chê, nó nắm hai bên lưng quần tôi kéo xuống một cách thuần thục. Tôi trong lòng tự hỏi không biết nó đã làm chuyện này với bao nhiêu người rồi nữa. Tay nó nắm cặc không không lỏng cũng không chặt, dùng sức vừa đủ, nếu nói rằng nó chưa từng làm chuyện này với nhiều người thì tôi không tin.
Một tay khác của nó vén áo tôi lên đến cằm, sau đó dùng tay trêu chọc đầu ti. Cho đến khi đầu ti tôi đã săn lại và nhô ra, nó liền áp miệng xuống mà nút. Đó là cái lưỡi điêu luyện nhất mà tôi từng được trải nghiệm. Nó liếm đầu vú một cái là cu tôi giật giật một cái vì sướng. Tay nó thì vẫn cứ đều đều sục cặc tôi.
Tôi thì nằm như chết, còn nó thì ngồi cạnh bên từ nảy giờ. Thật sự lúc này "giả chết" cũng không còn mấy phần ý nghĩa nữa! Nhưng cho dù tôi có muốn "giả chết", nó cũng không để tôi được toại nguyện. Nó cầm lấy bàn tay tôi, nhẹ nhàng kéo lê rồi đặt vào hạ bộ của nó. Trên người nó vẫn mặc quần lót, nhưng con cặc của nó đã được móc ra khỏi khe quần, đặt vào trong tay tôi.
Nắm con cặc nó trong tay, con cặc tôi càng cứng. Cặc nó to lắm, hơn nữa còn dài hơn cặc tôi chừng nửa nắm tay. Cặc rất cứng và hơi cong lên, có lẽ bình thường nó đặt hướng lên trong quần lót. Lông mu đúng là được cắt tỉa gọn gàng, đầu khấc không to mà vừa vặn bằng thân cặc.
Tôi còn mãi mân mê thì phía bên này, nó đã ngậm lấy cặc tôi mà bú. Minh Quang bú cặc điêu luyện và thuần thục vô cùng. Nó ngậm cặc tôi thật sâu trong khoang miệng, chiếc lưỡi dâm đãng quấn quýt một giây cũng không rời. Nó liếm đến từng đường gần trên cặc tôi, đầu lưỡi di chuyển theo từng đường gân từ đầu đến cuối.
Tôi nấc lên vì sướng, nhưng không dám rên một tiếng nào. Minh Quang bú được một lúc thì dừng lại và nhả cặc tôi ra. Nó kéo người tôi ra khỏi vách. Sau đó, nó nhấc một chân đặt sang bên kia người tôi, vào tư thế quỳ gối. Lúc này, đầu nó đang ở trên cặc tôi, còn cặc nó thì đang ở phía trên miệng tôi. Tư thế 69 huyền thoại!
Nghe thì nhiều, xem cũng không ít, nhưng đây là lần đầu tôi được trải nghiệm tư thế này, cảm giác phấn khích vô cùng. Minh Quang vừa bú cặc tôi, vừa đút cặt nó vào mồm tôi. Nhưng lực đút vào kéo ra rất vừa phải, giúp cho tôi không bị sặc hay nghẹt thở. Đột nhiên nó nhả cặc tôi ra, cặc nó thì vẫn ra vào miệng tôi đều đều. Nó nói: "Bú giỏi quá nhỉ? Chắc bú hết đám con trai trong ký túc xá rồi chứ gì?"
Nói xong nó lại lao vào bú cặc tôi tiếp, còn tôi cũng không thèm tranh cãi với nó làm gì, để miệng bú cặc nó còn ngon hơn. Nhưng với một đứa gì cũng đã biết như nó, chỉ bấy nhiêu thôi không đủ sức làm cho nó thỏa mãn. Nó banh hai chân tôi ra, sau đó đưa tay xuống thăm dò lỗ hậu của tôi. Nó vừa chạm vào, cả người tôi đã co rúm lại.
Nó bất giác quay đầu về phía tôi, hỏi: "Còn zin à?"
Tôi "ừm" nhẹ một tiếng, ra hiệu cho nó đừng chọc vào lỗ tôi nữa. Có vẻ nó cũng hiểu ý tôi muốn để dành lần đầu cho người yêu, cho nên không moi móc nữa mà chỉ xoa nhè nhẹ bên ngoài. Nhưng mà nhờ mấy cú xoa đó, tôi mới biết đường không cần bú lỗ đít, chỉ cần xoa xoa thôi cũng khiến tôi sướng rơn cả người.
Nó trên chọc lỗ hậu của tôi, tôi tuyệt nhiên không để lỗ hậu nó được yên. Huống hồ, nó quỳ gối chu đít vào mặt tôi, cái lỗ hậu cứ phơi ra trước mắt tôi thế kia. Tôi liếm ngón tay giữa của mình cho ướt sũng rồi đưa đến lỗ hậu của nó và bắt đầu xoa xoa phía bên ngoài. Thấy nó không phản ứng, tôi lại dùng nhiều nước bọt hơn thoa lên miệng lỗ, sau đó nhẹ nhàng đút ngón tay vào trong.
Lúc này nó bất giác bật đầu dậy, nói: "Không được!"
Tôi dĩ nhiên không dừng lại, ngón tay tôi cứ chọt vào rút ra lỗ hậu của nó. Cảm nhận rõ ràng từng milimet vách ruột siết lấy ngón tay tôi, tôi cảm thấy chuyện này hết sức thú vị. Hèn gì thằng top nào cũng muốn chọt vào đít bot.
Tôi cứ dùng ngón tay ra vào đều đều không ngừng nghỉ, mặc cho Minh Quang mấy lần kêu tôi dừng lại. Một lúc sau, nó bỗng nhiên ngồi thẳng lưng lên, cả người run rẫy vô cớ, giọng nói đứt quãng: "Đừng... Dừng... Dừng lại đi! Ngứa... ngứa quá!"
Tôi nghe mà cảm thấy khó hiểu, ngứa cái gì cơ? Hay là nó bị muỗi chít? Nghe nó nói vậy, tôi cũng không có tâm trạng gì nữa, liền rút ngón tay ra ngoài. Nào ngờ, Minh Quang trở về vị trí nó nằm cạnh tôi, hai chân duỗi thẳng, chân này bắt chéo qua cổ chân kia, cả người không thể nằm yên được.
Nó nằm quay lưng về phía tôi, một tay nó đưa ra sau bụm lỗ đít lại. Miệng cứ liên tục kêu lên: "Ngứa quá... Ngứa quá!". Kèm theo đó là tiếng hít hà thống khổ. Tôi đang trong trạng thái nứng cực độ chuyển sang hoảng hốt, không biết được chuyện gì đang xảy ra.
Thấy nó không ổn, tôi hỏi: "Sao thế? Chỗ nào ngứa? Tui gãi cho?"
Nó đáp trong hơi thở gấp gáp: "Là... là em tự nguyện... gãi dùm anh đó nha! Sáng... sáng mai không... không được bơ anh đó!"
Tôi ậm ừ gật đầu. Ngay lúc đó, Minh Quang ngồi bật dậy, úp đầu vào hạ bộ tôi, bú cu tôi đến khi nó cương cứng trở lại. Tôi thắc mắc hỏi: "Gì nữa vậy? Ngứa chỗ nào không nói mà lại?"
Nó cắt lời: "Nhắm mắt lại đi rồi chỉ chỗ cho gãi!"
Tôi nhắm mắt lại, nó cầm lấy một bàn tay tôi kéo về phía nó, đặt vào eo. Tôi còn chưa kịp gãi, thì một cảm giác đê mê đã từ phía dưới thằng em truyền lên tận óc. Cặc tôi bị siết chặt trong một khoảng không ấm nóng chật hẹp, tôi cứ nghĩ là cổ họng thằng Quang.
Nhưng mà tay tôi đặt trên eo nó mà, trong cái tư thế này nó căn bản không thể bú cu tôi được!
Tôi mở mắt ra, nhìn thấy Minh Quang đang ngồi trên cặc mình. Thấy tôi mở mắt ra, nó bắt đầu nhún. Tôi có chút hốt hoảng, hỏi: "Gì vậy? Rồi ngứa chỗ nào?"
Nó đáp: "Ngứa... ngứa bên trong! Chỉ có... cách này mới gãi ngứa được thôi!"
Tôi thực sự hoảng hốt, nhưng cũng thực sự sung sướng. Bên trong lỗ đít ấm nóng và khít hơn nhiều lần, Minh Quang lại nhún rất tham lam, vừa nhanh vừa mạnh, làm cho cả con cặc tôi bị lỗ đít nó nuốt trọn đến gốc.
Tôi nhanh chóng trở lại cuộc vui, không quên trêu nó: "Cứ tưởng anh là top... Hóa ra... là chị em nhỉ?"
Nó sung sướng đến vặn vẹo cả người, vừa chống tay xuống giường để nhún vừa đáp: "Anh... là top! Nhưng mà... là vers top! Nếu không phải em chọt vào... thì anh cũng không để lộ cho em biết!"
Hóa ra là vậy. Không đụng đến thì thôi, còn nếu bị kích thích thì sẽ nứng lỗ đít đến ngứa ngáy không chịu được. Không gãi được bằng tay, chỉ gãi được bằng cu!
Tôi lần đầu đút cặc mình vào đít trai, cảm giác đê mê đến lạ. Cũng như thằng Quốc Bảo hôm trước, tôi thật sự không chịu nổi quá lâu. Tôi biết điều đó, nên tôi cần làm cho Minh Quang ra trước đã!
Vì Minh Quang ngồi trên người tôi, mặt quay về phía tôi, nên tôi dễ dàng nắm được cặc nó mà sục. Cặc nó không hề xìu xuống, mà còn cứng hơn cả ban nảy, có lẽ là do được kích thích cùng lúc cả cặc lẫn lỗ hậu. Nó rên thảm thiết làm tôi nứng điên cả người, nhưng tôi phải dùng một tay bụm miệng nó lại, kẻo ai đó nghe được thì chết!
Nó nhún tôi nhanh hơn, cặc tôi cứng hết cỡ trong bụng nó. Tôi sục cặc nó nhanh hơn, đầu cặc nó cương cứng bóng lưỡng trong tay tôi. Nó đột nhiên gỡ tay tôi ra, kêu gấp gáp: "Anh sắp ra rồi! Sướng... sướng quá! Cặc và lỗ đít cùng sướng một lúc... Ôi nứng chết mất! Hưng ơi... Bắn tinh vào trong anh đi! A... A... Anh bắn trước nha! Hết gồng nổi nữa rồi...! A... A...!
Từng luồng tinh trùng ấm nóng bắn ra vèo vèo trước mắt tôi. Có giọt rơi trên bụng, có giọt bắn cả vào mặt tôi. Lúc bắn tinh, dái nó giật giật, còn lỗ đít thì siết chặt từng đợt. Cặc tôi còn nằm trong đít nó, bị siết từng đợt thật chặt khiến tôi không thể kiềm chế được nữa.
Tôi bấu hai tay vào eo nó, ấn cả người nó xuống, đâm con cặc vào sâu nhất có thể và bắt đầu xuất tinh. Cặc tôi giật giật trong người Minh Quang, bắn từng đợt tinh trùng vào trong ruột nó. Tôi và nó cùng thở hổn hển, sau đó tôi bắt đầu từ từ rút cặc ra ngoài. Dòng tinh ấm nóng cũng theo đó mà trượt ra, rơi vãi trên bụng tôi.
Sau khi dọn dẹp, Minh Quang kéo tôi đến nằm trên tay nó. Thậm chí còn dám hôn lên má tôi mấy cái. Tôi lúc này bình tĩnh lại mới cảm thấy việc này có chỗ không được ổn thỏa lắm. Nhưng Minh Quang nhanh chóng nhìn ra, nó nói: "Còn hối hận cái gì nữa. Có lo lắng thì chuyện cũng đã làm hết rồi!"
Tôi thở ra một hơi, đẩy nó ra một bên, nói: "Nằm ngủ kiểu này sáng mẹ tui xuống thấy là có chuyện lớn đó!"
Nó làm ra vẻ nũng nịu: "Anh đặt báo thức, sáng sớm thì tách nhau ra. Thiếm không biết được đâu!"
Tôi bất chấp nằm im, nó lại hôn lên trán tôi mấy cái. Nó vòng tay qua ôm tôi, lại nói: "Ước gì hai đứa mình không phải anh em họ thì tốt quá! Mai mốt anh về đây cho anh làm nữa nha!"
Tôi thấy nó lại nhây nên không thèm đáp, Minh Quang lại kêu: "Ôm anh được không?"
Tôi không đáp, nhưng cũng vòng tay sang ôm nó. Nó lại nói: "Hôn anh một cái đi! Năn nỉ!"
Tôi bấm bụng hôn vào má, vào trán, vào tóc nó mỗi chỗ một cái. Xong xuôi nó mới vui vẻ mãn nguyện chìm vào giấc ngủ, trên mặt còn có nét tươi cười.
Tôi biết rằng, cái ôm này, cái hôn này, đối với nó còn có giá trị hơn những giờ phút làm tình lúc nảy. Trong lòng tôi lúc đó chỉ mong sau này Minh Quang tìm được một người tốt, không chê bai quá khứ của nó, thấu hiểu cho cảm xúc của nó, và trên hết là sẽ bao dung cho đứa trẻ mang vỏ bọc người lớn này.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co