Truyen3h.Co

(BoyLove) Bán Thân

6

Echdeptrai0

- Chương 16-
Anh đại mở lời trực tiếp khiến nó sợ đến run người mà ngã xuống đất. Mắt nó nhìn lên thấy rõ đàn em cùng anh đại đang thật sự trước mặt, không phải do nó nghĩ nhiều mà thật sự là anh đại. Nó đưa tay dụi dụi mắt một cái để xác định cho rõ. Thật sự, vậy mà lại là anh đại đang cầm gậy trên tay nhìn nó, ánh mắt của hắn viết rõ hai chữ khó chịu.
-...Anh...anh đại...

Nó run rẩy thốt ra một câu sau đấy nó tự đấm bản thân một cái bởi những câu nó vừa nói. Nó vốn rõ tính anh đại. Một khi đã ra lời đe doạ hắn thì hắn sẽ không tha cho bất kỳ ai. Anh đại cúi xuống nhìn nó đang run lẩy bẩy, mồ hôi chảy xuống không ngừng làm ướt một mảng áo. Nó nhìn hắn.
- Cuộc sống của mày dạo này yên bình nhỉ thằng chó.

Anh đại nhẹ giọng. Một chân vung lên đá thẳng vào hạ bộ nó một cái thật mạnh. Mặt nó bất chợt tái mét, tay theo phản xạ tự nhiên mà ôm vào chỗ bị đá. Mắt nó trừng hớn, nước dãi bắn ra từ môi dính lên chân của anh đại. Hắn đá rất mạnh, chỉ một cú vung chân đã khiến nó hộc máu từ miệng, nằm co ro trên sàn. Nó cảm nhận được có cái gì bên trong nó đang chảy ra.
- Anh đại đá vỡ bi nó rồi.

Tên đàn em đằng sau bất ngờ lên tiếng. Cú đá của anh đại thật sự không nhẹ nhàng chút nào. Máu chảy ra từ quần của nó, hiện tại trông nó chẳng khác gì một con chó bẩn thỉu nằm ở khu ổ chuột, nó sợ hãi, nó khóc lóc, nó thật sự rất đau, đau đến mức muốn chết đi cho xong, đau đến mức không chịu đựng được. 
- Sao mày dám bán một thằng ốm yếu bệnh tật cho tao hả con chó súc sinh này?

Một gậy đập thẳng vào đầu nó. Đám đàn em đằng sau không nỡ cười. Anh đại đã cáu rồi. Hắn sẵn sàng giết người nếu như kẻ đó vượt quá giới hạn chịu đựng của hắn. Thằng chó đẻ trước mắt cũng chỉ như mấy viên đá ngoài đường mà thôi vừa bẩn mà lại chẳng có lợi ích gì.

Thằng kia cứ vậy im lặng. Chính nó còn không biết thằng anh phế vật của nó bị bệnh. Nó bối rối. Nó sợ anh đại sẽ đòi lại tiền của nó hoặc đánh chết nó.
- Em...em không biết...nó bị bệnh... là do nó ... Em..em vô tội...Á!

Một gậy đập mạnh vào miệng nó khiến răng nó gãy văng ra còn bị chảy máu quanh miệng. Ánh mắt của anh đại giờ đáng sợ hơn bao giờ hết. Hắn nhìn nó khinh bỉ như nhìn một con chó sắp lìa đời. Cầm áo nó kéo lên, cái áo này mới được nó mua hôm qua vừa mới còn thơm mùi xà phòng hiện tại bị anh đại nắm đến nhăn nhúm.

Mặc cho nó đang cầu xin sự tha thứ như nó vẫn bị anh đại đánh không tha. Những cú đấm mạnh mẽ lao đến đáp gọn trên mặt nó. Hai bên má thâm tím còn có mắt bị thương nặng đến mức không thể mở được ra. Bọn đàn em đứng sau cười còn quay video lại làm tư liệu cuộc đời nó. Lại một lần nữa nó nhớ đến thằng anh trai nó, nó trách anh nó tại sao lại bị bệnh, tại sao lại gặp vấn đề để rồi khiến nó bị đánh như thế này.

Anh trai nó học giỏi lại còn dễ tính luôn được khen ngợi là có tương lai tốt đẹp, tóc dài mượt, mặt cũng ưa nhìn, cơ thể đẹp đã vậy còn rất chăm chỉ nên khiến nó ghen tị anh nó. Tuy vậy thì nó luôn biết được nó là người may mắn hơn do nó có cha mẹ yêu thương nó, anh trai nó vì được sinh ra vào thời điểm không mong muốn, không nằm trong kế hoạch sinh đẻ của gia đình nên cha mẹ nó rất ghét anh nó hận không thể bóp chết anh nó từ trong trứng nước. Còn nó thì khác, nó được sinh ra trong tình yêu của cha mẹ, mặt nó xinh ai nhìn nó cũng đều nguyện vì nó mà làm mọi thứ. Nó học lực kém, cũng chẳng làm được cái gì ra hồn, bị dụ dỗ hút thuốc và chơi ma túy khiến nó bị nghiện và dần dần nó sa đọa. Thằng anh nó khi ấy ở nhà bị bố mẹ nó sai đi dọn nhà, đi bê đồ kiếm tiền về cho nó có cái tiêu cái sài. Một tháng nó được hai trăm tiền tiêu vặt còn anh nó không khó. Phận làm anh thì phải biết yêu thương chăm sóc em trai chứ. Có thể khóc lóc sao? Anh nó mà khóc thì bố mẹ nó còn đánh thêm chứ làm gì được dỗ dành như nó chứ.

Nó đau đớn khi bị anh đại đánh. Nó trong cơn đau mà nghĩ, càng ngày nó càng căm ghét anh trai nó hơn. Anh nó bị bệnh thì tự kiếm tiền chữa đi chứ mắc gì phải để anh đại đến đánh nó chứ, nó có liên quan đâu. Trong đầu nó nhớ đến anh trai tài giỏi của nó mà cười khinh. Có khi anh nó chết rồi nên anh đại mới đi tìm nó. Vậy cũng tốt thôi. Anh nó chết tiền bảo hiểm của anh nó có khi sẽ chuyển về thẻ của nó sớm thôi. Vậy thì chẳng phải quá tốt rồi sao, nó mừng thầm trong lòng.
- Thằng này ngất rồi. Mày tiêm cho tao một mũi vào người nó đi.

- Vâng thưa anh đại.

Đàn em hắn tiến đến mới một kim tiêm trước đấy có dính máu của một con nợ mắc bệnh HIV. Một dòng nước màu trắng được đưa vào bên trong đấy sau khi được hòa tan cùng chút máu đỏ còn đọng lại bên trong ống tiêm thành một màu hồng đỏ tươi đang được chuẩn bị kỹ càng để truyền vào bên trong cơ thể của nó.

Tên đàn em sau khi chuẩn bị xong liền tiến đến lôi cổ nó lên sau đấy đâm thẳng kim tiêm vào. Chất dịch lạ ở bên trong được đẩy xuống đi vào cơ thể nó xuyên qua mạch máu rồi hoà đều vào bên trong cơ thể. Nó đã bị anh đại đấm đến thừa sống thiếu chết có khi chẳng biết bản thân nó về sau sẽ thế nào, có khi còn chẳng khác gì một thằng phế vật chỉ có thể lê lết ngoài đường để xin từng đồng kiếm sống.
- Chúng mày tìm cho tao một cái nhà nghỉ và một thằng nghiện đến. Cho nó hai viên xong đưa nó tiền. Tao thuê nó chơi thằng này đến hỏng thì thôi.
- Anh đại...chuyện này ...
- Bây giờ không phải là thời gian để mày làm người tốt.

Hắn nói xong thì trực tiếp đạp vào thằng chó đang nằm ngất trước mắt hắn thêm vài phát nữa rồi quay lưng rời đi.

- Chương 17-

Đồng hồ điểm một giờ chiều. Hôm nay hắn đã ngửi quá nhiều mùi hôi thối. Đám đàn em đã đi vào quán lề đường nào đó gọi vài ba món để ăn trưa. Còn hắn thì đang nghĩ tới một số việc riêng của bản thân.
- Ngài đang thấy lo lắng sao?
- Vì sao tao phải lo lắng?
- Vì cậu ấy mà.
- Mày muốn trừ lương?
- Không. Không cần nữa. Có thông báo đến ngài đây. Tối mai có buổi tụ họp giữa các công ty mà ông bà chủ đang hợp tác. Họ đề nghị ngài dẫn con của đối tác đến nhà ngài ăn một bữa cùng nhau.
- Bảo mẹ là tao không đi.
- Bà chủ nói nếu ngài không đi thì ngài sẽ phải kết hôn với cô Thư bạn thơ ấu của ngài.
- Mẹ tao xác thực sẽ làm điều này thật. Từ chối tiếp chưa?
- Nhưng cha ngài đồng ý rồi.
- Mẹ nó.
- Cuộc sống mà.

Trợ lý đưa hắn về thẳng nhà. Đứng đằng sau cánh cổng là hình ảnh một thiếu niên trên mặt đầy rẫy những vết thương còn có cả băng gạc trắng, mặc bộ trang phục đã cũ đang im lặng quét sân.
- Đến nhà rồi.
- Ừm.
- Trông cậu ta ốm quá nhỉ.
- Tao đéo quan tâm.

Hắn đóng cửa xe sau đó tiến vào bên trong. Anh vẫn đang quét sân. Tiếng cổng tự động mở ra, hắn đã trở về. Anh thấy vậy tuy rất sợ hãi nhưng vẫn cúi đầu chào hắn. Hắn liếc anh sau đó lại tiến vào trong nhà. Tay hắn vẫn còn đang dính lấy vết máu đỏ do thằng em trai anh làm ra.

Chiều tới, anh im lặng nấu cơm, dọn nhà cửa trong im lặng. Đứng trước cửa phòng hắn sau khi lau xong lá cây, anh muốn đi xuống nhưng rồi cửa lại mở ra. Hắn nắm chặt lấy cổ tay anh, lôi anh vào phòng rồi ném cả cơ thể anh lên giường.

Ánh mắt hắn nhìn thẳng vào anh như đang nhìn một con mồi thơm ngon, tay hắn chạm lên đầu vết thương của anh rồi nhẹ nhàng trượt tay từ cổ anh kéo xuống ngực, xuống bụng rồi mạnh bạo vén áo anh lên.

Anh biết hắn sẽ làm gì tiếp theo, bản thân anh sợ hãi nhưng lại không tài nào chống cự nổi. Hắn kéo áo anh lên rồi cúi đầu xuống cắn lên cổ anh một cái. Vết cắn mạnh chạm phải vết đau. Mắt anh trừng lớn, anh cố nhịn khóc nhưng không thể ngăn nước mắt đang trào ra.

Quần anh bị hắn kéo xuống, hắn lật người anh lại sau đấy vỗ mông anh một cái thật mạnh. Cái mông nhỏ bé in hắn một dấu tay lớn, từ đằng sau anh bị hắn đâm thẳng vào bên trong khiến vết rách trên mông chưa kịp lành đã rách toạc ra.
- A!

Anh kêu lên một tiếng đau đớn. Mặt anh tái mét cùng với vết máu đang chảy ra từ sau mông. Mặc kệ cho anh đau đớn, hắn cứ như một con cầm thú thiếu dục mà lao vào vồ lấy anh rồi đâm anh như một cỗ máy hoạt động không ngừng nghỉ.
- Không...á! Không...hức ..

Anh sợ hãi cố gắng cầu xin hắn dừng lại nhưng hắn cứ như một tên điếc không quan tâm đến lời anh nói. Tay hắn nắm lấy tóc anh giật ngược ra đằng sau rồi đâm thúc liên hồi. Miệng hắn thả ra những lời rên rỉ tựa, hắm nhận thấy được một cảm giác thoải mái lên đến tận trời mây. Một tay hắn giữ lấy cái eo vừa nhỏ vừa gầy của anh, hắn thấy rằng chỉ cần sờ lên trên thêm một chút sẽ chạm được đến vết thương mà gã đàn ông kia đã để lại cho anh.

Hắn buông đầu anh ra, tay chuyển qua nắm lấy cổ anh sau đấy nâng lên. Cổ anh bị bóp khiến mặt anh tái lại, anh ho do khó thở còn hắn thì đang tiếp tục hành hạ thân dưới của anh. Chờ đến khi hắn bắn ra một cách thoải mái, tay hắn cũng thả lỏng cổ anh ra cho anh một cơ hội được hít lấy ngụm không khí xung quanh.

Rút ra sau một trận kịch liệt đấy khoái cảm, tay hắn chạm lên mông anh, vạch ra một chút máu đã chảy xuống còn hòa trộn thêm cả tinh hoa của hắn nữa.
- Chậc. Mày thật chẳng khác gì một thằng điếm cầu sống cả.

Buông lại một câu, xong rồi hắn tiến vào phòng vệ sinh mà tắm rửa qua bằng nước ấm. Vệ sinh bản thân sạch sẽ trong mười phút, hắn bước ra ngoài thì thấy anh đã ngất trên thân là vết rách do hắn tạo ra vẫn còn đang chảy máu không ngừng, hình ảnh trước mắt này khiến hắn cảm thấy chướng mắt.

Lôi anh vào trong phòng tắm rồi để anh nằm ngất trong phòng vệ sinh, hắn tháo ga giường mới được anh lót sáng nay còn chưa xếp chăn hay gối ở trên trực tiếp vò lại mấy cái, nhét vào túi ni lông rồi vứt thẳng vào thùng rác.

Hắn xuống nhà, ngồi trong phòng khách rít một điếu thuốc mặt nhớ đến lúc hành sự, anh có khóc nhưng đã tự bịt miệng bản thân không hề thốt lên một câu nào ngoài tiếng khóc nức nở xé gan xé ruột ra. Hắn tự cười giễu cợt.

Chờ đến tầm bảy giờ tối, anh giật mình thức giấc khi nghe thấy tiếng nước chảy. Đằng sau cơ thể đau nhói, in thêm một vết đỏ trên bụng và một vết cắn trên cổ, trước mặt anh là hình ảnh một nam nhân cao lớn đang tắm rửa. Hắn thấy anh thức dậy trong phòng vệ sinh.
- Mày còn nhìn cái gì? Tự tắm rửa rồi xuống nấu cơm tối đi. Mai tao sẽ giao việc cho mày.

- Chương 18-

Hắn thấy anh im lặng không nói gì thì liền quay ra ngồi xổm xuống, một tay hắn bóp má anh rồi nâng mặt anh lên nhìn thẳng vào mắt hắn.
- Mày nhớ những gì tao nói chưa?

Hắn hỏi anh, anh chỉ im lặng gật đầu. Không thể nói thêm được gì bởi khi bị hắn lôi ra hành hạ, anh đã khóc đến mức mất tiếng tạm thời không thể nói được gì. Đành chỉ im lặng gật đầu ý muốn nói đã hiểu những gì hắn nói.

Hắn tắm xong liền mặc đồ gọn gàng, tóc để xoã, tay vơ lấy một nắm vải đã cũ không rõ là cái gì vứt vào người anh.
- Đống rẻ rách này từ giờ là của mày. Không phải đồ tao mua tao sẽ không dùng.

Thế rồi hắn rời đi. Bên trong anh nhận lấy đồ mà cố gắng đứng dậy để đi tắm. Sau khi tắm xong, anh mặc đồ rồi từng bước chậm chạp bám lấy cầu thang mà đi xuống dưới sợ bản thân sẽ bị ngã. Anh cảm thấy đầu anh dần trở nên nặng nhọc.

Làm cơm tối cho hắn ăn xong liền ra góc im lặng đứng chờ lệnh từ hắn. Hắn nhìn anh như vậy cũng không quan tâm chỉ ngồi vậy mà ăn cơm.
- Tối mai nhà tao có tầm bảy người đến ăn cơm. Mày nấu ăn, dọn dẹp xong trực tiếp trở về phòng không cần ra ngoài tiếp đãi bọn rẻ rách đó. Tốt nhất là nên trốn hẳn đi và đừng làm tao phải khó chịu.

Hắn nói với anh rồi ăn nốt phần ăn của hắn. Hắn biết bọn chó săn tin sẽ luôn ở quanh đây để chụp cơ hội lấy mọi thông tin thu thập được từ hắn hoặc mấy vị khách ngày mai đến chơi. Vậy nên chỉ cần anh ở ngoài, chúng nó sẽ lấy anh làm con mồi để có thể lấy thông tin của hắn. Cuộc sống của hắn đã đủ phiền phức rồi không thể tiếp nhận thêm.

Anh im lặng đứng ở một góc, hắn ăn xong thì đứng dậy rời ra phòng khách. Ngồi trên bàn làm việc và tiếp tục xem đống tài liệu nhàm chán.

Đêm đến, hắn nhìn ga giường đã được trải, chăn gối cũng đã được xếp gọn gàng. Hắn nằm trên giường chìm vào giấc ngủ sâu. Phía bên ngoài, ánh đèn laser màu đỏ cùng ống nhắm đã chuẩn bị kỹ lưỡng.

Từ phía trên cao, một thanh niên đang ngắm nhìn từ xa, sẵn súng trên tay sẵn sàng báo cáo tất cả thông tin tình báo ban đêm bất cứ lúc nào.
- Thưa ông, mục tiêu hiện tại đã đi ngủ. Có thể xác định bắn bất cứ lúc nào.

Ánh trăng đêm nay đặc biệt sáng, trực giác của một kẻ đã lăn lộn ngoài đời từ lâu có thể đã sớm nhận ra có điều không hay sắp xảy ra.
- Lũ chó rách.

Anh đêm nay không thể ngủ được vì cơn đau đến từ đằng dưới mông. Anh muốn uống nước nên đã đi ra ngoài. Đứng dưới màng kính trong suốt, nhìn lên ánh trăng sáng giữa bầu trời đêm, ánh mắt anh dường như không còn ánh sáng nữa, bên trong chỉ còn là một màn đêm tĩnh mịch.

Anh uống một cốc nước sau đấy muốn trở về phòng ngủ. Mọi hoạt động của anh đã được thu vào mắt của thanh niên đứng trên mái tôn từ nhà kế bên. Tên đó đang nhắm vào anh.
- Thưa ông chủ, nơi này ngoài mục tiêu được nhắm đến ra vẫn còn có người thứ hai.

Cậu ta đang theo dõi nhất cử nhất động của anh. Ánh mắt dò xét không hề tách rời. Thanh niên kia tựa như đang muốn cướp đoạt mạng sống của anh.
- Nhắm tao còn chưa đủ mà còn muốn nhắm đến đồ của tao. Chúng mày cũng hài hước quá rồi đấy mấy cục cứt đi động.

Camera theo sát từng chút một, hắn từ nhếch miệng cười khinh dần chuyển qua cười lớn, nụ cười trông có phần biến thái. Hắn cầm khẩu súng trong tay vuốt nhẹ vài cái, ánh mắt nhìn vào màn hình camera, anh đang trở về phòng đi ngủ men theo ánh sáng mờ dưới vầng trăng, vừa mang nét đẹp thuần khiết nhưng cũng cô đơn đến lạ.

Sáng ngày hôm sau, hắn thức dậy đã thấy đồ ăn sáng được chuẩn bị đầy đủ. Anh vẫn chăm chỉ, túi bụi từng chút một, cẩn thận làm việc nhà.
- Đến bảy giờ hôm nay mày có thể về phòng nghỉ ngơi. Mày chỉ cần bước chân ra ngoài sau bảy giờ, tao sẽ chặt chân mày. Nhưng đến mười hai giờ đêm, khi mọi tiếng ồn của lũ súc vật kia kết thúc, mày có thể tiếp tục công việc của mày. 

Hắn nói xong thì liền ăn cơm sáng. Bây giờ hắn đã bị mấy lão đối thủ kia để ý và nhắm đến hắn như đang nhắm vào một con mồi béo bở. Chỉ cần hắn suy sụp thì tất cả mọi chuyện đều sẽ thành công, mấy con côn trùng gai mắt đó sẽ có cơ hội thăng tiến mạnh mẽ đến mức đêm đi ngủ cũng phải bật dậy cười một cái.
- Lấy tao cốc nước.

Đợi hắn ra lệnh xong, anh nhanh chóng tiến đến rót cho hắn một ly nước lọc. Làn nước trong suốt nhanh chóng chảy vào trong cốc, hắn cầm lấy ly nước hớp một ngụm lớn.

Cho đến tận chiều tối, đúng bảy giờ sau khi anh nấu cơm, dọn dẹp mọi thứ ổn thỏa xong anh liền đi vào phòng kho của riêng anh theo lệnh của hắn, anh tiếp tục bầu bạn với sự cô đơn.

Tối nay anh ăn một mình ở trong phòng, không cần phải quan tâm bên ngoài có gì, hay có ai hoặc phải làm gì. Chỉ cần ngủ và nghỉ ngơi thôi.

Tiếng cửa lớn bên ngoài phòng khách cũng đã mở ra. Hôm nay nhà hắn có khách. Ba thiếu nữ xinh đẹp cùng vài cậu công tử cùng tiến vào nhà hắn ở bọn họ đứng quan sát, ngắm nghía một hồi sau đó mở lời.
- Nhà anh đẹp thật đấy. Em có thể ngồi ghế không ạ?
- Ngồi thì ngồi đi, tỏ vẻ ngoan ngoãn làm cái mẹ gì?.

Vị tiểu thư kia mới chào hỏi hắn, cô ta cười lên rất xinh đẹp nhưng lại bị hắn thẳng tay từ chối. Hắn biết đã có một thằng trà trộn vào lũ này để đánh cắp tư liệu của hắn, nếu anh ở đây sẽ gây ra một vấn đề lớn nên hắn phải để anh ở trong một khoảng thời gian dài cũng chỉ muốn tốt cho anh cũng khiến hắn đỡ phải lo nhiều.
- Vào ăn cơm luôn được rồi chứ nhỉ?

Hắn không nhiều lời, cũng chẳng có ý định phải nói chuyện với ai cả. Hắn nói thẳng bảo nhóm người vào ăn cơm. Hôm nay vì hắn có khách nên anh nấu nhiều món hơn thường ngày, cũng không quên trang trí món ăn trông đặc biệt ngon mắt.
- Cái này do anh nấu sao? Em thật hâm mộ anh quá.
- Bộ mày đéo biết trong lúc ăn chưa nuốt xong đừng mở mõm ra nói à?
-...em xin lỗi...

Lại thêm một người bị hắn làm nhục. Cô ta có vẻ sắp khóc đến nơi rồi. Món canh, món mặn, món khô hôm nay thật sự ăn không tệ. Hắn thấy anh vẫn còn chú tâm vào nghề trình độ này có thể mở quán rồi. Viên sủi cảo nhân thịt anh nặn ra tròn ụ nhìn rất bắt mắt bên trong còn có nước chảy ra ăn rất ngọt và thơm. Nước canh được ninh kĩ với xương uống vừa ngọt lại vừa thanh. Nem rán nhân cũng đầy, từng miếng nem cuốn đều được cắt xếp gọn gàng trong đĩa. Những món ăn trên bàn ăn hôm nay đặc biệt khiến hắn vừa lòng, bỏ ra năm tỷ cũng không phí.

Trong bữa ăn ấy, ánh mắt hắn đã chú ý đến một thanh niên vẫn luôn im lặng vừa ăn vừa nhòm ngó xung quanh. Có lẽ cậu ta đã thấy ánh mắt của hắn nên mới ngoan ngoãn thu ánh mắt lại dùng cho xong bữa.
- Ngài có vẻ thích sống một mình nhỉ. Chúng tôi không thấy ai khác ở đây cả.
- Cuộc sống của tao cần mày xem xét à?

Câu trả lời của hắn dường như khiến cho rất nhiều người vừa sợ hãi lại khó chịu bản thân chúng nó thật sự rất muốn đánh hắn đến khi hắn xin tha nhưng tất cả lại chỉ có ở trong tưởng tượng.

Từ lúc bắt đầu bữa ăn, hắn để ý thấy có một con ruồi có biểu hiện lạ mà ăn kĩ từng món một do anh làm ra như kiểu ăn cơm nhà, rất tận hưởng rất để ý đến bữa ăn này, kèm theo một con chó hay dòm ngó xung quanh.
- Chúng mày xong rồi có thể đi về, hai thằng kia thì ở lại, nói chuyện với tao.

Đăng 22/07/2023
Sửa 10/08/2025

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co