Truyen3h.Co

BQ-TM

81-90

njiklm

C81

"Hoàng Thượng". Một nam tử mặc quân trang cung kính quỳ trước sân, thanh âm không lớn không nhỏ, vừa đủ có thể nghe được.

"Có việc?". Thiều Dật mở miệng, hắn biết Thụy Hiên đã mệt đến vậy, không dễ dàng bị đánh thức, cũng duy trì thanh âm bình thường.

"Đại quân đã tới chỗ ngài đoán được, ngài...muốn thân chinh sao?"

"Ngươi có ý kiến sao?". Thiều Dật thay Thụy Hiên mặc y phục.

"Thần không dám có ý kiến. Nhưng nếu Hoàng Thượng muốn nghe từ thần một lời, thần xin nguyện đáp."

Thiều Dật liễm liễm mắt, "Lại là hai cách nói sao?"

"Dạ, xin hỏi Hoàng Thượng muốn nghe lời nào trước?"

"Trước theo lời Trẫm chán ghét bắt đầu đi!". Phất tay đáp.

"Dạ, như vậy..."

Thời gian ngắn ngủi lặng im...

Nam tử bỗng nhiên gào khóc: "Hoàng Thượng... Hoàng Thượng... Người trăm ngàn lần đừng đi a!! Triều đình còn chờ ngài xử lí quốc sự đâu! Cho nên Hoàng Thượng, đừng lấy thân phạm hiểm a! Trên chiến trường, đao kiếm không có mắt, vì an nguy của người, đừng đi a..."

Thiều Dật chọn mi, "Nói xong sao? Chuyển sang loại thứ hai đi."

Nam tử cúi đầu, thanh âm nghẹn ngào dần biến mất. Nâng lên khuôn mặt anh tuấn vẫn còn mang lệ, khóe miệng thêm ý cười.

"Hoàng Thượng, người cứ việc đi. Thú vị như vậy, chẳng lẽ không nên giúp vui? Nhưng đừng quên cho thần cùng đi. Tướng quân không ra trận đánh giặc còn dùng làm gì nữa?"

Thiều Dật đè huyệt thái dương.

"Lưu Quyền a Lưu Quyền, hai cách nói của ngươi luôn như vậy đối lập..."

Nhếch lên khóe miệng.

"Bất quá Trẫm thích."

Nam tử tái bái.

Cuối cùng, Thiều Dật vẫn quyết định đi. Tất nhiên, mang theo Lưu Quyền.

○○○○○○○○○○○○○○○○○○○○

Thụy Hiên ngơ ngác đứng trong Ngự hoa viên, suy nghĩ không ngừng tung bay.

Sờ không rõ, lộng không rõ chuyện vẫn còn nhiều lắm.

"Linh...". Thanh Linh Tú chậm rãi tới gần, thấp giọng hỏi.

"Ân?". Thụy Hiên có điểm hoảng sợ, nhanh chóng quay lại. "Nguyên lai là Hoàng tỷ a..."

"Thật có lỗi, đã dọa đến ngươi. Suy nghĩ cái gì xuất thần như vậy?". Thanh Linh Tú áy náy nói.

Thụy Hiên khẽ nhíu mày, cười khổ không trả lời.

"Ngươi...không nghĩ nói...". Thanh Linh Tú giấu không được thất vọng. Y cùng nàng bất hòa... Chẳng có bao lâu, quan hệ của hai người lại thay đổi đến vậy. Thanh Linh Tú a Thanh Linh Tú, ngươi thế nào không biết tại sao lại có ngày hôm nay? Khi thân phận ngươi bị vạch trần, cũng bị đẩy vào mật đạo đó, quan hệ của ngươi và y đã thay đổi, chính là ngươi không muốn thừa nhận thôi...

"Hoàng tỷ, kỳ thật nói có lẽ ngươi không tin... Mặc kệ là cung điện, mặc kệ là người nơi này, thậm chí cả Thiều Dật ta đều hảo xa lạ... Không rõ đầu của ta có phải hay không thực hỏng rồi, nhưng đối với người, với vật nơi này ta đều không tìm được quen thuộc... Một chút cũng không thấy...". Thụy Hiên theo bản năng ôm lấy chính mình, đau khổ nói.

"Linh..."

"Bất quá, ta cảm thấy đối ngươi cũng có quen thuộc.". Thụy Hiên nhoẻn miệng cười, buông ra hai tay. "Chỉ có ngươi đem cho ta cảm giác quen thuộc."

Thanh Linh Tú ngơ ngác nhìn Thụy Hiên, hoàn toàn không nói nên lời.

C82

Suy nghĩ không khỏi trở lại lúc trước...

"Hoàng Thượng vạn tuế!". Nàng quỳ ở đó, chưa từng ngẩng đầu. Nàng biết, nếu chủ tử không cho đứng lên, nàng vẫn phải như vậy tiếp tục quỳ.

"Ai... Ngươi sao lại vẫn quỳ chứ?". Từ trên đầu nàng truyền đến một thanh âm thập phần dễ nghe, "Trẫm nếu chưa nói ngươi cũng sẽ không đứng lên đâu?", một đôi tay đem nàng nâng dậy.

Nàng lúc ấy nên là biểu hiện sợ hãi một chút, nhưng không, bởi nhu hòa tươi cười trước mắt này khiến nàng nhìn đến ngây ngốc.

"Ngươi là cung nữ tỷ tỷ mới tới sao? Tên gì vậy?". Y vẻ mặt hưng phấn hỏi.

"A! Hồi bẩm Hoàng Thượng, tiểu nhân gọi Tú Tú.". Nàng vừa nói vừa muốn quỳ xuống.

"Ai... Đừng quỳ đừng quỳ. Ở đây không có quá nhiều quy củ, cũng lại không có người thứ ba nhìn đến, ngươi làm cho ai xem?". Y ngăn cản nàng, nét ôn hòa trên mặt dường như có điểm khổ sở.

"Hoàng Thượng?". Nàng cúi đầu khinh gọi.

"Ân Tú Tú, Trẫm có thể gọi ngươi Tú tỷ tỷ sao?". Nét cười dần đậm, tia khổ sở kia rất nhanh đã không thấy bóng.

"Di?"

"Được rồi được rồi! Trẫm sẽ gọi ngươi Tú tỷ tỷ, liền như vậy đã định nha!".

Y làm nũng đưa ra yêu cầu vô lí, một mạt biểu tình vô cùng đáng yêu. Trên mặt y cũng nổi lên tươi cười, trong một khắc đó, nàng phát hiện mình thế nào cũng không thể chán ghét y, bởi y cùng đệ đệ kia của mình thực giống nhau.

Nhớ lại, quả là bao nhiêu tốt đẹp...

Nước mắt theo gò má chảy xuống, nàng có thể nhẫn tâm lừa gạt y sao?

Y ở nơi này không thể làm gì a...

"Hoàng tỷ tỷ?". Thụy Hiên vẻ mặt lo lắng đỡ lấy nàng.

Hiện nay Hoàng đệ đang thân chinh ra chiến trường, tuy rằng Sương Lâm vẫn còn ở, nàng lại chỉ có một mình, nhưng nàng tin mình vẫn có cách nói cho Thụy Hiên chân tướng.

"Linh, ta có chút mệt, ngươi có thể dìu ta về phòng không?". Thanh Linh Tú nắm chặt cơ hội.

Tiếc rằng Thụy Hiên còn chưa đáp lại, Sương Lâm liền sát phong cảnh xuất hiện, đánh gãy tâm tư của Thanh Linh Tú.

"Độc Cô công tử, nguyên lai ngài ở đây!". Sương Lâm dẫn theo một đám cung nữ đi tới. "Di? Công chúa xảy ra chuyện gì sao?"

"Thân thể Hoàng tỷ tỷ tựa hồ không thoải mái.". Thụy Hiên vẻ mặt lo lắng.

"Này không tốt! Các ngươi hảo hảo đỡ Công chúa hồi cung, cũng đi thỉnh Thái y bắt mạch.". Sương Lâm khẩu khí cho dù sầu lo, biểu tình vẫn là vẻ đạm mặc.

"Dạ.". Chúng cung nữ tiếp nhận giao phó, mang Công chúa hồi cung.

Thanh Linh Tú tuyệt vọng nhìn Thụy Hiên, an phận cùng các cung nữ rời đi. Nàng đã quá mạo hiểm rồi, nhưng nàng thực sự không có biện pháp. Trong cung lớn nhất là Hoàng Thượng, là đệ đệ tràn ngập dã tâm kia của nàng a...

"Độc Cô công tử, Hoàng Thượng nói ngài thân thể đơn bạc, hy vọng ngài hảo tĩnh dưỡng trong phòng, miễn để nhiễm bệnh, cho nên ngài vẫn là cùng tiểu nhân trở về phòng đi.". Thanh âm Sương Lâm từ phía xa truyền đến.

Hảo hảo tĩnh dưỡng trong phòng?

Thanh Linh Tú cười lạnh.

Chi bằng nói là giam cầm đi?

C83

"Được rồi. Ta không cần các ngươi giúp đỡ, toàn bộ lui ra cho ta!". Qua hết hành lang gấp khúc, Thanh Linh Tú kéo tay về, đuổi hết đoàn cung nữ không thể tín nhiệm này đi.

Hiện giờ trong cung, nàng hoàn toàn không có người để tin tưởng, bởi tất thảy bọn họ đều có thể là tai mắt của đệ đệ.

"Ai...". Thanh Linh Tú ngơ ngác nhìn hành lang trống không, thở dài.

Nhốt? Thụy Hiên đáng thương của nàng cho dù ở chỗ nào cũng bị giam cầm, Hoàng thúc, hai gã trọng thần, giờ lại đến Thiều Dật...

Mệnh hắn cũng thực khổ đi?

Đột nhiên có người từ phía sau khẽ kéo áo nàng.

Quay đầu, thấy trước mắt là một người mặc trang phục tiểu cung nữ, ước chừng mười, mười một tuổi.

"Xin chào, lần đầu gặp mặt, Song Lan Công chúa.". Tiểu cô nương hơi hạ thấp người, trên mặt tươi cười đáng yêu.

"Xin chào, ngươi là có chuyện gì sao?". Thanh Linh Tú nghi hoặc nhìn tiểu cô nương. Nàng là ai?

Nàng kia cười không nói, nhìn bốn phía, đối Thanh Linh Tú vẫy vẫy tay.

Thanh Linh Tú muốn hồ đồ rồi, còn chưa nghĩ thông suốt đã thấy người chạy đi.

"Ngươi..."

Tiểu cung nữ đứng trước chỗ rẽ, hướng nàng ngoắc.

Là muốn nàng theo sao?

Thanh Linh Tú ngần ngừ chốc lát, cất bước đuổi tới.

Tiểu cung nữ chạy thực nhanh, nhưng nàng vẫn theo kịp, bởi người kia sẽ đứng chờ nàng ở mỗi chỗ ngoặt. Thanh Linh Tú chạy một hồi, người phía trước rốt cục ngừng lại.

Thanh Linh Tú nhìn bốn phía, nơi này là...lãnh cung?

Mang nàng đến nơi này làm gì?

"A, Song Lan Công chúa nhất định rất ngạc nhiên vì sao ta mang ngươi đến nơi này đi?". Tiểu cô nương cười hì hì nói. "Ta nói ngươi nghe, vì ngươi hành động kì quặc, dần dần tai mắt của đệ đệ ngươi sẽ không còn để ý đến ngươi nữa.". Nàng dừng một chút, tròng mắt đảo đảo. "Như vậy ngươi muốn cứu hắn lại càng dễ nga."

"Cho nên ngươi mang ta tới đây?". Thanh Linh Tú cẩn thận hỏi lại, đột nhiên nàng nghĩ đến, "Khoan đã, ngươi là ai? Sao ngươi biết được...", ta nghĩ cứu hắn...

Người đâu? Vừa rồi còn ở đây mà?

Dù sao thì...bất luận nàng là ai, cách của nàng thực sự rất có ích...

Cũng đành làm vậy đi...

"Ngươi nói thật?". Sương Lâm kinh ngạc hỏi.

"Đúng vậy. Song Lan Công chúa cả ngày điên điên khùng khùng, thường ở trong cung chạy chỗ này chỗ kia làm những chuyện không ai hiểu được, nàng tựa hồ còn tính vào lãnh cung!". Thái giám phía dưới cung kính báo cáo.

Sương Lâm trầm mặc.

"Xem ra nàng ta đã không còn có ý muốn chống đối Hoàng Thượng. Bất quá để đề phòng nàng ta là cố ý ngụy trang, cứ tiếp tục quan sát thêm vài ngày.". Sương Lâm hạ lệnh. "Nếu đúng như vậy, cũng đừng quản Công chúa không được việc gì này nữa. Chỉ cần hảo chiếu cố Độc Cô công tử là được."

"Dạ."

C84

Thụy Hiên nhàm chán ngồi trong phòng.

Hảo nhàm chán nha... Cả ngày ngồi ngốc ở đây chẳng thể đi đâu.

Người dưới trướng Thiều Dật cũng quá nghe lời hắn đi, ta đây muốn ra hoa viên dạo chơi cũng không cho!

"A Ta muốn điên rồi!". Thụy Hiên ngửa mặt lên trời hét to.

Kêu xong, y quay về hậu phòng, không nghĩ tiếp tục ngồi đó nhìn đám thị vệ trước cửa.

"Quên đi. Một ngày cũng sắp qua, mai lại oán giận nữa là được rồi.". Ngồi trở lại trên giường, Thụy Hiên thì thào tự nói, không để ý đến có người đã ở bên cạnh.

Chờ đến khi phát hiện ra thì miệng đã bị bịt, khiến y không thể phát ra thanh âm.

Hoàng tỷ tỷ?!!

"Đừng lên tiếng, ta lén vào đây, nếu để bị phát hiện sẽ rất nguy hiểm.". Thanh Linh Tú hạ giọng nói.

Thụy Hiên gật đầu, ý bảo ta hiểu được.

"Ta có chuyện muốn nói với ngươi, nhưng ở đây không tiện, ngươi có thể đi theo ta không?"Thụy Hiên suy nghĩ một chút liền đáp ứng.

Thanh Linh Tú vui mừng buông y ra, mang hắn nhập mật đạo dưới giường, cũng nhanh chóng đem mật đạo đóng lại.

"Hoàng tỷ tỷ, đây là...?". Thụy Hiên kinh ngạc hỏi, không nghĩ tới ở đây lại có mật đạo.

"Trong Hoàng cung có thông đạo để chạy trốn, bình thường chỉ Hoàng Thượng mới biết vị trí và cách mở mật đạo.". Thanh Linh Tú giải thích, cầm lấy ngọn đèn đã chuẩn bị tốt trên mặt đất.

"Vậy Hoàng tỷ tỷ sao lại biết?". Thụy hiên tò mò đi theo nàng.

"Để có thể nói cho ngươi chân tướng, mấy ngày nay ta giả ngây giả dại tra ra được. Thật sự là mệt chết ta, thiếu chút nữa phải lật cả Hoàng cung lên rồi. Đi bên này!". Thanh Linh Tú cười khổ.

"Chân tướng? Chân tướng gì?". Thụy Hiên dừng lại cước bộ.

Thanh Linh Tú cũng đứng lại, nhìn hắn thật sâu, một lúc sau mới lên tiếng:

"Chúng ta vừa đi vừa nói. Ngươi không ở trong phòng, bọn họ nếu phát hiện sẽ lập tức đi tìm, đến lúc đó ta không thể mang ngươi ra ngoài nữa."

"...Hảo, vừa đi vừa nói.". Thụy Hiên nhìn nàng một chút, thỏa hiệp."Kì thật tên ngươi là Thụy Hiên, Thượng Quan Thụy Hiên.". Thanh Linh Tú xác nhận Thụy Hiên đáp ứng cùng mình đi mới chậm rãi nói ra sự tình. "Hơn nữa, ngươi là Viễn Cư Quốc tiền Hoàng.". Hơn nữa, ngươi trước đây luôn gọi ta Tú tỷ tỷ...

"Sao?!"

"Ngươi không phải ái nhân của Thiều Dật, ngay từ đầu đã không phải."

Thụy Hiên cắn chặt môi, cuối cùng cái gì cũng không nói, chỉ im lặng theo sau Thanh Linh Tú.

Y đương nhiên biết Viễn Cư Quốc tiền Hoàng là người như thế nào...

Y chính là tên bạo quân đó?

Không phải đi. Y sao có thể tàn bạo như vậy?

"Ngươi tuyệt không tàn bạo! Ngươi rất thiện lương, chỉ vì lúc đó bị Hoàng thúc nhốt mới không thể làm gì được...". Thanh Linh Tú đương nhiên hiểu rõ suy nghĩ trong lòng Thụy Hiên.

"Ta không tàn bạo?"

"Đúng vậy! Tất cả những chuyện đồn ra ngoài đều là một tay Hoàng thúc ngươi gây nên.". Thanh Linh Tú kích động trả lời.

C85

Trải qua lâu như vậy, y còn tin tưởng Hoàng thúc sao?

Thanh Linh Tú hoàn toàn không biết, y từ lâu đã không còn tin Hoàng thúc, cũng sớm cùng hắn đoạn tuyệt.

Chỉ là hiện tại mất trí nhớ, y mới không có ấn tượng nào về những chuyện đã xảy ra.

"Được rồi, chúng ta đã tới. Nơi này thông đến ngoại cung, chính xác là tại một nhà dân.". Thanh Linh Tú đem cửa ngầm mở ra.

"Hoàng tỷ tỷ..."

"Gọi ta Tú tỷ đi, ngươi trước kia đều kêu ta như vậy.". Thanh Linh Tú cởi bỏ y phục hoa lệ, lộ ra bên trong là giang hồ nữ trang màu hồng nhạt.

"Ta...vẫn là không nghĩ ra gì cả, vậy nên vô pháp biết được ngươi nói thật giả thế nào. Nhưng...ta nguyện ý tin tưởng ngươi...". Thụy Hiên nắm chặt tay, chân thành nói.

"Cảm ơn ngươi, Thụy Hiên...". Thanh Linh Tú thực cảm động, đem một kiện phục sức bình dân giao cho Thụy Hiên, thuận tiện đóng lại cửa nhà. "Mau thay đi, chúng ta hiện tại ra khỏi thành."

"Chính là...buổi tối cổng thành đóng, không phải sao?"

"Yên tâm! Ta biết Bắc môn có một thông đạo dẫn ra ngoài thành.". Thanh Linh Tú cười yếu ớt, hy vọng mọi chuyện đều thuận lợi.

Thụy Hiên chần chừ một chút, ngoan ngoãn thay y phục.
"Đi thôi!". Thanh Linh Tú cùng Thụy Hiên rất nhanh rời khỏi nhà dân, hướng Bắc môn đi tới.

Chạy hồi lâu, hai người tránh lại sau góc khuất.

"Đáng chết, bọn họ đã phát hiện ngươi không ở đó.". Thanh Linh Tú nhìn đại quân đang qua lại trước cửa thành, đau đầu nói. "Thụy Hiên, ngươi nghe này, có nhìn thấy căn nhà đằng kia không? Đó là một căn nhà trống, ngươi vào đó, dưới giường có một thông đạo, sau khi ra ngoài, đi chừng một trăm dặm sẽ thấy hai con ngựa, một của ngươi, một của ta. Như vậy đã hiểu chưa?"

"Tú tỷ, ngươi sao lại nói cho ta chuyện này? Ngươi không cùng ta đi?". Thụy Hiên khó hiểu.

Thanh Linh Tú khẽ cười, mang Thụy Hiên chạy đến căn nhà kia, đẩy y vào, che lại cửa.

"Tú tỷ!"

Thanh Linh Tú nhẹ nhàng căn dặn: "Trốn đi Thụy Hiên. Ngươi không nên cái gì cũng không biết, bị giam ở Tân Ngu Quốc này, lại càng không nên bị Thiều Dật lừa gạt, mặc cho hắn bài bố..."

"Tú tỷ..."

"Mau lên! Nếu không mau sẽ không kịp nữa! Ngươi chẳng lẽ muốn tâm huyết của ta đều uổng phí? Thụy Hiên!". Thanh Linh Tú kích động hét lên.

"Ai ở đó?". Đã có người chú ý tới chỗ này.

Thụy Hiên trong lòng khó chịu, quay người tiến nhập mật đạo."Tái kiến... Thụy Hiên... Đây là điều cuối cùng Tú tỷ có thể làm vì ngươi..."

"Ai?"

Ánh trăng xé tan màn đêm, nhu hòa chiều xuống mặt đất.

Thanh Linh Tú rút ra trường kiếm bên thắt lưng.

"Ngươi là ai?". Tiểu binh đội trưởng hỏi.

"Song Lan Công chúa, Độc Cô công tử đâu?". Sương Lâm từ phía sau xuất hiện.

"Ta sẽ không để các ngươi tiến vào.". Thanh Linh Tú giơ kiếm, đề khí.

"Vậy đừng trách chúng ta không khách khí.". Sương Lâm nâng tay, "Bắt sống nàng!"

"Rõ!"

"Các ngươi cứ qua đây!". Thanh Linh Tú vẫn đứng tại chỗ, huy kiếm hô to.

Nguyên văn là: 拨云见日 - rẽ mây nhìn thấy mặt trời.

C86

Máu nhiễm đầy thân...

Thanh Linh Tú suy yếu quỳ rạp trên mặt đất, hai mắt cho dù đã mất đi tiêu cự vẫn cố gắng ngăn cản.

"Tốt lắm!". Sương Lâm tiến lên. "Ngoạn cũng đủ lâu rồi."

Đột nhiên, như gió lướt tới, cán đao trên tay hạ xuống gáy Thanh Linh Tú, Sương Lâm mở cửa đi vào.

Không có ai?

Sương Lâm đá văng cái giường duy nhất trong phòng.

Đáng giận! Bị nàng qua mặt một phen!

"Đại nhân?"

Sương Lâm sắc mặt không tốt tiêu sái đi ra, hướng Thanh Linh Tú đang hôn mê nằm trên đất một cái liếc mắt.

"Phái một tiểu đội ra ngoài thành tìm kiếm."

"Còn công chúa?". Một thuộc hạ bạo gan hỏi.

"Mang về cung."

"Dạ.". Mọi người lĩnh mệnh.

※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※

Thụy Hiên giục ngựa chạy, thỉnh thoảng vẫn ngoái đầu lại nhìn.

Tú tỷ tỷ liệu có theo sau mình không?

Nàng làm trái lời Thiều Dật, nếu bị bắt...phải làm sao bây giờ?

Dừng ngựa lại.

Đầu óc một mảnh hỗn loạn...

Đau quá...

Nhưng vì Tú tỷ tỷ, y vẫn nên đi tìm Thiều Dật thôi!

Cho dù không khác gì chui vào hang hổ...

"Giá."

Y đành phải hy vọng hết thảy vào sủng ái của Thiều Dật dành cho mình.

※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※

Ngay chỗ Thụy Hiên vừa rời đi, quân binh đến truy bắt y rơi vào đột kích.

Một cô nương tay cầm cung cùng đoản đao, vẻ mặt lãnh liệt đứng đó.

Là Nguyệt.

"Chủ tử... Ta chỉ có thể thay ngươi làm như vậy...". Nguyệt nhẹ giọng thì thầm.

Tiếp theo, chủ tử đi đâu?

Ngươi...đi tìm tên Thiều Dật kia sao?

Phải không?

Chủ tử...

※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※

Thiều Dật có chút đăm chiêu nhìn bản đồ chiến sự.

"Hoàng Thượng, người thấy con mắt của ta thế nào?". Lưu Quyền hớn hở hỏi.

Thiều Dật gật đầu, "Trẫm thấy khả thi, nếu có thể ở Địa Trung Cốc khiến bọn họ tái bại, tuyệt đối có thể càng hạ thấp sĩ khí."

"Ta lập tức phái người bố trí.". Lưu Quyền nâng tay, sai người truyền xuống dưới kế hoạch tiếp theo.

"Không thể tưởng tượng lại đánh lâu như vậy.". Thiều Dật nhu nhu cái trán, cười khổ. "Trẫm còn tưởng trận này rất nhanh sẽ xong."

"Không có biện pháp. Tân Vương không đầu hang, quân đội lại ương ngạnh chống cự công kích của ta.". Lưu Quyền bất đắc dĩ mở miệng.

"Bọn họ sẽ không chống đỡ được lâu nữa đâu. Muộn nhất là trong sáng mai, bọn họ chắc chắn sẽ muốn chống không được.". Thiều Dật lạnh lùng cười.

Lãnh liệt: Lạnh lùng, không nhìn ra cảm xúc.

C87

"Huống hồ nơi này chúng ta còn có một dị nhân!". Thiều Dật nhìn về phía cửa trại, một nữ tử theo đó tiến vào. "Có phải không? Dương Hòa?"

Cư nhiên là Dương Hòa? Nàng lại giúp đỡ quân đội Tân Ngu Quốc sao?

Căn cứ vào tình hình trước mắt, nàng hẳn phải bắt tay với Viễn Cư Quốc mới đúng a.

Quên đi! Hành vi của dị nhân lúc nào cũng khiến người khác đoán không ra, nàng làm như vậy, có lẽ cũng có đạo lý của riêng mình.

"Đúng vậy, Tự Lâm Đế.". Dương Hòa chậm rãi đi tới cạnh bàn.

"Tự Lâm Đế? Cách xưng hô của ngươi thực không giống người thường. Có rất ít người gọi Trẫm như vậy... Không đúng! Không phải rất ít, mà căn bản chỉ có ngươi mới dùng cái xưng hô đó.". Thiều Dật nghiêng đầu cười khẽ.

"Tự Lâm Đế, người ngươi xem trọng hôm nay sẽ đến tìm ngươi.". Dương Hòa đột nhiên nói.

"A?". Thiều Dật khiêu mi.

"Báo cáo! Hoàng Thượng! Có người xông vào quân doanh, chúng thần đã đem hắn tới đây.". Bên ngoài vang lên thanh âm.

"Tiến vào.". Lưu Quyền sau khi đánh giá ý tứ Thiều Dật, cao giọng.

Bọn lính áp vào một nam nhân vận dân y.

Vừa lúc nam nhân ngẩng đầu, Thiều Dật kinh ngạc đứng bật dậy.

"Buông y ra!". Thiều Dật hạ lệnh, lo lắng tới trước mặt người nọ.

"Linh nhi.". Vuốt lại mái tóc hỗn độn, chà lau vết máu trên mặt y, "Ngươi sao lại đến đây?"

"Thiều Dật...", Thụy Hiên cất giọng khàn khàn, "cứu tỷ tỷ a, mau cứu nàng!".

"Linh nhi?"

"Tỷ tỷ nàng chính là muốn đưa ta ra ngoài dạo chơi mà thôi, lại bị Sương Lâm bắt đi.". Nước mắt Thụy Hiên không ngừng rơi, khiến kẻ khác cũng cảm thấy một trận đau lòng.

"Cho nên ngươi bỏ chạy đến đây?". Thiều Dật sắc mặt âm hàn, hỏi.

"Thiều Dật...". Thụy Hiên buông hắn ra, lui lại mấy bước.

Nguy hiểm...

Y đã đánh giá quá cao sủng ái của hắn dành cho y sao?

"Sương Vệ, mang y hồi cung.". Thiều Dật trầm giọng hạ lệnh.

Thụy Hiên lắc đầu, cực lực giãy dụa. Y không muốn quay lại đó...

Sớm biết như vậy, y đã không đến đây...

"Chờ một chút. Tự Lâm Đế, không bằng để y lưu lại làm trợ thủ của ta.". Dương Hòa nâng tay, đem Thụy Hiên kéo lại bên mình.

"Nếu ta không đồng ý?"

"Vậy Dương Hòa ta liền li khai thôi.". Dương Hòa giơ lên ý cười.

Thiều Dật vươn tay rồi nhanh chóng thu lại, vẻ mặt âm tình bất định.

"Tùy ngươi vậy.". Hắn giận giữ nói, xoay người về trại của mình.

"Thiều Dật...". Thụy Hiên nhíu mày, thấp giọng gọi theo.

"Đi thôi.". Dương Hòa kéo tay Thụy Hiên rời đi.

Thụy Hiên ngơ ngác bước theo nàng, nghi hoặc dấy lên.

Dường như mình đã từng ở trong tình huống này...

"Đúng, ta đã từng cầm tay ngươi như vậy.". Dương Hòa vào thời điểm hai người nhập trướng nói.

"Ngươi nhận thức ta?"

"Bằng không ngươi nghĩ tại sao ta phải giúp ngươi?". Dương Hòa vẫn như trước bình thản.

Thụy Hiên lắc đầu tỏ vẻ không hiểu.

"Từ khi ngươi còn nhỏ ta đã biết ngươi. Tên ngươi cũng là ta đặt.". Nàng kéo y ngồi xuống.

"Vậy ta...?"

"Ngươi, không hề tàn bạo.". Dương Hòa điểm nhẹ trán y.

Một vầng hào quang chìm vào trong trán.

"Cho ngươi hồi phục chút trí nhớ..."

Ôm lấy Thụy Hiên đã lâm vào mê man, Dương Hòa hạ giọng.

"Còn những chuyện khác, tất thảy đều tuân theo tự nhiên đi!"

TrướcTiếp
Báo lỗi chương Bình luận

C88

Bùi Trình Quan tay cầm bầu rượu, biểu tình quái dị nhìn lão đại của mình.

Sở Hoài Chi sau khi đưa xuống mệnh lệnh liền không hề động tĩnh Mộc Dĩnh Nhiên không biết từ khi nào đã chạy tới trước: "Thực đáng thương cho Trần Thạc, một thân phải chống đỡ cả triều đình!", nhưng rồi sau đó chỉ thấy hắn tái lại tái phao trà, độc hại dạ dày binh lính.

"Uy Tiểu Nghi, ngươi cảm thấy lão đại bọn họ xảy ra chuyện gì?". Bùi Trình Quan vỗ vai Hứa Nghi hỏi.

Hứa Nghi không nói, lạnh lùng nhìn cánh tay đang khoác lên người mình.

"Còn có thể thế nào? Mộng ái nha". Bên cạnh bọn họ bỗng nhiên xuất hiện một đôi nam nữ.

"Oa! Hù chết người!". Bùi Trình Quan ôm lấy Hứa Nghi, kêu ầm ĩ.

Người tới là Hoa Thuần và Quán Thủ.

Bọn họ tại ngày rời Tuy Ly Quốc, đầu tiên đem mẫu hậu Hoa Thuần an trí đến nơi an toàn, sau đó chiếu theo ý Dương Hòa hỗ trợ quân đội Viễn Cư Quốc.

"Hù chết người? Ngươi một chút cảnh giác cũng không có.". Hoa Thuần ly khai Tuy Ly Quốc, không còn đau thương, tính tình cải biến một trăm tám mươi độ. "Ngươi xem Hứa đại ca người ta mới không bị dọa."

Bùi Trình Quan quay đầu, bán tín bán nghi nhìn Hứa Nghi.

Hứa Nghi liếc hắn một cái, động thủ đem kẻ đang dính trên người mình ném ra.

"Tiểu Nghi...". Bùi Trình Quan đáng thương hề hề nói.

Hứa Nghi như trước lạnh lùng nhìn hắn, uy lực hàn băng vạn năm triệt để phát tán, xoay người rời đi.

"A, Hứa Nghi ngươi đừng tức giận, đừng tức giận mà...". Bùi Trình Quan hô to gọi nhỏ đuổi theo.

"Nơi này là chiến trường nha. Bọn họ đúng thực du nhàn.". Hoa Thuần có chút đăm chiêu.

Nàng quay sang đối mặt hai vị đại nhân đang thất hồn lạc phách kia.

"Khụ!". Ho nhẹ một tiếng.

Không phản ứng?

"Khụ khụ!"

Vẫn là không phản ứng.

"Khụ khụ khụ!"

Hai người chết rồi sao?

"Khụ khụ khụ khụ khụ khụ khụ khụ ────". Ho nhiều quá...dừng không được...

Bất quá, hai người kia rốt cục hoàn hồn.

"Ngươi không sao chứ?". Mộc Dĩnh Nhiên ôn nhu hỏi.

Sở Hoài Chi nhìn về phía này.

"Khụ khụ...". Hoa Thuần tiếp nhận chén trà Mộc Dĩnh Nhiên đưa qua, uống một ngụm cạn. "Phù "

"Khá hơn chút nào không?"

"Không có chuyện gì. Hai vị đại nhân đều biết Tứ Mật đang chấp hành nhiệm vụ của sư phụ đi?"

Hai người đồng loạt gật đầu.

"Cho nên chúng ta đến đây để hiệp trợ các vị."

Tái gật đầu.

"Mới vừa rồi sư phụ truyền đến chỉ lệnh, hi vọng hai vị đại nhân ở lần tiến công tiếp theo, diễu một vòng trên chiến trường.". Hoa Thuần vừa nói vừa làm động tác, thoạt nhìn rất sinh động.

"Nhưng... Đó là dụng ý gì?". Mộc Dĩnh Nhiên đưa ra nghi vấn.

"现在, 方才扬和师父传来指令, 希望两位大人能在下一次进攻时, 到战场上晃一圈." - Đây là nguyên văn, ai có ý hiểu chính xác hơn thì góp ý cho ta nhé.

C89

Hoa Thuần ngẩn người, lấy chỉ lệnh ra xem xét một hồi.

"Sư phụ không đề cập tới. Bất quá...lời nói của dị nhân ắt có ý tứ riêng đi."

Hai người kia nhìn nhau.

"Được rồi! Mặc dù không biết lí do tại sao, chúng ta sẽ làm theo.". Mộc Dĩnh Nhiên lên tiếng.

"Tốt quá! Cảm ơn các ngươi đã phối hợp.". Hoa Thần vui vẻ.

Đột nhiên bên ngoài trướng phát ra tiếng động.

Vốn đã nháo ra ngoài, Bùi, Hứa hai người đồng thời tiến vào, thần sắc nghiêm túc.

Bọn họ công tư phân biệt rõ ràng, Hoa Thuần trong lòng cảm thán, nếu Phụ Vương cũng được như vậy thì tốt rồi.

"Tướng quân, quân đội đã sắp xếp xong. Tân Ngu Quốc cũng đã bắt đầu công kích.". Bùi Trình Quan chắp tay cung kính nói.

"Hảo. Chuẩn bị ngựa cho ta cùng Mộc đại nhân, chúng ta cũng muốn ra chiến trường.". Sở Hoài Chi huy tay đứng lên.

"Dạ.". Hứa Nghi lập tức muốn lui xuống, nhưng lại bị Bùi Trình Quan giữ lại."Lão đại, các ngươi ra trận, chúng ta đây làm gì?"

"Các ngươi ở lại thủ."

Năm chữ hung hăng nện xuống người Bùi Trình Quan, khiến hắn không ngừng kêu rên.

"Không công bình! Ta không muốn ở lại đây... Ta cũng muốn ra trận, không cần ở lại a ──"

Hoa Thuần không nói gì nhìn Hứa Nghi tha Bùi Trình Quan ra ngoài.

Bùi Trình Quan hắn kia chỉ cần cho ra đến chiến trường, liền công tư không thể phân biệt.

Sở Hoài Chi diện vô biểu tình, tiêu sái đi ra.

"Hoa Thuần cô nương", Mộc Dĩnh Nhiên cười khổ hỏi, "chúng ta xuất hiện là có thể tìm được y sao?"

Y là ai? Hoa Thuần không cần suy nghĩ nhiều cũng có thể đoán được. Nàng lắc đầu, "Thật xin lỗi, ta không biết."

Rõ ràng là biết."Phải vậy không?". Nét cười của Mộc Dĩnh Nhiên đã không còn, liền xoay người rời đi.

"Chúc các ngươi bình an, chiến thắng trở về.". Hoa Thuần nhìn trướng môn, nhẹ giọng thì thầm.

Quán Thủ đưa tay vỗ vai nàng.

"Quán Thủ ca, ta không sao, ngươi không cần để ý.". Hoa Thuần cầm lấy bàn tay đang đặt trên vai, nói.

Không sao cả... Tất cả những bí mật lúc này, đều vì muốn tốt cho tương lai...

○○○○○○○○○○○○○○○○○○

Thụy Hiên từ đau đớn tỉnh lại, cảm nhận thân thể như không còn thuộc về mình. Tối qua sau khi đi cùng Dương Hòa, hồi phục được một chút trí nhớ, ngay lập tức bị Thiều Dật cường ngạnh mang về lều của hắn, điên cuồng trên người y tiến hành xâm lược. Bât luận y có khóc lóc thế nào, hắn thủy chung không quan tâm, càng lúc càng cuồng dã, càng lúc càng thô bạo, hung hăng xé rách thân thể, còn có, tâm y...

Đó tuyệt đối không phải Thiều Dật. Hắn không phải như vậy...

"Vừa khóc sao.". Dương Hòa đột nhiên xuất hiện, ngồi cạnh giường, nhẹ nhàng lau đi nước mắt. "Nhớ lại trước đây, ta lần đầu tiên bắt gặp ngươi cũng là đang khóc, khóc không ngừng. Ta lúc ấy có cảm giác thực sự bất đắc dĩ."

"Dương Hòa, ngươi đừng cười ta...". Trí nhớ của Thụy Hiên đối với Dương Hòa đã khôi phục phần lớn. Tưởng tượng đến bộ dáng liều mạng khóc của mình ngày đó, y không khỏi quẫn bách đỏ mặt.

Bản gốc là bốn chữ "你们留守." nhưng khi edit ta dùng năm chữ nên mạn phép sửa lại.

C90

"Nhưng khi ta biết nguyên nhân ngươi khóc, lại có thể hiểu được.". Dương Hòa cười cười, bàn tay mang hào quang phất qua chỗ đau của y.

"Ta không thể khóc trước mặt mọi người, bởi vì ta là Thái Tử. Có rất nhiều rất nhiều chuyện ta phải tận lực đè nén. Cho nên dù có xảy ra chuyện khổ sở thế nào, ta cũng chỉ có thể tránh ở chỗ tối mà khóc, âm thầm phát tiết cảm xúc trong lòng.". Tiểu Thụy Hiên khóe mắt mang lệ, hướng Dương Hòa giải thích. Kì thực y không cần giải thích, Dương Hòa có thuật đọc tâm cũng sớm biết được nguyên nhân.

"Khi đó ta thực lòng không muốn đến, nhưng ngươi nhỏ như vậy đã phải trải qua nhiều thứ. Ngươi là đứa nhỏ thiện lương, lại rất hiểu chuyện, khiến tâm tình ta cũng vui vẻ. Chính là ngươi không đủ quả quyết, không đủ khí phách, quá mức đơn thuần, cũng làm ta lo lắng.". Dương Hòa đỡ y xuống giường, mỉm cười thay y mặc lại y phục.

"Quả nhiên, cuối cùng ngươi lên làm Hoàng Đế liền bị người ta lợi dụng, gắn cho cái mác bạo quân.". Dương Hòa tiếp tục, "Tiếp đó là bị người lật đổ. Sau khi mất Hoàng vị, có hai người vì hận ngươi mà đối đãi tàn nhẫn với ngươi. Bọn họ tổn thương thân thể lại tổn thương lòng của ngươi, đem ngươi cả người đều là đau đớn..."

"Dương Hòa, ngươi nói tiếp đi!". Thụy Hiên bắt lấy cánh tay nàng thúc giục.

Dương Hòa gật đầu, kéo Thụy Hiên ra khỏi trại, mang y đến chiến trường Địa Trung Cốc.

"Nơi này là?". Y sao lại đến đây vào lúc này?

"Ngươi vừa chú ý chiến trường, vừa nghe ta nói."

"Ân.". Thụy Hiên nhìn xuống phía dưới, không hiểu vì sao y có thể quan sát tình hình chiến đấu rất rõ ràng.

"Kì thật bọn họ có một người phi thường yêu ngươi, hắn lần đầu tiên nhìn thấy đã yêu thượng ngươi. Cho nên khi ngươi bị mọi người cho là bạo quân, hắn vô cùng tức giận, từ yêu chuyển hận, hắn tàn nhẫn thương tổn ngươi. Nhưng cuối cùng, hắn phát hiện mình không thể hận, bởi hắn đã tìm lại được lí trí, nhận ra điểm đáng ngờ. Hắn tin tưởng những chuyện xấu xa đó tuyệt đối không phải ngươi làm, hơn nữa hắn đối ngươi yêu thương đã vô pháp kiềm chế..."

Dương Hòa dừng lại, đưa tay lau nước mắt cho y.

"Còn một người nữa?". Thụy Hiên nghẹn ngào hỏi.

"Người này...ngay từ đầu đối với ngươi đã chỉ có hận. Hắn cho rằng đệ đệ thân yêu nhất của mình bị ngươi hại chết. Hắn thực hận ngươi, thực muốn ngươi phải chết. Nhưng vào thời điểm nào hắn cũng không phát hiện, hắn cũng đã yêu ngươi. Tuy rằng không thừa nhận, trong mắt hắn chỉ có ngươi, trừ ngươi ra, ai hắn cũng không để ý...". Dương Hòa lần thứ hai dừng lại, lấy khăn tay đưa cho Thụy Hiên.

"Rồi sau đó?"

"Rồi sau đó? Ngươi bất tri bất giác cũng yêu bọn họ rồi!"

Mở lớn hai mắt, lệ rơi xuống ngày một nhiều.

Tầm mắt dừng lại ở phía xa, nơi có hai người đang chỉ huy đánh địch.

Ôm lấy đầu, Thụy Hiên vô lực quỳ rạp xuống.

"Mộc...Mộc? Sở? Gì chứ? Nghĩ không ra... Nghĩ không ra..."

Dương Hòa đặt tay lên đầu y, một vầng hào quang hiện ra.

Kí ức đã biến mất, cùng lời nói của Dương Hòa lúc trước rất nhanh tụ lại một chỗ. Hết thảy trí nhớ đều hồi phục.

"Thụy Hiên..."

"Thụy Hiên thiếu gia..."

"Chủ tử..."

"Hoàng Thượng..."

"Thụy Hiên... Ngươi là của chúng ta!"

Nguyên bản đang nhắm mắt, Thụy Hiên bỗng bật dậy, nhìn xuống dưới chiến trường.

"Mộc Dĩnh Nhiên ─── Sở Hoài Chi ───". Thụy Hiên đau thương hô to.

Những vệt sáng bay xung quanh y, tất cả trước mắt đều biến mất vô tung.

Bọn họ đã trở lại doanh trại.

Thụy Hiên ôm lấy Dương Hòa, không thể kìm nén khóc lên.

Thật lâu sau, y buông Dương Hòa ra, lau đi nước mắt, cất giọng hỏi: "Tứ Mật ở đâu?"

"Cận nghe chủ mệnh!"

Cận nghe chủ mệnh: Ở ngay bên cạnh lắng nghe mệnh lệnh của chủ nhân.

Ta không tìm được cách diễn đạt cho thoát ý mà gọn gàng nên đành để nguyên như vậy.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co