CHAP 15
Tối hôm đó, các anh chủ động muốn ngủ cùng cô chắc chắn là đồng ý rồi. Cô nằm giữ Sj và Th.
Cô: sau này các anh đừng bỏ Ami nha
Th: chắc chắn rồi sẽ không bỏ đâu
Cô nằm gọn trong vòng tay hai anh. Cô ước gì khoảng thời gian này cứ dừng lại như vậy, đừng trôi đi.
Khi cô thức dậy, lần này cô thật sự hoang mang rồi. Trên giường chỉ mình cô các anh đã đi đâu. Cô chạy xuống nhà. Không có bóng ai. Căn nhà nhộn nhịp đâu rồi giờ chỉ còn lại 1 mình cô
Cô hoang mang chạy khắp nhà. Không lẽ ông trời đang thực sự trêu đùa cô ư
Cô khóc lóc nói: mọi người đâu rồi hức ...hức...
Đột nhiên cô lại nhớ tới căn phòng cuối hành lang nói đó cô chưa bao giờ vào. Không nghĩ nhiều cô đã chạy lên căn phòng đó mở của vào
Cô đứng hình: các...các anh
Cô không nhìn nhầm chứ các anh đang dần tan biến, cô chạy lại ngồi sụp xuống khóc
Cô: các anh...bảo...bảo không bỏ Ami mà ..hức
Jk: tụi anh... đang bảo vệ em đừng khóc nữa
~~~~quay lại khuya hôm qua~~~~
Các anh thấy cô đã ngủ say thì liền rời khỏi phòng, ánh mắt lưu luyến nhìn cô
Đi đến căn phòng cuối hành lang, các anh bước vào
Ông Min: các con đã nghĩ kĩ chưa
Các anh gật đầu
Bà Kim: con không sợ Ami sẽ buồn sao
Yg: đây là cách duy nhất để bảo vệ em ấy
Sj: em ấy đã tổn thương quá nhiều rồi
Bà Jung: ta hiểu ý tụi con. Giờ vào chỗ đi
Ông bà vây xung quanh các anh miệng lẩm bẩm câu gì đó. Người các anh bắt đầu nóng lên, đau rát. Dù rất đau nhưng nghĩ đến cô thì dù có đau mấy cũng chịu được. Các anh bị câu nói đó hành hạ đến sáng khi vừa mới phát tác dụng thì cô đi vào
Nhìn con của mình các bà đau lắm chứ nhưng các con đã muốn thì bà phải chịu
~~~quay lại hiện tại~~~
Cô: các anh...là đồ hức...thất hứa
Bà Park ôm cô vào lòng: ngoan đừng khóc...con đã gặp quá nhiều chuyện rồi
JM: em có thể ôm anh lâng cuối không
Cô chạy lại ôm hết tất cả các anh. Khóc nức nở trong lòng, đây có lẽ là lần cuối cùng cô được các anh ôm
HS: tụi thật sự rất hạnh phúc khi yêu em
Cô: vậy...vậy thì đừng rời xa Ami mà
Cô càng khóc to hơn. Nj anh xoa đầu cô, hôn lên môi cô 1 nụ hôn nhẹ nhàng nhưng chứa đầy tình yêu ngọt ngào
Các anh dần tan biến trước mặt cô. Cô gào khóc nhưng các anh vẫn tan biến
Các anh: tụi anh yêu em
Cô: không... không....đừng mà....
Bà Jeon: đừng khóc... rồi con cũng sẽ có 1 cuộc sống mới mà
Cô quay qua nhìn thì càng khóc to khi tất cả mọi người đều ta biến hết
Cô: hức...đừng mà...đừng bỏ Ami mà
Cô chỉ biết khóc mà thôi. Tại sao chứ ông trời lại đối xử với cô như vậy. Tới cả người cô yêu thương, người mà đã giúp cô quên đi nỗi buồn năm đó cũng biến mất. Thật giống 1 giấc mơ. Cô ngất đi
Khi tỉnh lại cô thấy mình đang ở trong 1 căn nhà nhỏ ở vùng ngoại ô. Chuyện xảy ra thật khó khiến cô có thể ngừng khóc. Tại sao chứ, cô yêu họ thật lòng mà. Có lẽ cô với họ sinh ra không giành cho nhau. Đến cả tin tức về mà cà rồng cũng biến mất
Không lẽ mọi chuyện là 1 giấc mơ thật sao.
Cô: Ami ghét các anh...các anh là đồ thất hứa
Cô quyết định sẽ phải sống cuộc sống của cô cứ trôi qua như vậy. Cho đến khi 5 năm sau
Cô không ngừng tìm tin tức về các anh nhưng đổi lại chỉ có con số không. Tình yêu cô dành cho các anh vẫn không thay đổi. Cô trở về nhà sau khi làm xong công việc.
Đám người lạ đang đứng trước nhà cô, cô đi lại
Cô: các cậu là ai
...: À chúng tôi muốn tới thuê phòng
Cô đứng lại miệng lấp bấp nói: các...các anh....
_________________________________________
" Chúng tôi không ngại hi sinh tính mạng để bảo vệ em nhưng có lẽ chúng ta có duyên mà không có nợ đành hẹn em kiếp sau chúng ta lại yêu nhau"
Vậy là đã kết thúc rồi cái kết mọi người sẽ nghĩ theo cách riêng nha
Cảm ơn mọi người vì đã đọc đến đây. Trân thành cảm ơn vì đã đồng hành cùng Min trong suốt câu truyện
Cảm ơn mọi người vì đã chọn chuyện của Min trước những chuyện hay ngoài kia 🌹🌹
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co