Truyen3h.Co

Cá cược

Chương 23

la08072010

Truyền thống của THPT Số 1, sau buổi diễn Quốc Khánh, sẽ có hội chợ học sinh do các câu lạc bộ tổ chức tại sân trường.

Mỗi câu lạc bộ sẽ dựa vào đặc trưng văn hóa của mình để bày bán một số món đồ lưu niệm, có đủ đồ ăn, thức uống và các trò chơi.

Lúc này, học sinh có thể không mặc đồng phục, miễn là không quá lố lăng, các cô gái có thể trang điểm một chút, các chàng trai ăn mặc theo phong cách riêng, thầy cô cũng sẽ không can thiệp nhiều.

Chaeyoung từ chối đi ký túc xá với Jimin, cô cùng Từ Viện Viện mượn phòng ký túc của bạn học trong lớp để thay đồ với tiện rửa sạch vùng kín.

Cô ngại ngùng chạm vào nơi đó, mỗi lần chạm đều nhớ đến cảm giác môi lưỡi của Jimin trên chân mình, lại nhớ đến việc đó xảy ra ở hậu trường đông người chờ đợi.

Càng nghĩ càng ngượng, tai cô bắt đầu nóng lên.

Chaeyoung hít một hơi, nhanh chóng rửa sạch vùng kín, chuẩn bị thay đồ.

Cô mặc áo sơ mi xanh nhạt, khoác áo len màu xanh đậm, váy xếp ly màu xám, thêm tất dài và giày thể thao.

Mái tóc dài mượt mà buông xõa vai.

Trông vẫn là hình ảnh của một học sinh ngoan ngoãn, ngọt ngào.

Khi mở cửa ra, mọi người đều bận rộn trước gương trang điểm, Từ Viện Viện đang thoa son, quay đầu hỏi: "Chaeyoung, cậu có muốn thoa chút son không, màu này đẹp lắm!"

Cô tiến lại gần xem, màu son hồng nhẹ nhàng, không quá rõ, cô cười gật đầu, Từ Viện Viện lập tức thoa cho cô.

Vừa thoa vừa khen: "Quá ngoan luôn."

Chaeyoung mím môi đáp: "Cậu cũng đẹp lắm!"

Các cô gái cười khúc khích ôm nhau.

Khi họ nắm tay nhau ra sân trường, học sinh đã tụ tập đông đúc trong trang phục sặc sỡ, hai người chậm rãi theo dòng người, dừng lại trước các gian hàng.

Đang đi, Từ Viện Viện đột nhiên nắm tay cô, nháy mắt ra hiệu phía trước.

"Ê, chồng cậu kìa!"

"Cậu nói linh tinh gì vậy, Viện Viện!"

Chaeyoung ngạc nhiên che miệng Từ Viện Viện, mày nhíu lại, cảm thấy không thoải mái với từ đó.

Từ Viện Viện cười rạng rỡ.

Chaeyoung nhìn qua, thấy Jimin đang chơi trống điện trong câu lạc bộ nhạc cụ, tay cậu xoay dùi trống giữa các khớp ngón tay, rồi vỗ vai một nam sinh bên cạnh, nói gì đó, hai người cười với nhau.

Nam sinh đó bật loa, nhận dùi trống từ tay Jimin, ngồi vào vị trí chơi trống.

Jimin quay người đối diện với laptop, vô tình ngẩng lên thấy Chaeyoung đi qua.

Lúc này, câu lạc bộ nhạc cụ đã tập hợp khá đông người, Chaeyoung định lách qua đám đông, đi đến gian hàng tiếp theo.

Jimin quét mắt qua cô một lượt, từ váy ngắn đến tất chân, nhìn lên mái tóc mềm mại trên vai, rồi dừng lại ở đôi môi bóng bẩy của cô.

Cuối cùng cậu lên tiếng gọi cô.

"Em không lạnh sao?"

Chaeyoung ngạc nhiên: "Tại sao phải lạnh?"

Cô nói xong rồi lập tức quay đi.

Jimin nhướn đầu nhìn theo, đúng lúc đó đám đông tụ lại, che khuất tầm nhìn của cậu, cậu bực mình đứng dậy.

Chỉ trong vài giây, cô gái đã biến mất không dấu vết.

Nam sinh chơi trống điện ngẩng đầu nhìn cậu: "Nhìn gì thế anh Jimin, không phải anh định chọn bài cho em sao? Các fan của em đang đợi đấy."

Jimin nhìn về phía đám đông trước gian hàng, tỏ ra lơ đãng ngồi xuống, quay lại laptop chọn bài cho nam sinh đó nhưng ánh mắt vẫn liếc qua đám đông.

Chaeyoung và Từ Viện Viện vừa rời khỏi câu lạc bộ nhạc cụ, chưa đi được bao xa thì bị một bạn nữ cùng lớp kéo lại.

"Mau qua đây chơi đi, bọn mình đang thiếu người!"

Hai người bị kéo ra bãi cỏ, nơi đó đã có một nhóm người ngồi thành vòng tròn, cả lớp của họ lẫn các lớp khác, khoảng hơn mười người.

Từ Viện Viện hỏi: "Chơi gì vậy?"

Cô bạn kia kéo hai người ngồi xuống, lấy ra một đồ vật từ giữa vòng.

"Để mình biểu diễn trước một lần."

Cô bạn nắm chặt đồ vật, nó lập tức phồng lên, cô đưa cho người bên cạnh.

"Mọi người lần lượt truyền nhau."

Người bên cạnh lại truyền cho người tiếp theo, lần lượt như vậy, đến người thứ năm, vật đó bất ngờ nổ tung, một mảnh giấy nhỏ bật ra.

Cô bạn giải thích: "Nếu vật này nổ trong tay ai thì người đó thua, phải thực hiện điều ghi trên giấy."

Người đó nói: "Trên giấy của tớ ghi là, đi xin số liên lạc của một người lạ."

Cô bạn quay đầu nhìn Chaeyoung: "Giống như trò chuyền hoa hoặc thật hay thách, các cậu hiểu rồi chứ, chúng ta bắt đầu nhé?"

Chaeyoung không trả lời.

Trước đây cô cũng đã chơi trò tương tự với bạn bè thân thiết, nhưng giờ có người lạ, cô cảm thấy không thoải mái.

Cô bạn kia nhận ra sự do dự của cô: "Đừng lo, trò này không quá khó, hơn nữa còn nhiều người ở đây, không chắc đã đến lượt cậu đâu."

Chaeyoung không muốn phá hỏng bầu không khí, suy nghĩ một chút rồi gật đầu đồng ý.

Trò chơi bắt đầu.

Vật được truyền từ người thứ năm, phồng lên rồi nhanh chóng được chuyền đi, mọi người truyền rất nhanh, Chaeyoung căng thẳng theo dõi, tay vô thức nắm chặt váy, vật vừa qua khỏi hai ba người thì—

Bùm! Nổ tung.

Cô thở phào nhẹ nhõm.

Một bạn nữ nhận: [Đứng giữa sân hát một bài.]

Cô gái dạn dĩ lên hát một bài đồng dao.

Vòng hai.

Bắt đầu từ bạn nữ đó, vật được truyền nhanh hơn, đến Chaeyoung, cô vội vàng đưa cho người tiếp theo, đến người thứ tư thì nổ.

Lại một lượt yên bình.

Một nam sinh nhận: [Vừa nói nhanh vừa lộn năm vòng.]

Cậu ta lộn vòng loạng choạng, làm cho cả nhóm cười ngặt nghẽo.

Vòng ba vòng bốn, trò chơi trôi qua năm sáu lượt, Chaeyoung đều may mắn tránh được.

Các thử thách cũng không quá khó, chỉ là những trò đơn giản.

Chaeyoung cảm thấy lộn một vòng hay hát một bài cũng không sao, nên dần dần yên tâm hơn.

Cho đến lượt thứ bảy, có người cố ý kéo dài thời gian, chậm rãi truyền cho người bên cạnh, rồi đột nhiên tăng tốc, đến lượt Từ Viện Viện, Chaeyoung vừa nhận từ cô ấy, còn chưa kịp đưa—

Bùm, vật nổ tung trong tay cô.

"Trời ơi!" Từ Viện Viện áy náy: "Chaeyoung! Xin lỗi!"

Chaeyoung vẫn khá bình tĩnh, lắc đầu nói không sao, rồi rút mảnh giấy ra xem, cô lập tức sững sờ.

Cô gái kia lấy mảnh giấy từ tay Chaeyoung, cười to: "Cuối cùng cũng có cái thử thách thú vị."

Cô đọc to: "Bạn Chaeyoung nhận, uống giao bôi với một bạn nam bất kỳ trong nhóm."

Mọi người lập tức reo hò.

Chaeyoung nhắm mắt, cảm thấy xấu hổ.

Cô gái vẫy mảnh giấy, hứng thú: "Các bạn nam nào dũng cảm lên nào, đừng để bạn Chaeyoung khó xử nào!"

Các bạn nam nhìn nhau, không ai hành động.

Họ đều biết cô gái này có vẻ là bạn gái của Jimin, dù hai người chưa công khai, nhưng tin đồn đã lan khắp trường.

Không ai muốn dây vào Jimin.

Một lúc sau, không ai lên tiếng.

Một nam sinh đùa cợt: "Tôi không dám, ai muốn trở thành Trương Tề Thạc tiếp theo chứ."

Nói xong, mọi người đều hiểu ý cười.

Cô gái mắng một câu hèn nhát, rõ ràng là hiểu nhưng vẫn cố tình làm khó, tiếp tục đẩy Chaeyoung.

"Thế thì... bạn chủ động chọn một người đi?"

Chaeyoung thật sự cảm thấy tuyệt vọng.

Tại sao đến lượt cô thì thử thách lại khó như vậy?

Trước đây cô không nghĩ việc này có gì, nhưng bây giờ cảm thấy hơi sợ Jimin, cô chỉ uống trà sữa mà gây ra "bão táp", nếu uống giao bôi, Jimin không hành ai thì cũng hành cô.

Không muốn tự chuốc khổ, cô vẫn chưa hết mệt mỏi từ vụ ở phòng thử đồ.

Từ Viện Viện không thể nhìn được nữa, lên tiếng bảo vệ: "Để tớ giúp cậu ấy, tớ sẽ uống thay cậu ấy."

"Làm sao có thể giúp được!" Có người không hài lòng: "Trước đây chúng tớ đâu có tìm ai giúp."

"Đúng rồi, uống giao bôi cũng không sao mà."

"Đây mới là lần đầu của cô ấy!"

Tiếng phụ họa vang lên, Chaeyoung bị đặt vào tình huống khó xử.

Cô thử đề nghị: "Có thể đổi giao bôi thành cụng ly được không?"

"Đương nhiên là không, nếu thay đổi luật chơi thì làm sao tiếp tục được?!"

Chaeyoung bị làm khó, không biết nói gì.

Lúc này có người lên tiếng.

"Vậy thì... bạn tìm Jimin đi."

Mấy người lập tức nháy mắt nhìn nhau, cười khẩy, trao đổi ánh mắt đầy ý đồ xấu.

"Đúng rồi, tìm Jimin đi, cậu ấy cũng phù hợp mà."

"Thật ra chúng tôi muốn thấy bạn tìm Jimin hơn."

Họ cười vang một cách châm chọc.

Thực tế, họ chỉ đợi khoảnh khắc này, đợi để xem trò vui.

Ai cũng ngầm hiểu, muốn thấy rõ mối quan hệ giữa Chaeyoung và Jimin đến đâu.

Nghe nói là bạn gái, nghe nói Jimin đã làm nhiều thứ vì cô.

Ai mà biết được, phải có chứng cứ chứ.

Chaeyoung cau mày, biết rõ ý đồ của bọn họ, bọn họ đang lợi dụng tình huống để thử thách cô.

Từ Viện Viện tức giận: "Các cậu có ý gì, chỉ muốn cậu ấy tìm Jimin thôi phải không!"

"Thua là thua mà."

"Không để cậu ấy uống giao bôi với người khác, cũng không muốn cậu ấy tìm Jimin, thì muốn gì đây!."

Từ Viện Viện tức giận đáp: "Đây chẳng phải các cậu ép cậu ấy sao?!"

"Đủ rồi."

Chaeyoung lên tiếng ngăn cản, phá vỡ tranh cãi.

Cô nắm tay Từ Viện Viện, ra hiệu không sao, rồi nhìn mọi người với ánh mắt bình tĩnh.

"Tôi sẽ tìm Jimin."

Nói xong cô đứng dậy, lấy lon nước ngọt gần đó, mở nắp, đi về phía câu lạc bộ nhạc cụ.

Mọi người tập trung nhìn cô, có người còn đứng lên nhìn, thậm chí rút điện thoại ra chụp, hướng về phía cô, nhìn cô băng qua đám đông, đi về phía Jimin.

Câu lạc bộ nhạc cụ đã biểu diễn xong, mọi người đã tản đi nhiều, Jimin đang nói chuyện với vài nam sinh cao to.

Thỉnh thoảng cậu mỉm cười nhạt, trông có vẻ nhàm chán.

Có người thấy Chaeyoung, vỗ vai Jimin, ra hiệu.

Jimin liếc nhìn, thấy Chaeyoung đã đến gần, cậu nhướn mày, quay người.

Giây tiếp theo, Chaeyoung nâng lon nước lên vòng qua tay cậu, cánh tay chạm nhau, cô đưa lon lên miệng, nhẹ lật tay, rồi uống một ngụm lớn.

Jimin còn chưa kịp phản ứng.

Thậm chí có chút ngơ ngác.

Cô gái uống xong ngụm nước rồi nhanh chóng rút tay, đặt lon nước cạnh cậu sau đó dứt khoát quay đi.

Mấy nam sinh nhìn nhau cười khẽ.

Jimin cau mày, nắm lấy tay cô kéo lại, nhìn vào mặt cô hỏi: "Sao thế?"

Chaeyoung lắc đầu, rút tay ra, không quay đầu mà đi thẳng.

Không nói một lời nào.

Jimin nhìn theo bóng dáng Chaeyoung, thấy cô trở về nhóm người trên bãi cỏ, những người đó thấy cậu nhìn thì lập tức quay đầu lại.

Cậu gõ nhẹ ngón tay lên bàn, ánh mắt lạnh lùng.

Nam sinh bên cạnh cũng quay lại nhìn, khi trở lại, ánh mắt Jimin dừng trên mặt cậu ta, rồi gật đầu nhẹ.

Nam sinh hiểu ý, bước về phía nhóm người.

...

Chaeyoung chưa về đến nhóm, đã được cô gái tổ chức trò chơi chào đón, vui vẻ khoác tay cô gọi mọi người.

"Mọi người hãy học theo bạn Chaeyoung, đúng là người dám chơi!"

Mọi người cười đùa, thậm chí vỗ tay.

Chaeyoung rút tay ra, tỏ ý lạnh lùng: "Còn chơi nữa không?"

"Chắc chắn rồi!! Tiếp tục đi, càng ngày càng vui!"

Từ Viện Viện liếc mắt, kéo Chaeyoung ngồi xuống.

Mọi người chuẩn bị bắt đầu một vòng mới, thì nghe một giọng nói trên đầu.

"Các cậu chơi vui thế, cho tôi tham gia với."

Là Giang Hoài.

Cậu ta khá nổi tiếng trong trường, tuy nhiên không giống Jimin, cậu ta luôn bị phê bình, từng nhận nhiều kỷ luật, trốn học, đánh nhau, hẹn hò, uốn tóc, đủ kiểu của học sinh cá biệt.

Mọi người không nói gì, dù sao cậu ta vừa đứng bên Jimin, giờ đến tham gia nên ai cũng hiểu.

Một số người không quan tâm, vì cậu ta không phải Jimin, nếu có gì thì Jimin đã đến rồi.

Không màng ai đồng ý hay không, Giang Hoài tự ngồi xuống, vừa vặn ngồi cạnh cô gái tổ chức.

Cậu ta tự bắt đầu trò chơi: "Bắt đầu từ tôi, không ai phản đối chứ?"

Ai mà phản đối được.

Cậu ta tự bắt đầu, sau đó nhanh chóng truyền đi, từ khi có cậu ta tham gia, Chaeyoung chưa bị nổ lần nào. Cậu ta rất giỏi kiểm soát thời gian và ra hiệu cho người khác.

Cùng với sự phối hợp nhịp nhàng của mấy nam sinh đối diện, vật luôn nổ trong tay cô gái tổ chức hoặc đám người thích hóng hớt bên kia.

Nhìn chung, không bao giờ nổ trong tay Chaeyoung.

Thử thách trên giấy ngày càng khó, qua vài vòng, ai cũng nhận ra có người cố tình kiểm soát trò chơi, nhóm chia thành hai phe đều tranh nhau kiểm soát.

Nhưng những người chịu hợp tác với Giang Hoài chỉ là thiểu số, khi mọi người đang cạnh tranh, vẫn có một lần vật nổ đúng vào tay Chaeyoung.

Giang Hoài che mặt, cảm thấy mình xong đời rồi, kế đến cậu ta vội mở điện thoại.

Lần này là nói thật

[Nói ra nụ hôn đầu tiên là lúc nào, với nụ hôn đầu tiên khi nhập học tại trường.]

Có người gợi ý: "Nếu không tiện nói, thì nói ra đối tượng nụ hôn đầu cũng được."

Người khác tiếp: "Hoặc là nơi diễn ra nụ hôn đầu, có phải ở trường không?"

"Chắc không phải chưa có nụ hôn đầu chứ?"

Chủ đề càng lúc càng lớn, mọi người không quan tâm trò chơi, chỉ muốn thỏa mãn sự tò mò độc ác của mình.

Cuối cùng có người hỏi thẳng: "Jimin chưa hôn cậu à?"

"Là cậu chủ động hay Jimin chủ động?"

"Ai theo đuổi ai trước?"

"Làm sao cậu quen được Jimin, hai người rõ ràng không có liên quan gì."

Jimin, Jimin, Jimin.

Bọn họ liên tục đặt câu hỏi, từng câu từng câu sắc bén ném về phía Chaeyoung.

Chaeyoung bị hỏi đến mức cau mày, nhắm mắt, ngón tay bấu chặt vào lòng bàn tay, cuối cùng không nhịn được bật ra—

"Các cậu muốn biết vậy, sao không hỏi trực tiếp cậu ta?"

...

Mọi người bị cô làm nghẹn họng nên im bặt, Giang Hoài nhìn cô.

"Chỉ cần có một cô gái dính dáng đến cậu ta, đều sẽ bị những lời đồn thổi với dò xét không ngừng như vậy à?!"

Ánh mắt Giang Hoài dần dần nhìn về phía sau Chaeyoung.

"Đủ rồi." Chaeyoung thở dài, rất mệt mỏi: "Giữa tôi và cậu ta, thực sự không có gì..."

"Ba tháng trước."

Một giọng nói vang lên từ phía sau, mọi người ngạc nhiên nhìn lại, Chaeyoung im bặt, quay đầu thì thấy Jimin.

Jimin đứng sau cô, xoay điện thoại trong lòng bàn tay, ánh mắt lạnh lùng nhìn mọi người.

Cậu nói nhỏ: "Thời gian nụ hôn đầu, ba tháng trước, ở nhà tôi, trong phòng tôi."

Mọi người sững sờ.

Cậu nói tiếp: "Là tôi chủ động, tôi ép buộc cô ấy."

Lại nói: "Đó cũng là lần đầu của tôi."

"Nụ hôn đầu."

Ba câu này nặng trĩu, ý nghĩa rõ ràng, như ba cái tát mạnh vào mặt bọn họ.

Mặt mày của mọi người đều khó coi, Chaeyoung thở gấp.

Jimin ngồi xuống bên cạnh cô, tay chống ra sau, ánh mắt sắc lạnh nhìn về phía đối diện.

Ánh mắt cậu quét qua từng khuôn mặt, muốn nhớ kỹ từng người.

"Còn muốn biết gì không?"

Cậu lại hỏi, cằm hất về phía bọn họ: "Cho các cậu cơ hội hỏi thoải mái."

Mọi người bị ánh mắt sắc bén của cậu nhìn đến không dám nói gì.

"Không có câu hỏi?"

"Được."

Cậu dừng điện thoại trong tay, chỉ từng người một.

"Nếu sau này tôi còn nghe thấy các cậu nói xấu sau lưng, tôi sẽ lôi từng người ra, đưa đến trước toàn trường, để mỗi học sinh nói một câu về các cậu, từng người một phỉ nhổ, cho đến khi các cậu không dám mở cái miệng thối đó ra nữa."

"Các cậu biết tôi làm được mà, đúng chứ?" Jimin liếm răng, cười khinh.

Cậu nắm lấy cổ tay Chaeyoung, kéo cô đứng dậy, tay ôm vai cô, che chắn khỏi ánh mắt mọi người.

Cậu ôm cô bước đi, điện thoại trong tay vẫy ra sau lần cuối.

"Tôi nói rồi đấy, cứ thử đi."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co