Chương 83
Đùa, ác, ý.
Chaeyoung đã gặp quá nhiều lần những nụ cười như vậy, chứa đựng sự chế giễu và trêu đùa, rõ ràng như ánh sáng ban ngày. Cô từng nhìn thấy nụ cười tương tự từ Jimin, khi hai người đặt cược hay đấu đá nhau không biết bao nhiêu lần hồi lớp 11.
Chaeyoung hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh, đưa tay ra trước mặt anh ta: "Làm ơn trả lại điện thoại cho tôi."
Đàn Kiết An không hề nhúc nhích, năm ngón tay vẫn nắm chặt lấy điện thoại, ánh mắt anh ta chuyển sang nhìn Ôn Thính và hỏi: "Em định dẫn cô ta đi đâu?"
Ôn Thính bước lên một bước nhỏ, tình huống hiện tại quá bất ngờ lẫn khó xử, cô ấy không biết phải làm gì, chỉ có thể giải thích yếu ớt: "Em hơi khát nước, muốn nhờ cô ấy đi mua đồ uống cùng."
"Em tự đi đi."
Đàn Kiết An đáp lại: "Jimin sắp tới rồi, lát nữa lại không tìm thấy người thì phiền lắm."
Chaeyoung cau mày, cô không quan tâm cuộc đối thoại giữa hai người này, nhưng thái độ của Đàn Kiết An khiến cô cảm thấy sốt ruột.
Cô cử động nhẹ ngón tay, giọng điệu chứa đựng chút gấp gáp, lặp lại: "Xin hãy trả điện thoại cho tôi."
Đàn Kiết An vẫn nhìn chằm chằm vào Ôn Thính, không động đậy.
Chiếc điện thoại vẫn xoay trong lòng bàn tay anh ta, như thể đó là món đồ của riêng anh ta.
Ôn Thính nhìn khuôn mặt ngày càng lo lắng của Chaeyoung, khó xử gọi: "Anh Kiết An."
"Đi trước đi."
Sau vài giây do dự, Ôn Thính cắn môi, rồi quay người rời đi.
Tiếng động cơ xe đua vang vọng từ xa đến đây.
Chaeyoung và Đàn Kiết An đứng đối diện nhau, cô nhìn anh ta đầy giận dữ, tay vẫn kiên trì chìa ra.
Ánh mắt anh ta dừng lại một chút, rồi cuối cùng mới đưa điện thoại cho cô.
Khi cảm giác kim loại lạnh lẽo của chiếc điện thoại chạm vào lòng bàn tay, Đàn Kiết An nhẹ nhàng mở miệng.
"Ôn Thính thích Jimin."
Chaeyoung khựng lại một chút nhưng không trả lời, cô mở khóa điện thoại, thấy hai cuộc gọi nhỡ và một tin nhắn từ Jimin.
Đàn Kiết An quan sát biểu cảm của cô, tiếp tục nói: "Jimin đã chuyển về trường từ năm lớp 11, cậu ấy với Ôn Thính luôn là bạn cùng lớp, cùng đội thi đấu, và bây giờ là cùng một trường đại học."
Anh ta nhìn thấy ngón tay của Chaeyoung khựng lại trên màn hình, rồi chậm rãi bổ sung thêm một câu cuối: "Em ấy còn khá giống cô nữa."
Chaeyoung hít một hơi dài.
Cô tắt màn hình điện thoại, nhét vào túi, nhẹ giọng hỏi: "...Vậy thì sao?"
Hành động cố tình gán ghép hai cô gái hoàn toàn không liên quan với nhau vào cùng một người đàn ông, rồi so sánh, mong muốn nhìn thấy họ ganh tị hoặc đối đầu.
Chaeyoung nhớ lại rất nhiều ví dụ liên quan đến điều này, tâm trạng cô càng trở nên tồi tệ hơn.
"Vậy thì..."
Đàn Kiết An sượt qua vai Chaeyoung, tay đút vào túi, tỏ vẻ nhàm chán đi về phía trước: "Cô nên hỏi Jimin nhiều hơn, làm phiền cậu ấy nhiều hơn, một hai năm gần đây có vẻ cậu ấy đã sống thoải mái lắm."
Ý tứ rõ ràng là, không có cô, cậu ta vẫn sống tốt, không có cô, cũng chẳng vấn đề gì.
Hơi thở của Chaeyoung trở nên nặng nề hơn, tay phải cô cứng đờ đến mức tê liệt, cô cắn nhẹ vào lưỡi để cố gắng giữ bình tĩnh.
Đàn Kiết An quay đầu lại, liếc nhìn cô từ đầu đến chân: "Nhưng có vẻ cô cũng không quan tâm lắm."
Anh ta mỉm cười, không rõ là đang cười ai: "Cô không có chút tò mò nào về Jimin, cũng không có chút ý thức chiếm hữu nào."
Điều đó khiến mọi thứ trở nên thật nhàm chán.
Anh ta vẫn nhớ cái lần Jimin đến Bắc Kinh tham gia cuộc thi, hình như là vào mùa đông. Lúc đó anh ta và Ôn Thính ngồi ở ghế trước, nghe Jimin nói liên tục về Chaeyoung, giống như một đứa trẻ xa nhà nhớ đồ chơi, thể hiện rõ ràng nỗi nhớ nhung lẫn sự chấp nhất của mình.
Không ngờ rằng sự chấp nhất đó đã kéo dài gần ba năm.
Mà một số thứ đã được định đoạt ngay từ khoảnh khắc đó, chẳng hạn như việc anh ta sẽ đến đây hôm nay để kiểm tra, trêu chọc "đồ chơi" của Jimin, hay việc Ôn Thính sẽ bị thu hút bởi sự ấm áp đầy mâu thuẫn với vẻ ngoài của Jimin.
Đàn Kiết An nhún vai nhẹ, rút lại ánh mắt, bước đi từng bước xa dần.
Khi bóng dáng anh ta hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, Chaeyoung cảm thấy vai mình chùng xuống, một cảm giác khó chịu tràn ngập trong lòng.
Cô hiểu rằng người trước mặt chẳng qua chỉ là một người lạ, những lời nói của anh ta không có trọng lượng cũng không đáng quan tâm, nhưng cô vẫn không thể ngăn chặn cảm giác chua xót và căng thẳng lan tỏa khắp cơ thể, khiến cô cảm thấy ngột ngạt.
---
Lúc Jimin quay lại khu vực ghế ngồi, anh nhìn thấy Chaeyoung đang ngồi đó, trông thật ủ rũ.
Đuôi tóc của cô rủ xuống hai bên tai, tay cô chống lên mặt, không biết đang suy nghĩ gì, trông như một cây dương xỉ héo úa.
Ban đầu Jimin còn cảm thấy khó chịu khi bị cô từ chối hai cuộc gọi, nhưng khi thấy cô ngồi đó ủ rũ chờ anh, mọi cảm giác bực tức trong anh đều tan biến.
Jimin đứng trước mặt cô, hỏi: "Sao em lại từ chối cuộc gọi của anh?"
Chaeyoung hơi cựa quậy, nhưng đầu vẫn cúi thấp, giọng cô buồn buồn trả lời: "Không phải em từ chối."
"Vậy ai?"
"Bạn anh."
"Bạn nào?"
Chaeyoung thở dài, nhất thời cô không nhớ được tên người đó, chỉ nhớ rằng người đó rất cao và có một vết bớt rất nổi bật.
Cô thành thật nói ra.
Jimin nghe xong thì nhận ra ngay đó là Đàn Kiết An. Anh nhìn Chaeyoung, thấy cô tinh thần không mấy phấn chấn, nên ngồi xuống, nhẹ nhàng xoa đầu cô, hỏi: "Cậu ta bắt nạt em à?"
Chaeyoung quay đầu nhìn thẳng vào mắt Jimin, nhưng không nói gì.
Jimin cau mày hỏi tiếp: "Bọn họ làm em không vui sao?"
Chaeyoung cúi mi.
Vừa rồi khi ngồi một mình ở đây, cô đã suy nghĩ rất nhiều điều lung tung, bây giờ khi đối diện với Jimin, những suy nghĩ ấy càng trở nên rối rắm hơn.
Có vẻ như có một cô gái thích anh, dù điều này cũng chẳng có gì to tát.
Nhưng cô gái ấy là bạn cùng lớp với anh, đã cùng anh ra nước ngoài thi đấu, họ còn chung một nhóm bạn bè, thậm chí cô ấy còn nói được tiếng Phù Thành một cách rất thành thạo.
Cô ấy giỏi giang, xinh đẹp, tính cách lại điềm đạm.
Dù họ đã chia tay nhau trong những năm cấp ba, nhưng ở ngôi trường mới, lớp học mới, Jimin vẫn là một nhân vật nổi bật, người có thể ảnh hưởng và để lại ấn tượng sâu đậm trong lòng người khác.
Jimin vẫn là Jimin, tuy nhiên giờ đây, khi gạt bỏ những mặt xấu xa, hình ảnh anh để lại trong mắt người khác là một ánh sáng rực rỡ.
Chaeyoung cào nhẹ vào tay mình, lại nhớ đến những bức ảnh của Jimin.
Anh chụp hơn 500 bức ảnh, nhưng những gì hiển thị trong đó chỉ là những khoảnh khắc bình thường, thoáng qua của cuộc sống hàng ngày. Còn khi cô thực sự bước vào thế giới của Jimin ở Bắc Kinh, cô nhận ra rằng có một mặt khác của anh mà những bức ảnh đó không thể hiện được.
Dường như người lạ mặt đó đã đúng.
Jimin sống rất tốt, không cần cô cũng sống tốt.
Suy nghĩ của cô bay xa hơn, xa đến mức cô nhớ lại đêm điền nguyện vọng, cuộc gọi nhầm lẫn từ Jimin.
Xa đến việc sau cuộc gọi đó, Jimin chủ động cắt đứt liên lạc, rồi Tưởng Hoài truyền lại cho cô một câu nói mập mờ.
Cô lại bắt đầu suy nghĩ và băn khoăn về lần gặp đầu tiên của hai người ở Bắc Kính, trông như một cuộc gặp gỡ tình cờ, vậy nếu không có cuộc gặp tình cờ đó thì sao?
Cô thậm chí cảm thấy mình thật mâu thuẫn, tổng thể mà nói thì thật là bối rối.
Chaeyoung lắc đầu, cảm thấy đầu óc mình trở nên mơ hồ.
Cô lẩm bẩm một câu chẳng rõ ràng: "Yêu đương thật là phiền phức."
Jimin nhếch môi, thấy Chaeyoung cả buổi không nói gì, cuối cùng lại thốt ra một câu như thế, anh càng nhíu mày chặt hơn, rút điện thoại ra: "Anh gọi cho Đàn Kiết An đây."
Cổ tay bị Chaeyoung giữ lại, cô đã đứng dậy nói: "Đi thôi, em muốn đi dạo chợ ngoài kia một chút."
---
Cô lại khoác áo của Jimin, nhưng lần này hai tay cô nhét vào túi, không để anh nắm tay.
Trên đường đi, cô cũng chẳng nói gì nhiều, thậm chí đi trước cả Jimin. Anh nheo mắt nhìn chằm chằm vào gáy cô rồi lặng lẽ đi theo, cho đến khi thấy cô dừng lại trước một gian xăm.
Bên trong, một thợ xăm kín tay đang cúi xuống làm việc, khách hàng nằm trên ghế, để lộ cánh tay, tiếng kim xăm kêu rền rĩ, lẫn trong đó là màu đỏ thẫm đang di trên da.
Chaeyoung nhìn một lúc, rồi hỏi Jimin bên cạnh: "Jimin, lúc anh xăm có đau không?"
"Bình thường."
"Vậy tại sao anh lại xăm ở trên bụng?"
Jimin khẽ nhếch mép cười, nhưng không trả lời.
Chaeyoung cũng không ép anh, trong lều còn có một chị thợ đang bấm khuyên mũi cho một người khác.
Cô đưa tay sờ vào dái tai trống không của mình, mím môi nói: "Em đang có ý định bấm lỗ tai."
Hồi tốt nghiệp cấp ba, Chaeyoung từng đi cùng Từ Viện Viện khi cô ấy bấm lỗ tai thứ tư ở tai trái.
Lúc đó Viện Viện rủ cô bấm cùng, nhưng cô từ chối.
Không phải vì sợ đau, mà vì thấy việc chăm sóc quá phiền phức, tai đỏ rồi còn sưng cả nửa tháng, đúng là khó chịu.
Nhưng bây giờ tâm trạng cô đang bứt rứt, bứt rứt đến mức cần một cơn đau để xả stress.
Chaeyoung vừa định bước vào trong, Jimin đã nắm lấy tay cô, nói "Cùng làm nhé."
"Anh làm cùng em."
Dù nói cùng làm, nhưng Jimin lại là người ngồi xuống trước, yêu cầu thợ bấm khuyên đánh dấu ba vị trí.
Anh muốn bấm ba lỗ khuyên, nhiều hơn Chaeyoung một cái, hai lỗ trên một bên tai có thể nối thành một cầu tai, thành ra cũng đau hơn hẳn.
Chaeyoung nhìn thẳng vào thợ bấm khuyên, thấy chị ấy cầm cây kim to hơn so với kim tiêm thông thường, không do dự mà đâm xuyên qua phần sụn tai mềm.
Chỉ trong mười giây.
Chaeyoung nhìn đến mức trái tim run lên, theo phản xạ bóp chặt ngón tay của mình.
Cô hỏi Jimin có đau không?
Jimin hoàn toàn không có phản ứng gì, mắt chỉ hơi nhíu lại, khi bấm hai lỗ khuyên sau, ánh mắt anh trầm ngâm nhìn chằm chằm vào cô.
Sau đó, anh khẽ lắc đầu.
Ba chiếc khuyên tròn nhỏ bằng kim loại nằm trên dái tai, vành tai và phần trên của tai từ từ đỏ ửng lên do máu dồn về, khiến toàn bộ vành tai bắt đầu đỏ rực.
Anh không nói một lời.
Chaeyoung chớp mắt, nhìn vào tai anh, hơi thở nặng nề.
Đến lượt cô.
Thợ bấm khuyên đánh dấu trên dái tai cô, hỏi cô vị trí muốn bấm, cô liếc nhìn Jimin đang đứng ngoài nhìn vào, vẫy tay nói: "Anh ra ngoài đợi em đi, anh cứ đứng nhìn em như vậy, làm em thấy hơi căng thẳng."
Jimin không nói gì mà đi ra ngoài.
Dái tai cô được thoa cồn, cảm giác lạnh buốt khiến cô rùng mình.
Chị thợ bấm khuyên cầm dụng cụ đo vị trí, rồi bất ngờ khen: "Bạn trai em đẹp trai quá."
Cô nhìn kỹ ra bên ngoài, thấy Jimin đang đứng ngoài lều, điện thoại áp lên tai kia, vừa nhìn vào cô vừa nói chuyện điện thoại.
Tóc anh cắt ngắn, phần dái tai có ba chiếc khuyên kết hợp với khuôn mặt nổi bật của anh tạo nên vẻ kiêu ngạo và lạnh lùng, đến mức khiến người khác không dám đến gần.
Khi kim xuyên qua dái tai, một cơn đau âm ỉ truyền đến.
Chaeyoung hơi nhíu mày, nhẹ giọng đáp: "Vâng, nhiều người thích anh ấy lắm."
Thợ bấm khuyên cười, tiếp tục thoa cồn lên tai kia của cô: "Không có cảm giác an toàn đúng không, yêu người đẹp trai quá cũng không hay, dễ bị dính vào nhiều người."
Phập, lỗ tai kia cũng bị đâm thủng.
Chaeyoung không nói gì, nhưng bất chợt nhớ lại lời của Đàn Kiết An - cô không có sự chiếm hữu đối với Jimin.
Viện Viện cũng từng hỏi cô câu hỏi tương tự.
Nhưng liệu sự chiếm hữu có phải là một phần của tình yêu không?
Cô từng rất phiền lòng vì sự chiếm hữu mạnh mẽ của Jimin đối với mình, nhưng nếu một ngày nào đó, cô trở thành người phải thể hiện sự chiếm hữu thì sao?
Chaeyoung rũ mắt, gần như không thốt ra lời.
"Xong rồi."
Thợ bấm khuyên dọn dẹp dụng cụ: "Về nhà nhớ chăm sóc kỹ là được."
Tai của Chaeyoung tê cứng, cô đứng dậy bước ra ngoài, gió thổi qua khiến tai cô ngứa ngáy và đau đớn.
Jimin trả tiền rồi nắm tay cô, nhìn vào tai cô hỏi cô có đau không?
Chaeyoung gật đầu rồi lắc đầu, sau đó quay qua hỏi: "Có đẹp không?"
"Bình thường."
"???"
Cô nhíu mày, hít một hơi sâu rồi thở ra, giọng điệu cứng rắn đáp: "Của anh cũng xấu."
Jimin phì cười, nắm tay cô dẫn về phía bãi đậu xe.
Lên xe, Chaeyoung cài dây an toàn, hỏi anh có phải họ sẽ về khách sạn không.
"Không, đi ăn với bạn anh."
Cô khựng lại, trong lòng lập tức cảm thấy chán nản, buồn bã đề nghị: "Có thể không đi không, em mệt rồi."
"Lần này phải đi."
Jimin hơi cúi mắt nhìn cô, như thể đã nhìn thấu mọi suy nghĩ trong lòng cô, anh nói thẳng: "Nếu không những thứ vớ vẩn mà Đàn Kiết An gây ra, những thứ mà em để ý đến giờ, anh không thể cứ để nó đứng chắn giữa chúng ta mãi được."
Có vẻ như anh đã hỏi ra nguyên nhân của mọi chuyện, có thể là trong cuộc gọi ở ngoài lều.
Dù sao đi nữa Chaeyoung đã bị sự chủ động của anh làm cho không biết phải làm gì.
Tiếng kêu "cạch" vang lên khi dây an toàn được cài lại.
Cô buông tay, do dự một lúc rồi lên tiếng: "Bạn anh hôm nay nói với em rằng..."
Jimin ngắt lời cô: "Anh với Ôn Thính chẳng có mối quan hệ nào cả."
Anh lập tức lên tiếng: "Cô ấy không giống em chút nào."
Hai chữ cuối cùng được anh nhấn mạnh, Jimin hơi nghiêng đầu, nghiêm túc hỏi cô: "Em để ý điều này sao?"
Anh tiếp tục: "Anh và cô ấy lần đầu gặp nhau là vào năm lớp 11, khi anh đến Bắc Kinh. Cô ấy cũng là học sinh cùng khóa thi đấu. Gia đình cô ấy quen biết ông nội anh, bọn anh là bạn học, là đồng đội, và chỉ thế thôi."
"Trong cuộc thi không có sự phân biệt giới tính, tất cả đều dựa vào năng lực cứng cáp mà đi lên, còn Đàn Kiết An, cái tên tối tăm đó lại cố tình kéo mối quan hệ nhạt nhòa này ra trước mặt em để thêu dệt thêm."
Yết hầu của Jimin trượt lên xuống, anh khởi động xe: "Ai gây ra chuyện thì người đó phải giải quyết, giờ anh sẽ bắt cái thằng khốn đó đứng trước mặt em, nói rõ mọi chuyện từ đầu đến cuối."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co