Truyen3h.Co

Cá cược

Chương 91

la08072010

Chớp mắt, Bắc Kinh sắp lập đông, thời tiết cũng ngày càng lạnh.

Mùa đông phương Bắc rất rõ ràng, gió lạnh thấu xương, thổi vào mặt như dao cứa, nhưng thỉnh thoảng cũng có những ngày nắng ấm áp, cảm giác như mùa thu quay lại.

Chaeyoung hỏi Jimin năm nay khoảng khi nào sẽ có tuyết rơi.

Anh nói mỗi năm mỗi khác, có thể đến cuối học kỳ của cô, Bắc Kinh vẫn chưa có một bông tuyết nào.

Câu trả lời này thật là kém lãng mạn.

Lúc đó, hai người đang cuộn tròn trên sofa ở nhà xem một bộ phim kỳ quặc, những cảnh tượng kỳ dị và kinh dị trên màn hình khiến Chaeyoung không ngừng liếc mắt nhìn xung quanh, nhưng chẳng mấy khi nhìn thẳng vào màn hình.

Cô và Jimin nói chuyện phiếm, từ chuyện tuyết đầu mùa đến chuyện mưa đá, rồi đến những ký ức thời thơ ấu của anh ở Bắc Kinh. Cuối cùng, Jimin tắt phim, lái xe đưa cô đi dạo quanh tường thành, những con hẻm cũ, khu tập thể, từng bước xác nhận những ký ức ấy.

Ngày tháng trôi qua thật nhẹ nhàng và ấm áp như thế, nhưng Chaeyoung vẫn chưa đồng ý chuyển ra ở cùng anh.

Học kỳ đã qua nửa, bài vở của cả hai dần trở nên nặng nề, họ đều bận rộn, chỉ có hai ngày cuối tuần là cô mới đến nhà Jimin ở phố Hoa Phủ Bắc để ở lại.

Sau khi biết hai người đang hẹn hò, Thích Cẩn chủ động gọi điện cho Chaeyoung. Lúc đó, bà đang ở Nhật Bản, bàn chuyện hợp tác với nghệ sĩ mới cho bảo tàng mỹ thuật. Trong lúc bận rộn, bà liên lạc với cô chỉ để hỏi liệu cuộc trò chuyện của hai người họ ở sân bay năm đó có phải cuối cùng đã có hồi đáp.

Chaeyoung trả lời là có, Thích Cẩn cũng hiểu.

Trong điện thoại, bà thông báo rằng cuối năm bà và bố của Jimin sẽ bận nhiều buổi tiệc, sau đó khi trở về Phù Thành, họ sẽ mời bố mẹ Chaeyoung cùng đến Thiên Dụ Sơn tụ họp.

Ở độ tuổi này, tình yêu là chuyện tự do, các bậc phụ huynh không can thiệp nhiều, cũng không định đoạt tương lai, chỉ dành cho họ sự tôn trọng và ủng hộ.

Món quà xin lỗi của Đàn Kiết An cũng được gửi đến đúng hẹn, bao gồm một suất học bổng du học nước ngoài với một chiếc máy ảnh Leica m11 kèm theo ống kính tùy chọn.

Những món đồ này đều được Jimin thay mặt chuyển giao cho cô, dường như hiểu rõ tâm ý của Chaeyoung, có thể nói là rất quý giá.

Tuy nhiên, cô có thể cảm nhận được tính cách lẫn cách làm việc của Đàn Kiết An từ những món quà đó, cảm thấy không muốn dây dưa nên không dễ dàng nhận, cuối cùng đều để mặc Jimin giữ hộ, hoặc mặc cho nó phủ bụi.

---

Gần đến lễ Halloween, Trình Khấu Bạc cùng một hãng âm nhạc hợp tác với công ty MCN tổ chức khai trương một câu lạc bộ mới ở Vọng Kinh.

Tối đó, họ còn kết hợp với Bacardi tổ chức một bữa tiệc Halloween, yêu cầu trang phục càng táo bạo càng tốt, càng sáng càng được.

Anh ta muốn Jimin đưa Chaeyoung đến, nhưng Jimin từ chối.

Trình Khấu Bạc: "Sao lại không muốn đến? Chúng tôi tổ chức theo kiểu hộp đêm Berlin, không bán vé, chỉ cho vào theo thứ tự xếp hàng, trên mạng xã hội đã mời một đám blogger văn hóa pop quảng bá, tiếng tăm và phong cách đều rất cao."

"Tôi còn mời một ban nhạc live mà cậu yêu thích, nè, tôi chiều cậu hơn chiều vong nữa đó."

Jimin không giải thích nhiều, chỉ nói Chaeyoung không thích những nơi như vậy, cô chỉ muốn một mình ở bên anh.

Giọng điệu của anh đầy tự hào về cô bạn gái ngoan ngoãn, không giống với đám bạn của họ.

Vì vậy, anh từ chối không đến.

Không ngờ rằng, sau khi anh từ chối, Chaeyoung lại vô tình biết đến bữa tiệc này.

Thời gian gần đây, Khúc Hân theo dõi một blogger về thời trang, người này vừa đăng một bài viết liên quan đến việc rút thăm trúng vé, ngày nào cô ấy với Hà An Hòa cũng chia sẻ, may mắn là cả hai cùng trúng thưởng và được phép dẫn theo hai người bạn, cuối cùng phát triển thành cả phòng ký túc cùng đi.

Truy tìm nguồn gốc, Chaeyoung không ngờ rằng điều này lại dính líu đến Jimin, cô không muốn bỏ lỡ cuộc hẹn với các bạn cùng phòng nên đã từ chối lời mời của Jimin vào Halloween, chỉ nói rằng muốn ở cùng các bạn.

Chỉ là một chút khác biệt trong thông tin, Jimin nghe thấy cô nói sẽ đi cùng các bạn cùng phòng nên rất yên tâm, tối đó anh bị Trình Khấu Bạc hối thúc mãi, cuối cùng cũng đến quán mới mở xem qua.

Tại hiện trường, cấm quay phim chụp ảnh, ai nấy đều ăn mặc cực kỳ lộng lẫy.

Giữa đám đông nhốn nháo, như thể ai cũng giống như những ngọn đèn LED thành tinh, Jimin đội mũ len, mặc bộ đồ đen, ngồi bên cạnh bàn DJ, trông bình thường đến nỗi lạc lõng.

Lúc này anh đã uống hết nửa tá shot với những người bạn quen biết, sau khi bị một cô gái quăng dây đèn trúng đầu hai lần, lại bị một người bạn say rượu dẫm lên chân ba lần, anh đã mệt mỏi muốn về.

Cửa ra vào vẫn còn một hàng dài người xếp hàng không ngừng tiến vào, Jimin đã gọi xe, chuẩn bị rút lui, nhưng lại bị Trình Khấu Bạc kéo lại thử một ly đặc biệt của buổi tối, nghe nói uống hết một ly có thể đọc được câu dưới đáy cốc, sẽ được tặng thêm một shot.

Jimin không uống, đẩy ly rượu cho người khác.

Trình Khấu Bạc khoác vai anh, vẫn còn bực bội về vụ xúi giục lần trước: "Tôi hỏi em gái tôi rồi, nó nói nó với Đàn Kiết An chẳng có chuyện gì cả, cậu lừa tôi à?"

"Không có gì thì thôi." Jimin hỏi: "Cả hai không đến à?"

"Không. Em gái tôi giúp bạn đi vào núi quay chụp cho đồ án, còn Đàn Kiết An đang ở Thượng Hải, không về kịp."

Jimin nói: "Trùng hợp thật, đều không có ở đây."

Vẻ mặt anh có chút châm biếm.

Trình Khấu Bạc lập tức chỉ vào anh: "Cậu đúng là thằng nhóc hay châm chọc người khác!"

Jimin thở dài, dùng cùi chỏ đẩy anh ta ra rồi tiếp tục bước đi, nhưng ngay lập tức dừng lại. Ánh mắt anh trở nên xa xăm, có phần sâu lắng.

"Cảm giác gì?"

"Tôi nhìn thấy bạn gái tôi."

"Ô, cô ấy ở đâu?" Trình Khấu Bạc nheo mắt nhìn về phía quả cầu đèn.

Có một góc đặc biệt thu hút sự chú ý, một anh chàng da trắng mặc bộ mascot hình bé ciu. Ngay cạnh đó là một cô gái mặc váy thỏ phát sáng, xương quai xanh được đánh phấn bắt sáng, da trắng mịn, cổ đeo hai chiếc vòng da nhỏ, trang phục cực kỳ nổi bật.

Nhìn thật sự rất giống Chaeyoung.

Trình Khấu Bạc nhìn kỹ, quả thực khuôn mặt nghiêng rất giống. Anh ta càng nhìn càng buồn cười, phóng đại: "Tuyệt đấy, em gái cậu không phải lén ra ngoài chơi đấy chứ?"

Trình Khấu Bạc lại nhìn qua, cho đến khi cô gái xa xa đó quay mặt lại, đôi mắt to, khuôn mặt nhỏ, đang cười toe toét nhận ly rượu từ bạn mình, không phải Chaeyoung thì còn ai nữa?

"Trời ơi— đúng là cô ấy rồi!"

Anh ta kéo dài giọng, tiếp tục châm dầu vào lửa, giơ ngón tay cái lên với góc đó: "Cô em hôm nay thật nóng bóng."

Jimin im lặng. Nhưng theo như anh ta biết, người này đã sắp nổi cơn thịnh nộ.

---

Chaeyoung đã chuẩn bị cho bữa tiệc này bằng cách làm một kiểu tóc mới.

Đông đã đến, tóc cô ngày càng dài, khó chăm sóc, nên bị các bạn cùng phòng xúi giục đi cắt kiểu đầu tiên nữ thủy mẫu.

Hôm đó cả phòng đang bàn luận về trang phục và tạo hình đi dự tiệc, Chaeyoung sờ tóc mình, nói: "Thế thì tớ sẽ cosplay thành một con sứa nhé."

Cô đã mua một chiếc váy thỏ phát sáng như sứa, váy có đèn ẩn, khi bật lên, sáng đến nỗi không cần bật đèn lớn trong phòng.

Khi vào quán, cô được một chàng trai mặc mascot "bé ciu" nhét vào tay một bộ cờ bay. Chaeyoung ôm bộ cờ, không dám nói gì, lùi lại cách xa anh ta.

Sau đó, Khúc Hân mang đến vài ly rượu đặc biệt. Chaeyoung nhấp một ngụm, vị đầu tiên là siro trái cây trộn với nhiều loại rượu nền, nhưng nồng độ cồn khá cao. Cô đành nhăn mặt uống cạn ly.

Dưới đáy cốc hiện lên một câu ngắn: "lifesohard, dicksosoft".

Lâm Hỉ Triều lắp bắp: "lifesohard, dicksosoft?"

Mọi người cười lăn lộn.

Lúc này, một DJ mới lên sàn, âm nhạc vang lên đến mức khiến tim đau nhói. Chaeyoung bắt đầu thấy hơi choáng váng. Giây trước cô như đang ở trong chiếc kính vạn hoa, giây sau lại ngồi trên ngựa gỗ xoay vòng.

Khúc Hân lúc này khoác tay lên cổ cô, giơ tay vắt miếng chanh lên miệng cô. Vị chua đột ngột khiến cô nhăn mặt, đang định bịt miệng, Khúc Hân đã kéo tay cô xuống, muốn cho cô một ngụm tequila.

Ly vừa chạm môi, đã bị một bàn tay khác giằng xuống.

Khúc Hân ngơ ngác ngẩng đầu, nhìn thấy Jimin với vẻ mặt lạnh lùng. Ly tequila trong tay bị Jimin ngửa cổ uống cạn, sau đó là ly thứ hai trong tay còn lại, rồi anh cắn miếng chanh vào môi, vỏ chanh khô bị ném vào ly, hai ngón tay lắc lắc ly, anh trả lại cho cô.

"Còn nữa không?"

"Nếu không thì tôi sẽ đưa cô ấy về nhà."

Chaeyoung ngạc nhiên hỏi: "Sao anh lại đến đây?"

Jimin hỏi ngược lại: "Sao em lại đến đây?"

Jimin không còn kiên nhẫn ngắt lời cô: "Anh đang định về, em có đi không?"

Jimin không đợi cô nói xong, quay người bỏ đi. Tính khí này khiến Chaeyoung sững sờ tại chỗ.

Chaeyoung đi ra hành lang thông gió, có một gã say xỉn cứ bám lấy xin thông tin liên lạc. Khi gã định chặn cô lại ở góc hẹp, một giọng nói quen thuộc vang lên:

"Uống say rồi à? Cần tôi giúp tỉnh rượu không?"

Là Jimin.

Sau khi Trình Khấu Bạc giải quyết xong gã kia, Chaeyoung mới nhìn Jimin. Không gian chìm trong im lặng, cô kìm nén, giọng có chút khó chịu: "Không phải anh đi rồi sao?"

"Chỉ ra ngoài hít thở chút thôi."

Jimin nhìn cô một lúc, dập tắt điếu thuốc trong tay, im lặng giơ cổ tay ra, làm động tác chờ cô nắm tay.

Chaeyoung chạy bước nhỏ tới bên anh, kéo lấy góc áo rồi đưa tay vòng ôm lấy eo anh. "Em chóng mặt quá, Jimin. Chúng ta về nhà đi."

---

Trên xe, Jimin nhìn hộp đồ cô ôm trong tay.

"Cầm gì vậy?"

"Người ta phát cho."

Chaeyoung nghiêng đầu cẩn thận ngắm nhìn anh, cười tươi: "Anh đội cái mũ này trông đẹp trai ghê."

Jimin chẳng buồn nghe lời nịnh nọt của cô, liếc cô một cái, khoanh tay lười biếng đáp lại: "Hôm nay em cũng rất xinh."

Chaeyoung gục đầu vào vai Jimin: "Uống rượu rồi ngồi xe, em thấy hơi buồn nôn."

Jimin cười nhạt: "Nôn lên xe anh, phạt 2000."

Khi vào bãi đỗ xe của khu chung cư, Chaeyoung rụt rè nói mình say rồi, muốn Jimin cõng. Anh chiều theo bế cô lên.

Jimin siết chặt cánh tay, trách: "Em thật buồn cười, cùng một nơi mà thà đi với bạn cùng phòng còn hơn đi với anh."

"... Anh cũng không nói với em mà." Chaeyoung lắp bắp.

"Thế mà giống nhau à?"

Jimin phản bác: "Em không nghĩ đến việc mấy cô gái các em uống say xỉn như vậy, về trường kiểu gì?"

"Đâu có nghiêm trọng như thế."

Chaeyoung kéo chiếc mũ xuống che kín mặt, giọng nói lí nhí: "Anh nghĩ nhiều quá rồi, mà trước khi gặp anh, em cũng đâu..."

Jimin nghiêm giọng cắt ngang: "Đừng có nói bừa. Em mới đến Bắc Kinh chưa đầy một tháng thì chúng ta gặp nhau, hôm khai giảng còn có mẹ em đưa tới tận ký túc xá. Hai tuần sau đó em chỉ ở trong trường tập quân sự, nên đừng nói mấy câu kiểu như "em tự lo được mọi chuyện" với anh."

Người trên lưng anh đột nhiên im lặng. Jimin nhíu mày, định đổi giọng thì nghe Chaeyoung chậm rãi lẩm bẩm:

"Sao anh biết... hôm khai giảng là mẹ em đưa em đến? Anh theo dõi em nữa?"

"Anh nói chuyện này, em lại lôi chuyện khác vào?"

Chaeyoung yếu ớt đáp: "Nhưng anh nói đến nỗi em muốn nôn luôn, thật đấy, anh đi không vững gì cả."

"Nôn lên người anh là anh đánh đấy!"

"Jimin giận rồi." Chaeyoung ngẩng đầu, kéo dài giọng: "Jimin hung dữ ghê."

"Hung dữ chết đi được."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co