Chương 54
Kim Thái Hanh phải tĩnh dưỡng nên Điền Chính Quốc theo hắn tĩnh dưỡng mấy ngày.
Đương nhiên nói là theo Vương gia nhưng bản thân Điền Chính Quốc được nằm ngang cũng rất vui vẻ. Mỗi ngày không phải làm gì cả, nằm trên giường lớn mệt mỏi thì đổi qua giường nhỏ lật mặt mấy cái, hoạt động xong rồi thì lại bò về nằm bên cạnh Vương gia, bị hắn ôm vào lòng, lại tiếp tục ngủ với hắn.
Nói theo một nghĩa nào đó thì Điền Chính Quốc đã thật sự tận hưởng một cuộc sống vui vẻ của cá mặn, nhưng mà chạng vạng hôm đó, Kim Thái Hanh vỗ Điền Chính Quốc một cái: "Dậy."
Điền Chính Quốc nằm ba ngày giết thời gian bằng mấy món đồ chơi nhỏ, ở trên giường tùy ý cũng có thể thấy được vài thứ, Điền Chính Quốc vừa chuyển tay xuống khóa lỗ ban vừa cúi đầu hỏi: "Làm sao vậy?"
"Đến phủ công chúa."
Điền Chính Quốc mờ mịt ngẩng đầu lên: "Đến phủ công chúa làm gì?"
Giọng Kim Thái Hanh bình thản: "Em nhận tấm thiệp kia rồi."
Điền Chính Quốc suy tư vài giây cuối cùng cũng nhớ mấy ngày trước Vương gia đi mua bánh tử đằng cho mình, y thì nhận một cái thiệp mời của phủ công chúa.
Lại phải đi, Điền Chính Quốc thở dài một hơi, ánh mắt sâu xa nhìn Kim Thái Hanh. Có phải là sau khi Vương gia chết y sẽ không cần phải đi làm việc như này nữa đúng không?
Kim Thái Hanh như có cảm giác mà nhìn qua: "Làm sao?"
Điền Chính Quốc vội vã lắc đầu một cái làm như không có gì. Lúc y nhận thiệp mời quá buồn ngủ, vừa không hỏi rõ cũng không nhìn rõ cho nên hỏi Kim Thái Hanh: "Vương gia, là vị công chúa nào?"
Kim Thái Hanh: "Trưởng công chúa."
Điền Chính Quốc: "Hả???"
Điền Chính Quốc kinh sợ.
Không trách y phản ứng lớn nhu vậy, Điền Chính Quốc như vậy đơn giản là vì thân phận của Trưởng công chúa và Phò mã, hơn nữa cốt truyện còn có một đoạn liên quan đến họ.
"Sau khi sống lại ta thành đoàn sủng" là một cuốn sảng văn, nhưng mà sảng văn cũng cần có nhân vật phản diện làm màu một chút, tạo ra xung đột này nọ. Trong quyển truyện này ngoại trừ mấy nhân vật pháo hôi xuất hiện mấy lần thì đi đời nhà ma, thì Phò mã và Trưởng công chúa cũng coi như là nhân vật phản diện rất quan trọng.
Cha mẹ An Bình Hầu mất sớm, Phò mã và Trưởng công chúa thương gã tuổi nhỏ đã không còn chỗ dựa, cho nên đón về nuôi dưỡng, đối với An Bình Hầu mà nói thì Phò mã và Trưởng công chúa nuôi nấng gã khôn lớn cũng giống như cha mẹ ruột của gã, An Bình Hầu kính trọng hai người này, cũng vô cùng coi trọng họ.
Nhưng bọn họ lại không đồng ý với việc thành hôn của An Bình Hầu. Phò mã và Trưởng công chúa vừa ý Điền Chính Quốc hơn, An Bình Hầu lại một lòng luyến mộ Điền Niệm, cho nên bắt đầu mâu thuẫn, Trưởng công chúa và Phò mã ra ngoài thăm bạn cũ nên không biết thừa dịp bọn họ rời đi An Bình Hầu đầu tiên là từ hôn, sau đó tiến cung thỉnh cầu Hoằng Hưng Đế tứ hôn cho gã.
Dựa theo cốt truyện, sau khi Trưởng công chúa và Phò mã về kinh, mở một tiệc rượu, biết không thể giấu được nữa nên lúc này An Bình Hầu mới báo cho hai người họ chuyện từ hôn, Trưởng công chúa kinh sợ mà đứng dậy, Phò mã cũng giận tím mặt, An Bình Hầu đã bị khiển trách nặng nề một lúc, thụ chính cũng bị làm khó dễ một phen.
Điền Chính Quốc nghĩ đến cốt truyện thì có chút sợ, sợ lại bị ghi thù, Điền Chính Quốc hỏi Kim Thái Hanh: "Vương gia, ta có thể không đi được không?"
"Thiệp mời đã nhận rồi, đi một lát rồi về."
"... Được rồi."
Dù bất đắc dĩ như thế nào thì thiệp mời cũng là do Điền Chính Quốc nhận, huống hồ công công kia còn nói Trưởng công chúa muốn gặp Kim Vương phi, Điền Chính Quốc đành đồng ý: "Vậy chúng ta đi nhanh về nhanh."
Chỉ cần y đủ nhanh, cốt truyện sẽ không theo kịp y.
Thêm nữa cốt truyện đã đi chệch hướng nhiều lần rồi, trong nguyên văn lần ở phủ công chúa này "Điền Chính Quốc" đã cắn lưỡi tự sát, bây giờ sống lại phải sống cho tốt, nói không chừng sự thay đổi này cũng sẽ sinh ra hiệu ứng cánh bướm, khiến cốt truyện lại một lần nữa thay đổi.
Điền Chính Quốc an ủi mình xong thì ngồi dậy để Lan Đình chải tóc sửa soạn cho mình, không biết Kim Thái Hanh đang ngồi dựa trên giường như có điều suy nghĩ mà nhìn y.
Sợ cái gì?
Trong tiệc của Trưởng công chúa không có sài lang hổ báo, sao lại sợ đến vậy?
Vốn dĩ y không muốn đi Kim Thái Hanh có thể nói là không đi cũng được, nhưng thấy Điền Chính Quốc sợ như vậy nên Kim Thái Hanh muốn đến xem xem rốt cuộc có điều gì khiến y sợ.
Vương phi của hắn, được hắn nâng trong lòng bàn tay sợ vỡ, người khác làm sao dám làm gì y.
Kim Thái Hanh hạ mắt xuống, vẻ mặt lạnh lẽo âm u.
Phủ Trưởng công chúa.
Tiệc rượu hôm nay Trưởng công chúa mời không ít người, Điền Chính Quốc và Kim Thái Hanh đến hơi trễ, lúc đến nơi thì khách đã tới hơn nửa, trong phủ vô cùng náo nhiệt.
Mới vừa bước xuống xe ngựa, công công của phủ Trưởng công chúa đã vội vã tiến lên đón, sau khi hành lễ ông ta cung kính nói: "Vương gia, Trưởng công chúa dặn nô tài ở đây đợi ngài, có chuyện quan trọng muốn nói với ngài, mời ngài đi bên này."
Điền Chính Quốc nhìn Kim Thái Hanh, vốn định đi một chút rồi về nhanh, nhưng mà nhìn tình hình này thì có vẻ không được như ý, y nói với hắn: "Vương gia đi nhanh về nhanh."
Kim Thái Hanh hỏi: "Em không đi với bản vương?"
Điền Chính Quốc lắc đầu một cái: "Ta không muốn đi, ta chờ huynh về."
Kim Thái Hanh nhìn y vài lần, khẽ gật đầu, nhẹ nhàng dặn dò: "Nếu có người không có mắt chọc em không vui, không cần sợ gì cả cứ xử lý thẳng tay. Em là Vương phi của bản vương, muốn làm gì cũng được."
Điền Chính Quốc chớp chớp mắt, không biết sao Vương gia lại nói với mình cái này, nhưng mà y vẫn gật đầu: "Được, ta nhớ rồi."
Kim Thái Hanh đi gặp Trưởng công chúa, một người hầu khác tiến đến dẫn Điền Chính Quốc vào trong, nhưng chưa đi được mấy bước Điền Chính Quốc đã bị gọi lại.
"Đệ đệ."
Điền Niệm nhẹ nhàng gọi Điền Chính Quốc một tiếng: "Thật là trùng hợp, ta vừa xuống xe ngựa thì liền gặp ngươi."
Điền Chính Quốc kiên trì quay đầu lại nhìn trái nhìn phải, may quá chỉ có một mình Điền Niệm, không có xui xẻo nhân đôi, y thở phào nhẹ nhõm cũng lễ phép lên tiếng chào hỏi: "Ca ca."
Mấy ngày trước chuyện xảy ra ở điện Thừa Đức khiến Điền Chính Quốc cảm thấy rất lúng túng, cho nên mới nhìn tới nhìn lui nhưng hành động này trong mắt Điền Niệm lại khiến hắn hiểu lầm.
"Hầu gia không có ở đây."
Điền Niệm nhìn mặt Điền Chính Quốc, mấy ngày nay hắn ở trong mơ gặp khuôn mặt này vô số lần, Điền Niệm vừa oán hận vừa buồn bực, không thừa nhận cũng không được, em trai của hắn có thể nói là tuyệt sắc.
Nhưng y có đẹp như thế nào đi chăng nữa thì làm sao?
Điền Chính Quốc một lòng luyến mộ An Bình Hầu, bây giờ gặp hắn cũng vẫn theo bản năng tìm kiếm hình bóng An Bình Hầu, An Bình Hầu vĩnh viễn là điều Điền Chính Quốc cầu mà không được.
Huống chi sau này An Bình Hầu sẽ đăng cơ, em trai này thật sự bỏ lỡ quá nhiều thứ, giữa hắn và Điền Chính Quốc thua một thứ thì vĩnh viễn sẽ không thuộc về bản thân nữa.
Nghĩ đến đây Điền Niệm cười khẽ, oán hận và không cam lòng những ngày gần đây cuối cùng cũng tiêu tan được phần nào, trong lòng sinh ra mấy phần cảm giác ưu việt.
Hắn đến gần vài bước, vẻ mặt thân thiện không nhìn ra oán độc, Điền Niệm cười tủm tỉm nói: "Ngươi đang tìm Hầu gia đúng không? Hầu gia được Phò mã gọi đi rồi, Hầu gia nói chuyện của chúng ta cũng nên..."
Giọng nói im bặt, Điền Niệm như biết mình lỡ lời mà nhin Điền Chính Quốc áy náy: "Ta không nên nói những chuyện này với ngươi, dù sao lúc trước ngươi cũng từng ngưỡng mộ Hầu gia lâu như vậy."
Nói xong Điền Niệm bất an nhìn Điền Chính Quốc, vẻ mặt hắn vô cùng lo lắng nhưng thật ra trong lòng lại ung dung thưởng thức biểu cảm của Điền Chính Quốc.
Lúc trước nếu muốn chọc giận Điền Chính Quốc thì chỉ cần nói chuyện về An Bình Hầu, lại giả vờ lơ đãng đâm vào tim của Điền Chính Quốc mấy nhát, em trai này sẽ tức giận, còn có thể "cắn" người.
Một lần Điền Chính Quốc "cắn" rõ ràng nhất là đẩy hắn rơi xuống nước, nhưng cũng nhờ cái đẩy đó của Điền Chính Quốc, hắn có được tất cả.
Nghĩ tới đây, ý cười trong mắt Điền Niệm càng sâu hơn.
An Bình Hầu đi gặp Phò mã? Phải nói cho Phò mã chuyện từ hôn.
Cốt truyện có thể thay đổi, dựa theo nguyên văn thì Phò mã và Trưởng công chúa vốn dĩ không thích Điền Niệm lắm, họ chính là nhân vật mang ác ý mà từ khi thụ chính trọng sinh đến giờ không thể nào thuyết phục được, Điền Chính Quốc đồng tình nhìn Điền Niệm: "Vậy à."
Đồng tình?
Nó đang đồng tình cái gì?
Điền Niệm vẫn nhìn Điền Chính Quốc chằm chằm, đương nhiên phát hiện được ánh mắt này của y, hắn liền cảm thấy khó mà tin nổi, vô cùng hoang đường.
Lúc này là lúc nào mà Điền Chính Quốc còn có thể dùng ánh mắt đó nhìn hắn?
Điền Chính Quốc đồng tình càng khiến Điền Niệm phẫn nộ, hắn cũng vô cùng chán ghét sự thương hại, trong mắt hắn nếu như đồng tình thương hại thì cũng là hắn dành cho Điền Chính Quốc.
Điền Niệm không duy trì nụ cười giả tạo nổi nữa: "Ngươi..."
Điền Chính Quốc không chú ý tới ánh mắt Điền Niệm thay đổi, chỉ định an ủi một chút: "Không sao, Hầu gia đã tiến cung thỉnh cầu bệ hạ ban hôn cho hai người."
Điền Niệm: "?"
Điền Niệm hỏi y: "Cái gì? Bệ hạ đã ban hôn?"
Điền Chính Quốc: "Ừm, ngươi không biết hả?"
Đúng là Điền Niệm không biết, An Bình Hầu chỉ nói với hắn là Phò mã thích Điền Chính Quốc hơn, cho nên gã thừa dịp Phò mã và Trưởng công chúa không ở trong kinh đã tiến cung thỉnh cầu Hoằng Hưng Đế ban hôn, chỉ là sau đó Điền Niệm có hỏi đến nhưng An Bình Hầu không nói rõ ràng, Điền Niệm chỉ xem như gã tự có tính toán.
Thì ra là đã ban hôn.
Nhưng sau khi ban hôn sao An Bình Hầu lại không nói với hắn?
Điền Niệm lẩm bẩm: "Ta thật sự không biết."
Điền Chính Quốc "A" một tiếng, có chút chột dạ: "Vậy chắc là gã muốn cho ngươi một điều ngạc nhiên nhưng bị ta nói ra rồi."
Lúc trước Điền Niệm bởi vì đồng tình của Điền Chính Quốc mà bất mãn, nhưng bây giờ biết đã được ban hôn nên tất cả đều không còn quan trọng nữa.
Nếu bệ hạ đã ban hôn thì hắn và An Bình Hầu từ đây đã trói chặt bên nhau.
Chấp niệm đời trước, đời này đưa tay ra là có thể chạm tới.
Điền Niệm nở nụ cười, Điền Chính Quốc trước mặt hắn cũng không còn chướng mắt nữa, hắn oán giận nói: "Hầu gia giấu ta kín như bưng, một chữ cũng không Kim lộ... Nếu không phải đệ đệ nói cho ta biết thì cũng không biết tới bao giờ Hầu gia mới nói việc này cho ta nữa."
Điền Chính Quốc không dám nói gì, y càng nghĩ càng cảm thấy An Bình Hầu không nhắc tới hôn sự chính là muốn cho thụ chính một niềm vui bất ngờ, đành gật đầu lung tung.
Trong lòng Điền Niệm khá là ngọt ngào, hắn còn muốn nói gì nữa thì có tiếng công công vang lên.
"Trưởng công chúa giá lâm!"
"Kim vương giá lâm!"
Trưởng công chúa?
Điền Niệm cuống quít quỳ xuống, sau một loạt âm thanh vang lên, một hương thơm kéo tới, Trưởng công chúa Kim Phù Oanh chậm rãi đi đến dừng trước mặt Điền Niệm, trong lòng hắn rất gấp gáp, nhẹ nhàng nắm lấy ống tay áo.
Trưởng công chúa đây là đã biết chuyện giữa hắn và Hầu gia, cố ý tới gặp hắn?
Nghĩ như vậy thì nghe Kim Phù Oanh nói: "Ngẩng đầu lên."
Con gái thiên gia, ngữ khí dù nhẹ nhàng cũng tự mang uy thế, khi nói chuyện vẫn mang theo phong thái ra lệnh.
Điền Niệm vội vã nghe theo, khóe môi hơi kéo lên tạo thành nụ cười khéo léo, chỉ là ngẩng đầu lên mới phát hiện Kim Phù Oanh không phải nói chuyện với hắn mà nói với Điền Chính Quốc.
Nụ cười trên mặt Điền Niệm cứng đờ, rất nhanh hắn liền bình tĩnh lại.
Điền Chính Quốc thân là Kim vương phi, không cần quỳ hành lễ như vậy, mà Kim Phù Oanh là trưởng bối, Điền Chính Quốc vẫn phải hành lễ với bà nhưng y đứng tại chỗ, Kim Phù Oanh liếc mắt nhìn dĩ nhiên chú ý tới Điền Chính Quốc.
Đến hành lễ mà Điền Chính Quốc cũng không làm, hoàng thất trước giờ rất tuân thủ những quy củ lễ nghi này, Điền Chính Quốc như vậy nhất định sẽ không để lại ấn tượng tốt đẹp gì với Kim Phù Oanh.
Điền Niệm cứng đờ nghiêng đầu.
Kim Thái Hanh rũ mắt xuống cười như không cười nhìn Điền Niệm, vẻ mặt hắn lười nhác, tư thái cao cao tại thượng nhìn Điền Niệm như một hạt bụi thấp kém không đáng được nhắc tới, được hắn liếc mắt nhìn một cái đã là ân huệ.
Là ánh mắt này.
Ánh mắt như nhìn thấu tất cả, xem thường, vô cùng xem thường.
Không cam lòng lại dâng lên, lực tay siết chặt ống tay áo của Điền Niệm lại tăng thêm, cùng lúc đó hắn nghe Kim Phù Oanh lên tiếng.
"Đúng là đứa trẻ ngoan, nào lại đây với bổn cung."
Kim Phù Oanh cẩn thận nhìn Điền Chính Quốc, dung mạo thiếu niên thanh diễm khiến người trưởng bối là bà cũng khẽ nhếch môi, cả người Điền Chính Quốc đều là dáng vẻ vô cùng ngoan, huống chi ánh mắt y trong sáng, khí chất cũng rất thuần túy, Kim Phù Oanh nhìn thấy thì rất vui vẻ.
Xưa nay bà giao thiệp với người khác không có tâm tư gì, kéo tay Điền Chính Quốc, Kim Phù Oanh vỗ nhẹ lên mu bàn tay y mấy cái, lúc này muốn dắt Điền Chính Quốc cùng vào nhập tiệc, không để ý đến việc y không hành lễ với bà, cũng không cảm thấy có chỗ nào thất lễ.
Điền Niệm khá là ngạc nhiên, Kim Phù Oanh đi được hai bước thì quét mắt nhìn lại, cứ như vậy đối mắt với Điền Niệm, bà hơi nhướn mày: "Đây là con cái nhà ai? Lúc hành lễ mà còn nhìn đông ngó tây, sao lại không hiểu quy củ như vậy?"
Điền Niệm cuống quít cúi đầu: "Bẩm Trưởng công chúa..."
Kim Phù Oanh lại không chờ Điền Niệm nói hết câu đã kéo Điền Chính Quốc đi, Điền Niệm đành cắn môi, âm thầm tức giận.
Đây là lần đầu tiên hắn bị nói không hiểu quy củ.
Hắn đã hành lễ đàng hoàng chỉ nhất thời sơ sẩy mà thôi, còn Điền Chính Quốc từ đầu tới cuối còn không hành lễ thế mà được khen ngoan, còn hắn lại là không hiểu quy củ.
Trong lòng Điền Niệm bực mình, tay bấm cũng càng dùng sức hơn nhưng chỉ có thể cúi đầu đợi Kim Phù Oanh đi qua, sau một khắc Điền Niệm lại nghe thấy có người mở miệng chế giễu.
"Không phục?"
Hắc trường bào viền vàng lướt qua, vạt áo xếp chồng lên nhau như mây, giọng nói người đàn ông lạnh lẽo nhưng rất có cảm xúc: "Những tâm tư đó của ngươi, bản vương cũng lười truy cứu từng cái, chỉ có điều... Cách xa em ấy một chút."
Banner timviec
Giọng Kim Thái Hanh bình thản nói ra từng câu từng chữ nhưng lại mang đầy ý cảnh cáo, uy nghiêm đáng sợ.
Điền Niệm lạnh cả người, hô hấp như sắp nghẹn lại, đến khi người đàn ông nhấc chân đi ra hắn mới từ từ ngẩng đầu lên, thấy Điền Chính Quốc quay đầu nắm tay áo Kim Thái Hanh, người đàn ông bình thản vươn tay ra, sau đó nhẹ nhàng cầm tay Điền Chính Quốc.
Vẻ mặt Điền Niệm không thay đổi nhìn một màn này.
Đúng vậy, hắn đố kỵ.
Hắn không cam lòng như vậy thì làm sao có thể không đố kỵ được.
Dựa vào cái gì người được Kim vương đối xử dịu dàng như vậy không phải hắn, hắn không bằng em trai của mình ư?
Nhưng những thứ này không quan trọng.
Đời này hắn đặt cược toàn bộ lên người An Bình Hầu, cho dù không cam lòng cũng sẽ không có bất kỳ sai lầm nào nữa.
An Bình Hầu phẩm hạnh đoan chính, tính cách trầm ổn, so với Kim vương cáu giận thất thường không thể khống chế thì An Bình Hầu càng thích hợp với hắn hơn.
An Bình Hầu mới thật sự là phu quân.
Gã sẽ đối xử tốt với Điền Niệm.
Kim Phù Oanh dẫn Điền Chính Quốc vào tiệc rượu.
Điền Chính Quốc ngồi xuống cũng biết được ngồi ở đây không thể nào trốn được.
Điền Chính Quốc không thể làm gì khác hơn là bắt đầu cầu cho cốt truyện thay đổi một chút.
"Ở chỗ của bổn cung không cần gò bó."
Kim Phù Oanh cũng không làm ra vẻ gì, biểu hiện rất dễ gần, Điền Chính Quốc gật đầu với bà, Kim Phù Oanh thấy y ngoan ngoãn nghe lời như vậy không khỏi cảm thán một câu: "Đúng là đứa trẻ ngoan."
Nhưng ngoan như thế nào cũng không phải đứa nhỏ nhà mình, Kim Phù Oanh thở dài, hổ thẹn mà nói: "Chuyện từ hôn là chúng ta có lỗi với con."
Điền Chính Quốc lập tức cảnh giác, y vội vàng lắc đầu: "Không hề có lỗi với ta, bây giờ ta rất tốt á."
Y không thể để thụ chính bị làm khó dễ bởi chuyện từ hôn, nếu không thì sẽ bị ghi thù, thù mới hận cũ đã nhiều lắm rồi.
Kim Thái Hanh vừa đến liền bị gọi qua, Kim Phù Oanh là muốn nói với hắn chuyện về Điền Chính Quốc. Chuyện từ hôn và chuyện Kim vương phi là Điền Chính Quốc, lúc Kim Phù Oanh biết được cũng ngơ ngác.
Đứa cháu này của bà thực sự là một người không dễ đối phó.
Điền Chính Quốc bị từ hôn xong liền gả vào Kim vương phủ, trực giác của Kim Phù Oanh biết chuyện này không thể nào không liên quan đến An Bình Hầu, dựa vào quan hệ của bà và Kim Thái Hanh, bà vẫn nên khuyên hắn đừng bắt nạt Điền Chính Quốc.
Điền Chính Quốc nói rất tốt nhưng Kim Phù Oanh vẫn không yên tâm lắm, bà cười tủm tỉm nói: "Đứa nhỏ này bổn cung vừa gặp đã thương, nếu Vương gia thật sự bắt nạt con thì đừng có nhịn, cứ nói với bổn cung, bổn cung làm chủ thay con."
Vương gia nói sẽ không bắt nạt y, Điền Chính Quốc nghĩ một chút, nghiêm túc nói với bà: "Vương gia đối với ta rất tốt, thật sự rất tốt luôn, ta còn phải cảm ơn chuyện Hầu gia từ hôn đây."
Kim Phù Oanh sững sờ, bị y chọc cười, Kim Thái Hanh cũng nhếch môi, lạnh nhạt nói: "Đúng là cảm ơn chuyện từ hôn."
Kim Phù Oanh lắc đầu một cái, bà chưa yên tâm lắm nhưng cũng không tiện nói thêm gì, chỉ trêu ghẹo Kim Thái Hanh: "Đứa nhỏ tốt như vậy đúng là tiện nghi cho con."
Dứt lời Kim Phù Oanh ngẩng đầu lên, thấy một người nhanh chân đi tới, bà vội vã kéo tay Điền Chính Quốc: "Phỉ Nguyệt, là đứa nhỏ này đây."
Phỉ Nguyệt? Tô Phỉ Nguyệt sao?
Chao ôi hình như là Phò mã.
Điền Chính Quốc cũng ngẩng đầu lên, Tô Phỉ Nguyệt giống Kim Phù Oanh, vừa nhìn thấy Điền Chính Quốc đã hổ thẹn nói: "Là chúng ta có lỗi với con."
Kim Phù Oanh che miệng cười nói: "Vừa rồi bổn cung vừa hỏi qua, Quốc Quốc còn muốn cảm ơn Chiếu Thời vì đã từ hôn, đứa nhỏ này ở vương phủ rất tốt."
Tô Phỉ Nguyệt cười nhạt: "Thật sao? Vậy thì tốt."
Nghe họ nói vậy, Điền Chính Quốc miễn cưỡng yên tâm.
Thật ra đoạn này trong cốt truyện Điền Chính Quốc cũng đã nghiên cứu qua, Điền Chính Quốc cảm thấy Trưởng công chúa và Phò mã tức giận như vậy chủ yếu là bởi vì pháo hôi trùng tên trùng họ với y cắn lưỡi tự sát, An Bình Hầu cũng coi như là gián tiếp hại một mạng người.
Bây giờ sau khi thành hôn Điền Chính Quốc sống rất tốt, Phò mã và Trưởng công chúa không hổ thẹn như trong cốt truyện nữa, chắc là tình hình sẽ tốt lên.
Nghĩ tới đây Điền Chính Quốc thở phào nhẹ nhõm, cắn đũa nhìn thức ăn, bỗng nhiên y nghe "cạch" một tiếng, Tô Phỉ Nguyệt để ly rượu xuống nói với Kim Phù Oanh: "Nghe nói hôm nay Nhị công tử cũng tới, gọi tới xem một chút đi."
Lão và Kim Phù Oanh trước khi đến tiệc rượu mới biết chuyện từ hôn, Tô Phỉ Nguyệt vô cùng tức giận, đặc biệt là sau khi biết Điền Chính Quốc còn thành hôn với Kim vương.
Uy danh của Kim vương ở bên ngoài như thế nào đương nhiên Tô Phỉ Nguyệt biết rõ, Kim Thái Hanh là hạng người hung hãn, làm việc không có đạo lý gì. Điền Chính Quốc nói cuộc sống ở vương phủ rất tốt lão cũng chỉ xem như y nói cho có, trong lòng vẫn vô cùng tức giận.
Kim Phù Oanh thở dài, đương nhiên rõ ràng dụng ý của Phò mã khi muốn sai người gọi Điền Niệm tới, cũng biết lão lo lắng cho Điền Chính Quốc, cho nên không ngăn cản, nhìn công công một cái: "Gọi nhị công tử đến."
Điền Chính Quốc: "?"
Sao lại gọi thụ chính tới?
Trong lòng Điền Chính Quốc có dự cảm không ổn, Tô Phỉ Nguyệt nhìn về phía y, khá là dịu dàng nói: "Mấy ngày nay khiến con chịu không ít oan ức, cho dù như thế nào thì chuyện từ hôn chúng ta sẽ cho con một câu trả lời thỏa đáng."
Điền Chính Quốc: "???"
Cốt truyện này xảy ra chuyện gì vậy trời?
Y muốn đàng hoàng đi theo tình tiết, cốt truyện càng xoay chuyển nhanh không cho y đi theo tình tiết, bây giờ y không muốn theo tình tiết thì cốt truyện lại xoay trở về, y bị ép nhìn thụ chính bị làm khó làm dễ.
Cốt truyện này sao lại phản nghịch như vậy chứ?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co