Truyen3h.Co

Cá Mặn

Chương 82

ThuyAi0

Trong lúc ý thức mơ hồ.

“Vương phi!”

“Công tử! Công tử!”

“Điền Chính Quốc.”

Trong bóng tối, tiếng kêu bên tai không dứt, Điền Chính Quốc cảm thấy quá ồn ào, cũng rất uể oải, y không muốn để ý tới ai hết, chỉ muốn ngủ một giấc thật đã.

Ý thức dần dần tản đi, âm thanh cũng càng ngày càng nhỏ, dường như y trở về chỗ yên tĩnh, rơi vào một giấc mộng đẹp.

“Điền Chính Quốc.”

Lại có người gọi y một tiếng, người đàn ông gần như là cắn răng mà gọi, giọng hắn vô cùng lạnh lùng, cũng tàn nhẫn cùng cực.

Là Vương gia.

Điền Chính Quốc mơ mơ màng màng nghĩ.

Sao Vương gia lại tức giận rồi?

Sao lúc nào huynh ấy cũng tức giận vậy?

Điền Chính Quốc có chút mờ mịt, ý thức tán loạn được tập trung lại, y chậm chạp nghĩ.

Là do y ngủ lâu quá sao?

Không đúng.

Y ngủ nướng thì Vương gia cũng sẽ không tức giận.

Vậy Vương gia làm sao thế?

Hình như là... y té từ Phật tháp xuống, lúc nhìn xuống cầu thang, hình ảnh áo cà sa cũ nát vút qua, phía sau lưng truyền đến một nguồn lực, trong nháy mắt không cảm nhận được trọng lực, Điền Chính Quốc trượt chân rơi xuống, trời đất quay cuồng.

Rầm!

Điền Chính Quốc bừng tỉnh ngồi dậy.

Ngay sau đó y được kéo vào một cái ôm ấm áp.

Đêm đã rất khuya, trong phòng không đốt đèn, Điền Chính Quốc không thấy gì cả, nhưng rất quen thuộc với cái ôm này, Điền Chính Quốc dán trán của mình lên.

“Vương gia...”

Nhỏ giọng gọi một tiếng, Kim Thái Hanh ngồi bên giường dùng sức ôm lấy Điền Chính Quốc.

Sức lực hắn lớn đến mức muốn hòa Điền Chính Quốc vào trong lòng mình, Điền Chính Quốc cũng không giãy giụa, y còn đang sợ hãi, bị ôm chặt như vậy nhưng trong lòng y lại cảm thấy rất chân thật.

“Hình như ta rơi xuống lầu.”

“Ta biết.”

Kim Thái Hanh bình tĩnh lên tiếng, trong mắt tràn đầy tơ máu, huyết sắc cũng cuồn cuộn không ngừng.

“Ta...”

Điền Chính Quốc cảm thấy mình thật xui xẻo, y đưa tay sờ một chút, hình như chỉ có đầu bị thương, cũng chỉ có chỗ thái dương đau, mà đã được xử lý băng bó qua.

Kim Thái Hanh: “Đau?”

Điền Chính Quốc do dự một chút, lắc lắc đầu, trái lương tâm nói: “Không đau.”

Kim Thái Hanh nhìn y chằm chằm, một lúc lâu mới cười nói: “Bản vương thà rằng em nói đau.”

“... Xin lỗi.”

Kim Thái Hanh nhắm nhẹ hai mắt: “Khó trách trong lòng em luôn bất an, bản vương đúng là... không che chở tốt cho em.”

Điền Chính Quốc ngẩn ra, nghe được tâm trạng Vương gia không đúng, y vội vàng nói: “Vương gia, ta không trách huynh mà. Là ta muốn đi lên tháp, cũng tự ta...”

Đang nói, Điền Chính Quốc nhớ tới một chuyện.

Nếu không có lão hòa thượng và tiểu hòa thượng xuất hiện, nếu không có tiếng A Nan sư phụ kia, Điền Chính Quốc nên đứng ở lan can nhìn ra ngoài, vào lúc ấy nếu có người đẩy y thì y sẽ rơi từ tầng 5 của Phật tháp xuống mà không phải chỉ là một tầng lầu (ngã từ tầng 5 xuống tầng 4).

Lông mi Điền Chính Quốc run lên: “Vương gia...”

Không, không được.

Vốn dĩ Vương gia đã rất tự trách rồi, y không thể nói cho Vương gia chuyện đó được.

Không nhớ ra được còn tốt, bây giờ Điền Chính Quốc chỉ cảm thấy sợ đến nổi da gà, y cố gắng để mình bình tĩnh lại, nói với Kim Thái Hanh: “Vương gia, ta không trách huynh, không trách huynh mà.”

Dừng một lúc, Điền Chính Quốc nghi hoặc hỏi: “Vương gia, trời tối quá, huynh không thắp đèn sao?”

“Thắp đèn?”

“Ừm.”

Động tác của Kim Thái Hanh ngừng lại, lập tức nâng mặt Điền Chính Quốc lên, con ngươi của thiếu niên vẫn thế nhưng vô thần, dường như hắn phát hiện ra điều gì, chậm rãi hỏi: “Em không nhìn thấy?”

Điền Chính Quốc trả lời: “Tối thui, huynh nhìn thấy hả?”

“...”

Yên tĩnh, hoàn toàn yên tĩnh.

Qua hồi lâu, Kim Thái Hanh đè lệ khí trong lòng xuống, không nghe ra tâm trạng mà nói: “Gọi thái y.”

Lúc này là giữa trưa, trời sáng choang.

Tôn thái y tới rất nhanh.

Ông bắt mạch xong thì kiểm tra vài nơi, không lâu sau tâm trạng của ông cũng thả lỏng, cười khổ nói: “Vương phi bị đụng đầu, máu tụ không thông cho nên mắt không thể nhìn thấy. Không phải vấn đề lớn, nghỉ ngơi mấy ngày sẽ hồi phục lại.”

Dù sao cũng không phải nghiêm trọng, thậm chí Tôn thái ý cũng không bốc thuốc cho Điền Chính Quốc, chỉ dặn dò cần chú ý vài chuyện rồi cầm hòm thuốc rời đi.

Điền Chính Quốc cũng thở phào nhẹ nhõm.

Không phải y đang vui mừng cho mình, mà đơn giản là Điền Chính Quốc rất biết tìm chủ đề để nói, y thật sự cho rằng mình tỉnh lại lúc đêm khuya cho nên mới hỏi Vương gia sao lại không thắp đèn.

Lỡ như mắt của y thật sự có vấn đề thì Điền Chính Quốc cảm thấy Vương gia sẽ càng tự trách.

Nghĩ tới đây, Điền Chính Quốc nhẹ nhàng nói: “Vương gia, Tôn thái y nói qua mấy ngày là khỏe mà.”

Kim Thái Hanh nhìn y vài lần rồi “Ừ” một tiếng, biểu thị rằng mình nghe rồi.

Điền Chính Quốc không thấy rõ mặt Kim Thái Hanh, càng không biết vẻ mặt của hắn, suy nghĩ một chút, Điền Chính Quốc giơ tay lên, vốn định sờ mặt Vương gia một cái nhưng như thế nào cũng không sờ được, Điền Chính Quốc đành nói: “Vương gia, huynh có thể lại gần thêm một chút được không?”

Kim Thái Hanh không đến gần nhưng hắn biết y muốn làm gì, hắn nắm tay Điền Chính Quốc đặt lên má mình.

Điền Chính Quốc sờ loạn một hồi vẫn không cảm nhận ra được gì, nhụt chí nói: “Vương gia, bây giờ tâm trạng huynh có tốt lên chút nào không?”

Y cường điệu nói: “Té bị thương... ta không trách huynh, mắt chỉ do tụ máu thôi, mấy ngày là khỏi.”

Người bị thương là Điền Chính Quốc nhưng y vẫn còn cố gắng động viên người khác, Kim Thái Hanh nhìn y hồi lâu, vẻ mặt vô cùng tối tăm: “Nhưng ta... trách bản thân mình.”

Dứt lời, hắn thả tay Điền Chính Quốc xuống, đứng dậy.

Tay rơi vào khoảng không, Điền Chính Quốc theo bản năng mà bắt lấy, chỉ có tơ lụa lướt qua đầu ngón tay, Điền Chính Quốc không nắm được gì cả, y ngồi trên giường, không nhìn thấy gì, chỉ có thể bất an gọi: “Vương gia.”

“Vương gia, huynh chờ một chút.”

Trong lòng Điền Chính Quốc gấp gáp, y không kịp nghĩ mà thử thăm dò bước xuống giường, chân cũng chạm được lên sàn, Điền Chính Quốc đỡ mép giường muốn đứng lên, nhưng y chưa đi được mấy bước đột nhiên bị ôm lên.

Y rơi vào một cái ôm ấm áp.

“Chạy cái gì?”

Giọng nói người đàn ông lạnh nhạt, vẻ mặt vô cùng nguy hiểm, Điền Chính Quốc lại không hề hay biết, thậm chí còn chủ động ôm chặt hắn.

“Huynh mới chạy cái gì đó.” Điền Chính Quốc nghiêm túc nói: “Vương gia, thật sự ta không trách huynh mà, huynh cũng đừng tự trách bản thân.”

Kim Thái Hanh không nói gì, chỉ ôm Điền Chính Quốc, người trong lòng nhẹ như không có cân nặng, hắn nhìn y thật lâu.

Điền Chính Quốc nằm trên giường ba ngày, người cũng gầy đi không ít, cằm cũng nhọn hơn, làn da trắng nõn gầy yếu như giấy.

Sao hắn có thể không tự trách chứ.

Kim Thái Hanh nghĩ.

Thiếu niên vốn là phiền phức tinh, rất thích làm nũng và tổn thương bản thân. Hắn biết rõ tính tình thiếu niên vẫn để một mình y đi lên tháp, hắn cũng đã đồng ý với thiếu niên sẽ bảo vệ y cẩn thận nhưng cuối cùng lại khiến y bị thương thành như vậy.

“Vương gia, huynh đừng như vậy, đừng bỏ ta lại một mình.”

Kim Thái Hanh không nói gì, thả Điền Chính Quốc lại trên giường, Điền Chính Quốc ôm hắn không chịu buông, như động vật nhỏ cọ tới cọ lui trong lòng hắn: “Vương gia, huynh có nghe không?”

Lại làm nũng.

Sao thích làm nũng như vậy?

Kim Thái Hanh rũ mắt xuống, một lát sau, giọng của hắn bình thường nói: “Nghe rồi. Không bỏ em lại, bản vương chỉ đi xử lý một số chuyện.”

Điền Chính Quốc nghe vậy “A” một tiếng, biết hắn có chính sự cần giải quyết thì thái độ cũng mềm đi, Điền Chính Quốc thật sự cho rằng Vương gia có việc quan trọng cần làm, lập tức buông tay, không quấn người nữa: “Vậy cũng được, Vương gia đi nhanh đi.”

“Nhưng mà...”

Y chỉ nhìn thấy toàn màu đen, còn chưa thích ứng được, dù biết xung quanh có rất nhiều người hầu nhưng một mình y ở lại mà không có Vương gia thì vẫn khiến trong lòng Điền Chính Quốc bất an, y chậm rãi nói: “Vương gia, ta không nhìn thấy gì hết, hơi sợ, huynh có thể xử lý mọi chuyện nhanh một chút rồi trở về với ta được không?”

Kim Thái Hanh: “...”

Thật ra Điền Chính Quốc rất bất an, vẻ mặt mờ mịt và luống cuống, y ngồi trên giường không dám làm động tác có mức độ quá lớn, ngoan đến đáng thương.

Kim Thái Hanh không đáp lời ngay, Điền Chính Quốc cũng không biết người còn đó hay không, đợi một lát do dự hỏi: “Vương gia?”

“Vương gia, huynh còn ở đây chứ?”

Điền Chính Quốc đang định lên tiếng, thì có tiếng bước chân, trên đường Lan Đình tới đây tình cờ gặp được Tôn thái y, biết Điền Chính Quốc đã tỉnh lại nhưng đôi mắt thì tạm thời có vấn đề, nên vội vàng chạy tới.

“Công tử! Công tử!”

Lan Đình không tiếng động mà hành lễ với Kim Thái Hanh, đi tới trước giường, Điền Chính Quốc nghiêng đầu qua chỗ khác: “Lan Đình, là ngươi hả?”

“Là nô tỳ.”

Điền Chính Quốc thở phào nhẹ nhõm, Vương gia không có ở đây thì có Lan Đình cũng được, nhưng mà: “Lan Đình, ta nói với ngươi một chuyện, ngươi đừng nói cho Vương gia.”

Lan Đình ngẩn ra, quay đầu nhìn Kim Thái Hanh, vẻ mặt Kim Thái Hanh lạnh nhạt liếc nàng một cái, lời nói của Lan Đình nghẹn lại.

Nàng đang định nói Vương gia ở đây.

“Ta gặp A Nan đại sư.”

Trong Kính Hoa tháp, Điền Chính Quốc cảm thấy cái tên A Nan đại sư này rất quen cho nên mới định đuổi theo, sau đó đột nhiên y nhớ tới vì sao cảm thấy cái tên này quen.

Lan Đình từng nhắc người này với y, còn nói vị đại sư này xem số mệnh cho y.

“Ông ấy nói năm công tử 18 tuổi sẽ gặp kiếp nạn. Nếu vượt qua được, phúc duyên đều đến, chỉ là tính tình sẽ thay đổi, nếu không vượt qua được... cũng may, công tử không sao.”

Lan Đình kinh ngạc: “A Nan đại sư? Công tử, người gặp được ông ấy?”

Điền Chính Quốc gật đầu: “Ông ấy... hình như đã cứu ta một mạng.”

Điền Chính Quốc đem mọi chuyện sau khi vào tháp kể với Lan Đình, gồm cả chuyện A Nan gọi y trở lại trong tháp, ba kiếp nạn và thần hồn bất ổn của y, Lan Đình che miệng, lúc lâu cũng không biết nên nói gì, chỉ có thể lặp lại: “Cũng may, cũng may.”

Điền Chính Quốc nghĩ lại vẫn còn sợ: “Thiếu chút nữa là ta mất mạng rồi.”

Lan Đình cũng vô cùng kinh hãi, khi nàng ngẩng đầu lên, tay chân đều mềm nhũn phát ra tiếng thét kinh hãi.

Người đàn ông đứng ở cửa, không khí xung quanh hắn vô cùng lạnh lẽo, hai mắt đỏ ngầu giống như ác quỷ.

Điền Chính Quốc hỏi nàng: “Lan Đình, sao vậy?”

Lan Đình há miệng run rẩy nói: “Không, không sao, chỉ là nghĩ đến công tử suýt chút nữa bị người ta đẩy xuống tháp, nô tỳ...”

Lan Đình đã sợ đến như vậy rồi nói chi là Vương gia, Điền Chính Quốc nói: “Lan Đình, ngươi đừng kể với Vương gia, huynh ấy nghe được chắc chắn sẽ không thoải mái.”

“... Dạ.”

Lúc Lan Đình đáp lại thì Kim Thái Hanh cũng nhấc chân rời đi, vẻ mặt rất hung ác.

A Nan đại sư?

Đại sư cái gì, chỉ đang giả thần giả quỷ mà thôi.

Vốn dĩ không có chuyện gì cần xử lý nhưng bây giờ Kim Thái Hanh đột nhiên có chuyện có thể xử lý.

Sai người tìm A Nan đại sư này. Cùng với người đã làm tổn thương Điền Chính Quốc.

Suýt chút nữa thiếu niên đã bị đẩy xuống tháp.

Suýt chút nữa y đã... mất mạng.

Kim Thái Hanh nhắm mắt, đáy mắt cũng là màu máu.

Nói sẽ về sớm với y một chút, nhưng lúc đợi Vương gia trở về Điền Chính Quốc cảm thấy rất lâu, y cảm giác mình đã ngủ một giấc thật dài.

Lúc rơi vào cái ôm ấm áp quen thuộc, Điền Chính Quốc mơ màng mở mắt ra, vẫn không nhìn thấy gì, y nhắm mắt lại, hữu khí vô lực oán giận: “Vương gia, sao giờ huynh mới về?”

Về rồi còn chọc y thức giấc nữa.

Kim Thái Hanh vỗ nhẹ lưng y, khẽ cười: “Chuyện có chút vướng tay vướng chân.”

Điền Chính Quốc “Ò” một tiếng, Vương gia mới tắm xong, mùi hương trên người rất dễ chịu, nhưng hình như có xen lẫn một mùi hương khác.

Nhất thời Điền Chính Quốc cảnh giác, không buồn ngủ nữa mà nhích tới nhích lui trong lòng hắn, ngửi nửa ngày mới xác định được mùi vị xen lẫn vào là gì, Điền Chính Quốc vô cùng nghi hoặc.

“Vương gia, ta ngửi lầm rồi sao? Trên người huynh sao lại có mùi... rỉ sắt?”

Vẻ mặt Kim Thái Hanh không thay đổi nói: “Có sao?”

Hắn hỏi như vậy Điền Chính Quốc cũng không chắc lắm, đành đổi câu hỏi: “Huynh đi đâu thế?”

Kim Thái Hanh lạnh nhạt nói: “Thư phòng.”

Thư phòng.

Thư phòng thì phải có mùi giấy mực chứ.

Điền Chính Quốc nghĩ mãi không ra, y còn muốn hỏi lại thì cằm đã bị nắm lấy: “Nhiều câu hỏi như vậy là không muốn ngủ nữa?”

Dứt lời, môi Điền Chính Quốc bị cái gì đó nhẹ nhàng liếm qua, vừa mềm vừa ướt, là uy hiếp không tiếng động.

Lông mi Điền Chính Quốc run run, nếu là ngày thường thì chắc chắn y sẽ ngoan ngoãn lại ngay lập tức, nhưng lúc này y đột nhiên rất muốn được hôn, Điền Chính Quốc cũng liếm môi một cái, ấp a ấp úng: “Vương gia, hình như ta ngủ không được nữa rồi.”

Kim Thái Hanh như có điều suy nghĩ nhìn y, Điền Chính Quốc đợi lúc lâu, không vui nói: “Vương gia, ôm cũng không ôm, bây giờ hôn cũng không hôn, ta còn ám chỉ chưa đủ rõ ràng sao?”

“...”

Kim Thái Hanh cười như không cười hỏi y: “Cái miệng nhỏ này của em sao lại thích chọc giận người ta như vậy?”

Điền Chính Quốc sờ mặt hắn: “Làm huynh tức giận thì cũng vẫn ngọt, huynh thật sự không muốn hôn sao?”

Kim Thái Hanh như có điều suy nghĩ: “Bản vương không được, hôn thế nào đây?”

Điền Chính Quốc buồn bực: “... Lúc cho huynh hôn thì hắn không hôn, lúc không cho thì huynh lại muốn hôn, Vương gia, huynh không thức thời gì cả.”

Vương gia không được, Điền Chính Quốc có kết luận, Vương gia không động thì y động, Điền Chính Quốc sờ so.ạng một lát, sau đó chủ động hôn tới.

Hôn lệch.

Ngón tay sờ tới sờ lui, đôi môi mềm mại cũng cọ tới cọ lui, Điền Chính Quốc như động vật nhỏ cọ loạn lại khiến người ta nảy sinh lòng tham không đáy, Kim Thái Hanh chậc một tiếng, nắm cằm Điền Chính Quốc hôn trả.

Không giống với sự ngây ngô của Điền Chính Quốc, cái hôn của hắn rất có tính xâm lược, thậm chí không chỉ là hôn mà như muốn ăn tươi nuốt sống Điền Chính Quốc, nóng bỏng ái muội.

Kim Thái Hanh theo thói quen mà xoa lồng ng.ực cho Điền Chính Quốc, trong lúc hôn thì tay cũng không rảnh rỗi.

Điền Chính Quốc bị hôn đến sắp tan thành một vũng nước, cả người đều mơ màng, quên mất lúc này bệnh tim cũng không tái phát không cần xoa ngực, cũng quên mất, dù là xoa lồng ng.ực thì ngón tay cũng không cần dò vào trong vạt áo.

Không biết qua bao lâu, “rầm” một tiếng, bên ngoài nổi gió, cửa sổ khép hờ bị gió thổi đập mạnh vào khung, khiến Điền Chính Quốc giật mình hoàn hồn.

Điền Chính Quốc theo bản năng muốn vươn tay đẩy Kim Thái Hanh, tuy nhiên lúc đó Điền Chính Quốc mới phát hiện áo của mình đã bị cởi ra, tầng tầng lớp lớp trượt xuống xếp chồng ở khuỷu tay, nụ hôn này cũng không dừng lại ở đôi môi của y nữa mà có xu thế đi xuống.

Điền Chính Quốc: “...”

Điền Chính Quốc: “......”

Y thẹn quá thành giận, cắn lên vai Kim Thái Hanh.

Mùi máu tanh lan tràn khiến Điền Chính Quốc nhíu mày, vốn định oán giận nhưng trong chớp mắt Điền Chính Quốc nghĩ tới điều gì mà thân thể cứng đờ.

Không phải mùi vị rỉ sắt.

Mùi vị trên người Vương gia không phải vị rỉ sắt.

Là mùi máu tanh.

Hết chương 82.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co