Truyen3h.Co

Cá Mực Hầm Mật

Người sáng lập

nghognhugg

Sao anh... đưa cô một viên kẹo chứ?😳
"Tôi không thích vị này?" Gun cố giữ kiên nhẫn, lấy thêm mấy viên nữa từ trong túi, đủ màu đỏ, xanh, vàng, cam,.... đặt trong lòng bàn tay.
Sau đó, thừa dịp trong thời gian nghỉ ngơi trở về phòng cầm mấy bộ quần áo dày dặn, chuẩn bị ra phòng ăn chén mấy miếng bánh ngọt, Demo, một thành viên nhỏ trong đội nghĩ như vậy.... chạy đến thang máy, thấy Đại Ma Đầu đang cúi đầu, trong lòng bàn tay có năm sáu viên kẹo trái cây, nhìn chị dâu nhỏ với ánh mắt như đang dỗ trẻ con...
Vẻ mặt chị dâu nhỏ còn rất chăm chú... đang chọn vị ư?!
"Tôi chọn cái này." Đồng Niên cầm một viên kẹo màu xanh lá cây, cúi đầu, gương mặt hơi ửng hồng.
Mẹ kiếp... Có phải mình đang bị diệt khẩu hay không đây...
Chân cậu bé như nhũn ra: "Lão, lão đại."
"Làm sao?" Giọng Gun đều đều, đáp lại: "Cậu cũng muốn?"
"Dạ không!" Trong nội tâm cậu ta đã đầu hàng.
Khi lão đại ăn kẹo có nghĩa là "Siêu bực mình, đang có tâm sự", điều này ở câu lạc bộ ai ai cũng phải công nhận, chớ trêu vào, ai mà dám ăn chứ?
À, không, chị dâu dám ăn...
Đến phòng ăn, mọi người vốn đang định dọn dẹp lại chuẩn bị đi về, thấy Gun và Đồng Niên tới trễ, tâm trí liền tương thông.... Ngồi xuống, suốt ngàn năm muôn thuở, lần đầu tiên Đại Ma Đầu đi cùng một người phụ nữ, thậm chí còn ngồi cùng bàn ăn?
Mặc dù, ặc, đó là chị dâu, vẫn cảm thấy cảnh tượng này quá xa vời.
Đồng Niên cầm khay, đứng nhìn hàng loạt món ăn đã được nấu chín trước mắt, cua cay thơm ngon, ách, nhìn quá chói mắt, tôm vàng ươm, ách, cũng khó nhìn đến nỗi muốn ói... Cuối cùng đành để bụng đói, cố nhịn cầm một miếng bánh xoài ngọt và một ly cà phê... Đến cả bánh ngọt chocolate cũng không dám cầm, sợ ăn thì quanh miệng sẽ toàn là chocolate😭
Cô ngoan ngoãn trở về, ngồi xuống, lặng lẽ đặt cái khay lên bàn.
Gun liếc nhìn bữa ăn tối cô chọn, không nói gì, ngẩng đầu lên, nói với 97 đang ngồi đằng xa: "Tới đây."
Mọi người ơi...😁
Đây là muốn mình làm gì?🤔
"Nhanh lên." Gun khó chịu.
97 không dám chậm trễ, nhanh chóng cầm một lon coca đứng dậy, kéo cánh tay đội trưởng Dt bên cạnh, không hề di chuyển... Chỉ có thể đến chỗ Gun, cùng đi vào phòng ăn với Demo, đi qua rồi ngồi xuống.
"Lão đại." 97 cười trừ, "Trễ như vậy mới ăn sao?" Làm chậm trễ thời gian không ít, ha ha ha ha....
Gun chẳng muốn trả lời, hỏi ngược lại: "Ăn no rồi hả ?"
"No rồi! Đang chờ huấn luyện!"
"Ăn no rồi ngồi nói chuyện đi," Gun nháy mắt ra hiệu Đồng Niên nhìn đang rất ngượng ngùng, "Không phải cậu quen cô ấy sao?"
"..." Oan uổng quá... 97 chợt rùng mình một cái.
Gun nói xong, cúi đầu yên lặng bắt đầu ăn, anh ăn cơm thường rất ghét người ta nói chuyện, cho nên tới bây giờ đều ngồi một mình một bàn, chưa từng phá lệ cũ. Hôm nay chợt phá lệ, 97 và Demo cũng hơi ngỡ ngàng, không biết nói gì.
Hơn nữa, vợ chồng các người đang ăn cơm, chúng tôi... Người ngoài này có thể nói chuyện gì chứ?
97 và Demo liếc mắt nhìn nhau.😒
Thôi được, bắt đầu đi...
"Chị dâu..."😊
"Chị dâu?" Gun cắt lời, nhíu mày.
"À, à," 97 hiểu ngầm trong lòng, lão đại nhất định là sợ chị dâu xấu hổ, "Không gọi, không gọi như thế nữa, vậy chị dâu tên là gì thế?"
"Đồng Niên." Đồng Niên cúi đầu, dùng cái thìa lấy miếng bánh ngọt.🍰
"À, à, chị dâu Đồng, à không Đồng Niên, gọi thẳng tên như thế không sao chứ?" 97 cười híp mắt, "Vừa rồi chúng em đoán, chị có phải là một coser hay không? Bộ trang phục này và cách trang điểm... nhìn rất giống."
Cô lắc đầu: "Tôi là ca kỹ Nhật Bản."
Gun uống một ngụm bia, tay dừng lại, nghe một chữ cũng không hiểu.
97 sửng sốt, cũng không hiểu.
"À... Cái này em biết." Demo liền nở nụ cười xòa, "Trước kia em cũng có một người bạn như thế, có thời điểm em cũng nghe thử, chị dâu có nickname không vậy? Hay một biệt danh?"
"Ừ, có, cá lội trong mật thất." Cô lén nhìn Gun, anh... không phải thấy ác cảm chứ?
Gun cau mày, vậy là cái gì?
97: "À, cái này em biết..., là Hunter x Hunter!"
Cô gật đầu: "Ừ, chính là chiêu của Kuroro..."
Gun không muốn nghe tiếp nữa, lấy điện thoại ra xóa đi tất cả tin nhắn nhận được.
"Mẹ kiếp..." Demo đột nhiên kêu lên một tiếng.
Gun thản nhiên nhìn hắn, người kia mới cảnh giác mình đang nói trong lúc lão đại ăn cơm, lập tức yên lặng , nhưng đôi mắt vẫn không tự chủ nhìn Đồng Niên. 97 không biết chuyện gì xảy ra, khó hiểu: "Sao thế?"
Demo kích động, đưa điện thoại ra trước mặt 97.
"Mẹ kiếp..." 97 cũng kinh ngạc.
Ánh mắt hai người sáng rực lên nhìn Đồng Niên.
Một đoạn giới thiệu rất dài...số fan hâm mộ sánh ngang với mấy thành viên ngôi sao trong K&K, là một người nổi danh trên mạng xã hội, đại thần cover, là một ca sĩ nổi tiếng. Quả nhiên là lão đại, không ra tay thì thôi, vừa ra tay thì phải là một cô gái tựa như giấy mạ vàng... và còn... hiền lành như vậy.
Nhìn về phía lão đại, một câu nói nhảm cũng không có.
Chính là ngoan ngoãn, ăn một miếng, lén nhìn lão đại, ăn một miếng, lại lén nhìn lão đại...
Mà lão đại của chúng ta
Ăn rất bình thản, một cái nhìn lại cũng không có.
Cái này gọi là "biết cách dạy vợ"!
Hai người đàn ông này thiếu chút nữa thì cầm tay, ánh mắt lấp lánh nhìn nhau...
"À, cái đó, chị dâu à."
... Gun chẳng muốn mở miệng nhắc nhở.
97 hoàn toàn không để mắt đến lão đại: "Cái đó... Trên Baidu có nói chuyên ngành của chị ở trường đại học là sinh học và công nghệ thông tin sao? Chị... mới học đại học phải không?" Gương mặt của Đồng Niên thật sự rất nhỏ, có lẽ mới...thành niên?
Mới học đại học? Chẳng khác bao nhiêu?
Hơn nữa...hai người này đều quá tài năng...?
"Trên Baidu... tôi đã có hai bằng chính quy, trên đó có lẽ là chưa cập nhật đầy đủ," Cô lo lắng nhìn Gun: "Bây giờ tôi đã hai mốt tuổi rồi."
"Hai mươi mốt tuổi?" 97 không dám tin, "Vậy chị học đại học sớm lắm sao?"
"Năm tôi mười lăm tuổi."
Mười lăm tuổi?!😮😮
"Bây giờ em mới 16, thật là tài cao..." Demo muốn khóc.
"Đại học... cũng có lớp như vậy sao?"🤔
Mẹ kiếp... Đúng là thần đồng!
Hai người kia đang nói chuyện, bắt đầu thấy hưng phấn, vây quanh Đồng Niên hỏi tới tấp nhiều vấn đề, cuối cùng lại hỏi: "Chị dâu, em muốn hack một trang web, chị có thể làm được không?"
Đồng Niên bị hỏi quá nhiều, bất lực nhìn Gun: "Về kỹ thuật... thì không khó, nhưng, xâm nhập server là phạm pháp..."
97 nhìn theo ánh mắt của cô, mới phát hiện Gun đang rất khó chịu, lập tức thu lại lời nói: "Chắc chị dâu cũng rất hay chơi game? LOL? Dota? Hay Mật Thất Phong Bạo?" Đồng Niên yên lặng, cúi đầu ăn miếng bánh ngọt cuối cùng: "Cũng không chơi nhiều, chỉ biết một chút thôi..."
Mật mã và trò chơi... hoàn toàn là hai thứ tốt ư, nước mắt như muốn rơi xuống...
"Lão đại không dạy chị đánh thắng trò chơi sao?" 97 ngạc nhiên.
Cậu ta còn tưởng rằng Gun sẽ dựa vào kinh nghiệm truyền thuyết để chinh phục trái tim chị dâu chứ, chẳng lẽ không đúng sao?!
"Chưa từng." Cô vội lắc đầu giải thích.
Ngàn vạn lần không được nói mình chơi game cùng Grunt.
Nếu không... hiểu lầm sẽ càng lớn hơn.
Sau khi ăn tối xong, câu lạc bộ K&K bắt đầu truyền tai nhau một chuyện:
Gun không hề sử dụng khả năng chơi game của mình để theo đuổi phụ nữ, bằng chính sức quyến rũ của mình đã chinh phục chị dâu thần đồng, đại thần cover và chỉ biết một chút về chơi game...
Sau khi ăn xong, Gun dẫn Đồng Niên đến chỗ xe chuyên dụng của K&K, cô ngồi ở vị trí ghế phụ, nghe Gun nói với tài xế đưa cô tới khách sạn an toàn, có chút thấp thỏm và lo lắng. Vậy là từ biệt rồi sao?
Anh... sẽ không ghét mình chứ? Bằng không cũng không thể ăn tối cùng nhau phải không?
Cô ngồi đó tự hỏi tự đáp.
Sau khi đã dặn dò tài xế, đứng thẳng lên, vỗ vỗ cửa xe, ý bảo có thể đi được rồi.
Đồng Niên lưu luyến không rời vẫn nhìn ra ngoài cửa xe.
Gun gật đầu với cô, xoay người, lấy điện thoại ra, bắt đầu gọi điện cho hội đồng.
"Có thể đi được chưa?" Tài xế nhìn thấy cô gái này thật sự không muốn rời khỏi đây, nên không đành lòng lái đi.
Đồng Niên thất vọng gật đầu, nhìn bóng lưng cao gầy của anh.
Ngay cả một lời từ biệt cũng không có...
Đến khi xe đã đi khá xa, không còn nhìn thấy cổng khách sạn, cô mới thu ánh mắt, cúi đầu, dùng ngón tay trỏ nhẹ nhàng vẽ lên đầu gối. Không biết đến bao giờ mới có thể gặp lại...😔
Cô trở về khách sạn của mình, dọn dẹp đồ xong, ngồi trên giường thất thần suy nghĩ, không dám cẩn thận nhớ lại chuyện đen đủi to lớn của mình lúc chiều. Chỉ là trong đầu không ngừng lặp lại, dáng vẻ ăn cơm của anh, anh gật đầu vĩnh biệt, anh xoay người rời đi... cho nên... thái độ của anh với việc cô thích anh là gì đây...
Dường như... không hề bài xích?
Đồng Niên yên lặng ngồi nghĩ một hồi, chợt thức tỉnh, quên mất không tìm hiểu!
Kể từ hôm đó, chỉ số IQ đã xuống đến con số âm rồi.
K&K nổi danh như vậy, mặc dù anh không phải tuyển thủ nhà nghề... nhưng cũng có chút tin tức cá nhân chứ?
Cô tiếp tục tìm hiểu về K&K.
Website mở ra:..........
"K&K là câu lạc bộ thi đấu game nổi tiếng trong nước, sáng lập vào năm 2013, chỉ trong một năm đã nhanh chóng nổi tiếng, cùng với SP, trở thành một trong hai câu lạc bộ lớn nhất.
Người sáng lập và người đầu tư Gun, là hội viên nổi tiếng toàn cầu, từng là người đầu tư kiêm thành viên chủ lực duy nhất trong giới CS năm đó. Từng vượt qua mười quốc gia giành chức vô địch, trong đó có nhiều người rất nổi tiếng thế giới, đứng thứ hai về tính thống trị của tuyển thủ, đứng đầu về xạ thủ, đứng thứ 4 về sát thủ mở màn tốt nhất, hai lần được đề cử trong MVP... Trong phạm vi toàn cầu, anh có tới mấy trăm vạn fan hâm mộ với một trang web riêng, có người hâm mộ lấy tên anh đặt cho nhãn hiệu bàn phím, nhãn hiệu chuột, linh kiện máy tính và cả các quán điện tử.
Anh đã từng,
Dùng chiến tích huy hoàng của mình để thay đổi cái nhìn của đại chúng về game, đồng thời dựa vào kinh nghiệm truyền kỳ biến các cuộc thi đấu game từ sơ sài đến phát triển nhất trong vòng mười năm.
Mà bây giờ,
Giá trị sáng tạo game trên toàn cầu là gần 500 tỷ đôla, trong thời đại hoàng kim của các cuộc thi đấu game thì anh lại trở thành người sáng lập ra câu lạc bộ và khiêm tốn rút lui..."
Toàn bộ trang giới thiệu người sáng lập.........
Đều là hình của anh.

Đồng Niên ôm máy tính, chưa kịp thay bộ quần áo thể thao màu hồng phấn, liền chạy vọt vào phòng của Việt Quất. Việt Quất đang ngồi trên giường cùng chồng xem tập mới của <Hunter X Hunter>, thấy cửa mở liền kinh ngạc: "Thật trùng hợp, đúng lúc tớ đang xem đến đoạn lữ đoàn xuất hiện, đang định tung một chiêu đón gió..."
"Bây giờ hai người có rảnh không?" Đồng Niên hơi ngại ngùng.
Mặc dù hỏi thế, nhưng trên trán đã viết rõ ràng một hàng chữ "Không rảnh cũng phải rảnh, làm ơn đi"....
Việt Quất cười: "Được thôi, cậu vào đi."
"Tớ có một vài vấn đề cần hỏi chồng cậu, về chơi game."
"Không phải chứ? Cậu bắt đầu mê chơi game rồi hả?" Vẻ mặt Việt Quất không tin, "Người như cậu nhìn người khác chơi hoài cũng không chơi nổi..." Việt Quất thực sự không muốn đả kích cô, nhưng, Đồng Niên quả thật là một người rất ngu ngốc trong khoản chơi game.
Đồng Niên gật mạnh đầu, sau đó lại lắc đầu liên tục.
Nói từ lúc nào cho hợp nhỉ?
Cô cảm thấy hơi rối loạn, nhìn chồng Việt Quất, ngây người ra sau ba giây, quay Laptop ra, đặt trước mặt anh ta: "Tôi muốn... biết cụ thể về người này."
Nếu chồng Việt Quất là một người hay chơi game, chắc chắn sẽ biết nhiều chuyện.
Anh ta mới đầu còn không giải thích được, tầm mắt hướng vào màn hình máy tính, nửa giây sau, đột nhiên nói lớn: "Mẹ kiếp, là thần Gun! Đây là nam thần cả đời của tôi đấy!!!! Hôm nay tôi đi xem cuộc thi đấu là vì anh ấy đấy!!!!"
Thình thịch thình thịch, trong tai đều là tiếng tim đập.
Cô vốn đã khó có thể bình tĩnh được, bây giờ lại đập loạn lên rồi.
"Cô đã từng nhìn thấy tấm ảnh anh ấy khoác quốc kỳ chưa? Cả tấm anh ấy mang huy chương vàng, nâng cúp vàng lên chưa? Đẹp trai đến không ai bằng!!" Chồng Việt Quất vén tay áo lên, nhảy từ trên giường xuống: "Nếu để tôi nói về anh ấy, suốt đêm cũng không hết, nói đi! Cô muốn nghe từ đâu?"
Ặc? Từ đâu bây giờ?
Đồng Niên mù mờ, từ.......mười năm trước sao?
Còn....
À, hay là: "Kinh nghiệm tình trường của anh ấy đi!"....
Việt Quất và chồng cùng nhìn thẳng vào mắt nhau.
Cái này... Chỉ dựa vào từ điển của người này, điều duy nhất không có chính là tình cảm... có vẻ hơi kỳ lạ .
Trước câu hỏi khó này, Việt Quất chỉ đành thở dài: "Điện hạ của chúng ta chính là như vậy đấy... Chồng à, anh phải hiểu, mười lăm tuổi đã bị bắt đi học nghiên cứu sinh học, đầu óc dù sao cũng không được hoàn hảo." Việt Quất ném tới ánh mắt vẻ "hãy hiểu đi".
Chồng Việt Quất trở lại bình thường, hắng giọng:
"Kinh nghiệm tình trường của anh ấy, tôi không dám nói chính xác 100% đâu.
Mười năm trước, đội của Solo mới nổi thôi, năm đó, giới game trong nước có điều kiện rất kém, không có nhiều cuộc thi đấu, cũng không có nhiều người theo nghề này, thu nhập của tuyển thủ nhà nghề rất thấp. Khi đó Solo là người đầu tư duy nhất cũng là thành viên chủ lực... À, những thứ này trên Baidu cũng có, nhưng cũng có vài điểm Baidu không tìm được.
Đội của Solo như ánh mặt trời ban trưa vậy mà lại giải tán. Có người nói là bởi vì đội trưởng Solo bỗng nhiên có người khác, khiến hắn và chiến đội Appledog chia tay, vì vậy mà đội phải tan rã, cũng có người nói, vì Gun là người thứ ba chen vào cuộc tình của đội trưởng, thích Appledog, nên đội mới giải tán."
"Vậy thế nào là thật..." Đồng Niên căng thẳng nhìn chồng Việt Quất.
Đối phương buông lỏng tay: "Không biết, đây là vấn đề chẳng ai biết cả."
"Về lý thuyết, có thể người trong lòng của anh ta là..." Cô trả lời theo cảm giác: "Appledog chăng?"
"Nói không chính xác"
Vậy..... họ đã từng qua lại với nhau sao?"
"À? Dĩ nhiên là không! Nếu qua lại với nhau rồi thì đã không còn là vấn đề khó giải quyết rồi."
"Đúng a." Cô có phần chán nản, "Vậy, cô ấy có xinh đẹp không..."
"Rất đẹp! Rất xứng với nam thần của tôi! Chủ yếu không phải là xinh đẹp hay không, kể cả kinh nghiệm trong nghề của cô ấy, cũng tuyệt đối là một nữ thần cấp cao. Cô tìm trên Baidu cũng có thể thấy."
"Vậy sao..."
Chồng Việt Quất hiển nhiên không nhìn ra, vẻ mặt Đồng Niên đã bắt đầu ủ rũ: "Cho nên, rất nhiều người nói, lần này Gun thành lập câu lạc bộ K&K, chính là vì muốn theo đuổi Appledog."
"Theo đuổi sao?" Đồng Niên mở to mắt.
"Cô xem trên Baidu," Chồng Việt Quất chỉ vào websites, "Không phải nói, K&K và SP là hai câu lạc bộ lớn nhất hay sao? Thành viên quan trọng của SP chính là thành viên chủ lực của đội Solo năm đó, ngoại trừ Gun. Haiz, nam thần của tôi thật đáng thương, một mình thành lập ra K&K, tất cả anh em đều ở SP, cũng là đối thủ của anh ấy."
Khi nói đến mấy thứ kia, Đồng Niên cũng chẳng muốn để ý lắng nghe.
Cô chỉ đắm chìm trong chuyện: mười năm trước, bởi vì Gun thích một cô gái tên là Appledog, nên đội phải giải tán, cuối cùng mình cũng giải nghệ. Mười năm sau, có lẽ bởi vì cô gái này, nên lại thành lập K&K.
Đây là...một tình cảm cố chấp.
Đối phương nói bô lô ba la một hồi lâu, phát hiện cô gái này đã bay đến phương trời nào rồi, cuối cùng nói qua loa về trọng tâm, tò mò hỏi: "Hôm nay cô đi xem tranh tài, cũng là vì muốn gặp nam thần của tôi sao?"
Đồng Niên mơ màng, gật đầu: "Ừ."

Có xin được chữ ký không? Tôi cũng không xông lên kịp."

"Không..." Đồng Niên cúi đầu, "Anh ấy chẳng vui vẻ gì khi nói chuyện với tôi."

Ngay cả lời từ biệt cũng không có...

"Hả?" Người kia kinh ngạc, "Cô và nam thần của tôi nói chuyện với nhau sao?! Nói gì vậy?!"

"Thì..." Cô hồi tưởng lại vài giây, không thể nói mấy chuyện mất mặt đó ra được, chỉ là sau khi ăn tối cũng không nói gì cả, đều là thành viên của K&K nói chuyện với tôi... Chỉ có một lần nói chuyện ngắn ngủi trong thang máy, "Anh ấy đưa cho tôi một viên kẹo trái cây."
Màu xanh lá cây... Vị táo...
"Hả?" Việt Quất và chồng cùng lúc vang lên, sợ ngây người ra, sau đó, lại đồng thanh hỏi, "Tại sao?"
"Có thể..." Cô đoán, "Là vì an ủi tôi."
"Tại sao lại an ủi cậu?"
Biết nói thế nào, cũng không thể nói là bởi vì lời thổ lộ của cô đã bị từ chối rồi chứ?
Đồng Niên bắt đầu rối loạn, trầm mặc hồi lâu, cuối cùng chỉ nói hai chữ: "Bí mật."
Đêm khuya, trong phòng khách sạn.....
Gun đang nghe điện thoại, nói chuyện cùng với mấy thành viên tại Bắc Âu, nghe từ điện thoại đều là giọng nói chuẩn vùng Bắc Âu...
Khép hờ cánh cửa vừa mở ra, Dt đi tới, thoáng một cái giật chiếc điện thoại tắt cuộc gọi đi.
Gun nhíu mày, không có ý định lấy lại điện thoại trên tay Dt, Dt nhún vai, để điện thoại trên bệ cửa sổ trước mặt anh, dáng vẻ "anh có muốn tiếp tục hay không cũng không liên quan đến tôi".
Gun bất đắc dĩ đành phải gián đoạn cuộc gọi kia, cầm điện thoại lên.
Từ Trung Quốc gọi đến bờ bên kia đại dương, anh nheo mắt lại, cuối cùng không nhịn được nhắm mắt lại, tắt điện thoại đi, ném lên giường: "Lần sau đừng ngắt điện thoại như vậy."
Dt nhìn anh.
Gun muốn tiếp tục cuộc gọi kia, chợt, người đàn ông kia đứng sau lưng chủ động nói: "Cô gái hôm nay, em đã từng gặp."?
Gun nhìn hắn, nhíu mày, ý muốn hắn nói tiếp.
"Cuộc thi ACM, cô ấy là đại diện cho các trường đại học trong nước dự thi."
Lúc này Gun mới nhớ lại, người anh em này hình như học khoa công nghệ thông tin: "ACM là cuộc thi gì?"
"Cuộc thi lập trình dành cho sinh viên trên toàn thế giới, hay là," Dt suy nghĩ một lúc, "Cuộc thi lập trình lớn nhất."
"Cái gì? Thật sao? Cậu cũng tham gia?"
Dt gật đầu: "Thành tích có cao hơn cô ấy một chút, chỉ là... cô ấy cũng không tồi."
Gun hơi bất ngờ, dù sao từ "không tệ" mà người này nói về phụ nữ, ngoại trừ người phụ nữ của hắn ra, thì đúng là rất tốt. Dĩ nhiên, Gun cũng có thể đoán được, Dt đã biết mình và cô gái kia không có quan hệ gì.
Dt cảm thấy sự việc không quá nghiêm trọng, nhặt điện thoại trên giường lên, sau đó liền thấy Gun hỏi: "Cậu biết tôi và cô ấy không có quan hệ gì? Sao không giải thích?"
"Em đoán, anh không giải thích vì không muốn cô ấy khó chịu trước mặt mọi người," Dt nghiêm túc suy nghĩ, nói: "Anh đã không giải thích, tại sao em phải giải thích? Còn không liên quan tới em."
Gun nhếch khóe miệng, quả thực không muốn nói thẳng:
Đúng vậy, cả thế giới này mọi người đều biết rõ, chỉ cần không liên quan đến người phụ nữ của cậu ta Appledog, nghĩa là không liên quan đến Dt.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co