Truyen3h.Co

Call Me Daddy | KOOKV

Ex2.

mieumieutieubach

Taehyung, anh có nhìn thấy hoa rơi không?

Đó là một ngày trời xanh nắng, Jungkook thẩn thơ nhìn những cánh loa lả lướt trong không trung, chậm rãi múa khúc ca chuyển giao giữa xuân và hạ rồi mới từ từ đáp xuống thềm đất. Hôm nay thật đẹp trời, giá như cậu có thể cùng Taehyung đi chơi, dẫn bé con đến trung tâm mua sắm, ăn uống, một nhà ba người cùng nhau bước trên đường, ăn kem ốc quế mát lạnh.. thật là tuyệt.

Nhưng rồi hiện thực không kiêng nể chốt hạ một cái bạt tai mạnh mẽ vào mặt Jungkook bằng tiếng gọi của ba Jeon. Từ đằng xa một người đàn ông mặc âu phục sang trọng bước đến, ông từ xa nhìn được gương mặt ngây ngô ngốc nghếch đang cười của Jungkook, chẳng cần suy nghĩ nhiều cũng biết con trai của mình đang nghĩ về hai người một lớn một bé kia — khiến ông vô cùng phiền muộn, tâm tư phức tạp.

Jungkook đã bước đến tuổi thứ hai mươi ba, không phải là thật sự lớn nhưng cũng đã là một người đàn ông sức dài vai rộng, dù có bão tố nào cũng luôn có tâm lý sẵn sàng đứng lên chiến đấu, bảo vệ được bản thân trước tiên, rồi mới nói đến gia đình.

Nhưng không — người con trai đó năm hai mươi ba tuổi vẫn giành ăn đồ ngọt với bé con, bé con thức dậy lúc bảy giờ sáng thì cậu tỉnh lúc 11 giờ trưa, nửa đêm không ngủ mà lại xuống phòng bếp lục đồ ăn, bày bừa khắp nơi khắp chốn. Taehyung vừa phải chăm cả bé con vừa phải chăm cả Jungkook, sau vài năm gả về nhà Jeon bọn họ thì càng ngày càng gầy, ăn thế nào cũng không thể béo lên được.

Thực tế tại sao ba Jeon lại biết rõ như thế, là vì nhà riêng của ba người bọn họ có gắn một chiếc camera biết nói, biết nấu ăn, biết dọn nhà, thậm chí còn biết bọn bãi chiến trường sau mỗi lần Jungkook lên cơn động dục, đè Taehyung ra làm anh 7749 giờ nữa kìa — không ai khác chính là cô bảo mẫu nhà bọn họ - ChoA, năm nay 20 tuổi. Cô được Jungkook thuê đến đây làm việc cũng được một khoảng thời gian, bản tính chăm chỉ, ngoan ngoãn, nói gì nghe đấy, nhưng sau một năm khi biết được con người của Jungkook thì sẵn sàng cãi nhau tay đôi với cậu, hoàn toàn bảo vệ cho chủ nhân thực sự của ngôi là là Kim Taehyung

Cô rất ghét Jungkook, lúc nào cũng bắt nạt Taehyung, chung quy cũng là bởi vì rất nhiều lần cô bắt gặp Jungkook 'cưỡng dâm' Taehyung dù anh không muốn, đến lúc làm xong hắn ta lăn ra ngủ còn Taehyung bản thân quá mệt mỏi không thể nhấc người dậy, nhưng tính sạch sẽ không thể nằm trong tình trạng người bê bết hậu quả sau trận mây mưa nên chỉ có thể gọi ChoA đến dìu mình ra phòng tắm rồi nhờ cô tắm rửa hộ. ChoA mấy lần nhìn vết thương của Taehyung, vừa khóc nức nở vừa bảo Taehyung ly hôn tìm một người khác tốt đẹp hơn đi, nhưng Taehyung chỉ cười nói rằng Jungkook còn trẻ con, anh thật sự không để tâm nhiều, chỉ cần cậu vui là được.

Mặc dù được gả vào gia đình giàu có nhưng Taehyung chưa bao giờ nghĩ bản thân cứ thế yên phận đến cuối đời. Bởi vì ở nhà còn phải chăm sóc bé con nên Taehyung đã tìm cho mình một công việc mà anh thấy hợp với mình nhất — viết truyện. Ban đầu Taehyung chỉ đơn thuần viết mấy mẩu chuyện nhỏ nhỏ xung quanh bé con lên trang web rồi vứt đấy không viết nữa, một thời gian sau anh online lại tài khoản đó thì thấy rất nhiều phản hồi tốt. Lúc này bé con cũng đã 2 tuổi, có nhiều thứ trong việc chăm sóc bé con vất vả hơn nhưng cũng có nhiều thứ nhàn hạ hơn, Taehyung tiếp tục viết, cho đến một ngày có một nhà xuất bản ngỏ ý muốn xin bản quyền tác phẩm của anh để in thành sách, cuối cùng cũng có công việc đầu tiên mà anh cảm thấy phù hợp. Cứ như vậy cho đến khi bé con 3 tuổi, 4 tuổi, Taehyung vẫn tiếp tục viết sách, và như thế, Jungkook cũng ở nhà ăn hại được chừng ấy năm rồi.

Thật ra có đôi lúc Taehyung cũng thấy một chút phiền muộn, nhưng cứ nhìn Jungkook nở nụ cười như nắng ban mai là mọi ưu tư hoàn toàn tan biến.. ai bảo cậu ấy đẹp trai như vậy chứ.

Tuy Taehyung rất chiều Jungkook nhưng anh cũng có những nguyên tắc riêng mà Jungkook không được phép vượt quá giới hạn, ví dụ như việc không được làm phiền bé con trong giờ ngủ, không được phép vứt giấy vệ sinh vào bồn cầu, không được phép làm phiền anh trong khung giờ nghiêm... Nhưng ngày hôm đó. Jungkook đã phạm phải nguyên tắc quan trọng nhất, chính là — cùng Taehyung mây mưa trước mặt bé con.

Trước đây đã có một lần như vậy, Taehyung bị Jungkook đâm chọc trước mặt bé con đến nức nở, bé con tưởng baba của mình bị tấn công nên cũng sợ hãi theo, gào khóc ầm ĩ, Taehyung lúc này mới để ý bé con đang nằm cạnh, thành công đẩy Jungkook ra và vội lao tới bên bé con dỗ dành, từ đó việc này cũng bị ở trong giới hạn cấm. Vậy nhưng, ngày hôm đó cậu lại cả gan làm nó lần thứ 2..

'Taehyung, bé con ngủ chưa?' Jungkook dụi dụi vào cổ Taehyung, hít hà mùi xà phòng trên cơ thể anh, cười khẽ 'Anh thơm quá."

Thật sự lúc đó Taehyung chỉ nghĩ Jungkook đang nũng nịu, anh buông điện thoại xuống xoa xoa đầu cậu, dịu dàng đáp lời "Sụyt, bé con mới chợp mắt, em đừng làm loạn".

"Vậy cũng tính là ngủ rồi ha."

"Hả"

Nụ cười giảo hoạt trên gương mặt của Jungkook cùng với bàn tay vói vào trong áo Taehyung hoàn toàn thể hiện rõ ý đồ, Taehyung giật mình muốn đẩy Jungkook ra, giọng nói lúc này nhuốm đầy sự bối rối "Anh cấm rồi đấy nhé! Taeguk đang ở đây!"

"Nhưng bé con ngủ rồi mà, vậy là không thể tính, hì hì, nào, lại đây, em thật sự chịu không nổi"

Taehyung sức mạnh của một omega sao có thể mạnh bằng gen của Alpha ưu tú sinh lực tràn trề như Jungkook. Chưa đầy một phúc đã hoàn toàn áp chế người lớn tuổi hơn, ngón tay cũng nhanh nhẹn cắm xuống bên dưới, pheromone mạnh mẽ toả ra từ cậu khiến Taehyung không thể áp chế được, thân thể dần mềm nhũn xuống, nhưng trong đó vẫn ánh lên một tia chống đối.

Rất nhanh bên dưới đã đủ ẩm ướt, Jungkook đưa thứ cứng nóng kia không nề hà ấn sâu vào, khiến anh cong người, từng thớ thịt cắn mút vật nóng hổi gân guốc. Taehyung có một điểm yếu là mỗi lần Jungkook cố ý cọ vào điểm G sâu bên trong kia, anh sẽ không nhịn được mà nức nở, biến thành em bé cầu xin cậu nhẹ nhàng hơn. Lần này cũng không khấm khá hơn là bao, Taehyung cố gắng nhưng vẫn không thể nào tiết chế được âm thanh trong cuống họng, hai chân bấu chặt vào hông của Jungkook, uỡn hông nhận lấy những cú thúc từ người kia.

Tiếng lép nhép và rên rỉ, hoà trong mùi hương pheromone của cả hai tiết ra nồng nặc cả căn phòng, bé con vừa chợp mi mắt cách đấy không lâu đã rất nhanh bị đánh thức, đập vào mắt là baba của mình biểu cảm đang vô cùng vặn vẹo đau khổ, hình ảnh này làm bé con nhớ lại kí ức đáng sợ kia liền khóc oà lên! Taehyung nghe thấy bé con khóc liền tỉnh táo lại đôi chút, vừa rên rỉ vừa cầu xin Jungkook tha cho mình.

'A..jung.. bé con tỉnh, ứmm, chỗ đó..á!"

'kệ bé con đi' Jungkook thở hồng hộc. Như con thú càng ngày càng giã sâu vào trong thân thể Taehyung. Taehyung bị sự áp chế của Jungkook không thể thoát ra, tuyệt vọng trong tiếng nức nở.

'Xin em.. cho.. á.. ưm.. không được.., đừng mà..!"

Bé con ngày càng khóc to, Taehyung lại càng tuyệt vọng, lúc đó anh đã thật sự khóc, xen lẫn nước mắt là tâm trạng cơ thể bị chi phối bởi tình dục và sự cố chấp của Jungkook khiến Taehyung vô cùng khó chịu, bởi thế sau khi làm tình xong, trong khi Jungkook muốn ôm cả bé con đang khóc và Taehyung vào lòng thì anh chỉ lặng lẽ đẩy cậu ra, mặc tạm chiếc áo lên người và ôm bé con đi ra ngoài phòng ngủ.

Đúng, anh giận Jungkook thật rồi.

_________________

Trước giờ đã có mấy lần ba Jeon có ý định muốn đưa Jungkook đến chi nhánh ở Nhật Bản làm việc để mài dũa. tuy nhiên Jungkook ham chơi đến mức tất cả các cách thức liên lạc với cậu đều bị Taehyung chặn đầu hết, Taehyung sớm biết việc ba Jeon muốn Jungkook sang Nhật thì có chút không nỡ xa cậu, nên lần nào cũng thuyết phục được ông cho cậu ở lại Hàn Quốc thêm ít thời gian, dù biết ba có ý tốt nhưng anh thật sự vẫn không thể thiếu hơi Jungkook được.

Nhưng lần này thì muộn rồi, Jungkook một ngày một đêm chọc giận Taehyung, hôm sau đã thấy mình khăn gói ở sân bay, Taehyung mặt lạnh tanh vẫy tay nói với cậu.

"Sau 6 tháng anh sẽ liên lạc với em, sau một năm em có thể về thăm anh và con, nếu em vẫn như thế này, thì chúng ta có thể đường ai nấy đi!"

Mùa xuân đã thực sự rời xa Jungkook thật rồi...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co