Chap 10
Ngay lúc mọi người nghĩ tất cả đã sắp xếp ổn thoả, một bóng người bỗng xuất hiện trên đường băng, lập tức tiến về phía xe thể thao của Đường Diệc Diễm, giữ chặt tay của cô gái kia, hai người tranh cãi kịch liệt.
Từ xa nhìn lại, tôi chợt nhận ra bóng người quen thuộc đó, hình bóng vốn đã được đóng chặt trong trí nhớ của tôi. Thời khắc người đó xuất hiện lại làm nó mở ra.
Là người con trai có nụ cười ấm áp ấy.
Sao cậu ấy lại đến đây?
Đây vốn không phải là thế giới của cậu ấy, cậu ấy không nên đến nơi này.
Nhưng đây lại là thế giới của tôi sao?
Tiếng cãi cọ càng lúc càng lớn, người xúm lại xem cũng ngày một đông. Tôi chỉ nghe được tiếng cô gái kia quát lên với cậu ấy một tiếng: "Cút!"
Cũng chỉ một tiếng đó thôi mà thân mình cậu ấy đông cứng tại đó. Một chút cũng không nhúc nhích.
Chắc là rất đau đớn! Trái tim nhất định rất đau đớn!
Trận đấu vẫn được diễn ra!
Khi tên con trai đứng ở vị trí trung tâm cầm cờ vung lên, mấy chiếc xe thể thao sáng chói đồng loạt nổ động cơ, những âm thanh xé gió nổi lên, tiếng la hét vui mừng vang khắp bốn phía. Một nhóm người phấn khích đứng cổ động ở bên đường, thét chói tai, tất cả đều điên cuồng.
Bao gồm cả tôi.
Trong lòng đã tự nhủ, không được tới gần người đó, không thể. Nhưng tôi vẫn đang tiến lại bên cậu ấy.
Cậu ấy suy sụp ngồi ở ven đường, cúi đầu, không còn đâu thần thái tươi vui của ngày hôm đó nữa, chỉ có tuyệt vọng.
Loại tuyệt vọng này, tôi rất quen thuộc. Loại tuyệt vọng làm cho người ta không thở nổi.
"Cậu không sao chứ?" Hôm nay lại đến lượt tôi hỏi như vậy.
Cậu ấy ngẩng đầu lên, liếc nhìn tôi một cái, rồi lại kéo mi mắt xuống, thản nhiên nói: "Là bạn à?"
Một câu nói "là bạn à" của cậu ấy lại khiến cho trái tim tôi nhảy nhót một trận, cậu ấy còn nhớ rõ tôi!
"Cậu không sao đấy chứ?" Tôi ngồi xuống bên người cậu ấy, cũng không biết nên nói gì cho phải, chỉ có thể lặp lại câu hỏi vô vị kia giống như một con ngốc!
"Cậu thấy tôi ổn lắm sao?" Đầu cậu ấy cúi thấp, miệng hừ hừ.
"Trước kia cô ấy không như vậy đâu, chúng tôi rất hạnh phúc bên nhau. Nhưng sau khi cô ấy quen mấy người đó lại trở nên thích hư vinh, ngày càng ham muốn nhiều vật chất. Bố mẹ tôi chỉ làm kinh doanh bình thường, tôi cũng đã cố gắng hết sức để có thể đáp ứng cô ấy, nhưng mà tại sao cô ấy vẫn cảm thấy không đủ..." Vừa dứt lời, cậu ấy liền úp mặt xuống hai bàn tay.
Thanh âm nghẹn ngào.
Trái tim của tôi không cảm nhận được. Đây chắc là tình yêu, chân thành yêu một người bất chấp tất cả.
"Thực ra... trái tim đã thay đổi , cho dù cậu dùng cách gì cũng không thể tìm lại được, cho dù cậu có trở nên giàu có như hắn, cô ấy cũng vẫn không thoả mãn, lòng tham không đáy vốn không có điểm dừng!" Tôi ngửa đầu, nhìn bầu trời giăng đầy sao, khẽ thở dài.
Cậu ấy quay đầu lại nhìn tôi, có chút ngạc nhiên.
"Hôm đó, cậu cũng như vậy sao? Cho nên mới khóc?"
"Tôi..." Nếu tôi chỉ có như vậy, mọi việc thật đơn giản biết bao.
Tôi chua xót lắc đầu "Chuyện của tôi so với cậu tưởng tưởng còn phức tạp hơn nhiều!" Phức tạp đến mức, tôi không biết nên giải thích như thế nào.
Cậu ấy gật gật đầu, làm như đã hiểu, lại tựa như chưa rõ.
"Cậu còn muốn tiếp tục chờ ở đây sao?"
"Chờ đi!" Cậu ấy ngửa đầu thở dài, bất đắc dĩ.
"Cần gì phải vậy, cô ấy căn bản không xứng!" Vừa nói xong, tôi lập tức thấy hối hận, hận không thể cắn đứt lưỡi của mình. Nói như vậy có phải giống như có chút vui sướng khi người ta gặp hoạ.
"Đúng vậy, không đáng! Nhưng tôi muốn cho cả hai một cơ hội cuối cùng!" Cậu ấy nhìn tôi, ánh mắt nhẹ nhàng chuyển động, biểu lộ một loại cảm xúc mà tôi không hiểu. Đó là cảm giác thế nào, tôi cũng không rõ.
Rất nhanh, tiếng nổ của động cơ lại vang lên, phía trước, những âm thanh gào thét điên cuồng ngày càng rõ.
Không ngoài dự đoán, tôi nhìn thấy chiếc xe màu đỏ của Đường Diệc Diễm đang dẫn đầu, trở lại vạch xuất phát đầu tiên.
Tất cả mọi người ùa lên như ong vỡ tổ bủa vây lấy họ, hoan hô, hét chói tai.
Cuối cùng, tiếng mở sâm panh "bành" một tiếng, rượu tràn ra khắp nơi.
Thật là có phong cách!
Người thua cuộc phẫn nộ dùng chân đá xe của mình, không cam lòng đi đến bên người Đường Diệc Diễm, lấy ra một xấp giấy màu đỏ đủ để làm cho người ta phát cuồng.
Tôi nhìn trong mắt mỗi người ở đây đều loé ra ánh sáng.
Lại muốn bắt đầu sao?
Đường Diệc Diễm tiếp nhận tập tiền kia, ánh mắt khinh khỉnh,vẻ tự đắc.
Cánh tay dài nhẹ nhàng vung lên, tiền bay đầy trời.
Những tiếng thét chói tai lập tức vang lên đầy kích thích. Tất cả mọi người đều cúi người xuống, miệng cười như điên. Luồn lách thân mình như những con sói bị đói, tranh nhau nhặt tiền, nét mặt vui mừng, vặn vẹo... Tất cả đều là một đám người bình thường thì áo mũ chỉnh tề, che giấu bản chất.
Mà Đường Diệc Diễm lại tao nhã ngồi trên xe thể thao của hắn, vui thích nhìn tất cả.
Hắn lạnh lùng cười, có chút nặng nề, đôi ngươi sáng bóng thoáng trầm lại.
Điên rồi! Tôi lạnh lùng nhìn về phía hắn đang đứng.
"Bây giờ cậu không qua đó được, ở chỗ này chờ tôi!" Tôi biết Đường Diệc Diễm sẽ đi xe đến nơi đó. Tôi quay lại nói với người đang đứng phía sau, cậu ấy đang ngẩn người xem cảnh tượng trước mắt, ngây dại nhìn tiền bay tán loạn đầy trời và cả đám người đang điên cuồng cướp đoạt kia.
Tôi chạy đến trước đường băng, tên con trai tóc dài lần trước nhìn thấy tôi vội tỏ ra kinh hỉ: "Chị dâu, vừa nãy Lão Đại bảo em lấy xe đón chị đến địa điểm chúc mừng!" Chắc vừa rồi hắn đang tìm tôi.
"Ừm!" Tôi khẽ gật đầu "Ở chỗ nào, anh cho tôi địa chỉ được không ? Tôi còn có chút việc!"
"Nhưng mà..."
"Mau lấy ra đi, nếu không anh ấy sẽ mất hứng!"
"Được rồi, chị dâu, chị nhất định phải đến nhanh đó!" Tóc Dài đưa cho tôi danh thiếp "Chính là quán bar này, mới mở, nghe nói là rất tuyệt!"
"Được..." Tôi liếc nhìn một cái.
Nói xong, tôi chạy lại chỗ cậu ấy đang chờ tôi, quả nhiên vẫn còn ngồi đó.
"Cậu có xe không?" Tôi nhún vai.
"Có!" Cậu ấy chật vật đứng dậy, chỉ chỉ về chiếc xe cách đó không xa.
Trên mặt tôi xuất hiện vài vạch đen, cái này... cũng được sao?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co