Truyen3h.Co

candy crush

🍇

blueberry_1802

"anh... anh đang bệnh... m-mà sao mạnh thế?"

kim mingyu của em bị bệnh rồi.

được rồi, quay lại vài giờ trước nào, seokmin vẫn còn nhớ hôm nay là một ngày trời mưa tầm tã, em tới phòng thu với tiền bối yoon jeonghan để thu âm một vài thứ cho vòng đối đầu của em và hắn. mingyu thì phần đã xong từ lâu, jeonghan thấy thế cũng cho hắn nghỉ ngơi tịnh dưỡng.

seokmin thì khác, phần lyrics cần phải sửa đổi và thu lại một đoạn nhỏ để hoàn chỉnh dẫn tới hiện tại em vẫn ngồi với tiền bối để nói chuyện.

"được rồi, bây giờ ổn thỏa như vậy đi rồi mai đưa anh lại xem có ổn không nghe chưa?

"dạ." 

"ừm, thôi chờ tạnh mưa rồi về."

"vâng thưa tiền bối."

xong em đưa mắt nhìn ra ngoài, mingyu của em nay bệnh rồi. mấy ngày nay lao đầu vào làm việc như một con trâu dẫn đến việc hắn lao lực tới bệnh hầm hập nằm trên giường. seokmin ở nhà thì còn có thể lo cho hắn được vì em có kinh nghiệm chăm sóc người bệnh, còn bây giờ em đi rồi, không biết hắn ở nhà có chịu ăn uống gì không hay nằm ườn ra bấm điện thoại nữa.

"thằng mingyu sao rồi? anh nghe nói nó đang bệnh đúng không?"

"dạ, mấy nay anh ấy sốt"

"cố lên, cần anh đưa về nhà không?"

"dạ em cảm ơn nhưng thôi để em chờ hết mưa rồi về."

"nhưng-"

"anh ơi, em tới đón anh nè."

xu minghao không biết từ đâu chui vào phòng thu của jeonghan, mặt cười ngờ nghệch ôm lấy eo nhỏ của anh. gã định ở nhà chờ anh về nhưng thấy mưa lớn quá, biết người thương vẫn còn ở phòng thu nên phóng tới đón anh về.

"chào anh myungho nhé."

 "ồ seokmin, mingyu chưa đón em à?"

 "dạ nay anh ấy bệnh nên em định chờ hết mưa rồi bắt taxi về."

"hay lên xe đi anh đưa về."

"em cảm ơn nhưng thôi, em chờ ạ."

"vậy tạm biệt em, anh với jeonghan về trước."

"dạ tạm biệt hai anh."

vừa dứt câu, gã vui vẻ nhanh chóng ôm người thương đi ra ngoài, còn seokmin vẫn ở trong studio chờ mưa tạnh. mười lăm phút sau, chợt tiếng cửa phòng thu cọt kẹt mở ra, kim mingyu cùng với tay cầm bịch cháo nhẹ nhàng đi vào.

"anh mingyu, anh đang bệnh sao anh lại tới đây? trời còn đang mưa nữa"

"anh không sao, hạ sốt rồi, lâu quá chưa thấy em về nên anh tới đây để xem sao."

"vậy ạ? mưa lớn quá nên em ra ngoài, tính khi nào tạnh mưa rồi về."

"anh có mua cho bọc cháo này, ăn tí đi."

"anh không ăn sao?"

"anh ăn ở nhà rồi."

kim mingyu để bọc cháo lên chiếc bàn gần đó rồi cởi chiếc áo khoác đang mặc ra. hắn đang bệnh, dù đã hạ sốt nhưng với thời tiết này mà kêu hắn ra ngoài mà không mặc áo thì không khác gì kêu hắn đem thân hiến tặng cho tử thần.

hắn dù gì cũng chỉ là con người, không phải thần thánh nên việc sốt mà ra ngoài chỉ với cái áo sơ mi trắng và cái quần dài là điều không thể!

"được rồi, lại đây ăn đi seokmin."

"dạ."

thế là trong căn phòng thu nhỏ, có một người từ tốn ăn từng muỗng cháo nóng, còn người kia thì vui vẻ đi đi lại lại đùa với em. ăn xong, seokmin ngoan ngoãn tự động dọn dẹp rồi ra ngồi chơi với hắn.

mưa ngoài kia vẫn chưa tạnh, nó vẫn phủ kín một vùng trời màu trắng xoá bằng lượng nước lớn đổ xuống. em ở trong này ngồi với người yêu cũng không biết làm gì, em chỉ ngồi nghịch nghịch tay hắn rồi lại ngoan ngoãn ngồi trong lòng hắn.

"kim mingyu, anh lấy cái điều khiển ra đi, ngồi khó chịu quá"

"...."

"mingyu?"

"..."

không nghe được câu trả lời từ hắn, seokmin quay qua nhìn mingyu thì thấy hắn mặt đỏ gay gắt nhìn xuống dưới mông em.

mặt đỏ... mông.... cái điều khiển...

ồ, hình như em biết thứ mình đang ngồi lên là cái gì rồi.

điều khiển cũng dài và cứng nhưng chẳng có cái điều khiển nào nóng như vậy cả.

em đỏ lừ mặt quay lại không dám nhìn mingyu, lấy tay ôm mặt che đi sự xấu hổ của mình. hắn có vẻ cũng biết cục nhỏ đã nhận ra được, đầu suy nghĩ chút gì đó rồi mỉm cười nham hiểm.

"thay đổi chút không khí không minie? anh lạnh quá, mình vận động chút đi"

và đây là cội nguồn cho những tiếng rên rỉ nỉ non của seokmin vang vọng khắp phòng thu. em thật sự hoài nghi nhân sinh, có người bệnh nào mới hạ sốt mà lại khoẻ như hắn thế? hai chân em sắp không thể khép lại được nữa rồi.

seokmin vẫn còn nhớ rõ ràng lúc đầu là em nằm trên, em có thể đè ra chơi đùa với hắn nhưng chẳng được bao lâu đột nhiên mingyu đổi kèo đè em ra rồi đâm em đến mức không thể phát ra vài tiếng á ớ.

lúc đầu seokmin cũng nghĩ vì là lần đầu nên em cũng không muốn nói gì nhưng hình như sự im lặng của em bị mingyu hiểu lầm. những lần sau rồi những lần sau nữa hắn cứ được một lần liền đòi liên tù tì mấy lần nữa.

hắn dạng chân em hết mức, phía dưới bị chưng ra em liền xấu hổ mà mặt đi không dám nhìn lên lên hắn. mingyu ở phía dưới cực lực đâm rút vào phía sau bé nhỏ của hắn để thoả mãn, phía dưới của em luôn khiến hắn mê mẩn, nó mềm và ấm đến mức hắn chỉ muốn cả đêm chôn phân thân vào trong em.

"chậm... chậm lại đi... hức."

em càng bị đâm mạnh càng thốt ra mấy tiếng rên rỉ dâm đãng điên người. mingyu phía trên nghe mấy tiếng lẳng lơ kia thì càng hăng máu mà đâm mạnh hơn vào em.

"đừng... đừng... lớn quá...."

mingyu nghịch ngợm em phía dưới, tinh nghịch đưa tay tách ra miệng huyệt rồi luồn hai ngon tay với phần thân của hắn.

em mệt quá.

kim mingyu có thật sự bị bệnh không vậy?

một đàn báo seventeen 🐆

ho5hi_kwon

ôi mắt tao!!!

trời ơi cú tao trời ơi!!!

cú, hộ tống hoàng thượng!!

vernonline

chuyện gì vậy anh?

feat.dino

em ước gì em chưa bao giờ thấy nó:))

everyone_woo

có chuyện gì vậy baby?

pledis_boos

baby luôn cơ à.

mấy người yêu nhao bị làm sao ấy =)))

woozi_universefactory

cuối cùng là có chuyện gì?

ho5hi_kwon

bé cưng của mày với thằng mingyu đang xập xà xập xình trong phòng thu kìa :'))

end.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co