Truyen3h.Co

CapRhy- 37 độ C

Chương 19

yumyum_yam

Xử lý xong vết thương, Quang Anh quay người đóng tủ thuốc, điện thoại Hoàng Đức Duy vẫn để một bên chợt rung lên, là Hoàng Long gọi đến.

Hoàng Đức Duy đơn giản thô bạo cúp điện thoại, gửi tin nhắn cho Hoàng Long: "Tự đón xe đến nhà mình."

Hoàng Long hỏi hắn: "Cậu đang sửa xe hả? Thế tớ đến chỗ sửa xe."

"Đừng đến." Hoàng Đức Duy chỉ trả lời hai chữ, bởi vì Quang Anh đã đóng xong tủ thuốc, đang quay lại đây.

Vừa rồi hắn nhờ Quang Anh nói với nhân viên bảo hiểm, không hoàn toàn là giả, chẳng qua cũng không toàn bộ là thật.

Hai ngày trước, Hoàng Long gọi cho Hoàng Đức Duy, nói Muốn tới nhà hắn ở nhờ mấy ngày, mắt phải Hoàng Đức Duy liền bắt đầu nháy.

Trời mới tảng sáng, sau khi vượt qua cái ổ voi trên đường, xe Hoàng Đức Duy bắt đầu cảnh báo lốp không ổn.

Chiều nay anh đi thăm một vị trưởng bối, mới lái từ nhà trưởng bối ra không lâu thì một cái bánh bị bể. Nhà trưởng bối ở vùng ngoại ô, Hoàng Đức Duy liền xuống xe tự mình thay săm xe. Mở cốp sau ra nhìn, lốp dự bị không căng, chỉ có thể tạm thời thay lốp, sau đó phải đến cửa hàng đổi lần nữa. Hoàng Đức Duy làm xong, đang đến tiệm sửa chữa gần nhất, lúc sắp đến thì lại qua một cái ổ voi, áp đo lường lốp xe lại cảnh báo liên hồi.

Hoàng Đức Duy dừng lại xem, lại bể một bánh, hắn đang định tìm người đến đưa xe đi thì Quang Anh gửi tin nhắn cho hắn.

Hắn và Quang Anh nói chuyện xong liền nhìn xe mình, trong lòng đột nhiên linh quang chợt lóe, lên xe đi tiếp, đi qua điểm sửa chữa cũng không dừng, lúc gần đến nhà Quang Anh, cái bánh bể kia đã bị mài đến trục xe, cảnh báo vang lên không ngừng.

Hoàng Đức Duy xuống xe nhìn nhìn, thấy cũng giông giống tình huống bất ngờ thật, liền lập tức gửi tin nhắn Quang Anh.

Không biết là hoạ hay phúc, có lúc gặp vận rủi là vì chuẩn bị cho vận may sắp tới.

Chỉ bể có hai cái bánh xe, Hoàng Đức Duy liền danh chính ngôn thuận bước vào cửa nhà Quang Anh.

Quang Anh rửa sạch tay đi đến, thấy Hoàng Đức Duy tư thế vô cùng gò bó ngồi trên tấm thảm trải sàn. Quang Anh ngồi xuống đối diện, nhìn anh vẫn luôn sừng sững bất động, trong lòng nói đại thiếu gia chính là đại thiếu gia, cái gì cũng cần có người hầu hạ, liền lấy bánh ngọt vừa mới cất ra, đưa cho Hoàng Đức Duy, nói: "Không ăn sao?"

Hoàng Đức Duy liếc mắt nhìn Quang Anh một cái, cúi đầu ăn vài miếng, liền viết cho Quang Anh: "Điều ước của cậu là gì."

Quang Anh không rõ lắm Hoàng Đức Duy hỏi cái này làm gì, điều ước của cậu không có một xu quan hệ với Hoàng Đức Duy, cậu lắc đầu một cái, nói: "Không có."

Hoàng Đức Duy cũng không ép cậu nữa, buông bút xuống, tiếp tục ăn.

Hai người im lặng ăn bánh ngọt, điện thoại Hoàng Đức Duy lần nữa vang lên, hắn cầm lên nhìn một chút, đưa cho Quang Anh, Quang Anh nhìn thấy người liên lạc là nhân viên bảo hiểm, liền nhận nghe, đối phương nói mình đến chỗ để xe rồi, bảo Quang Anh và Hoàng Đức Duy xuống đây.

Quang Anh cúp điện thoại, điện thoại Hoàng Đức Duy lại đột nhiên chấn động nữa, Quang Anh bị giật mình tay run một cái nhấn nút nghe, đối phương hỏi cậu: "Cậu có ở nhà không thế?"

"A... Cái kia..." Quang Anh ngẩn ngơ, giơ điện thoại ra xa xem, trên điện thoại di động là hai chữ "Hoàng Long" liền nhìn Hoàng Đức Duy, do dự hỏi hắn, "Phải giúp anh tiếp điện thoại sao?"

Hoàng Đức Duy cũng nhìn thấy tên Hoàng Long, biểu tình trên khuôn mặt khựng lại một chút, đưa tay phải ra với Quang Anh.

Quang Anh không hiểu hắn có ý gì, mà người bên kia cũng quỷ dị trầm mặc một hồi, mới hỏi: "Cậu là ai vậy?"

Hoàng Đức Duy đợi vài giây, thấy Quang Anh không phản ứng kịp, liền duỗi tay nắm lấy cổ tay Quang Anh lấy đi điện thoại di động, nhấn kết thúc cuộc gọi, gửi tin cho đối phương, sau đó đứng lên.

Quang Anh theo Hoàng Đức Duy xuống lầu, đụng phải nhân viên bảo hiểm, Hoàng Đức Duy ký vào tờ khai, nhân viên bảo hiểm liền đem xe của anh chở đi.

"Được rồi." Quang Anh đứng ở rìa đường, nói với Hoàng Đức Duy "Vậy anh bây giờ đón xe trở về sao?"

Hoàng Đức Duy lại gõ chữ cho cậu, hỏi: "Cùng tôi ăn một bữa cơm đi."

Quang Anh cũng không Muốn một mình ở cạnh Hoàng Đức Duy quá lâu, lắc đầu một cái, nói: "Không cần đâu, tôi Muốn lên tầng đi ngủ."

"Coi như là tôi cám ơn cậu." Hoàng Đức Duy không cho cậu đi, lại gõ chữ cho cậu.

Quang Anh ngẩng đầu nhìn Hoàng Đức Duy, nhìn thẳng vào con mắt của hắn từ chối: "Không cần, tôi cũng không giúp anh được cái gì, không cần cảm ơn, hơn nữa tôi có chút mệt."

Hoàng Đức Duy nhìn Quang Anh chốc lát, gật gật đầu, vừa vặn ven đường chạy tới một chiếc taxi trống, hắn liền phất tay với Quang Anh, ngồi lên xe.

Quang Anh đi lên nhà, không có Hoàng Đức Duy, căn phòng liền rỗng hơn, Quang Anh thậm chí còn cảm thấy nhà mình lớn hơn không ít đấy.

Cậu rót chén nước, cắt cho mình một miếng bánh ngọt nhỏ, chậm rãi ăn. Lúc này, Captain gửi tin đến cho cậu, hỏi Quang Anh, đã thắp nến chưa?

Quang Anh suy nghĩ một chút, vẫn trả lời hắn: "Thắp rồi."

"Ước gì vậy?" Captain hỏi.

Quang Anh cảm thấy hôm nay mình bị hỏi về điều ước hơi bị nhiều, kỳ thực biết thì thế nào, cho dù điều ước của cậu quả thật là về Captain thì sao chứ, Captain cũng không nhất định có thể giúp gì được.

Cho nên cậu liền nói với Captain: "Ước rất nhiều, nhưng có lẽ đều không thực hiện được."

"Em nói tôi nghe một chút." Captain cố chấp trả lời.

Quang Anh nhìn tin nhắn của Captain mà sững sờ trong chốc lát, mới từng chữ từng chữ gõ: "Hi vọng những chuyện hứa hẹn với người nào đó, có thể làm được một hai việc."

Qua không bao lâu, Captain liền gọi điện cho cậu.

Quang Anh nhận.

"Người nào đó em nói là anh sao?" Captain trực tiếp hỏi Quang Anh.

Trước khi Quang Anh giúp Hoàng Đức Duy vừa mới nói chuyện với Captain, giờ nghe lại cảm thấy như rất lâu rồi không nghe được thanh âm của Captain.

Chỉ là nghe được giọng nói, Quang Anh lại cảm thấy trong lòng có rất nhiều thương tâm cùng không cam lòng không nói thành lời.

Captain có lẽ đang ở bên ngoài, có tiếng gió, có lá cây lay động cùng tiếng ô tô chạy, rất có khả năng là ở Settle, khiến Quang Anh có chút nhớ nhung.

Cậu cũng Muốn như người đi đường đi qua bên người Captain, nhìn bộ dáng Captain gọi điện thoại cho cậu, mới có hi vọng nhìn thấy một chút suy nghĩ chân thật của Captain đối với cậu.

"Phải thì sao?" Quang Anh hỏi ngược lại Captain.

"Nếu như phải" Captain nói, "Anh sẽ làm cùng em."

"Làm gì chứ." Quang Anh rầu rĩ nói.

"Không phải Muốn xem bộ phim ba tháng sau chiếu kia sao, để anh dẫn em đi nội thành xem." Captain từng việc một nói với Quang Anh "Đi thủy cung, cùng xem cá, cùng đi dạo chợ, cùng ăn cơm tình nhân, buổi tối mang em tản bộ ở T giáo, cùng nhau làm một lần đi."

Từ khi quen biết đến bây giờ, Quang Anh chưa từng nghe hắn một hơi nói nhiều lời như vậy.

Quang Anh lẳng lặng nghe, tim đập thình thịch bởi vì Captain nhớ kỹ mà đập loạn xạ, tâm tình hỏng bét một tuần nay cũng biến đâu mất.

Không nghĩ tới Captain thường ngày âm trầm, tán gẫu với mình lại cái gì cũng nhớ kỹ, cũng không biết đơn thuần là trí nhớ tốt hay là vẫn luôn nghiêm túc lắng nghe.

Quang Anh phát hiện mình quả thật quá dễ dỗ, bởi vì cậu đột nhiên lại vui vẻ đến Muốn bay lên, cảm thấy cái sinh nhật này cũng không có tệ như vậy.

Captain báo cáo xong các hạng mục công việc, Quang Anh khẽ khàng hỏi: "Vậy anh nói chúng ta làm gì trước tiên?"

"Trước tiên gặp mặt đi." Captain nói.

Đáp án của Captain tìm không ra sai lầm, Quang Anh liền nở nụ cười, cực kỳ mong đợi nói với Captain: "Được, trước tiên gặp mặt nhau đã."

Cậu lại hỏi Captain: "Anh bây giờ đang trên đường sao, tan làm rồi?"

"Ừm." Captain đơn giản đáp.

"Bên kia có lạnh không?" Quang Anh nói.

"Không lạnh, " Captain trả lời "Chỗ em lạnh à?"

"Rất lạnh, em ở bên ngoài xếp hàng gần nửa tiếng Rhydera bánh ngọt." Quang Anh oán giận nói "Vừa nãy xuống tầng, gió còn lớn hơn cả buổi chiều, có điều bánh ngọt ăn ngon lắm."

Quang Anh thử thăm dò nói tên tiệm bánh gato, hỏi Captain từng ăn chưa.

Captain hôm nay giống như đột nhiên thông suốt, nói với Quang Anh là mình chưa từng ăn, còn nói: "Gặp mặt anh dẫn em đi ăn."

"Vậy ai là người xếp hàng." Quang Anh cúi đầu cầm dĩa đâm đâm bánh ngọt, cậu cắn môi, làm sao cũng không khống chế được nụ cười nở rộ trên môi.

"Anh xếp hàng." Captain nói, "Em ngồi trong xe chờ, anh đi xếp hàng."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co