16. extra 2
...
Hôm nay Quang Anh nhờ chị hai đi đón bé cưng, nhưng vì việc ở tiệm bánh quá bận, lại không thể đón con về
Vậy nên cậu phải tạm gác kế hoạch khai sáng cho chồng sang một bên, tới nhà trẻ đón Duy Anh.
"Ba nhỏ~" Cừu vừa nhìn thấy Quang Anh đã cuống quít chạy tới ôm chặt cậu.
Luôn miệng gọi ba nhỏ, lại nhìn cậu cười hì hì mấy cái. Bộ dáng vừa tẻn tẻn vừa đáng yêu.
Ghét nhất là càng lớn càng trông giống Hoàng Đức Duy
"Ba nhỏ à, sao ba lớn vẫn chưa trở về? Ba lớn đi công tác lâu vậy sao?"
Cho dù vừa được ba nhỏ mua cho bé loại kẹo bé thích nhất, Cừu vẫn không được vui.
Quang Anh xoa đầu Cừu. Bé con của cậu ngoan như thế, lại còn rất tình cảm, ai mà không yêu cho đươc.
"Ba lớn rất nhanh sẽ về thôi. Mấy ngày này, con qua nhà bác Atus chơi mấy hôm nhé. Ba nhỏ...phải đi tìm ba lớn về, mắng cho một trận"
"Là vì papa mãi chơi ạ?"
"Phải, vì papa quá mải chơi, mãi không về nhà"
Tới lúc được chở qua nhà bác Tút, Cừu vẫn hơi phụng phịu. Nhưng bé biết mình là em bé ngoan, không được làm ba nhỏ bận tâm, vậy thì ba nhỏ mới tìm ba lớn về với bé được chứ.
Cừu hơi bĩu đôi môi trái tim y hệt Đức Duy, làm bộ đáng thương:
"Ba nhỏ nhớ tìm được ba lớn về với con nha!"
Nguyễn Quang Anh ôm bé, lại hôn lên má bé một cái rõ to
"Đương nhiên rồi. Ba lớn cũng rất nhớ bé, sẽ sớm về với bé thôi" Lúc này, bé con mới chịu đi vào, trong tay vẫn ôm gấu bông papa mua cho bé.
Cừu nhớ papa! Papa mau về đi!
__________
Hôm sau, Quang Anh lại nhận được tin nhắn đi đá bóng của hắn.
Lần này, cậu còn đến sớm hơn lần trước, cũng là rất tự nhiên bước vào văn phòng Đức Duy, không gặp chút cản trở nào.
Hắn vẫn luôn không hiểu tại sao nhân viên của mình khi gặp Quang Anh luôn sợ hãi cung kính như vậy?
"Cậu lại đến sớm"
"Ừ"
Hoàng Đức Duy bất ngờ hỏi lại:
"Chỉ vậy thôi?"
"Thì anh còn muốn tôi nói gì nữa? Đến sớm thật thì chẳng bảo ừ à?"
Đức Duy nhếch miệng:"Đến sớm làm gì? Biết đâu giữa chừng lại biến mất cùng "bé cưng" của cậu. Lần này đối tượng của cậu lại là Omega hay Beta thế? À thôi, tôi quên mất, Nguyễn Quang Anh đây chỉ hẹn hò cùng Beta là tình cũ của tôi thôi, ai chẳng biết cậu chỉ hứng thú với Omega."
Quang Anh nghe xong thì nghĩ ngợi một chút.
Bé cưng chưa phân hóa giới tính thứ 2. Còn đối tượng của cậu bây giờ thì...
"Là Alpha"
"Là Alpha?"
Hoàng Đức Duy khó tin nhìn Quang Anh. Từ bao giờ cậu ta lại có khấu vị này?
"Phải, là Alpha, hơn nữa còn rất đẹp trai. Ban đầu không muốn cùng anh ta đâu, chẳng qua bị vẻ ngoài của anh ta lừa mất mà thôi" Rõ ràng là đùa cợt, chẳng hiểu sao trong mắt Quang Anh khi nhắc đến người kia lại tự động sáng lên.
Đức Duy thấy trong lòng hơi khó chịu. Bắt đầu giở cái giọng khẩu thị tâm phi của hắn ra.
"Omega mềm mại xinh đẹp, chất dẫn dụ ngọt ngào thì không thích? Đúng là dở hơi như cậu mới từ chối. Alpha...cùng Alpha làm có thể tận hưởng sao?"
Nguyễn Quang Anh bật cười:
"Thế anh cũng chỉ thích Beta còn gì? Không xem lại bản thân mình trước khi nói à? Còn nữa, tôi chưa làm cùng Alpha nào ngoài anh ấy, vậy nên không thể trả lời loại câu hỏi như vậy cho anh được rồi"
Sau đó lại cười cười, giọng nói tỏ vẻ bí ấn:
"Chỉ có điều, nếu Alpha nào cũng như anh ấy, thì cùng Alpha làm đúng là thíchhh thậttt" Còn cố tình kéo dài hai từ cuối rồi nháy mắt với hắn.
"Cậu..!"
Đức Duy chỉ cảm thấy lồng ngực vô cùng khó chịu. Vốn phải nên quen với việc Quang Anh thay người yêu như thay áo. Vậy mà làn này, chẳng hiểu sao, hắn lại thấy bực mình vì việc đó.
Quan trọng nhất, ánh mắt cậu khi nhắc đến người kia, thực sự rất khác...
"Cậu nên biết là Alpha và Alpha cùng nhau sẽ không có kết quả!" Hai tay hắn nắm chặt, giống như chuẩn bị đập mạnh xuống mặt bàn.
Quang Anh nhìn thái độ của hắn, chỉ bĩu môi một cái, sau đó thờ ơ nói:
"Thì tôi có nói là hai Alpha với nhau đâu?"
"Rõ ràng cậu vừa..."
"Ừ, anh ấy là Alpha, không phải tôi"
"Tôi là Omega"
Hoàng Đức Duy giống như vừa nghe một trò đùa hài hước, cười đến rung cả người. Cái gì chứ? Cậu tưởng hắn là con nít à? Dùng thủ đoạn này để lừa hắn có phải là quá ngây thơ rồi không? Hắn quen người này từ lúc cậu mới 5 tuổi, mấy chục năm đều rõ ràng cậu ta là Alpha. Nguyễn Quang Anh mà là Omega, thì chắc hắn là Beta luôn rồi quá.
"Quang Anh giờ cũng biết đùa nhờ?"
Cậu bĩu môi, nhún nhún vai, tỏ vẻ vô tội:
"Tôi không nói đùa. Omega hàng thật giá thật"
Sau đó lại phát ra một chút tin tức tố của cậu.
Hôm nay, Quang Anh trước khi ra khỏi nhà đã cô tình xịt ít thuốc chức chế đi rất nhiều.
Ngửi đến mùi rượu sữa lan tràn trong không khí, Đức Duy đúng là kinh ngạc đến đơ ra.
Không...không thể nào...!
"Cậu... thực sự...?"
"Phải rồi, ngửi thơm không? Có đột nhiên cảm thấy cơ thể có phản ứng gì khác lạ không?"
Ví dụ như đột nhiên nhớ ra bản thân mất trí nhớ xong láo với vợ con như nào.
Đức Duy ban đầu là bất ngờ, sau đó là tức giận, chẳng hiểu sao cuối cùng lại vừa phẫn nộ vừa sợ hãi.
Nếu như Quang Anh thật sự là Omega, vậy thì chẳng phải như lời cậu ta nói...
Nguyễn Quang Anh thật sự là kẻ chấp nhận nằm dưới thân bị người ta xâm phạm ư?
Cậu vừa rồi tuy rằng không thừa nhận, nhưng con mẹ nó cũng không phủ nhận. Con người như cậu ta, cũng sẽ mở rộng chân, hoặc là nằm úp sấp, hoặc là......
Hoàng Đức Duy không thể khắc chế bản thân phác thảo ra trong đầu hình ảnh
Quang Anh bị Alpha khác đùa bỡn. Ngăn cản bản thân như thế nào cũng đều không nổi, tư duy của Duy tựa như ngựa hoang thoát cương không thể khống chế.
Khuôn mặt khiến hắn hận đến nghiến răng nghiến lợi kia của Quang Anh càng không ngừng xuất hiện, cái khuôn mặt luôn mang theo nụ cười thong dong, châm chọc, thách thức người kia, nếu xuất hiện biểu tình cao trào, sẽ trông như thế nào chứ?
Hắn thật sự...thật sự rất hiếu kỳ.
Alpha mỗi ngày đều khiến hắn mỗi ngày đều khó chịu, mỗi ngày đều muốn đánh nhau. Cũng là Alpha suốt ngày bày trò khiến hắn uất ức, vắt hết tâm tư, hao tâm tổn trí muốn đối phó. Alpha mà hắn xem như một đối thủ đáng để đọ sức, trở thành Omega ở trên giường có lẽ là bộ dáng hoàn toàn khác, có thể cũng sẽ cầu xin Alpha làm tình.
Chỉ cần tưởng tượng đến điều này, Đức Duy chắng hiểu sao liền không có cách nào bình tĩnh.
Sau đó, hắn đột nhiên nhớ ra, đã có người nhìn thấy cảnh tượng đó, nhìn thấy dáng vẻ của Quang Anh lúc cao trào. Một cơn bực tức không biết từ đâu phát ra. Nội tâm Đức Duy biến đổi rất mạnh, từ kinh ngạc bỗng chỉ toàn là căm tức.
Hắn đột ngột vươn tay túm cổ áo Quang Anh, kéo lại đây. Cậu bị bất ngờ suýt chút nữa thì ngã trên mặt bàn, vừa ngước lên đã thấy hai mắt rực lửa của Hoàng Đức Duy.
"Nguyễn Quang Anh! Hắn là ai? Alpha kia là ai???!!!"
Cậu đã quen cái thói ghen tuông mù quáng này của chồng mình, luôn là không nói rõ ràng đừng hòng thoát. Đừng nói là lần này, cũng không phải là mù quáng cho lắm...
Nhưng mà nghĩ đến việc Đức Duy dám quên mất mình và con, Quang Anh lại càng muốn làm hắn bực mình.
"Là..." Không khí ngưng trọng đến đáng sợ.
"Là ai thì cũng không phải việc của anh" Nói xong giật mạnh tay hắn ra, lại chỉnh lại cố áo, sau đó làm bộ bực mình rời đi.
Ai ngờ vừa đi được mấy bước, đã bị Đức Duy đột ngột đuổi theo, một tay ném cậu vào sofa, sau đó dùng thân mình đè lên. Lực đè không nhẹ, trong mắt đã toàn là tia máu, thậm chí không biết là vô tình hay cố ý, phóng ra rất nhiều tin tức tố của bản thân.
Hắn u ám nói với cậu:
"Nguyễn Quang Anh!!! Cậu dám..!!! Dám nằm dưới Alpha khác!!! Lại còn là tự nguyện!!! Dám...dám để hắn ta thấy biểu tình cao trào của cậu!!! Còn dám giấu tôi lâu như vậy!!!" Giọng nói ngắt quãng, như thể đang vô cùng kìm nén mà không bộc phát.
Ngoài việc tin tức tố của chồng cậu sắp hun cậu đến chóng mặt ngất xỉu, thì Quang Anh vẫn bình tĩnh trả lời:
"Hoàng Đức Duy anh nói thiếu rồi, phải có cả, dám để Alpha khác đánh dấu mình."
Nguyễn Quang Anh...đã..đã bị Alpha khác đánh dấu qua?
Sự thật này như tát thắng vào mặt hắn. Đau rát.! Hắn trong phút chốc trải qua một loại cảm xúc, không chỉ có kinh ngạc phần nộ, còn có một sự tủi thân khó tả.
Rõ ràng. hắn.quen cậu đã lâu như vậy..rõ ràng hắn là Alpha mạnh nhất... Tại sao người kia lại không phải là hắn!!! Tại sao!!!
Hắn cúi xuống nhìn cậu, hai mắt trong suốt, đôi môi hơi hé, đem lại bộ dạng ngơ ngác này nhìn hắn chăm chú.
Nghĩa là từ nay, Nguyễn Quang Anh...sẽ chỉ thuộc về một người mãi mãi...?
Ý nghĩ này như một mồi lửa, đốt cháy hết nhẫn nại của Hoàng Đức Duy. Trong đầu hắn bây giờ cái gì cũng không nghĩ nữa, cái gì cũng không quan tâm.
Chỉ biết hung hăng hôn xuống, hai tay siết chặt vòng eo của Quang Anh, mặc kệ cậu giãy dụa. Môi răng mạnh mẽ giao triền, hắn chỉ biết hung bạo giành lại mọi thứ đánh lẽ ra là của hắn. Hôn đến cậu không thể thở nổi, cũng không chịu buông ra.
Đối với hắn, chưa đủ, một nụ hôn chưa thể đủ...
Hoàng Đức Duy có chút gấp gáp mà hôn xuống cổ cậu, hai tay bắt đầu mất kiên nhẫn mà di chuyển loạn xạ trên người Quang Anh.
"Đức Duy khoan khoan đã..." Cậu hồn hền thở dốc, mặt đã bị cái hôn của hắn làm cho đỏ bừng. Chồng cậu lại phát điên cái gì đây? Cậu không ngại cùng hắn làm, nhưng ít nhất là không phải ngay tại văn phòng!
Đáp lại Quang Anh là tiếng thắt lưng bị mở ra, quần bị kéo xuống. Hoàng Đức Duy có chút gấp gáp nâng chân cậu lên, lại bị Quang Anh đạp mấy cái. Hai tay muốn đẩy hắn ra. Hắn nhặt lấy cà vạt dưới đất, nhanh chóng trói tay cậu lại, đặt ở trên đầu, một tay ấn xuống, khiến cậu không thể động đậy thêm nữa...
"Duyy.. .nghe em nói...chỗ này không thê...A..!"
Đức Duy ác ý mà cắn một cái trên da thịt trắng nõn của cậu, hài lòng nhìn vết răng của mình trên đó. Sau lại mê đắm nhìn cánh mông đầy đặn trước mắt, còn có tiểu huyệt phấn hồng đang không ngừng co rút, phân bố ra nhiệt dịch, giống như mời gọi hắn mau mau tới.
Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên, chặt đứt không khí ngột ngạt này.
Là điện thoại của Quang Anh. Đức Duy không nguyện ý cầm điện thoại cậu lên xem, liếc qua dòng chữ hiển thị trên điện thoại, gân xanh cơ đồ nổi hết lên.
"Bé yêu? Bé yêu của cậu gọi này Nguyễn Quang Anh" Giọng hắn sặc mùi khinh miệt.
"Đừng! Mau tắt đi!" Cậu cố sức giãy dụa, sợ rằng Đức Duy mà nghe máy lại không nói được gì hay ho, hoặc là đem Cừu mắng đến phát khóc mất...!
Thái độ này của Quang Anh chỉ làm hắn thêm tức giận. Trực tiếp ấn nghe, sau đó mở loa, sau đó xấu tính cúi xuống ngậm lấy hạt nhỏ trước ngực cậu, giả vờ cắn nó, day day....
"A...um..." Quang Anh cố gắng không phát ra âm thanh kì lạ nào. Hai mắt bị ức hiếp như là sắp khóc.
Ai ngờ, tiếng nói phát ra từ điện thoại khiến Đức Duy triệt để đứng hình:
"Babaa~ Cừu nhớ ba nhỏ quá! Ba nhỏ đã tìm được ba lớn chưa? Ba nhỏ mau mang Papa về đón con được không?" Cho dù bé được dặn phải ngoan ngoãn chơi ở nhà bác Atus, nhưng mà bé thật sự nhớ ba nhỏ và ba lớn lắm.
Hoàng Đức Duy nghe xong, hai tay run rẩy, miệng lưỡi cứng lại, đến cả mình đang làm gì cũng quên mất, ngơ ra không phản ứng gì. Quang Anh nhân cơ hội này dùng hai tay đang bị trói của cậu, ấn tắt máy.
Ai ngờ làm xong ngước lên, vẫn thấy Đức Duy giống như bị hóa đá. Mặc dù cơ thể hắn vẫn lộ ra run rấy rất nhỏ, còn có lồng ngực không ngừng phập phồng, giống như là...hít thở không thông.
Mãi sau, Hoàng Đức Duy mới hít một hơi thật dài, cúi xuống chất vấn Quang Anh.
"Nguyễn Quang Anh...cậu...cùng Alpha kia có con?" Giọng hắn bỗng chốc khàn đặc lại.
Nhìn thấy mắt hắn đỏ ngầu như sắp khóc, cậu cũng phải giật mình.
"Phải" Quang Anh bất lực gật đầu.
Không anh chứ ai? Đã thế còn là do anh bày trò.
Nghe được lời xác nhận của Quang Anh, Đức Duy sống lưng lạnh toát, hai mắt mờ đi, tay ôm chặt lấy ngực trái, cảm giác như...trái tim hắn..sắp vỡ nát...
====
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co