Truyen3h.Co

[ caprhy ] petrichor.

01.

lilla_jusle

cơn mưa vừa dứt không lâu, trong không khí vẫn phảng phất cái mùi ẩm thấp của đất trời, vương vấn nơi chóp mũi, khó làm tâm trạng con người ta trở nên vui vẻ.

nước mưa đọng lại thành từng vũng lớn, qua đó còn có thể thấy được ảnh phản chiếu những bức tường dày đặc rêu xanh, nhuốm lên mình một mày cũ kĩ, cổ kính.

hoàng đức duy khó chịu biết mấy khi nhìn thấy đôi giày trắng bản giới hạn của mình bị ướt đẫm cùng bùn đất, trong lòng âm thầm phun tào, mắng chửi vài câu.

trong lòng nó bấy giờ đột nhiên dâng lên một nỗi xúc động muốn quay về thành phố h ngay lập tức.

"hôm nay đúng thật là ra đường không coi ngày mà..."

nó chỉ vừa đến thành phố s được một tuần, nó đến đây vì bố mẹ nó đã chuyển trụ sở công ty về đây. lần này chuyển hẳn từ bắc vào nam, quả thật tốn không ít công sức, bọn họ có lẽ quyết định ở đây lâu dài.

thật ra nơi đây chỉ xa lạ với mỗi đức duy, thành phố s vốn dĩ chính là quê nhà của bố mẹ nó. bọn họ dành cả nửa đời người phiêu bạt ở phương bắc để gây dựng sự nghiệp.

bây giờ đương nhiên là muốn về quê an hưởng tuổi già, thêm ba bốn năm nữa rồi cũng sẽ nhường chỗ lại cho con cháu trong nhà tiếp quản công ty.

cũng không hẳn là đức duy không thích thành phố này, chỉ là nó quá lười biếng để phải thay đổi môi trường sống của mình, dù sao thì nó cũng đã ở thành phố h được mười tám năm, sớm đã quen thuộc nơi đó.

nhưng khi trở về quê nhà, đức duy rõ ràng cảm nhận được tâm trạng của ba mẹ thật sự rất vui vẻ. cho nên, nó đành bằng lòng lưu lại nơi này.

căn cơ gia đình hoàng đức duy không thể nói là danh gia vọng tộc, nhưng không thể phủ nhận nhà của nó rất có tiền, gia sản mà bố mẹ nó làm ăn mấy chục năm qua cũng đủ cho nó ăn chơi trác táng đến già.

thừa kế gia sản hay nối dõi tông đường đều không phải việc của đức duy, không phải vì bố mẹ không cho phép mà là vì nó không thích. anh trai nó vẫn đang du học ở nước ngoài, cơ nghiệp của gia đình sau này sẽ giao cho anh trai, nó chẳng cần nhọc lòng bận tâm đến mấy thứ này.

cũng may hoàng đức từ nhỏ sống trong nhung lụa nhưng không bị chiều hư, chỉ là tính tình vẫn cứ luôn lạnh nhạt không dễ gần. lại còn học rất giỏi, nếu không, bố mẹ nó cũng sẽ không đưa ra quyết định cho nó chuyển trường vào thời điểm gay go như thế này.

kỳ hai lớp mười một, phải can đảm thế nào mới cho đức duy chuyển trường vào thời điểm này chứ? bố mẹ nó chính là một lòng tin tưởng vào thành tích học tập của nó.

quá khứ lẫy lừng từng trốn học, đua xe hay hút thuốc cũng không phải là không có, nhưng vì chưa một lần nào đức duy để thành tích của mình quá mức khó coi, ba mẹ nó đều mắt nhắm mắt mở, cái gì cũng giả bộ không thấy.

sau khi lên cấp ba, đức duy cũng rất tự giác mà kiềm chế bản tính ham vui của mình, thành tích lại mỗi ngày một tốt hơn. bố mẹ cũng an tâm, bọn họ rốt cuộc cũng không quản nhiều chuyện của nó nữa, mỗi ngày đều hi hi ha ha cùng nhau làm việc, rảnh rỗi thì đi du lịch, vui vẻ mà hưởng thụ những ngày tháng còn lại của tuổi già.

nghĩ đến dáng vẻ hạnh phúc như thiếu nữ mới lớn của mẹ khi cùng bố đi ra ngoài dạo phố sáng nay, đức duy cảm thấy có chút buồn cười. nhìn lại bản thân một mình một cõi dưới mưa lạnh, nó lại cười không nỗi nữa.

chậc...thế giới hạnh phúc đều của ba mẹ hết rồi, nó chỉ là con rơi con rớt nhặt ngoài đường thôi.

đức duy khẽ khàng gấp ô lại, quyết định tạm ghé vào một cửa hàng tiện lợi để kiếm thứ gì để bỏ bụng. đừng nghĩ nó là công tử nhà giàu nên chỉ xuất hiện ở mấy cái nhà hàng sang trọng đắt đỏ, từ nhỏ bố mẹ nó đã uốn nắn rằng không được kén ăn.

lấy một phần mì gói đóng hộp cùng một lon nước ngọt, còn không quên tự thưởng cho mình hai cây xúc xích, bình thường mẹ nó cứ la rầy bên tai bảo nó không nên ăn vì có hại cho sức khỏe.

xong xuôi đức duy lại nhanh nhẹn tìm một chỗ ngồi trong cửa hàng. tiết trời mùa xuân còn vương vấn chút hơi lạnh, thậm chí hơi thở vẫn còn mang theo khói trắng. nó cố chà xát đôi bàn tay mình, muốn làm thân nhiệt tăng lên đôi chút để xua tan đi sự lạnh lẽo.

trong lúc đợi mì nở ra, đức duy để ý thấy bên cạnh có một nam sinh nọ trạc tuổi nó, cậu đang ngồi thẩn thơ nhìn vài giọt mưa còn đọng lại trên mặt kính.

hơi nước bám lên cửa tạo thành những mảng trắng đục mờ ảo, bên ngoài là xe cộ nối đuôi nhau chạy ngang chạy dọc, tiếng còi xe cứ inh ỏi kéo dài không ngớt.

tẻ nhạt và ầm ĩ.

cậu ta chọn một gói cơm nắm cùng một chai nước lọc, bọc nilon đã được mở ra nhưng dường như đối phương không muốn ăn là mấy. rõ ràng quần áo trên người đều không phải đồ rẻ tiền, thậm chí có vài món còn là bản giới hạn, đức duy cũng không hiểu sao đối phương lại phải ngồi đây ngẩn ngơ với một bọc cơm nắm sớm đã nguội lạnh.

nó thực sự dấy lên chút tò mò. thoạt nhìn qua da dẻ người kia, trắng đến phát sáng, dù nó chỉ nhìn một bên sườn mặt cũng biết rằng cậu trai này có vẻ ngoài rất bắt mắt.

dường như cảm giác được có người đang quan sát mình, cậu trai kia chậm chạp nhìn sang. khoảnh khắc ánh mắt của hai người chạm nhau, đức duy chỉ cảm thấy mắt người này rất đẹp.

"nhưng buồn quá", nó nghĩ, "nếu như cậu trai này cười lên một cái thì chắc chắc sẽ không uổng phí gương mặt sáng sủa này". cho dù là thiếu nữ cách đây tám con phố chắc chắn cũng sẽ mê mệt.

rõ ràng đôi mắt ấy nên rực sáng như sao trời, nhưng giờ đây nhìn vào, nó chỉ thấy một màu xám xịt ảm đạm vây quanh, không tìm ra chút ánh sáng.

hoàng đức duy cũng không thể giải thích vì sao nó lại nhìn đối phương lâu đến vậy, cũng hiểu nếu cứ im lặng mắt đối mắt mãi thế này thì lại quá kì cục, sau cùng nó chỉ đành nói dối rằng bản thân muốn hỏi đường đến trường cấp ba x mà hắn sắp theo học ở thành phố s.

đối phương nghe xong không biết đang suy tính cái gì, trầm ngâm một lúc, ngón tay gõ lên mặt bàn vang lên tiếng lách cách, một lát sau thiếu niên mới cất giọng.

- tôi và cậu học cùng một nơi, cậu cứ ăn xong đi, lát tôi cùng cậu đến trường học.

cũng không phải là đức duy không có khả năng tìm đường đến trường, chỉ là vội quá nên lấy đại một cái cớ, có ai mà ngờ cậu trai trầm tính này lại có lòng tốt đến vậy?

phóng lao thì phải theo lao, đức duy dùng tốc độ nhanh nhất đời người để ăn xong một phần mì gói, nó cũng ngại để người ta chờ lâu.

từ đầu đến cuối, người kia chẳng nói thêm một lời nên bầu không khí rất ngượng ngùng, bọc cơm nắm đến giây phút cuối cùng vẫn còn y nguyên trên bàn. đức duy thấy thế liền nhanh tay lẹ chân mua thêm một phần bánh mì bơ rồi chạy theo cậu trai kia.

đối phương vốn không muốn nhận, nhưng nó thật sự ăn nói quá khéo léo. có vẻ cậu trai kia cũng thấy mình có chút ra vẻ, đành nhận phần bánh mì kia rồi im lặng dẫn đường.

trường học cách cửa hàng tiện lợi không xa, chỉ cần đi bộ vài trăm mét là đã đến nơi. đức duy còn chưa kịp phản ứng, cậu ta chỉ để lại hai từ "đi đây" rồi biến mất hút sau ngõ hẻm.

thế là hoàng đức duy chỉ có thể tự mình đi lanh quanh trong trường xem một lát, tìm chỗ mua đồng phục và nhận sách, xem chán rồi thì lại trở về nhà.

tất cả hồ sơ hay giấy tờ gì đấy mẹ nó đều đã giải quyết, ngày mai nó chỉ cần vác cái mặt đến trường là được.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co