Truyen3h.Co

☆ CAPRHY ☆ 𝙆𝙀̉ 𝙎𝘼̆𝙉 𝙈𝙊̂̀𝙄 𝙆𝙄𝙀̣̂𝙏 𝙎𝙐̛́𝘾 ꔫ

01.

lamhinguyett_xinhiu

Ánh đèn flash từ ống kính máy ảnh nháy lên liên tục, chát chúa và lạnh lẽo, hắt thẳng vào gương mặt góc cạnh đang nở một nụ cười chuẩn mực trước truyền thông. Buổi họp báo kết thúc bằng một câu hỏi ngoài lề từ tay phóng viên giải trí đang rướn người lên phía trước, micro suýt nữa thì chạm vào bờ môi mỏng của gã ca sĩ thần tượng.

"Cho tôi xin được hỏi, Hoàng Đức Duy là gì của anh?"

Nguyễn Quang Anh hơi nghiêng đầu, đuôi mắt cong lên một đường cong xảo quyệt nhưng lại được bọc bằng lớp vỏ bọc điềm đạm khéo léo. Anh bật cười, chất giọng khàn khàn đặc trưng vang qua hệ thống âm thanh, nhẹ tênh như một cái phủi tay:

"À.. là bạn thân, tri kỉ thôi ạ."

À?

Tri kỉ?

Màn hình điện thoại trong căn penthouse tối đèn đột ngột tối sầm lại sau cú bấm màn hình tàn nhẫn. Hoàng Đức Duy ném phăng chiếc máy xuống mặt bàn kính, tiếng va chạm chát chúa vang lên giữa không gian im lặng đến rợn người. Gã tựa lưng vào ghế sofa, một tay nới lỏng chiếc cà vạt đen, đôi mắt sâu hoắm trong bóng tối hằn lên những tia máu đỏ quạch của sự giận dữ xen lẫn dục vọng cuồng điên.

Gã bật cười thành tiếng, nụ cười méo mó sặc mùi nguy hiểm. Có thứ tri kỉ nào trên đời này được gã đè ra, xé rách lớp quần áo bóng bẩy rồi dùng sức mà giập, mà địt đến mức khóc lóc van xin mỗi ngày không?

Duy rít qua kẽ răng, bàn tay siết chặt thành nắm đấm, gân xanh nổi dọc cánh tay rắn chắc:

"Quang Anh, đợi anh về đi. Tao địt nát cái lồn của anh ra."

Tiếng lạch cạch của ổ khóa điện tử vang lên giữa đêm muộn phá tan bầu không khí ngột ngạt. Nguyễn Quang Anh bước vào nhà, chiếc áo khoác da đắt tiền vắt hờ trên tay, cả người nồng đượm mùi nước hoa xa xỉ hòa lẫn chút mệt mỏi sau một ngày dài diễn kịch trước công chúng. Anh vừa cúi đầu tháo giày, còn chưa kịp bật đèn phòng khách thì một bóng đen lớn đã ập tới như một con thú dữ vồ mồi.

Cạch!

Chiếc áo khoác da rơi thẳng xuống sàn. Quang Anh bị một lực cánh tay thô bạo ép chặt, đóng đinh cả tấm lưng gầy vào cánh cửa ra vào lạnh ngắt. Chiếc cằm của anh bị bóp chặt bằng năm ngón tay cứng như gọng kìm, ép anh phải ngửa cổ lên đối diện với gương mặt hầm hố, tràn ngập sát khí của Hoàng Đức Duy.

"Anh à, tao không nghĩ là anh dám dùng tới từ 'tri kỉ' đấy?"

Giọng Duy trầm sát bên tai, đặc quánh sự giễu cợt bẩn thỉu. Hơi thở nóng rực của gã phả vào hõm cổ anh, dọa cho da gà toàn thân Quang Anh nổi lên tầng tầng lớp lớp. Thế nhưng, bản tính láo xược bẩm sinh và cái sự ngông cuồng chạy dọc trong máu không cho phép anh cúi đầu. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt điên dại của gã đàn ông kém tuổi, nhếch môi, giọng điệu vẫn mang theo ba phần khiêu khích:

"Duy... không nói tri kỉ.. để người ta hiểu lầm à? Chẳng lẽ tao phải bảo..mày là thằng bao nuôi tao trên giường?"

"Mẹ kiếp."

Lời giải thích của anh chỉ càng làm mồi cho ngọn lửa bạo ngược trong lòng gã bùng cháy. Duy không thèm nói lý lẽ nữa. Gã dùng một tay túm chặt lấy hai cổ tay Quang Anh, kéo giật lên đỉnh đầu, tay còn lại thô bạo xé toạc chiếc áo sơ mi lụa đắt tiền của anh. Tiếng cúc áo vỡ vụn rơi lả tả trên sàn nhà vang lên nghe thật vui tai.

Lớp vải co dãn bám dính trên người bị lột phăng, phơi bày cơ thể trắng trẻo, nuột nà của gã ca sĩ vạn người mê trước mắt kẻ săn mồi. Giữa khuôn ngực hơi phập phồng vì hoảng sợ là hai núm vú hồng hào, bé xíu như hạt ngọc, đang co rút lại vì cái lạnh của điều hòa và vì cái nhìn hau háu đầy tính xâm lược của Duy.

Duy cúi đầu, hàm răng sắc nhọn cắn nghiến lấy một bên núm vú hồng bé bỏng ấy, day mạnh cho đến khi Quang Anh bật ra một tiếng rên rỉ đau đớn xen lẫn khoái cảm tai tiếng. Gã vừa mút mát, vừa thô bạo kéo tụt chiếc quần tây cùng đồ lót của anh xuống tận đầu gối.

Ngay giữa hai chân của gã đàn ông ngông cuồng này, không phải là thứ thô kệch thông thường, mà lại là một tạo hóa trêu ngươi, một vùng cấm kín đáo đầy tội lỗi

một cái lồn nhỏ nhắn, mềm mại, hồng hào và sạch sẽ đến mức vô thực. Dù chưa được chạm vào, nó đã bắt đầu rỉ ra chút dịch thủy trong suốt, tỏa ra thứ mùi hương cơ thể thơm lựng, kích thích toàn bộ bản năng thú tính ngủ sâu trong lòng Hoàng Đức Duy.

"Tri kỉ này... nhìn xem cái lồn của anh dâm đãng thế nào này."

Duy buông đầu vú đã sưng đỏ của anh ra, thọc hai ngón tay thô ráp, chai sạn vì tập tạ vào thẳng bên trong lối nhỏ chật hẹp, ẩm ướt.

"Á... Duy! Đau.. nhẹ.."

Quang Anh cong người, hai chân run rẩy bấu chặt vào vai gã khi hai ngón tay gã ra sức nong rộng, càn quét khắp thành vách múp míp bên trong. Nơi tư mật hồng hào ấy thắt chặt lấy ngón tay gã, mút mát một cách tham lam. Duy cười gằn, rút tay ra, lập tức thay thế bằng thứ sục sôi, to lớn đang trướng to đến phát điên của mình. Gã không thèm dạo đầu thêm, một phát đâm lút cán, chẻ đôi cơ thể Quang Anh ra làm hai.

Phập!

"Hức.. aaa!"

Quang Anh hét lên một tiếng nghẹn ngào, đôi mắt long lanh nước ngửa banh ra phía sau. Cái lồn hồng khít rịt bị dương vật khổng lồ nống giãn đến cực hạn, viền thịt đỏ hồng bên ngoài bám chặt lấy gốc cây gậy thịt của Duy, căng ra như sắp rách. Sự thỏa mãn điên cuồng ập đến khiến Duy gầm lên một tiếng, gã ghì chặt hông anh, bắt đầu những cú giập thô bạo, tàn nhẫn sặc mùi trừng phạt.

Bạch! Bạch! Bạch!

Tiếng thịt mông va chạm chát chúa vang dội khắp căn phòng khách tối tăm. Duy không cho anh có cơ hội thở, gã thúc liên tục, mỗi cú đâm đều chạm đến tận cùng nơi sâu nhất, nghiền nát lòng tự tôn và sự ngạo nghễ của Nguyễn Quang Anh. Nước dâm phối hợp với dầu bôi trơn chảy ra ròng ròng dọc theo đùi anh, loang lổ trên cánh cửa.

"Ư... Duy... chậm... chậm lại.. rách mất..." Anh nức nở, hai tay ôm lấy cổ gã, eo thon bị gã siết chặt đến mức chắc chắn ngày mai sẽ để lại vết bầm tím đen.

"Rách thì tao chịu trách nhiệm. Hôm nay tao không địt nát cái lồn này của anh, anh chưa biết sợ đúng không?"

Duy khàn giọng, mắt đỏ ngầu, tăng tốc độ giập nát. Tiếng rên rỉ của Quang Anh bị gã nuốt chửng bằng một nụ hôn bạo lực, lưỡi gã càn quét trong khoang miệng anh như muốn rút cạn dưỡng khí. Phía dưới, tiếng nước vầy vò chẹp chẹp phát ra đầy dâm mỹ khi cái lồn hồng hào bị dương vật của gã cày xới, bầm dập đến sưng tấy.

Bản năng hoang dã trỗi dậy, hai kẻ điên cuồng lao vào nhau trong một cuộc hoan lạc bẩn thỉu, giẫm đạp lên mọi thứ luân thường đạo lý, chỉ để chứng minh một điều: Trên chiếc giường này, họ không phải là tri kỉ, mà là chủ nhân và con mồi bị xé xác.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co