☆ CAPRHY ☆ 𝙆𝙀̉ 𝙎𝘼̆𝙉 𝙈𝙊̂̀𝙄 𝙆𝙄𝙀̣̂𝙏 𝙎𝙐̛́𝘾 ꔫ
05.
"Thằng chó đó vừa ôm eo anh đúng không?"
Rầm!
Cánh cửa phòng ngủ cách âm vừa khép lại, Hoàng Đức Duy đã thô bạo đẩy mạnh Nguyễn Quang Anh vào vách tường. Lực đánh mạnh đến nỗi tấm lưng trần của anh đập sầm vào lớp gỗ cứng, đau đến mức gương mặt xinh đẹp biến dạng. Gã không để anh kịp thở, một tay đã bóp chặt lấy cổ anh, năm ngón tay cứng như gọng kìm siết lại, ép anh phải ngửa cổ, gương mặt đỏ bừng vì thiếu khí.
"Duy... khụ... buông... mày điên à? Đó là... đối tác..." Quang Anh nhíu mày, hai tay bấu chặt lấy cổ tay gã, cố gắng tìm kiếm chút không khí. Đôi mắt phượng vốn ngạo nghễ giờ hằn lên những tia máu, nhưng cái tôi ngông cuồng của gã ca sĩ thần tượng vẫn khiến anh không chịu cúi đầu. "Hợp đồng... giao lưu... ôm một cái thì sao?"
"Giao lưu cái con mẹ anh! Nó nhìn anh bằng cái ánh mắt muốn lột sạch đồ anh ra, anh tưởng tao mù hả thằng lồn?" Duy gầm lên, giọng gã khàn đặc, trầm sát bên tai anh như tiếng gầm của một con thú dữ bị xâm phạm lãnh thổ. Gã nới lỏng tay khỏi cổ anh, nhưng ngay lập tức trượt xuống bóp nghẹt lấy cằm anh, ép hai cánh môi mọng phải mở ra. "Tao ghen thì anh phải tự biết điều mà cởi con mẹ quần anh ra để cho tao địt, vợ ạ. Đừng để tao phải dùng bạo lực với anh."
Quang Anh bật cười, nụ cười méo mó, dâm đãng và láo xược đến tận cùng. Anh nhổ một ngụm nước bọt dính chút máu môi ra sàn, hất hàm thách thức:
"Mày ngon thì mày tự lột đi? Cần léo gì tao phải cởi? Hoàng Đức Duy mày cũng chỉ biết dùng cặc để nói chuyện thôi à?"
Chát!
Một cú tát nảy lửa giáng thẳng vào bờ mông căng tròn của anh qua lớp quần tây da bóng bẩy. Duy cười gằn, ánh mắt gã tối sầm, sặc mùi nguy hiểm và dục vọng bệnh hoạn. Gã không thèm nói lý lẽ nữa, một tay túm lấy cạp quần tây của anh, dùng lực của một kẻ tập tạ giật phăng một phát. Tiếng vải rách toạc cùng tiếng khóa kéo gãy đôi vang lên chát chúa.
"Mẹ kiếp, cái lồn đĩ thỏa này của anh hôm nay tao không giập cho nó nát bét ra, anh chưa biết sợ đúng không?" Duy thô bạo lột phăng chiếc quần tây cùng đồ lót của anh xuống tận đầu gối, ép anh vào tư thế nằm sấp, chổng mông về phía gã ngay trên chiếc bàn làm việc bằng kính.
Tư thế nhục nhã này khiến cái lồn hồng nhỏ nhắn, sạch sẽ của Quang Anh phơi bày trọn vẹn dưới ánh đèn trần. Nơi tư mật hồng phấn ấy như cảm nhận được hơi thở nguy hiểm của kẻ săn mồi, lập tức co thắt thèm khát, rỉ ra những giọt dâm thủy trong suốt, thơm lựng dọc theo kẽ mông.
"Nhìn cái lồn đĩ của anh xem, nói tao ghen mà nó dâm đãng chảy nước ra thế này này? Anh thèm cặc tao đến mức này rồi mà còn mở mồm ra bao biện cho thằng khác à?" Duy vừa nói vừa dùng đầu ngón tay chai sạn chọc mạnh vào miệng lồn đang ngậm nước, thô bạo ngoáy mạnh hai ba cái khiến Quang Anh run bắn người.
"A... ưm... Duy... đau... chậm... tao không có.. ư... Quang Anh cắn chặt môi, hai tay bám chặt vào mép bàn kính, bờ mông trắng nõn run rẩy giần giật.
"Không có cái lồn! Ngậm cặc tao vào thì cấm có nhớ đến thằng nào khác!"
Duy rít qua kẽ răng, gã kéo khóa quần của mình, giải phóng thanh cặc khổng lồ đang trướng to, gân guốc nổi lên cuồn cuộn vì nứng nghẹn. Gã gí thẳng đầu khấc đỏ lựng, nóng rực vào miệng lồn đang ướt át của vợ, rồi không một chút dạo đầu hay thương hại, Duy dốc toàn lực đóng sầm một phát lút cán từ phía sau.
Phập!
"AAAAAA! Duy... chết tao... hức... sâu quá... á!"
Quang Anh hét lên một tiếng rách nát, cả bờ lưng gầy cong rạp xuống mặt bàn kính lạnh ngắt. Cái lồn hồng khít rịt bị dương vật thô bạo nống giãn ra đến cực hạn trong tích tắc, viền thịt đỏ hồng căng ra như muốn rách, bám chặt lấy gốc cặc gân guốc của Duy. Cảm giác đau đớn hòa lẫn khoái cảm tột đỉnh ập đến khiến anh khóc nấc lên, hai mắt trợn ngược.
Bạch! Bạch! Bạch!
Duy không cho anh một giây nào để thở. Gã ghì chặt lấy hai bên eo thon của anh, bắt đầu chuỗi thúc liên hoàn đầy tàn nhẫn, bạo lực như một cái máy giập. Tiếng da thịt va chạm chát chúa vang dội khắp căn phòng ngủ, tiếng dâm thủy bị vầy vò chẹp chẹp nhớp nhúa phát ra nghe dâm dục tột cùng.
"Nói! Cái lồn hồng này là của ai? Thằng chó nào được phép địt nó?"
Duy vừa giập điên cuồng vừa cúi xuống cắn mạnh vào bả vai anh, để lại dấu răng rướm máu.
"Hức... của... của Duy... aa! Chậm lại... Duy ơi... rách mất.. hức... của một mình Duy thôi.. aaa!"
Quang Anh nức nở, tiếng rên rỉ dâm đãng bị tiếng bạch bạch của thịt mông nuốt chửng. Cơ thể anh bị gã thúc đến mức lao về phía trước, trán đập vào mặt kính nhưng gã vẫn không buông tha, liên tục kéo giật hông anh lại để đón nhận cú đâm tiếp theo.
"Của tao mà anh dám cho thằng khác chạm vào eo à? Hôm nay tao phải địt cho cái lồn dâm này của anh nó loét nước ra, cho anh thọt chân không đi lại được, khỏi ra ngoài vẫy đuôi với trai!"
Duy khàn giọng gầm khè, mắt gã đỏ ngầu vì cơn nứng và máu ghen hoang dã. Gã tăng tốc độ, eo thon đóng số dốc toàn lực, quy đầu to lớn liên tục nện sầm sầm vào cổ tử cung non mềm của vợ, nghiền nát lòng tự tôn và sự ngạo nghễ của Nguyễn Quang Anh.
"Ư... ư... chết... tao bắn... Duy ơi tao bắn... aaa!" Quang Anh co giật kịch liệt, cái lồn hồng thắt chặt lấy thanh thịt của Duy như muốn vắt kiệt. Dưới sự kích thích điên cuồng từ những vách thịt dâm đãng đang điên cuồng co bóp, Duy gầm lên một tiếng dài đầy thỏa mãn, gã nhấn mạnh hông, đem toàn bộ tinh trùng đặc nóng, tanh nồng bắn thẳng vào tận sâu trong tử cung của vợ.
"Hức... aaa.."
Quang Anh bắn ra một luồng dâm thủy đục mờ, cả người mệt lả ngã ập xuống mặt bàn, hơi thở đứt quãng, giữa hai chân là hỗn hợp tinh dịch và nước dâm đang trào ra loang lổ trên mặt kính.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co