chương 4 +5
Hôm nay Mộc Bạch có cuộc hẹn quan trọng với đối tác nước ngoài tại một nhà hàng sáu sao, vì vậy cậu phải rời giường từ sớm. Cơ thể mũm mĩm, trắng hồng ôm đầy dấu vết hoan ái của ngày hôm qua lười biếng đứng trước gương lớn, để mặc gã quản gia Arthur hầu hạ thay đồ.
Arthur vẫn khoác lên mình bộ đồng phục quản gia phẳng phiu, găng tay trắng muốt, gương mặt lai Tây sắc sảo lạnh lùng không một chút biểu cảm. Thế nhưng, đôi bàn tay đeo găng ấy khi mặc chiếc quần tây ôm sát cho Mộc Bạch lại cố tình nán lại rất lâu. Gã dùng lòng bàn tay chậm rãi vuốt dọc từ cổ chân lên đến bắp đùi ếch phốp pháp, lén lút bóp mạnh vào khối thịt mông mềm mại, rồi ngón tay khẽ cọ qua vật đang say ngủ của cậu chủ nhỏ.
"H... Ha ha, Arthur à, anh nhìn lại cái bản mặt đạo mạo của mình trong gương đi." Mộc Bạch bật cười lanh lảnh, thanh âm tràn ngập sự khinh bỉ và chút khoái cảm bị khơi gợi. "Bên ngoài thì làm bộ nghiêm túc, bên trong lại là một con chó biến thái thèm khát thân thể tôi đến phát điên."
Arthur không hề biện minh, yết hầu gã trượt mạnh lên xuống, đôi mắt xám tro đục ngầu dục vọng nhìn chằm chằm vào vòm ngực trắng ngần lấp ló sau lớp áo sơ mi chưa cài cúc của Mộc Bạch.
Ngay khi gã vừa cài xong cúc áo cho cậu, Mộc Bạch bất ngờ vươn bàn tay mũm mĩm ra, thô bạo tóm chặt lấy chiếc cà vạt của Arthur, giật mạnh gã cúi rạp người xuống trước mặt mình. Cậu chủ nhỏ hếch cằm, ghé sát tai gã quản gia, buông một câu khiêu khích bâng quơ đầy ma mị.
"Cởi đồ ra. Hôm nay tôi vui, biết đâu nếu anh làm tôi vừa mắt... tôi sẽ ban thưởng cho."
Lời nói của Mộc Bạch giống như một sắc lệnh tối cao bẻ gãy hoàn toàn lòng tự trọng cuối cùng của Arthur. Gã quản gia vốn được mệnh danh là cấm dục, cao ngạo thường ngày, giờ đây trước mặt vị chúa tể nhỏ tuổi của mình lại tự nguyện biến thành một gã vũ nam thoát y đê hèn.
Arthur run rẩy cởi bỏ chiếc áo gile nịt chặt eo, ném phăng đôi găng tay trắng, rồi lần lượt lột sạch quần áo trên người. Dưới ánh đèn sáng rực của phòng thay đồ, cơ thể vạm vỡ, cơ bụng tám múi săn chắc cùng làn da trắng nhưng không mất phần nam tính của gã hoàn toàn phơi bày.
Dưới ánh mắt thích thú, châm chọc như đang nhìn một món đồ chơi giải trí của Mộc Bạch, Arthur càng trở nên phấn khích tột độ. Gã quỳ một chân xuống sàn, hai tay tự vuốt ve khắp lồng ngực và cơ bụng của mình, rồi nắm lấy cự vật khổng lồ, gân guốc đang dựng đứng bừng bừng nộ khí mà ra sức tuốt một cách dâm đãng.
"Cậu chủ... nhìn tôi đi... tất cả của tôi đều là của ngài..." Arthur thở hồng hộc, khuôn mặt đẹp trai vặn vẹo vì khoái cảm và sự phục tùng cuồng si. Hắn làm ra những động tác uốn éo, phô diễn toàn bộ sự dâm mỹ của cơ bắp để lấy lòng cậu chủ.
Mộc Bạch ngồi chễm chệ trên chiếc ghế nhung, hai chân vắt chéo, vừa xem gã quản gia biểu diễn vừa bật cười ngặt nghẽo: "Chưa đủ lẳng lơ! Arthur, lắc cái thứ thô kệch của anh cho tôi xem. Múa cho đẹp vào, nếu không thì đừng hòng chạm vào một sợi lông của tôi."
Nhận được mệnh lệnh, Arthur như một con thú hoang trúng tà. Gã đứng bật dậy, dạng rộng chân và bắt đầu lắc, xoay cự vật liên tục trước mặt Mộc Bạch. Thanh thịt to lớn, thâm đen va đập chan chát vào bụng dưới của gã, phát ra những âm thanh sắc tình thô bạo. Gã quản gia thở dốc điên cuồng, ánh mắt đắm đuối không rời khỏi khuôn mặt xinh đẹp của Mộc Bạch, cố gắng dùng hết kỹ năng đê tiện nhất để làm tiểu tổ tông thỏa mãn.
"Được rồi, trông dâm đãng lắm, chó ngoan." Mộc Bạch thỏa mãn ra lệnh dừng lại.
Nhìn gã quản gia đang đứng thở phì phò, cự vật rỉ dịch thèm khát đến tội nghiệp, Mộc Bạch khẽ nhếch mép. Cậu không muốn làm dơ bộ đồ hiệu đắt tiền vừa mới thay để đi gặp đối tác, nhưng cậu biết cách ban phát ân huệ tàn nhẫn nhất.
"Quỳ xuống. Dùng miệng lột vớ của tôi ra." Mộc Bạch lười biếng ngả lưng.
Arthur lập tức bò rạp dưới chân cậu như một con chó đói. Gã thành kính dùng hàm răng của mình, cẩn thận ngậm lấy mép chiếc vớ lụa mỏng trên đôi chân mũm mĩm của Mộc Bạch, từ từ kéo xuống, để lộ ra bàn chân ngọc ngà, trắng muốt và mềm mại. Arthur điên cuồng liếm láp mu bàn chân và các kẽ ngón chân của cậu chủ để thỏa nỗi khát khao.
"Hừ, bẩn thỉu." Mộc Bạch mắng một tiếng, nhưng ngay sau đó, cậu nhấc lòng bàn chân mũm mĩm, đầy thịt của mình lên, trực tiếp dẫm mạnh lên cự vật đang cứng ngắc của Arthur.
"Ưm... á! Cậu chủ... chân của ngài... tuyệt quá!" Arthur trợn ngược mắt, sống lưng căng vút vì sung sướng.
Mộc Bạch dùng lòng bàn chân mềm mại, mát lạnh của mình miết mạnh từ gốc đến ngọn thanh thịt gân guốc, năm ngón chân ngọc ngà liên tục kẹp chặt, xoa nắn lấy phần quy đầu sưng tấy của gã quản gia. Sự sỉ nhục ngọt ngào này khiến Arthur hoàn toàn phát điên. Gã quỳ rạp dưới sàn, hai tay ôm chặt lấy cổ chân Mộc Bạch, ra sức đẩy hông lên để cự vật của mình được ma sát mãnh liệt với lòng bàn chân mềm mại của chủ nhân.
"Dập mạnh vào con chó này! Bắn ra cho tôi!" Mộc Bạch kiêu ngạo dùng chân giẫm đạp, nghiền ép tàn nhẫn.
Chỉ sau vài nhịp chà đạp thô bạo của đôi bàn chân đầy thịt, Arthur không thể nhẫn nhịn được nữa. Gã gầm lên một tiếng thỏa mãn tột cùng, toàn thân co giật dữ dội, bắn ra một lượng lớn tinh dịch đặc quánh, nóng rực thẳng lên sàn nhà, ngay dưới lòng bàn chân của Mộc Bạch.
Bắn xong, gã quản gia đổ gục xuống, thở dốc đầy mãn nguyện, vội vã thè lưỡi liếm sạch những giọt tinh dịch dính trên chân cậu chủ như một sự phục tùng tuyệt đối. Mộc Bạch rút chân về, nhìn bộ quần áo trên người vẫn sạch sẽ tinh tươm, cậu khẽ hừ một tiếng, chỉnh lại cổ áo rồi lướt qua gã quản gia đang nằm liệt dưới sàn để bước ra xe, chuẩn bị cho cuộc hẹn của mình.
---------
Trong phòng VIP của nhà hàng Pháp sáu sao, tiếng nhạc vĩ cầm du dương vang lên một cách quý phái. Không gian tràn ngập hương hoa hồng trắng và mùi rượu vang thượng hạng.
Ngồi đối diện với Mộc Bạch là Pierre - giám đốc điều hành của một tập đoàn nước hoa xa xỉ tại Paris. Gã sở hữu một vẻ ngoài hoàn hảo của một quý tộc châu Âu, mái tóc vàng óng bồng bềnh, đôi mắt xanh biếc như đại dương và một phong thái lịch thiệp, ân cần đến từng chân tơ kẽ tóc.
Suốt buổi tiệc, ánh mắt của Pierre chưa từng rời khỏi Mộc Bạch. Cậu chủ nhỏ hôm nay diện một bộ vest đen lịch lãm nhưng chiếc sơ mi bên trong lại mở hờ, lộ ra làn da trắng ngần ngậm đầy những vệt đỏ mờ ám từ những trận hoan ái. Gương mặt Mộc Bạch lộ vẻ lười biếng, thỉnh thoảng lại hé đôi môi đỏ mọng nhấp một ngụm vang đỏ, bộ dạng dâm mị, kiêu kỳ ấy khiến Pierre hoàn toàn bị hớp hồn.
Mọi việc diễn ra suôn sẻ đến mức khó tin. Bản hợp đồng triệu đô được ký kết chỉ sau vài phút ngắn ngủi.
Trợ lý đi cùng Mộc Bạch âm thầm kinh ngạc khi thấy bên mình giành được vô vàn điều khoản có lợi, lợi nhuận gần như được Pierre dâng trọn. Nhìn gã đàn ông Pháp lịch lãm kia lóng ngóng, tự tay cắt từng miếng bít tết, ân cần gạt bỏ những mẫu xương nhỏ rồi cẩn thận đẩy đĩa sang cho Mộc Bạch, nữ trợ lý khẽ chậc chậc lưỡi, âm thầm lắc đầu nghĩ bụng: "Hóa ra gã Tây này cũng chỉ là một kẻ quỳ rạp dưới chân cậu chủ. Thư ký Lâm lần này bị cậu chủ cấm cửa không cho đi theo, chắc ở công ty đang ghen đến phát điên rồi đây."
Sau khi hợp đồng đã ký xong, Pierre khẽ nghiêng người, đôi mắt xanh bừng sáng lên niềm hy vọng mãnh liệt. Gã hạ thấp giọng, dùng chất giọng trầm ấm, quyến rũ đặc trưng đầy nhiệt tình để mời mọc.
"Ngài Mộc, mọi chuyện tiến triển rất tốt đẹp. Không biết tôi có vinh hạnh được mời ngài về biệt thự riêng của tôi vào chiều nay không? Công ty chúng tôi vừa hoàn thành một bộ sưu tập nước hoa độc bản, những mẫu hương độc nhất vô nhị trên thế giới, chỉ có một không hai. Tôi rất muốn ngài là người đầu tiên thưởng thức chúng... và thưởng thức cả sự hiếu khách của tôi."
Mộc Bạch đặt ly rượu xuống, đôi mắt đào hoa khẽ nheo lại. Cậu nhìn chằm chằm vào mái tóc vàng và ánh mắt bừng sáng, tràn ngập sự chầu chực, van nài của gã đàn ông Pháp.
Bản tính ác độc và thích đùa giỡn lòng người của tiểu tổ tông lập tức trỗi dậy. Cậu biết gã đang khao khát được ở riêng với mình đến mức nào. Nhưng nhìn một kẻ cao ngạo, lịch thiệp như Pierre bị mình từ chối mới là thú vui tột đỉnh của cậu.
Mộc Bạch khẽ nhếch môi, lười biếng buông một câu lạnh lùng: "Tiếc quá, chiều nay tôi có việc bận rồi. Lời mời của anh, tôi không nhận được."
Khoảnh khắc câu nói thốt ra, Mộc Bạch thú vị nhìn thấy gương mặt điển trai của Pierre lập tức cứng đờ. Đôi mắt xanh bừng sáng lúc nãy trong nháy mắt tối sầm xuống, tràn ngập sự hụt hẫng và thất vọng tràn trề. Gã đàn ông Pháp sững sờ, nhưng vì lòng tự trọng của một quý ông lịch lãm, gã vẫn cố nở một nụ cười gượng gạo, che giấu sự đau đớn trong lòng.
Dù bị từ chối phũ phàng, nhưng Pierre dường như đã bị thứ ma lực trên cơ thể múp míp của Mộc Bạch thao túng hoàn toàn. Gã không nỡ để cậu rời đi, vẫn cố gắng dùng mọi cách để có được một cuộc hẹn riêng tư với cậu chủ nhỏ.
"Vậy... vậy khi nào ngài rảnh? Chỉ cần ngài nói một lời, bất cứ lúc nào tôi cũng sẵn sàng đón tiếp ngài..." Pierre vội vã nói, giọng điệu đã mất đi vẻ bình tĩnh thường ngày, thay vào đó là sự khát khao, cầu xin tội nghiệp.
Nhìn con mồi đã hoàn toàn cắn câu và đang giãy giụa, Mộc Bạch khẽ bật cười thành tiếng. Cậu đứng dậy, lướt ngón tay mềm mại qua sống mũi cao của Pierre, buông lại một lời hẹn mơ hồ: "Ai biết được chứ? Vào một ngày không xa thôi... nếu anh ngoan ngoãn, tôi sẽ đến tìm anh."
Chỉ một lời hứa hẹn lửng lơ, không rõ ngày giờ ấy từ khuôn miệng đỏ mọng của Mộc Bạch giống như một ân huệ tối cao dội xuống đầu Pierre. Gã đàn ông Pháp như từ cõi chết sống lại, lồng ngực phập phồng phấn khích không thôi, đôi mắt xanh lại một lần nữa bừng lên tia sáng cuồng nhiệt. Gã vội vàng cúi đầu, nâng bàn tay mũm mĩm của Mộc Bạch lên, đặt một nụ hôn thành kính và run rẩy lên mu bàn tay cậu.
Quý ông nước Pháp lịch lãm, cao sang có lẽ không bao giờ biết được, ánh mắt của gã lúc này đã hoàn toàn biến dạng, tràn ngập sự si mê, cuồng dại đến mất trí. Gã không hề biết bản thân đã chính thức bước chân vào vũng bùn nhục dục mang tên Mộc Bạch - nơi gã sẽ sớm bị tiểu tổ tông dâm đãng này vắt kiệt cả tiền tài, quyền lực và sinh lực mà vẫn mỉm cười quỳ rạp cầu xin.
......
Bữa tiệc nào rồi cũng đến lúc tàn. Dù Pierre có luyến tiếc từng giây từng phút được ở bên cạnh Mộc Bạch mềm mại, thơm tho, gã vẫn phải lịch thiệp đứng dậy khi thời gian cuộc hẹn kết thúc.
Gã vươn tay ra, bắt tay tạm biệt cậu chủ nhỏ. Nhưng thay vì một cái bắt tay xã giao thông thường, năm ngón tay thon dài của Pierre lại nhẹ nhàng siết lấy bàn tay mũm mĩm của Mộc Bạch, ngón cái khẽ ma sát lên mu bàn tay mềm mại của cậu một cách đầy ám muội. Gã lưu luyến giữ chặt không buông, đôi mắt xanh nhìn cậu đắm đuối. Chỉ đến khi Mộc Bạch khẽ bật ra một tiếng cười lười biếng, Pierre mới sực tỉnh và ngượng ngùng buông tay.
Nữ trợ lý của Mộc Bạch đứng bên cạnh chứng kiến toàn bộ quá trình, chỉ biết âm thầm cảm thán sức hút của cậu chủ Bạch đúng là không phải đùa. Những hành động tiếp theo của Piere càng làm cô cảm thấy mình hoàn toàn bị gã đàn ông mang phong thái quý tộc này "giành" hết phần việc. Từ việc chu đáo kéo ghế, đến việc tự tay cầm lấy chiếc áo khoác hàng hiệu khoác lên bờ vai tròn trịa cho Mộc Bạch, Pierre đều tự mình làm một cách tỉ mỉ, nâng niu như thể cậu là một báu vật dễ vỡ.
Hành động chăm sóc quá mức ấy không chỉ khiến những người phía Mộc Bạch bất ngờ, mà ngay cả đám trợ lý người Pháp đi cùng Pierre cũng phải thầm kinh ngạc đến há hốc mồm. Bình thường, Pierre nổi tiếng là gã đàn ông kiêu ngạo, luôn giữ khoảng cách và chừng mực trong giới thượng lưu. Ngay cả với những cô người yêu cũ là siêu mẫu hay tiểu thư danh giá, gã cũng chưa từng hạ mình chăm chút từng chút một như thế này. Ánh mắt chứa chan tình ý và sự lụy tình lộ rõ của gã đã bán đứng lý trí của một giám đốc vốn có bản chất lạnh lùng.
Pierre ân cần hộ tống Mộc Bạch ra tận sảnh nhà hàng, nơi đoàn xe tùy tùng của cậu chủ đang đợi sẵn.
Tại đây, gã đàn ông Pháp lại một lần nữa khiến mọi người sững sờ. Khi tài xế của Mộc Bạch vừa định bước xuống để mở cửa xe, Pierre đã nhanh hơn một bước. Gã tự mình tiến lên, lịch lãm mở toang cửa chiếc xe sang trọng. Không dừng lại ở đó, gã còn cẩn thận khom người, một tay chống lên thành cửa xe để che chắn, bảo vệ phần đầu của Mộc Bạch không bị đụng trúng khi cậu bước vào trong.
Hành động "chăm sóc vượt giới hạn" này lọt thẳng vào mắt của đội ngũ vệ sĩ đang đứng gác ở những chiếc xe phía sau.
Đứng đầu đám người đó là Tần Dã. Gã vệ sĩ trưởng cao lớn sừng sững như pho tượng đen, gương mặt gã lúc này đanh lại, đôi mắt tối sầm như thể muốn băm vằm gã đàn ông tóc vàng trước mặt. Hai nắm đấm của Tần Dã siết chặt đến mức các khớp xương kêu răng rắc dưới lớp găng tay da. Lồng ngực gã phập phồng giận dữ, dòng máu chiếm hữu cuồng bạo chực chờ bùng nổ. Gã hận không thể lao lên đá bay "con chó hoang lông vàng" đang dám bén mảng gần bảo bối của gã.
Thế nhưng, vì chưa nhận được bất kỳ mệnh lệnh hay ám hiệu nào từ Mộc Bạch, Tần Dã chỉ có thể cắn răng đứng im tại chỗ, nuốt ngược cơn ghen lồng lộn vào trong.
Mộc Bạch thong thả ngồi vào băng ghế sau êm ái. Suốt cả quãng đường ra xe, cậu vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên, lười biếng tận hưởng mọi sự cung phụng quá mức của Pierre mà không hề tỏ thái độ bài xích hay đáp lại. Sự im lặng kiêu kỳ của cậu càng làm gã đàn ông Pháp thêm ngứa ngáy, cào xé tâm can.
Khi chiếc xe chuẩn bị lăn bánh, Pierre vẫn không nỡ rời xa. Gã lưu luyến cúi thấp người, ghé nửa thân mình vào trong xe để nói lời tạm biệt lần cuối: "Chúc ngài có một ngày tốt lành, Mộc Bạch. Mong sớm được gặp lại..."
Lời còn chưa dứt, Mộc Bạch đột nhiên khẽ nhướng mày. Bàn tay múp míp của cậu vươn ra, thong thả tóm lấy chiếc cà vạt lụa của Pierre, dùng lực kéo nhẹ một cái. Pierre mất đà, gương mặt điển trai của gã lập tức bị kéo sát về phía cậu chủ nhỏ.
Chụt.
Một cái hôn kề má nhẹ nhàng, thoáng qua nhưng đầy mê hoặc được đặt lên làn da thon gọn của gã đàn ông Pháp. Đôi môi mềm mại, nóng bỏng của Mộc Bạch khẽ cọ qua má gã, mang theo mùi hương ngòn ngọt, mê người đặc trưng của cậu. Mộc Bạch rất nhanh đã tách ra, tựa lưng vào ghế, khóe môi cong lên nụ cười đầy tà ý, lười biếng buông một câu.
"Một ngày tốt lành. Hẹn gặp lại, quý ông của tôi."
Cửa xe đóng sầm lại, chiếc xe sang trọng từ từ chuyển bánh rồi lao vút đi, để lại Pierre đứng ngẩn ngơ như kẻ mất hồn giữa sảnh lớn. Gã đứng bất động, đôi mắt xanh đờ đẫn nhìn theo bóng chiếc xe khuất dần sau dòng người.
Trong đầu gã lúc này hoàn toàn trống rỗng, chỉ còn sót lại mùi thơm thoang thoảng thoảng qua chóp mũi và cảm giác mềm mại, ấm áp đến run rẩy từ đôi môi của Mộc Bạch khi kề sát mặt gã. Rõ ràng, đây chỉ là một nghi thức chào hỏi xã giao 'la bise' cực kỳ phổ biến và bình thường ở châu Âu, nhưng khi được thực hiện bởi Mộc Bạch, nó lại biến thành một liều bùa yêu chí mạng. Lòng gã đàn ông Pháp nhộn nhạo, điên đảo không thôi, gã biết mình đã chính thức sa chân vào cạm bẫy mật ngọt này, vĩnh viễn không thể quay đầu.
Chương 5
Chiếc xe sang trọng lướt êm ru trên đường phố, tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào bên ngoài. Ngồi ở băng ghế sau, Mộc Bạch khẽ đưa ngón tay miết nhẹ lên môi, trong mắt hiện lên một tia suy nghĩ đầy lạnh lùng.
Cậu quyết định không về công ty. Đối với một kẻ đứng trên đỉnh cao tiền tài như cậu, bất động sản cao cấp rải rác khắp thành phố nhiều không đếm xuể. Hôm nay, cậu muốn một khoảng không gian của riêng mình.
Mộc Bạch bấm vách ngăn nói với tài xế đổi hướng sang một căn biệt thự gần đó. Đồng thời, ngón tay múp míp của cậu nhanh chóng lướt trên màn hình điện thoại gửi đi hai mệnh lệnh.
Một tin nhắn yêu cầu đội vệ sĩ phải chuyển ngay sang chế độ ẩn, không được xuất hiện trước mắt cậu nếu không có lệnh, và một tin nhắn nhóm gửi cho lũ đàn ông: "Hôm nay cấm làm phiền. Kẻ nào bén mảng tới gần tôi nửa bước, tự động cút khỏi tầm mắt tôi vĩnh viễn."
Cậu chủ Bạch tựa lưng vào ghế, khẽ bật cười thành tiếng. Dạo này cậu hơi quá khoan dung rồi, từ gã vệ sĩ thô bạo, tên sói trẻ ngông cuồng cho đến gã quản gia biến thái đạo mạo, đứa nào đứa nấy đều bắt đầu bộc lộ cái ham muốn điên rồ là muốn độc chiếm cậu, giam cầm cậu cho riêng mình.
"Muốn trèo lên đầu tôi ngồi sao? Mơ đi."
Mộc Bạch hiểu rõ, cách duy nhất để giữ những con dã thú này không bao giờ phản chủ là phải nắm thật chặt sợi dây xích, thi thoảng phải bỏ đói và ngó lơ chúng, để chúng biết vị trí thực sự của mình chỉ là những kẻ bề tôi hèn mọn chầu chực dưới chân chủ nhân.
Nghĩ đến việc giam cầm, Mộc Bạch lại đổi một tư thế ngồi thoải mái hơn, đôi mắt đào hoa nheo lại khi nhớ về một gã đàn ông cuồng si khác - Leo.
Gã là kẻ mang dòng máu hoang dã, sở hữu thân hình cao to như một vị thần chiến tranh và khuôn mặt đẹp góc cạnh đầy nam tính. Năm xưa, vì quá yêu Mộc Bạch đến mức mất trí, Leo đã điên cuồng lập ra một kế hoạch bắt cóc, muốn nhốt cậu vào một tòa lâu đài tách biệt với thế giới để một mình gã được thưởng thức khối thịt mềm mại, dâm đãng này.
Kết cục cho kẻ dám cả gan phạm thượng vô cùng tàn nhẫn - gã bị Mộc Bạch đày biệt xứ sang vùng hoang mạc Phi Châu cằn cỗi.
Thế nhưng, ngay cả khi bị lưu đày, nỗi cuồng si của Leo dành cho cậu chủ nhỏ vẫn không hề thuyên giảm. Tại nơi đất khách quê người, gã điên cuồng lao vào xây dựng một đường dây khai thác kim cương khổng lồ, thâu tóm những mỏ khoáng sản đắt giá nhất chỉ để lập công chuộc tội.
Mấy viên kim cương hồng khổng lồ mà đám cổ đông nhắc đến trong cuộc họp, thực chất cũng từ vương quốc của Leo dâng nộp về. Những khoản lợi nhuận kếch xù đứng tên Mộc Bạch tăng lên mỗi ngày, tất cả chỉ để đổi lấy một phần thưởng vô cùng hèn mọn từ tiểu tổ tông - Những cuộc gọi video call ngắn ngủi.
Mỗi lần nhớ lại những cuộc gọi ấy, Mộc Bạch lại không khỏi cảm thấy thú vị. Qua màn hình điện thoại, gã đàn ông oai phong lẫm liệt ở Phi Châu giờ đây chỉ là một con thú hoang bị thuần hóa, thèm khát tình dục đến đáng thương.
Mỗi khi được kết nối, Leo luôn tự nguyện trút bỏ toàn bộ quần áo, phơi bày cơ thể cơ bắp cuồn cuộn, làn da rám nắng đẫm mồ hôi cùng cự vật thô dài, gân guốc đang dựng đứng bừng bừng nộ khí trước camera. Gã quỳ sụp xuống, hướng về phía màn hình mà cầu xin sự ban ơn của Mộc Bạch.
Leo không thể tự bắn tinh nếu không bị Mộc Bạch dùng những lời lẽ cay độc, khinh bỉ để nhục nhã gã. Cậu càng mắng gã là đồ đê tiện, là con chó đói khát, thì cự vật của gã lại càng nở to, gã lại càng điên cuồng tuốt nó một cách dâm đãng trước mặt cậu.
Có những lần, Mộc Bạch chẳng buồn nói lời nào. Cậu chỉ trần trụi nằm lười biếng trên giường lớn, phô diễn khuôn ngực núc ních thịt trắng hồng cùng cặp đùi ếch phốp pháp. Chỉ cần nhìn thấy cảnh tượng ấy qua màn hình, Leo đã hoàn toàn mất trí. Gã gầm rú như dã thú, lao người về phía trước, điên cuồng thúc hông, đụ vào khoảng không hướng thẳng về phía hình ảnh của Mộc Bạch trên màn hình cho đến khi đạt cực khoái, xả tinh dịch đặc ngầu đầy nghẹn ngào.
.....
Chiếc xe từ từ rẽ vào cánh cổng sắt của căn biệt thự. Mộc Bạch mở mắt ra, khóe môi nhếch lên một nụ cười ngạo nghễ, đầy thỏa mãn.
Dù là gã Tây lịch lãm Pierre, gã sói trẻ Cố Duyên, vệ sĩ trưởng Tần Dã, quản gia Arthur hay kẻ đang ở tận Phi Châu xa xôi như Leo, tất cả bọn họ đều có một điểm chung - họ có tiền tài và đầy quyền lực, nhưng trước mặt Mộc Bạch, họ chỉ là những kẻ trung thành hiến dâng tất cả, bị cơ thể múp míp của cậu thao túng đến mức không lối thoát.
Bước xuống xe, Mộc Bạch ung dung tiến vào biệt thự. Hôm nay cậu sẽ mặc một bộ quần áo thật thoải mái, tự mình xuống phố đi chơi, bỏ mặc lũ đàn ông ngoài kia đang phát điên vì bị ngó lơ. Dù thế nào đi chăng nữa, cậu vẫn luôn là người nắm trong tay quyền chủ động tuyệt đối của cuộc chơi này.
-------
Ánh nắng hắt qua khung cửa kính sát đất, chiếu rọi lên vóc dáng lười biếng của Mộc Bạch khi cậu bước vào cửa. Cậu hơi nhướng mày khi thấy một trong những người hầu đang đứng đợi lại có Tinh Ngôn - gã người hầu lần trước trong phòng ăn.
Ánh mắt Tinh Ngôn lóe lên tia sáng hy vọng điên cuồng ngay khi thấy bóng dáng Mộc Bạch. Gã nhanh chóng thu liễm lại vẻ hớn hở, thay vào đó là gương mặt ngây thơ, thánh thiện như một thiên thần nhỏ đang mong chờ được chuộc tội.
Mộc Bạch khẽ nhướng mày. Cậu chủ nhỏ chỉ cần một cái liếc mắt đã thấu suốt cục diện, tên nhóc này chắc là bị Arthur đày ải sang đây để không được bén mảng lại gần cậu, ai ngờ hôm nay cậu lại trùng hợp muốn đến đây nên mới gặp lại cậu ta.
Trong phòng thay đồ, cậu chủ bạch đang chờ người tới hầu hạ mình cởi đồ để đi tắm. Tinh Ngôn bước tới, gương mặt cậu ta thanh tú, trong sáng như một trang giấy trắng, đôi mắt long lanh chứa chan sự sùng bái dành cho Mộc Bạch.
Tinh Ngôn tiến lại gần, đôi tay thon dài run run. Thay vì dùng tay, gã trai trẻ lại quỳ rạp dưới chân Mộc Bạch, dùng môi và lưỡi nhẹ nhàng cởi từng chiếc cúc áo sơ mi, cởi bỏ thắt lưng và khóa quần cho cậu. Gã ngước đôi mắt ươn ướt lên nhìn, vẻ mặt nhu mì nhưng hành động lại vô cùng dâm đãng, dùng hàm răng cắn nhẹ vào khóa quần của cậu, từng chút một kéo xuống, đầu lưỡi gã liếm dọc theo vệt đùi trắng ngần đầy quyến rũ.
Mộc Bạch lười biếng nhìn gã, khẽ cười: "Cậu muốn quay lại hầu hạ tôi đến mức này sao?"
Không một lời đáp, Tinh Ngôn chỉ cúi đầu, vùi mặt vào giữa hai đùi Mộc Bạch, dùng miệng thực hiện màn cởi đồ đầy dâm đãng. Mỗi một mảnh vải rơi xuống sàn đều kèm theo ánh mắt khao khát điên cuồng của gã trai trẻ. Mộc Bạch cảm thấy thú vị với sự tương phản này, cậu ngầm đồng ý, để mặc cho gã trai trẻ được tận hưởng sự cưng chiều ngắn ngủi.
Sau khi trút bỏ sạch sẽ quần áo, Mộc Bạch bước vào phòng tắm xa hoa, Tinh Ngôn ngoan ngoãn theo sau. Khi cởi bỏ bộ đồng phục gò bó, Tinh Ngôn làm người ta kinh ngạc. Nhìn gã mặc đồ thì thanh mảnh, nhưng khi cởi ra lại là một thân hình tràn đầy sức sống của một thiếu niên, cơ bắp duyên dáng và đầy sức bật, khác hẳn với vẻ "liễu yếu đào tơ" thường ngày.
Tinh Ngôn vẫn giữ nét mặt ngây thơ như đang làm một việc gì đó vô cùng thiêng liêng, nhưng đôi bàn tay gã lại vuốt ve, chà xát cơ thể Mộc Bạch một cách đầy dâm mỹ. Tinh Ngôn dùng chính lồng ngực săn chắc của mình cọ sát vào làn da múp míp của cậu chủ, miệng không ngừng rên rỉ những tiếng cầu xin đầy dục vọng.
Mộc Bạch bị khoái cảm kích thích, cậu chủ động lật người Tinh Ngôn lại, ép gã xuống mặt sàn đá cẩm thạch trơn bóng. Cậu dùng cặp mông tròn trịa, đầy thịt của mình đè mạnh lên gương mặt đang đầy vẻ si mê của gã, ép gã phải ngửi lấy mùi vị đặc trưng của mình.
Khi Mộc Bạch nâng mông lên, Tinh Ngôn ngay lập tức ngẩng mặt lên, đôi mắt đỏ hoe vì khao khát, giọng gã nghẹn lại: "Cậu chủ... cho em... làm ơn cho em bú cu và liếm cúc hoa của ngài... em là nô lệ của ngài, xin hãy hành hạ em!"
Mộc Bạch thỏa mãn yêu cầu của gã. Cậu ngồi lên người Tinh Ngôn, bắt đầu những cú nhún nhảy tàn bạo. Mỗi lần cậu hạ xuống, cự vật của gã trai trẻ lại bị ép đến mức như muốn gãy đôi, nhưng gã không những không đau đớn mà còn sướng đến điên dại. Gã siết chặt lấy vòng eo Mộc Bạch, phối hợp nhịp nhàng, điên cuồng thúc hông để đón nhận từng cú dập nặng nề của chủ nhân.
Cường độ mạnh mẽ khiến Tinh Ngôn trợn ngược mắt, tinh dịch bắn ra ào ạt, vấy bẩn lên cả tấm gương lớn trong phòng tắm. Trong cơn cực khoái tột độ, gã run rẩy van xin: "Cậu chủ... xin hãy đánh dấu em! Hãy cho em uống nước tiểu của ngài... em muốn trong cơ thể em chỉ còn lại dấu vết của ngài thôi!"
Hơi nước nóng trong phòng tắm cẩm thạch bốc lên nghi ngút, làm mờ đi những tấm gương lớn nhưng lại làm đậm thêm mùi vị nhục dục nồng nặc. Tinh Ngôn quỳ rạp dưới sàn đá lạnh, hai tay ôm chặt lấy cặp đùi ếch trắng muốt, phốp pháp của Mộc Bạch, ngước khuôn mặt thánh thiện như thiên thần nhưng đôi mắt lại đỏ rực sự hoang dại nhìn lên vị chủ nhân của mình.
Mộc Bạch nhếch mép cười, sự kiêu ngạo tràn ngập trong ánh mắt. Cậu không hề thương tiếc cho thân hình mảnh khảnh của gã trai vừa mới bắn tinh xong, liền vặn hông, ép Tinh Ngôn phải nằm ngửa ra sàn phòng tắm ẩm ướt.
Mộc Bạch dạng rộng hai chân của Tinh Ngôn, kéo ngược chúng lên sát ngực gã, để lộ cự vật gân guốc đang trướng phồng vì nhẫn nhịn. Cậu chủ nhỏ với cơ thể trắng múp, nặng nề đầy thịt ngồi phịch thẳng xuống, đem toàn bộ trọng lượng ép chặt lên người gã.
"Phập!" - Huyệt động nóng rực, ngậm đầy dâm thủy của Mộc Bạch nuốt trọn lấy thứ rực nóng của gã trai trẻ. Tinh Ngôn sướng đến mức sống lưng cong vút, các thớ cơ bụng nổi lên bần bật. Gã không màng đến sàn đá lạnh buốt, hai tay bấu chặt vào bờ mông bánh bao đầy mỡ của Mộc Bạch, ra sức thúc hông từ dưới lên một cách dốc sức.
"Á... đồ dâm đãng giả tạo... dập mạnh thế... muốn đâm nát tôi sao?" Mộc Bạch rên rỉ khan cả cổ, khối thịt mềm mại trước ngực nảy lên liên tục theo từng cú va chạm thô bạo.
Càng bị mắng, Tinh Ngôn càng phê pha. Gã le lưỡi liếm lấy những giọt mồ hôi rơi xuống từ cằm Mộc Bạch, ánh mắt si mê đến mức vặn vẹo: "Cậu chủ... đụ chết em đi... cơ thể ngài kẹp chặt quá... ưm... ực..."
Sau một hồi càn quét điên cuồng, cơ thể múp míp của Mộc Bạch khẽ run lên, vách thịt bên trong co rút liên hồi bòn rút tận cùng giọt tinh túy của gã trai trẻ. Tinh Ngôn trợn ngược mắt, bắn tinh ào ạt vào sâu bên trong, sướng đến mức nằm im re, miệng thở dốc thoi thóp.
Thế nhưng, trò chơi của tiểu tổ tông chưa dừng lại ở đó. Cậu cảm thấy bàng quang căng tức sau buổi tiệc rượu lúc sáng, ánh mắt ác ý liếc nhìn khuôn mặt ngây thơ đang đờ đẫn vì cực khoái của Tinh Ngôn.
"Cậu nói muốn tôi đánh dấu cậu đúng không? Chó ngoan, há miệng ra." Mộc Bạch trịch thượng ra lệnh.
Tinh Ngôn như bừng tỉnh khỏi cơn mê, đôi mắt to tròn lấp lánh niềm hạnh phúc điên cuồng. Gã không một chút do dự, lập tức quỳ bò dập đầu, sau đó ngửa mặt lên, hai tay ngoan ngoãn khoanh lại phía sau lưng, há to cái miệng nhỏ nhắn, chầu chực dưới hạ bộ của cậu chủ như một tín đồ chờ đợi dòng nước thánh.
Mộc Bạch đứng sừng sững, hai tay chống nạnh, cặp đùi múp míp hơi dang rộng. Ngay sau đó, một dòng nước tiểu ấm áp, mang theo hơi nóng và mùi hương dâm dục đặc trưng của cơ thể cậu chủ Bạch bắn ra, chuẩn xác xối thẳng vào khuôn mặt và khuôn miệng đang mở rộng của Tinh Ngôn.
Tinh Ngôn không hề né tránh, gã sung sướng đến mức run rẩy toàn thân. Gã tham lam nuốt ực từng ngụm nước tiểu nồng đậm của Mộc Bạch, để mặc cho dòng chất lỏng ấm áp xối xả làm ướt đẫm mái tóc, chảy qua đôi mắt, dọc theo chiếc cằm thanh tú xuống lồng ngực săn chắc.
Gương mặt thiên thần của gã trai vặn vẹo vì một thứ khoái cảm biến thái, đê tiện tột cùng. Được hứng trọn thứ nước bẩn thỉu đào thải ra từ cơ thể Mộc Bạch đối với gã không phải là sự nhục nhã, mà là sự thỏa mãn tối cao, là minh chứng cho việc gã đã hoàn toàn thuộc về cậu chủ. Gã vừa nuốt vừa rên rỉ ư ử trong cổ họng, ánh mắt dại đi vì si cuồng.
Nhìn khuôn mặt luôn tỏ ra ngây thơ thanh khiết thường ngày giờ đây lại dâm tiện, nhếch nhác quỳ dưới háng mình hứng nước tiểu, lòng hư vinh và hưng phấn của Mộc Bạch đạt đến đỉnh điểm.
Cậu nhấc bàn chân mũm mĩm, dẫm thẳng lên khuôn mặt đầy nước của Tinh Ngôn, nghiền ép gã xuống sàn: "Ngon không? Đồ chó hoang dâm đãng."
"Ngon... ực... ngọt lắm... Cậu chủ, em là của ngài..." Tinh Ngôn điên cuồng liếm bắp chân cậu, cự vật vừa bắn xong của gã dưới sự kích thích kinh hoàng này lại một lần nữa cứng ngắt, dựng đứng lên.
Bầu không khí lúc này đã đặc quánh mùi hoan ái nồng đậm và hương vị chiếm hữu tột cùng. Tinh Ngôn - đóa bạch liên hoa vừa được nếm trải "dòng nước thánh" - toàn thân ướt đẫm, đôi mắt dại đi vì khoái cảm biến thái, nhưng sâu trong con ngươi vẫn bừng lên ngọn lửa si mê vô bờ bến dành cho vị chủ nhân nhỏ tuổi.
Trò chơi vắt kiệt của tiểu tổ tông Mộc Bạch vẫn chưa dừng lại ở đó. Cậu muốn nhìn thấy gã trai trẻ này hoàn toàn vỡ vụn dưới thân mình.
Nhìn bộ dạng nhếch nhác nhưng đầy thỏa mãn của Tinh Ngôn, Mộc Bạch khẽ nhếch mép cười lạnh lùng. Cậu lười biếng bước tới bệ đá cẩm thạch lớn giữa phòng tắm, nơi đặt các loại tinh dầu đắt giá, rồi nằm ngửa ra, hai bắp đùi ếch phốp pháp, trắng nõn dang rộng đầy mời gọi.
"Lại đây, con chó ngoan." Mộc Bạch hếch cằm, ra lệnh. "Dùng cái miệng vừa uống nước thánh của cậu liếm sạch chỗ này cho tôi."
Tinh Ngôn không một chút chần chừ, gã bò lồm ngồm dưới sàn như một loài bò sát, lập tức vùi đầu vào giữa hai đùi Mộc Bạch. Chiếc lưỡi linh hoạt của gã điên cuồng liếm láp, mút mát từ gốc đến ngọn vật hồng hào của cậu chủ, rồi luồn sâu vào cúc hoa đang co bóp thèm khát. Mùi vị hỗn hợp trong khoang miệng gã càng làm kích thích khứu giác, khiến cự vật của gã dù vừa bắn tinh xong lại một lần nữa cương cứng, đỏ lựng đáng sợ.
Mộc Bạch sướng đến mức ngửa cổ rên rỉ, những ngón tay ngắn tròn vò nát mái tóc ướt sũng của Tinh Ngôn, ấn mạnh đầu gã lún sâu vào hạ bộ của mình.
Khi cảm thấy vách thịt phía sau đã mềm nhũn và ngập tràn dâm thủy, Mộc Bạch kéo bật Tinh Ngôn đứng dậy. Cậu bắt gã ngồi tựa lưng vào bệ đá, còn bản thân thì chủ động xoay người, cậu xoay mông lại phía mặt gã và ngồi thụp xuống.
Cự vật gân guốc của Tinh Ngôn một lần nữa cắm lút cán vào sâu thẳm bên trong Mộc Bạch từ phía sau. Ở tư thế này, hai tay Tinh Ngôn bị Mộc Bạch kéo ngược ra sau để bám vào thành bệ đá, gã hoàn toàn không thể cử động hay đẩy hông, mọi quyền kiểm soát tốc độ đều thuộc về tiểu tổ tông.
Mộc Bạch bắt đầu điên cuồng vặn hông, cặp mông bánh bao đầy mỡ nảy lên rồi dập xuống tàn nhẫn.
"Bạch! bạch! bạch!"
Mộc Bạch cố tình dùng cơ vòng siết chặt, nghiền ép, xoáy sâu vào những điểm nhạy cảm nhất trên thanh thịt của gã thanh niên trẻ.
"Ưm... á... Cậu chủ... em sướng phát điên mất... xin ngài... nhẹ một chút..." Tinh Ngôn trợn ngược mắt, lồng ngực săn chắc phập phồng thở dốc, các múi cơ bụng co rút liên hồi dưới áp lực kinh hoàng từ cơ thể nặng nề, múp míp của Mộc Bạch.
"Kêu cái gì? Chẳng phải cậu muốn được tôi chơi đùa sao? Hôm nay tôi sẽ vắt sạch đến giọt tủy cuối cùng của cậu!" Mộc Bạch cười lẳng lơ, tốc độ nhún nhảy ngày càng rực lửa, mồ hôi bóng nhẫy trên làn da trắng ngần ánh hồng của cậu nhỏ giọt xuống vòm ngực gã trai.
Trận chiến kéo dài hơn ba mươi phút, Tinh Ngôn bị khống chế khoái cảm đến mức da đầu tê dại, cả cơ thể run rẩy như một chiếc lá trước gió. Sức trẻ và sự sung mãn của gã hoàn toàn bị vách thịt "động bàn tơ" của Mộc Bạch bào mòn không thương tiếc.
Đến giới hạn cuối cùng, Mộc Bạch rùng mình, vách thịt bên trong co rút bóp chặt như muốn bẻ gãy cự vật của Tinh Ngôn, ép buộc gã phải đầu hàng.
Tinh Ngôn gào lên một tiếng thê thảm pha lẫn cực khoái tột đỉnh, toàn thân co giật dữ dội. Gã bắn ra luồng tinh dịch thứ ba, nhưng lần này tinh dịch đã loãng đi, mang theo sự kiệt quệ hoàn toàn của sinh lực.
Sau cú bắn kinh hoàng đó, Tinh Ngôn hoàn toàn mất đi ý thức, gã ngã sụp xuống bệ đá, hai mắt lờ đờ dại đi, khóe miệng há hốc và đầu lưỡi thò hẳn ra ngoài, phát ra những tiếng rên vô nghĩa đầy đê tiện. Gã đã bị tiểu tổ tông vắt đến mức không còn một giọt lực lượng, chết lâm sàng trong đống mật ngọt nhục dục.
Mộc Bạch lười biếng rút cơ thể ra, dâm thủy trộn lẫn tinh dịch đục ngầu chảy ròng ròng xuống bắp đùi. Cậu chủ nhỏ bước ra khỏi bồn tắm, khoác lên mình chiếc áo choàng lụa mềm mại, không thèm liếc nhìn đóa bạch liên hoa đang nằm liệt giường một cái. Cậu khẽ vuốt tóc, cười ngạo nghễ bước ra ngoài để chuẩn bị cho chuyến đi chơi một mình của mình, để lại phía sau một món đồ chơi đã bị thuần hóa hoàn toàn.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co