Nắng
Xuyên qua từng tán cây
Rơi đầy trên đường vắng
Không gian ngập trong nắng
Xua cái lạnh ngày đông.
Rồi một ngày trời trong
Nắng chiếu, trời bừng sáng
Không gian bỗng ấm áp
Sương lảng bảng dần tan.
Nắng chẳng vội chẳng vàng
Khiến lòng người nhớ mãi
Nắng đến mỗi sớm mai
Nắng quyện với hương nhài.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co