Truyen3h.Co

Cfs Lesbian

#14

V_LEGGO


Nhớ lần đầu gặp chị, bị chị chửi xối xả vào mặt vì chạy xe ngược chiều đụng phải ba chị mà chẳng xin lỗi. Lần sau gặp lại nhau trong Parkson Hùng Vương, em nhớ chị có lườm em mấy cái, nhưng cuối cùng cũng lại gần hỏi em còn đau không. Rồi cứ thế mà chặn hỏi thông tin của em.
Hôm đầu tiên chị ghé phòng trọ em mà không báo trước, dắt xe đi ngang ngược vô nhà, chó sủa không ngớt, chị nói phòng em còn gớm hơn cái chuồng heo dưới quê chị.
Vậy mà thấy cứ qua đều đều, dù không biết là gì của nhau. Lúc đầu qua tay không, rồi những lần sau hay mua đồ ăn cho em, rồi lần sau nữa hay thấy chị mua vật dụng trong nhà. Em không biết, nhưng dường như cứ mặc định trong đầu mình, chúng ta hẳn sẽ là của nhau.
Chưa một lần hẹn ước, chẳng tỏ tình, mà em cũng coi như mình đồng ý sẵn rồi.

Chị tốt nghiệp ra trường, đổi chỗ làm cũ sang chỗ mới, lương cao ngất ngưỡng, mà việc nhiều, nên ít qua em hơn, hôm lãnh lương mua điện thoại cho em, tận gần 11h đêm mới qua tới, mà xui thay không kêu em, để chó cắn 2 dấu.

Em sợ chị bị bệnh dại rồi lây qua em, vì chị cũng hay cắn em. Rồi chị thuê phòng của một toà chung cư mới, mình về ở chung.Chỗ mới xa chỗ cũ, chị không cho em đi dạy nữa vì sợ về khuya, em được nước cưng chiều, nghỉ hẳn, chỉ đi học rồi về lười biếng. Cơm em nấu, đồ ăn chị làm, mấy hôm lười toàn ăn quán, quần áo chị giặt, chị lười chị bảo mua máy giặt, em nói mua máy lạnh sướng hơn, tối bật 16 độ cho hai đứa dính nhau chơi. Chị chiều em.

Tháng đó tiền điện lên gấp 2 gấp 3. Học kỳ đó em rớt hẳn 4 môn. Chị nói tới hè chịu khó khỏi về quê, ở lại học trả nợ, chị cho tiền đóng học phí.
Lâu lâu chị hay nhéo cái mặt em, chị hỏi còn đau không. Nếu không đau thì đưa chị tát vài cái để hâm nóng tình cảm.

Hôm nào chị về sớm, lúc nào cũng có đồ ăn ngon để sẵn. Chị nuôi em biết bao nhiêu, em vẫn không mập, nhìn cũng vừa người, còn chị chẳng khác gì cây tăm.Chị nói em trong người toàn giun với lãi nên ăn hết lương chị làm cũng không được cái body như con Lu của bác bảo vệ, em nói loại người như chị thiên hạ đồn đại ăn sạt nghiệp cũng như con mắm, ăn rồi ị cũng phí phạm thôi.
Vậy mà từ đó về sau hay có cái kiểu nhường cái gì ngon cho em ăn hết.
Không thương không được, mà thật, em có phát phì lên một tí.
Chị dẫn em đi coi phim, hay chọn ghế cuối cùng, để câu cổ ôm vai cắn môi nhau thôi chứ chẳng làm gì.
Chị sợ mấy vụ trà sữa TQ, chị không cho em uống, mấy hôm em có uống mà để cái ly trong thùng rác, chị đổ rác chị thấy rồi chửi um sùm.
Chị pha trà trong bình như ba mẹ uống dưới quê rồi đổ sữa bột em bé vô, quậy quậy cho thành trà sữa đưa em uống đỡ ghiền. Vãi thật.
Mấy bữa nóng quá đi hồ bơi, gỡ kính ra không thấy đường, chị đứng bên kia kêu ú ới mà có biết ai đâu.
Chị đi siêu thị mua dưa hấu không hạt, tính tiền dưa hấu không hạt, về nhà cắt ra toàn hạt. Chị nói chị bị lừa đảo, em bảo chị ngu heo thì có, đi siêu thị thì chị lấy chứ ai lấy. Chị ngồi cả buổi lấy hạt ra hết coi như không bị nhầm dưa có hạt. Chị cũng rãnh lắm.
Chị có nuôi mấy con cá, hôm chị đi làm, em có bỏ thử 2 con vô chung cho nó đá chơi. Em thấy nó cắn nhau quá nên lấy ra mà không hiểu sao chết luôn 1 con. Chị nói đợi dịp chị đá em như vậy.

Mấy đợt công việc chồng chất, chị ngồi sáng đêm, nhìn thấy thương, sáng ra nhiều khi thấy gục trên bàn. Tưởng sao chứ vẫn ráng dậy sớm ngồi trang điểm đi làm.
Tô chén ăn xong không ai rửa, chị chửi um sùm, cuối cùng chị cũng đi rửa.

Quần áo mặc mấy ngày trời không ai giặt, tới hôm nào chị đi làm về sớm thì chị giặt hết. Em để ý rồi, mấy cái áo sơ mi với chân váy của chị thì chị giặt kỹ lắm nha, mà được mấy cái thôi, toàn bộ phần sau chị toàn bỏ vô thau lấy chân giậm không luôn.

Ban đêm chị ăn em, đang làm em ngủ quên, sáng dậy chị đè làm em gấp đôi.
Chị dành tiền tính mua xe hơi rẻ rẻ đưa đón em ngày nắng đêm mưa, 6 tháng sau chị dắt em qua Đài qua Thái qua Sing, chơi về không còn một đồng.

Em mỉa mai tóc chị dài, lại còn uốn cái đầu màu nâu như cánh gián, chiều về xém báo công an, tưởng gặp ăn trộm với cái đầu đen chì ngồi trong nhà coi tv.

Lần đầu tiên thấy chị không mặc đồ, nhìn phát hoảng, mà sau này nhận ra cũng thường thôi, mặc hay không gì cũng tự cảm nhận được.

Lần đầu hôn chị, muốn tắt thở mà chẳng muốn ngưng. Lần đầu ôm chị, chẳng muốn buông ra.

Lần đầu ăn chị, chị đạp em dập phổi.
Mỗi lúc chị giận em, chị la muốn sập nhà, nhưng mà rồi lại không để em buồn lâu. Chị chịu khó dỗ em lắm.
Mỗi ngày đi học về, nhìn chị thấy chị, chỉ mong rằng mình mau mau học ra trường để đi làm, kiếm tiền, rồi nuôi chị, phụ chị lại thôi.
Đã có quá nhiều sự hi sinh của chị dành cho em. Không biết cho chị ăn bao nhiêu lần mới đủ nữa.

Chị biết không, dạo này có vụ mì bạch tuột nhảy nữa, em chưa ăn, vì em không muốn đi, không muốn đi cùng ai ngoài chị, tháng trước em mới tốt nghiệp, giờ em đi làm rồi, gần một năm không gặp nhau, em không biết mình có thể viện một lý do gì đó để có thể gặp chị không.

Chiều qua làm về mắc mưa, mở điện thoại viết cho chị mấy câu, rồi lại thôi, rồi lại viết, cuối cùng vẫn xoá đi. Tự dưng thèm được ôm chị, mong được nhìn chị như mỗi ngày trước đây. Còn quá nhiều điều chưa nói, nhưng nhất định dù cho chuyện gì đi nữa, chị phải thật hạnh phúc, chị phải cười thật nhiều, biết không. Em nhớ chị.
--------------------------

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co