Chương 12
Khi Chaeyoung mang theo Lisa xuống xe, Lisa lúc này mới hiểu được cảm giác được vạn chúng chú ý có bao nhiêu tốt, tuy rằng cô hiện tại chỉ là dính quang hoàn của Chaeyoung, thế nhưng đủ để cho cô cả người đều cảm giác như muốn bay lên.
Nhất là thấy dáng vẻ Lee Sunmi híp mắt như muốn đem cô nuốt, Lisa nghĩ bản thân thực sự muốn thổ hào một phen.
"Park đổng, sinh nhật vui vẻ..."
Lisa mới vừa theo Chaeyoung đi tới cửa yến hội thì thấy một nữ nhân lượn lờ đi tới trước mặt Chaeyoung, khuôn mặt tươi cười dịu dàng chào hỏi.
Chaeyoung mỉm cười, vân đạm phong khinh nói câu cảm tạ. Lisa phát hiện, ở đây minh tinh không ít, trang phục xinh đẹp cũng không ít, thế nhưng Chaeyoung thủy chung như phù dung trong nước cao quý trang nhã, giơ tay nhấc chân để người cảm giác được mị lực không giống người thường.
Đây là khí chất của nữ hoàng giới giải trí.
Càng khó được là Chaeyoung trước sau không có các loại mao bệnh tiểu thư, cái gì vênh mặt hất hàm sai khiến, mũi so với con mắt cao. Cho nên nói, Chaeyoung kỳ thực nhân phẩm không sai, chí ít không có trường oai.
Một người như vậy, vì sao bị Lee Sunmi dụ dỗ đây?
Lisa đầy bụng ai oán, tùy ý nâng lên một ly rượu, mới vừa đưa tới bên mép đột nhiên bị một bàn tay kéo đi, đợi đến lúc hai người dừng lại, Lisa mới phát hiện nguyên lai là Sunmi.
"Chị làm gì vậy." Lisa bất mãn, Sunmi từ trước đến nay là dáng dấp kiêu ngạo không sợ trời không sợ đất, nếu như trước đây Lisa luôn rũ mắt nhịn xuống, thế nhưng hiện tại cô làm sao có khả năng khuất nhục đây?
"Em thế nào sẽ ở trên xe Park... đổng?" Sunmi tận lực đè lại lửa giận trong lòng, bình tĩnh hỏi Lisa.
"Tôi vì sao không thể trên xe Park đổng? Trên đường gặp phải thì đi nhờ xe, chị muốn nghĩ như thế nào?"
Sunmi hít một hơi nói: "Đi nhờ xe? Em ngày hôm nay trang phục đẹp như vậy, em cho chị giải thích chỉ là đi nhờ xe?"
"Không phải thì sao?" Lisa ngoéo khóe miệng một cái, "Lẽ nào chị nghĩ rằng tôi là loại nữ nhân gặp cành cao thì cắn không tha? Lee Sunmi, chị cũng quá coi thường tôi rồi."
Sunmi ngẩn người, nhãn thần lóe ra một chút, đang muốn nói nhưng bỗng nhiên thu hồi biểu tình, đoan đoan chính chính đứng tốt, bày ra dáng tươi cười hoàn mỹ chỉ lộ 8 cái răng. Lisa đang muốn quay đầu nhìn xem là vị nào đại giá quang lâm, lại thấy Sunmi sát bên người mà qua, từ trong miệng phun ra vài tiếng bên tai cô.
"Lisa, quản tốt chính em, đừng tìm phiền toái."
Lúc Lisa quay đầu lại chỉ nhìn thấy bóng lưng Sunmi, lưng gầy trơ cả xương được lễ phục dạ hội hắc sắc tơ tằm bao vây vừa vặn, nhìn qua lãnh diễm, quả nhiên phù hợp thân phận chạm tay có thể bỏng hồng tinh của cô ấy.
Lisa bỗng nhiên có chút mạc danh thương cảm, đặc biệt nhìn thấy Sunmi cùng vị chế tác nổi danh vô cùng thân thiết nói chuyện với nhau, đáy lòng càng bốc lên cảm giác mất mát.
Lee Sunmi, đã sớm đều không phải Sunmi nàng nhận thức.
Nữ tử trong quán bar nhãn thần mê ly lãnh diễm kia đã sớm bị sóng triều chẳng biết từ đâu tới bao phủ, hoặc là mất đi bản tính hoặc là rốt cuộc tìm được rồi bản tính.
Lisa nghiêng đầu nhìn một chút bình phong thủy tinh đối diện, vừa lúc chiếu rọi ra mặt cô, vẫn như cũ tuổi còn trẻ thủy nộn, đuôi chân mày thanh tú ngây thơ, đôi mắt như nước trong veo chất phách thanh thuần. Lisa tự giễu bĩu môi, có ai có thể nghĩ đến, tiểu thiên sứ trong gương này đã sớm trải qua một hồi sinh tử, nhìn thấu tất cả gút mắc ái tình đây?
Một mặt khác sau bình phong thủy tinh tựa hồ cũng đứng một người, Lisa đi ra phía trước khuynh khuynh thân thể, thấy được Chaeyoung. Nàng tư thái ưu nhã hơi tựa ở bên bàn, nghe xung quanh người ta nói cái gì, khóe miệng hiện lên nhàn nhạt cười, Lisa bỗng nhiên thấy ngực thư hoãn một chút.
Nhìn Chaeyoung dáng dấp đạm tĩnh, thật giống như bản thân được hít sâu một ngụm dưỡng khí.
Rất thoải mái.
Lisa đi tới bên người Chaeyoung, nghiêng ở bên tai Chaeyoung nói: "Park đổng, chị thích bầu không khí này sao?"
Lisa cũng không biết bản thân làm sao đột nhiên toát ra câu hỏi như thế, có thể trong tiềm thức cho rằng Chaeyoung tới một mức độ nào đó sẽ cùng chung nhận thức với cô.
Thực sự khiến người ta rất khó hiểu.
Chaeyoung hơi nhướng mi, nhìn Lisa nói: "Làm sao vậy Manoban tiểu thư, có chỗ nào chiêu đãi không chu toàn sao?"
"Em có chuẩn bị quà sinh nhật cho Park đổng."
Chaeyoung cười rộ lên: "Quà sinh nhật? Ở nơi nào?"
Lisa kéo tay Chaeyoung nói: "Đi theo em sẽ thấy được."
Chaeyoung còn không có phản ứng đã bị Lisa nắm đi ra cửa lớn, trực tiếp đi tới bãi đỗ xe. Lisa đem Chaeyoung đổ lên vị trí ghế phụ, lập tức mở cửa xe tiến vào ghế điều khiển, nhấn chân ga liền một đường hướng cao tốc đi.
"Manoban tiểu thư muốn mang tôi đi đâu?" Chaeyoung nghiêng đầu nhìn Lisa một chút, hỏi.
Lisa quay đầu lại thần bí cười cười.
"Bí mật."
Chaeyoung vì vậy cũng không hỏi lại, chỉ thả lỏng thân thể tựa vào trên ghế, Lisa một bên bội phục Chaeyoung tâm tính bình thản, một bên nhấn ổn chân ga một đường hướng mục đích chạy đi.
Bóng đêm lên, đợi đến lúc Chaeyoung được Lisa dẫn xuống xe, Chaeyoung mới phát hiện, trước mặt là một mảnh vắng vẻ, tựa hồ là đã ra khỏi thành khu, thân ở địa phương không biết tên.
"Đi theo em." Lisa lôi kéo tay Chaeyoung, đẩy ra bụi cây ven đường mang theo Chaeyoung dẫn vào bên trong.
Chaeyoung tùy ý Lisa dẫn đường, thẳng đến hai người đi tới một đoạn đường tương đối rộng mở, Lisa mới xoay vai Chaeyoung làm nàng quay người lại, nhẹ giọng nói: "Ở chỗ này."
Chaeyoung vừa quay đầu lại, dĩ nhiên thấy trước mắt sáng loáng một mảnh lục sắc, tựa hồ đang bày tạo hình gì. Chaeyoung lấy lại tinh thần, bỗng nhiên ý thức được đây là đom đóm. Loại sinh vật kỳ diệu này cho tới bây giờ chỉ tồn tại trong tiểu thuyết cùng tranh châm biếm, dĩ nhiên còn thực sự tồn tại trên thế giới.
Chaeyoung ngẩn người, quay đầu lại nhìn Lisa.
"Đây là quà sinh nhật của em, Park đổng." Lisa dịu dàng cười, đưa tay nắm một cái, một con đom đóm liền tự nhiên rơi vào lòng bàn tay cô. Lisa đem đom đóm đưa đến trước mặt Chaeyoung, mỉm cười hỏi: "Này so với ánh đèn thủy tinh óng ánh, chị thích cái nào hơn?"
Chaeyoung chọc lấy đầu ngón tay đem đom đóm thuận đến lòng bàn tay mình, cúi đầu chăm chú nhìn, Lisa thấy đom đóm lóe sáng trên da thịt trắng nõn của Chaeyoung, cô có thể thấy đôi mắt Chaeyoung đang chớp động.
"Chúng đẹp quá." Chaeyoung thì thào khen.
Lisa nhìn ra được Chaeyoung thật rất thích những tiểu sinh linh này, cô câu khóe miệng cười cười, an tĩnh đứng ở một bên cùng Chaeyoung tinh tế ngắm nhìn.
"Manoban tiểu thư, em là dụng tâm kín đáo sao?" Chaeyoung nhìn đom đóm trong tay, thình lình toát ra một câu.
Lisa tâm nhảy, lập tức khôi phục bình tĩnh: "Em không hiểu ý tứ Park đổng."
Thanh âm Chaeyoung từ trong bóng đêm truyền đến: "Ăn mặc long trọng trên đường chờ tôi, còn có tỉ mỉ chuẩn bị quà sinh nhật biếu tặng. Manoban tiểu thư, em muốn theo tôi giải thích này tất cả đều chỉ là ngẫu nhiên sao?"
Lisa cảm giác được khí tức Chaeyoung từ xa tới gần, thế nhưng hoàn toàn nghe không ra Chaeyoung là tức giận hay vui vẻ.
Lisa không lên tiếng, Chaeyoung tiếp tục nói: "Em có cái gì muốn nói với tôi không?"
"Chị là muốn nghe sinh nhật vui sướng sao?"
Chaeyoung đến gần Lisa, nói: "Không có khác?"
Lisa bỗng nhiên minh bạch ý tứ Chaeyoung, chị ấy nghĩ rằng mình có chuyện nhờ vả sao? Chaeyoung thế nào sẽ nghĩ như vậy?
"Em thật không ngờ sẽ bị Park đổng hiểu lầm, chuyện tới hôm nay trách nhiệm toàn bộ tại em, bất quá mặc kệ chị nghĩ như thế nào, em tuyệt đối không có bất luận mục đích xấu xa gì khác."
Lisa nói xong xoay người muốn đi, Chaeyoung một phen kéo cánh tay Lisa, để sát vào, thấp giọng nói: "Nếu như em nghĩ thích một người cũng coi như hành vi xấu xa, chị hướng em xin lỗi."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co