Truyen3h.Co

Chaelisa; Bé Cưng

19

ntduong_m

Trường học cho nghỉ đông, Lisa ngày ngày ở bệnh viện chăm sóc mẹ. Hôm ấy, nàng từ ngoài đẩy cửa đi vào, thấy bên trong phòng có thêm một người đàn ông đang ngồi cạnh giường bệnh cùng mẹ trò chuyện, trên tủ đầu giường có thêm một bó tulip đỏ.

Mẹ Manobal nhìn Lisa nói, "Lili, đây là bạn mẹ, chào chú Lee đi con."

Rồi quay đầu lại giới thiệu cho người đàn ông, "Đây là con gái của tôi, Lisa."

Người đàn ông là người có tuổi, khí chất trầm ổn, tóc tai có chút loạn, trên người mặc tây trang phẳng phiu.

Lisa lễ phép gọi: "Chú Lee."

Lee Xyumin cười hiền hậu với Lisa "Cô gái nhỏ thật ngoan."

Ông quay đầu nhìn mẹ Manobal khen ngợi, "Con gái bà lớn lên thật giống mẹ."

Mẹ Manobal tên Soyeon là một đại mỹ nữ, mặc dù hiện tại đang bị bệnh nên gương mặt có chút tiều tụy nhưng cũng không che lấp được vẻ đẹp của bà.

Sau lần đó, Lisa thường xuyên nhìn thấy chú Lee ở phòng bệnh, hơn nữa mỗi lần tới chú ấy đều sẽ mang một bó hoa khác nhau, Lisa phát hiện mẹ Manobal cũng cười nhiều hơn .

Lisa cau mày nhấp môi suy nghĩ, chỉ cần mẹ vui vẻ thì sao cũng được cả...

Jisoo la hét muốn đi G thị nghỉ đông, Chaeyoung thấy lịch trình công tác không quá nhiều, nên muốn mang nàng đi ra ngoài chơi vì ngày nghỉ của nàng không phải đi bệnh viện thì sẽ ở nhà làm bài tập, một chút cũng không có bộ dáng của các bạn cùng lứa tuổi.

Nhớ đến một nhà của Kim Huyn Suk, hẳn nên nói ông ấy mang theo cô con gái cùng đi chung, đến lúc đó bọn họ toàn một đám người lớn tuổi, chỉ có một mình nàng là cô gái nhỏ sẽ khiến nàng thấy nhàm chán.

Cô thông báo cho Lisa sẽ đưa nàng ra ngoài chơi, nàng nghe xong mắt to sáng lấp lánh, vẻ mặt vui vẻ nhìn cô.

Chaeyoung sờ sờ đầu nàng: "Lili giúp dì thu thập hành lí được không?"

Lisa gật đầu, "Vâng ạ!"

Chaeyoung tắm rửa xong đi ra ngoài liền thấy cô gái nhỏ của cô đang ngồi dưới đất giúp cô gấp quần áo ngay ngắn gọn gàng.

Vừa lau tóc vừa đi lại gần, nói: "Không cần lấy cái quần lót lần trước theo đâu."

Mặt Lisa nhanh chóng đỏ bừng, vì sao dì lại nhắc tới chuyện đó, vừa nhắc tới sự kiện kia, trong đầu nàng không tự chủ được nhớ tới quái vật to lớn dưới háng bị bọc lại trong quần lót chật căng.

Cây gậy thật là lớn.

Đến mỗi buổi tối đi ngủ, mỗi khi cây gậy đó cắm vào phía dưới, làm nàng cảm nhận được nó cứng đến thế nào.

G thị cách không xa, đi xe chỉ cần hơn ba giờ, Chaeyoung tự mình lái xe đi.

Đến nơi, cô cầm giấy tờ đi đăng kí khách sạn, cô gái nhỏ ngoan ngoãn đứng cạnh đống hành lí, đột nhiên có một cánh tay thò ra ôm lấy bả vai nàng, Lisa sợ tới mức thiếu chút nữa nhảy dựng lên.

Một người phụ nữ mang kính râm hỏi nàng, "Cô gái nhỏ, có phải em đi lạc không? Phụ huynh của em đâu?"

Giọng điệu ngả ngớn và phong lưu.

Lisa giãy giụa muốn thoát khỏi cánh tay kia, lo lắng kêu lên, "Chị định làm gì? Buông tôi ra!"

Một bên sốt ruột gọi Chaeyoung

Người này thật sự kỳ quái, vô duyên vô cớ đi tới ôm bả vai nàng.

Cô gái nhỏ mặc áo lông vũ màu trắng, khăn quàng hồng nhạt quấn quanh cổ, mắt hạnh má đào xinh đẹp như hoa xuân tháng ba, Jisoo cười tấm tắc, Chaeyoung chính là lão trâu già đi gặm cỏ non.

"Jisoo."

Là giọng của dì, Lisa giương mắt cầu cứu nhìn Chaeyoung.

Người phụ nữ bên cạnh lập tức buông nàng ra, "Ôi, đây là phụ huynh của em à?"

Lisa vội vàng chạy tới, tránh phía sau Chaeyoung, bắt lấy quần áo của cô, đáng thương gọi: "Dì."

Chaeyoung liếc liếc Jisoo một cái, "Đừng chọc em ấy."

Lisa núp ở phía sau liếc mắt nhìn trộm người phụ nữ được gọi là Jisoo, hóa ra là người dì quen.

Jisoo cười nhạo, "Nhìn cậu bảo vệ đứa nhỏ kìa."

Chaeyoung hỏi, "Seulgi đâu?"

Jisoo lấy kính râm xuống lắc lắc, "Cậu ta mới từ Nepal trở về, đã sớm ở trong phòng khách sạn từ lâu rồi, thật chứ, trừ bỏ trên đầu còn có tóc, còn lại trông giống y như một hòa thượng."

Lisa nhìn người phụ nữ kia vài lần, tháo kính râm xuống trông bộ dáng rất xinh đẹp, nhưng vẫn không đẹp bằng dì của nàng đâu.

Tối hôm qua Lisa bị dì lăn lộn thật lâu mới được đi ngủ, hôm nay sáng sớm đã phải rời giường, từ sớm mệt nhọc, che miệng ngáp nhẹ một cái.

Chaeyoung cầm hành lí, vươn một tay qua để cho bé gái dắt tay.

Rồi nói với Jisoo, "Đi đây."

Jisoo lại đi theo sau, "Ai ai, cô gái nhỏ, muốn chị đây giúp em thuê thêm một phòng khác nữa không? Đừng bị cái tên mặt đẹp mà lòng dạ đen tối này lừa mất."

Jisoo ở phòng bên cạnh bọn họ, Lisa đóng cửa phòng, vẻ mặt ngoan ngoãn cười, xua tay với chị nói, "Dì, hẹn gặp lại sau."

Jisoo bị sặc, cái gì! Dì! Cô tức giận đến thiếu chút nữa đạp cửa phòng Chaeyoung.

Chaeyoung cười xoa đầu cô gái nhỏ, "Giỏi quá."

"Hì hì." Cô gái nhỏ mắt to cong cong cười nghịch ngợm.

Người nọ thật đáng ghét, nói xấu dì của nàng.

Tới buổi chiều nhà Kim Huyn Suk mới tới, Yoon không chịu ngồi yên, khách sạn này có sân trượt tuyết, liền lôi kéo Lisa đi ra ngoài trượt tuyết, hứng thú bừng bừng, một chút cũng không chờ nổi kéo Lisa đi.

Lisa không biết trượt tuyết, Yoon vỗ ngực nói nhất định sẽ dạy cho nàng.

Lisa không có thiên phú về vận động, không ngừng té ngã, cuối cùng ngã nhiều đến SỢ.

Ngồi liệt dưới đất thở hổn hển nói, "Yoon, mình nghỉ ngơi một chút, cậu tự đi chơi đi, không cần phải kéo theo mình."

"Yoon nghỉ ngơi một lát đi, mình đi thêm một vòng, trở về lại tiếp tục dạy cậu ."

"Nãy giờ hẳn là mất sức nhiều rồi."

Dứt câu, Yoon cầm gậy trượt tuyết tiêu sái trượt đi.

Lisa cởi ván trượt tuyết đi trở về, mấy người Chaeyoung ở quán cà phê đối diện nói chuyện phiếm, nhìn thấy cô gái nhỏ đi tới, cô vẫy tay với nàng ý bảo nàng tiến vào.

Giúp nàng phủi bớt tuyết dính trên quần áo, "Trượt ngã có đau không?"

Lisa bẹp miệng, đôi mắt long lanh nước, chóp mũi đỏ bừng, "Đau, ngã đau muốn chết."

Bộ dáng đáng thương khiến người khác đau lòng. Chaeyoung vỗ vỗ đầu nàng, "Chờ dì dạy cho em."

Jisoo chế nhạo, "Chaeyoung cậu tay già chân yếu đừng để chưa trượt đã bị ngã."

Lisa tò mò hỏi, "Dì Jisoo, dì sao không đi trượt tuyết vậy, có phải do chân có vấn đề gì không?"

Jisoo bị cô gái nhỏ phản kích, Chaeyoung không ngừng bao che cho nhãi con này, mà cô gái nhỏ này cũng không ngừng bao che cho dì Park của nàng.

Seugli nhìn Jisoo bị cô gái nhỏ phản kích cười.

Jisoo kéo Seulgi chết chung "Seulgi, đi, cùng đi rèn luyện một chút tay chân già yếu của chúng ta."

Sooyoung liếc liếc mắt nhìn bụng Kim Huyn Suk một cái, "Lão Suk, anh có muốn đi rèn luyện một chút không?"

Kik Huyn Suk bị vợ yêu nhà mình ghét bỏ, chờ bọn họ đều đi rồi mới lại gần bên tai nàng thấp giọng hỏi, "Thể lực của anh vẫn chưa đủ tốt sao?"

Sooyoung đỏ mặt, thoáng chốc có cảm giác bê đá tự đập chân mình.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co