Truyen3h.Co

(Chaelisa)Phá Kén

Chương 17

Hyeonieeeee

Khi tôi gặp lại Lisa là lúc ba ngày trước phiên tòa, tức là ngày 1 tháng 4.

Có rất nhiều chi tiết và biện pháp cần chú ý trong vụ kiện này,tôi cần phải thương lượng với chị ấy.Chúng tôi gặp nhau trong phòng họp của phòng khám tư nhân của học tỷ, ngoài hai người chúng tôi,còn có mẹ Manoban và học tỷ.

Về tổng thể,Lisa có vẻ tốt hơn rất nhiều, mái tóc dài được chăm chút kỹ lưỡng và chế độ ăn uống cũng khá tốt nên thân hình vốn dĩ gầy gò, tiều tuỵ của chị ấy trở nên đầy đặn và trông thoải mái hơn. Sắc mặt cũng không tồi, mặc dù không trang điểm,Lisa vẫn trông khỏe mạnh hơn rất nhiều.

Chị ấy có thể trang điểm nhẹ một chút khi mở phiên tòa,khí chất xinh đẹp và uy nghiêm của chị ấy rất nổi bật,hoàn toàn không thể nhìn thấy chị ấy đang mắc bệnh tâm lý.

Tôi đã không gặp lại chị ấy kể từ ngày mùng sáu Tết. Tính ngày thì cũng đã hơn một tháng. Có vẻ như đợt điều trị trong tháng này đã cải thiện đáng kể trạng thái tinh thần của chị ấy. Có lẽ là do không có tôi ở bên cạnh. Tôi nhịn không được tự giễu như vậy.

Lisa biểu hiện rất lịch sự,hiền hoà, chị ấy cũng rất nhẹ nhàng khi nói chuyện với tôi, giọng nói của chị ấy không còn cứng nhắc nữa,nói rất trôi chảy, giống như những người bình thường. Ngoại trừ biểu cảm mờ nhạt trên khuôn mặt,thiếu nụ cười xã giao,Lisa có thể được xếp vào người bình thường.

Thái độ của chị ấy đối với tôi là thái độ với một luật sư đã giúp đỡ chị ấy, đó là điều bình thường, tôn trọng và biết ơn, nhưng giữ một khoảng cách nhất định. Ngược lại, mẹ chị ấy không tránh khỏi cảm ơn sau khi nhìn thấy tôi. Nhiều cảm xúc khác nhau bộc lộ một cách tự nhiên, bà có vẻ rất phấn khích.

Lòng tôi rất khổ sở,nhưng cũng chỉ biết chịu đựng sự uỷ khuất cùng sầu oán của mình, kiềm chế cảm xúc của mình và chính thức bàn bạc vụ kiện này với mẹ con chị ấy. Học tỷ ngồi sang một bên không nói lời nào, chỉ trả lời ngắn gọn khi chủ đề. Cuộc gặp gỡ này kéo dài hơn hai giờ, sau đó mẹ Manoban đưa Lisa trở về nhà.

Tôi ở lại phòng khám tư nhân của học tỷ,một bên chậm rãi thu thập tư liệu, một bên vừa lưỡng lự có nên hỏi về tiến độ điều trị hiện tại của chị ấy hay không.

Suy nghĩ tâm tư của tôi từ lâu đã bị học tỷ nhìn thấu,chị ấy chủ động nói:"Lisa về cơ bản đã trải qua đợt điều trị trung kỳ. Nếu vụ kiện kết thúc mà kết quả vẫn khả quan,có lẽ khả năng hồi phục của cô ấy sẽ nhanh hơn. Cô ấy thực sự khiến tôi ngạc nhiên. Cô ấy biết rất rõ bản thân nên làm gì. Khi bệnh nhân tâm lý nhận ra căn bệnh của mình và cố gắng hết sức hợp tác với các bác sĩ thì bệnh sẽ rất nhanh khỏi. Cô ấy là chính mình đi ra, kiên cường đến ngoài dự đoán"

"Học tỷ, chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế của chị ấy cùng với chứng mất ngủ như thế nào?"Tôi hỏi

"Rối loạn ám ảnh cưỡng chế đã biến mất, mất ngủ thì không tốt nhanh như vậy, nhưng nó cũng đã được cải thiện rất nhiều, trung bình có thể ngủ 4 - 5 tiếng mỗi ngày. Ảo giác cùng tức giận đã biến mất,trầm cảm vẫn còn dư âm, không nói nhiều trong những lúc bình thường. Chủ động giao tiếp với người khác vẫn có chút trở ngại, nhưng đối thoại thì không thành vấn đề. Người ngoài nhìn vào cơ bản là một phụ nữ sống nội tâm và ít nói. Khi ra tòa, em không phải lo lắng về biểu hiện của cô ấy"

"Vậy em an tâm rồi"Tôi nhẹ nhàng nói.

"Em đó nha, chăm sóc bản thân một chút đi. Trong khoảng thời gian này nhìn em gầy đi và tiều tuỵ đi rất nhiều. Thời gian này, tôi nghĩ người nằm trên ghế chữa bệnh để tôi khám nên là em"Học tỷ bối cau mày nói.

"Học tỷ, em không sao"Tôi miễn cưỡng cười nói.

Chị ấy chỉ ấy thở dài.

Hai ngày sau mới mở phiên tòa, thật ra vụ kiện này về cơ bản là chưa có tiền lệ, pháp luật cũng không có phán quyết rõ ràng về vụ án như vậy nên đây thực sự là một vụ kiện rất gay cấn và vướng mắc. Ông thì nói ông có lý, bà thì nói bà có lý,sau 3 tiếng rưỡi kiện vẫn không phân biệt được ai thắng.

Kim Taehyung và Lisa một nửa đối một nửa, rất khó xác định ai là người thích hợp nuôi con hơn,nhưng về mặt tình cảm và đạo đức thì Lisa đi đầu và được thông cảm hơn.Chỉ là vụ kiện nói đến bằng chứng,còn đạo lý tình cảm không thể ảnh hưởng đến kết quả cuối cùng.

Đúng như dự đoán, phiên tòa đầu tiên không có kết quả, bị hoãn lại.

Lisa trong suốt quá trình đều biểu hiện ra rất bình tĩnh, chị ấy ngồi bên cạnh tôi trong tòa án, tĩnh lặng như nước, như thể tất cả những cuộc tranh đấu đều không liên quan đến chị ấy. Nhưng lúc cần phát biểu, chị ấy có thể nói rõ ràng, không chút hoang mang mà xử lý một cách bình tĩnh, thậm chí còn tốt hơn cả Kim Taehyung.

Lisa càng như vậy,tôi càng đau lòng. Tôi cảm thấy chị ấy càng ngày càng xa tôi,càng ngày càng trở nên xa lạ.Chị ấy có thể không còn cần đến sự bảo vệ và chăm sóc của tôi,có thể gánh tất cả những điều này với đôi vai yếu ớt của mình và tôi đã trở nên không liên quan.

Liên tiếp trong vòng nửa tháng, cuộc phúc thẩm đã được tiến hành hai lần, vẫn chưa có kết quả cuối cùng. Thẩm phán xét xử vụ án này đang rất đau đầu,khuynh hướng phán quyết cuối cùng vẫn chưa rõ ràng.

Phương châm mà tôi cùng với Lisa đặt ra là tài sản có thể vứt bỏ, nhưng đứa trẻ phải giành được nó.Bằng chứng của chúng tôi cũng được thực hiện theo hướng này. Dù không có kết quả sau ba lần tranh thủ,nhưng tôi vẫn rất tự tin về việc giành được đứa con.

Cuối cùng khi xét xử lần thứ tư,tòa tuyên án sơ thẩm. Đứa bé được phán cho Lisa, nhưng chị ấy không có được tài sản của Kim Taehyung, kết quả này nằm trong dự đoán ban đầu của tôi.

Tôi đoán Kim gia sẽ không hài lòng với kết quả này,mục đích của cuộc hôn nhân lừa đảo của họ là để có được một đứa con ruột thịt, giờ đứa con không có, họ đã tốn không biết bao nhiêu công sức, đầu tư không biết bao nhiêu tiền của. Sau bao nhiêu cố gắng,cuối cùng cái thúng tre múc nước công dã tràng, nhất định không thể buông được,họ không chấp nhận, đành phải kháng án.Nhưng trong thời gian họ kháng án, đứa trẻ được trả lại cho Lisa,sau một thời gian dài như vậy, cuối cùng Lice cũng trở về trong vòng tay của chị ấy.

Một vụ kiện đến cuối tháng năm, trời cũng dần dần nóng lên.Lice hiện đã được 9 tháng tuổi, tiểu gia hoả này rất thông minh,có ngôn ngữ thiên phú tốt cùng trí nhớ rất tốt, có thể bắt đầu nói chuyện và nhận biết mọi người một cách dễ dàng.Nhưng con bé vẫn đang bò khắp sàn nhà, chưa tập đi.

Cảm xúc tiêu cực của Lisa đối với đứa trẻ này về cơ bản không thể nhìn thấy, chỉ cần chị ấy cùng nhau ở bên đứa trẻ,tình mẫu tử của chị ấy sẽ được khơi dậy trọn vẹn,khi đối mặt với đứa trẻ,chị sẽ không có hận thù và oán hận trong lòng. Cảm giác tiêu cực đã bị loại bỏ bởi cách điều trị của học tỷ.

Đương nhiên, đây là lời mà học tỷ đã nói với tôi.

Từ khi tuyên án sơ thẩm,tôi không gặp lại Lisa, chỉ có thể nghe tin tức về chị ấy từ miệng của học tỷ.Trong khoảng thời gian này, tôi rất mong đợi Kim gia nhanh chóng kháng án,tòa án có thể ra thông báo về phiên sơ thẩm thứ hai. Bằng cách này, tôi có thể có cớ để gặp lại Lisa,dù chỉ có thể nói một số chuyện công việc, so với việc không bao giờ gặp lại vẫn tốt hơn nhiều.

Tôi nghĩ tôi có lẽ đã điên rồi.

Có điều,thời hạn kháng cáo kéo dài 15 ngày đã trôi qua,Kim gia không kháng cáo nữa.Tôi không biết cuối cùng điều gì đã khiến họ chấp nhận kết quả này, nhưng tôi cũng không muốn biết.Vấn đề này cuối cùng đã được giải quyết.

Tôi đã giúp Lisa thắng được vụ kiện, rửa sạch sỉ nhục cho chị ấy.Đã đến lúc tôi phải buông bỏ đoạn tình cảm này. Từ nay về sau, tôi sẽ học cách quên Lisa, học cách trở về những ngày chỉ có một mình, học cách chữa lành tâm hồn bị vỡ nát của mình, học cách làm người lạ với chị ấy.

Ngày 14 tháng 5 là lần cuối cùng tôi gặp Lisa.Tôi vụng về lấy cớ gửi ít giấy tờ tòa án để đến nhà chị ấy.Hôm đó mẹ Manoban vắng nhà vào viện chăm ba Manoban,chị ấy ở nhà một mình chăm em bé.

Tôi ở dưới lầu nhà Lisa bồi hồi một lúc lâu,lúc đến là 3 giờ chiều,nhưng bây giờ đã là 5:30 lúc chạng vạng, cuối cùng tôi mới lên lầu gõ cửa nhà chị ấy.

Tôi thấp thỏm đứng ở cửa, trong lòng rối rắm không biết mở miệng nói thế nào với chị ấy và phải nói gì. Nhưng trong thâm tâm tôi biết rất rõ bản đến đây ít nhất là vì mình tranh thủ một chút.Tôi vẫn còn một số mơ mộng viển vông, luôn nghĩ trong đầu là ít nhất chị ấy cũng không chính miệng từ chối tôi một cách rõ ràng, cũng như tôi cũng chưa thật sự bày tỏ với chị ấy, những quyết tâm cùng suy nghĩ muốn ở bên cạnh chị ấy.Tôi không muốn kết thúc theo cách này,tôi không cam lòng nên đến đây cưỡng cầu cho lòng thanh thản, giãy giụa lần cuối, để hét lên tiếng lòng mình cho chị ấy nghe thấy.Nếu đến thời điểm này,chị ấy vẫn không thể chấp nhận tôi thì tôi sẽ từ bỏ,không bao giờ đi dây dưa với chị ấy nữa.

Khi cánh cửa mở ra, nhịp tim của tôi như ngừng đập trong giây lát,Lisa mặc một bộ quần áo ở nhà màu sáng, mái tóc đen mượt, chị ấy xuất hiện trước mặt tôi một cách dịu dàng và xinh đẹp khiến tôi nhất thời ngẩn ngơ.

Có một thứ mùi thoang thoảng trong phòng, khác xa với mùi lạ mà tôi đã ngửi thấy khi lần đầu tiên đến đây. Đó là mùi nấu nướng, trên người chị ấy vẫn còn mùi khói dầu,tay áo xoắn lên, hẳn là đang nấu ăn.

"Luật sư Park sao bây giờ cô mới đến?Vào đi"Lisa cười nhạt với tôi rồi cúi xuống chuẩn bị đôi dép lê cho tôi.

Ba từ "Luật sư Park" ngay lập tức làm trái tim tôi đau đớn.

Tôi thay giày và im lặng vào nhà,Lisa bắt đầu vội vàng tiếp đón tôi, thái độ cùng cách cư xử của chị ấy hơn mức bình thường, thậm chí còn hòa nhã hơn cả sự hiếu khách thông thường của chủ nhà.

"Mau ngồi đi, cô trên đường đến đây chắc cũng khát nước rồi, cô muốn uống gì?"

"Không cần phiền phức như vậy,nước sôi để nguội là được rồi"Tôi nói,sau đó chậm ngồi xuống ghế sô pha.

Lần đầu tiên tôi đến đây,Lisa đang ngồi đờ đẫn đến phát ngốc ở vị trí này, nhưng bây giờ đã đổi lại thành tôi.

Một lúc sau,chị ấy bước đến với cốc nước trắng, cười xin lỗi tôi:"Xin lỗi, tôi đang nấu ăn ở bên này, có mùi trong nhà."

"Không cần để ý đến em,chị đang bận, em sẽ từ từ đợi.Thật ra cũng không có việc gì,chỉ là đưa văn kiện này đến đây, lát nữa em sẽ rời đi"Tôi nói nhanh,nhưng trong lòng đang rất đau khổ.Tôi lấy hết can đảm bước vào, nhưng giờ nhìn thấy chị ấy,tôi lại muốn lùi lại. Những lời thổ lộ căn bản đều không nói được, lúc này tôi chỉ nghĩ muốn chạy trốn.

"Chuyện này làm sao được? đã phiền cô đi một chuyến,ít nhất cũng nên ở lại ăn một bữa cơm"Chị ấy nói,sau đó lại hỏi:"À, tôi quên hỏi, tối nay cô có việc gì khác không? Nếu vậy thì tôi sẽ không trì hoãn..."

" Không có!"Tôi vội vàng trả lời.

Lisa ngây ngẩn cả trước trước phản ứng mạnh liệt của tôi.

Tôi nhận ra bản thân đã hành động quá mức kịch liệt nên chỉ biết thều thào:"Không có,tối nay em rảnh"

"Vậy được rồi"Chị ấy cúi đầu, im lặng một lúc rồi nói:"Tôi xào cà tím và đậu phụ chiên với thịt băm.Tay nghề không tốt,cô chịu khó ăn một chút. Lần sau tôi mời cô ăn cơm"

Tôi vội vàng lắc đầu,trong lòng lại khổ sở tột cùng,Lisa đối với tôi quá khách sáo, nước mắt tôi cũng sắp rơi xuống.
  
"Vậy cô ngồi một lát đi, tôi đi nấu cơm, lát nữa sẽ xong."
  
"Để em giúp."
  
"Không cần, một lát sẽ xong. Sao để khách đến nhà đến giúp được?"Lisa vội vàng chống đẩy từ chối, vén mái tóc rũ xuống, trông có chút hoảng loạn.

"Vậy thôi"Tôi chậm rãi nắm chặt nắm tay.

Chị ấy xoay người hướng phòng bếp.

Tôi cắn răng, mở miệng kêu:"Lisa"

"Hửm?"Chị ấy xoay người nhìn tôi.

Sự dũng cảm giảm đi một lần nữa,  tôi đã thay đổi lời:"Em đi xem Lice được không?"

"Tất nhiên,con bé đang ở căn phòng phía sau cô, tiểu gia hoả này chắc là còn nhớ rõ cô, con bé rất thông minh"Trong lời nói của chị ấy lộ ra một tia vui sướng cùng tự hào.

Tuy lúc này trong lòng rất rối rắm, nhưng tôi cũng bị chị ấy lây nhiễm cảm xúc,khóe miệng nhếch lên một nụ cười.

Lisa yên lặng nhìn tôi chằm chằm một lúc rồi quay người đi vào bếp.

Tôi ngây ngốc đứng đó trong một lúc, thở dài một hơi rồi đi vào căn phòng phía sau.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co