Bẩn
Nàng không có lên lầu, mà bị đưa vào phòng khách, đặt chân xuống đất, từ trên đỉnh đầu truyền đến một mệnh lệnh.
"Cởi ra."Thanh âm lãnh đạm không cho nàng định thần để suy nghĩ, chỉ có thể nghe theo.
Đưa tay chạm vào khóa kéo, kéo nó xuống phía dưới.
Nàng biết rằng cô đang nhìn biểu cảm và hành động của nàng, giống như một khán giả đang xem một vở kịch, đánh giá diễn xuất của diễn viên.
Cởi hết quần áo, nàng cúi đầu xuống vẫn có thể nhìn thấy bụng mình phồng lên vì lượng lớn t.inh djch, tất cả đều là chất lỏng của cô, nàng không thể tự tiện mà chảy ra.
Nghĩ đến đây, nàng kẹp chặt hai chân, cơ thể không mảnh vải che thân, không khỏi rùng mình một cái.
"Quỳ xuống."
Lại một lần nữa ra lệnh, nàng không có bất cứ hành động nào dư thừa, thẳng tắp quỳ xuống đất, cúi đầu xuống, giống như một tên tội phạm chuẩn bị kết án tử hình.
Chaeyoung chỉ liếc nàng một cái, sau đó xoay người đi vào trong phòng.
Nàng ngẩng đầu nhìn phòng khách lộn xộn, trên sàn tất cả mọi thứ rơi xuống, phần lớn là hộp thuốc và lọ thuốc màu trắng, hoặc một con thỏ bằng bông lăn xuống cách đó không ха.
Trong phòng yên tĩnh, nàng nghe thấy tiếng xích lanh lảnh, không chút nghĩ ngợi, chỉ nhìn thấy cô cầm sợi dây bạc đi về phía nàng, từng bước một, mỗi bước đi giống như đánh vào tim nàng, bị áp chế đến không thở nổi. Vòng cổ bằng da thắt vào cổ nàng, chỉ là cái vòng này lỏng hơn trước rất nhiều.
Cô giật mạnh sợi dây, Lisa chúi đầu đi về phía trước, ngẩng đầu lên bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của cô, đôi mắt đào hoa lạnh nhạt.
"Bây giờ, em muốn lấy lòng tôi như thế nào?" Cô hơi nghiêng đầu, nói một điều không liên quan.
Lisa không hiểu, cô không nên trừng phạt nàng sao? Nàng đang quỳ ở đây, làm sao mà nàng lấy lòng được.
Ồ... nàng hiểu rồi.
Nàng đưa bàn tay nhỏ của mình ra, cởi thắt lưng, cởi hết đồ ra đến khi nhìn thấy cô.n thjt đang ngủ say rũ xuống.
Không chút do dự, nàng đưa lưỡi ra liếm, hết ngậm rồi hút, xoa năn hai túi ngọc.
Chaeyoung thu lại hành động của nàng vào trong mắt, khuôn mặt vẫn không có cảm xúc dư thừa nào, cô không hài lòng sao.
Nhấc chân lên gác lên vai nàng ấn mạnh, Lisa đành phải thoát ly c.ôn thit.
Chỉ nghe giọng điệu hờ hững của cô:"Em bẩn quá, đi tắm trước."
Nàng thật không thể tin được.
Thế nhưng còn dám bảo nàng bẩn?
Cơ thể đều do chính cô làm bẩn. Chaeyoung kéo dây xích bước lên lầu, Lisa chỉ có thể quỳ bò đuổi theo sau.
Loại hành động này, giống như tư thế một con chó để thỏa mãn dụ.c vọng biến thái của cô.
Tốc độ bò lên cầu thang quá chậm, nhưng tốc độ của cô không hề giảm bớt, nàng leo lên thật nhanh để theo kịp bước chân của cô, nếu không sẽ bị kéo lê, một chút đều không hạ thủ lưu tình.
Nàng bò tiến đến bồn tắm.
Chaeyoung ngồi xổm bên cạnh nàng ra lệnh: "Quỳ xuống."
Đôi tay chống lấy thành bồn tắm, nhìn thấy cô bước đến tủ lấy bát thức ăn cho chó từ trong đó ra, nàng biết cô muốn làm gì.
Làm nàng ghê tởm, thỏa mãn sở thích biến thái của cô cũng là hình phạt dành cho nàng.
Quả nhiên, bát thức ăn được đặt phía dưới hạ bộ của nàng, cô chạm vào nút lọ, rút nó ra mà không nói một lời.
Ti.nh djch trong bụng trào ra ngoài, Lisa thở hổn hển.
"A..." Cái bụng vẫn còn đầy vừa rồi giờ phút này đã bài xu.ất hết ra, nàng thoải mái muốn kẹp tiểu huyê.t lại.
"Bang!" Tiếng vỗ mạnh từ cánh mông truyền đến đau đớn.
"Ai cho em kẹp, đem toàn bộ chảy ra ngoài cho tôi!"
Lisa cắn môi, cố gắng thả lỏng, cuối cùng toàn thân nhũn ra.
Ti.nh djch một giọt cũng không dư thừa chảy xuống bát thức ăn, đến khi chảy đầy một bát, cô đẩy đến trước mặt nàng.
"Ăn!"
Lisa nhìn thứ màu trắng sữa kia, trong lòng cảm thấy ác cảm, đây là thứ từ cơ thể nàng chảy ra, mùi thơm nồng đậm dâ.m ý.
"Chủ nhân..." Nàng quay đầu nhìn cô, trong mắt hiện lên vẻ khẩn cầu: "Nô lệ muốn ăn cái của chủ nhân bắ.n ra."
Khóe môi cong lên, trầm giọng nói: "Cái này cũng không phải từ trong cơ thể tôi bắ.n ra sao? Yên tâm, ăn thứ này xong, tôi sẽ cho em ăn cái mới mẻ."
Đôi môi nàng run rẩy, Chaeyoung không còn kiên nhẫn nữa, nụ cười của dần biến thành cơn giận dữ: "Ăn cho tôi!"
Lisa sợ nhất là cái bộ dạng này, không có dư thừa cảm xúc, vội vàng cúi đầu ghé vào bát thức ăn cho chó, hút chất lỏng bên trong.
Cảm giác buồn nôn sắp trào ra, nàng cố gắng nhắm mắt nín thở, như đang uống nước, nuốt ti.nh djch vào miệng không dám chậm trễ.
Lo sợ rằng cô sẽ dùng nhiều cách khác nhau để tra tấn nàng, cô đã bẻ chân nàng, bẻ gãy cổ tay nàng, giờ còn coi nàng như con chó mà đối xử.
Nhìn thấy đáy bát, Chaeyoung nở nụ cười hài lòng, nhưng đôi môi lại mím chặt, cũng chưa nhe nanh vuốt ra.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co