Truyen3h.Co

Chaelisa; Tội Trạng!

Chạy trốn

ntduong_m

Bị cô tha.o trong bao lâu nàng đã không còn nhớ được, ngay cả bản thân mình cho dù đã tính sẽ ngất đi, cũng sẽ bị cô tha.o tỉnh.

Ngay khi nàng thật sự cho rằng mình sẽ chết ở trên giường, cô lại ở trong t.ử cung nàng bắ.n sâu một phát cũng dừng lại trận hoan ái này.

Chaeyoung nhìn chằm chằm khuôn mặt mệt mỏi đến không chịu nổi của Lisa, lau đi mồ hôi trên trán, túm lấy tóc khiến nàng phải ngẳng đầu lên.

"Hôm nay phải đến trường học thêm một giáo trình đơn giản trước khi nghỉ hè, ngoan ngoãn ở nhà chờ tôi quay lại, thứ ở trong bụng nhớ kẹp chặt cho tôi, biết chưa?"

Nàng suy yếu vô lực đáp ứng.

Chaeyoung buông nàng ra, rút cô.n thjt ra ngoài, tiểu huyệ.t gắt gao kẹp lại, cô vừa lòng vỗ vỗ cái bụng nàng.

Bị tha.o một buổi tối, nàng cơ hồ đã ném đi nửa cái mạng.

He hé đôi mắt vô lực, nhìn thấy cô từ trong phòng tắm đi ra, vào trong phòng để thay quần áo.

Khi cô ra ngoài thì đã quần áo chỉnh tề, áo phông trắng cùng áo sơ mi màu xám kết hợp với chiếc quần ống rộng đem hết thảy sự biến thái giấu dưới lớp quần áo sạch sẽ.

Cô đi đến bên người nàng, nhéo một bên v.ú, cúi người xuống hung hăng hút một ngụm.

Lisa bị tha.o đến toàn thân mệt mỏi không rê.n rỉ nổi một từ.

"Chờ tôi trở về, nếu dám để rơi ra một giọt, đêm nay cũng đừng mong ngủ, biết không?"

Cô tựa như một con sói hoang thú tính cường đại, ỷ vào dụ.c vọng bùng nổ vô hạn, gắt gao đem nàng ăn ngay dưới thân.

"Nô... Nô lệ đã biết." Nàng không còn sức lực đáp lại.

Chaeyoung vỗ vỗ v.ú nàng, xoay người đi ra khỏi phòng ngủ.

Lisa nhắm lại đôi mắt đã mỏi mệt, nghe được tiếng bước chân xuống lầu của cô, mở cửa, đóng cửa, rồi biến mất.

Một giây...

Hai giây...

Ba giây...

Năm phút...

Mười phút đi qua.

Nàng mở to con ngươi thanh triệt, nắm lấy cái vòng trên cổ mình, trực tiếp mở ra.

Được giải thoát trong nháy mắt, nàng cảm nhận được sự thoải mái chưa bao giờ có.

Lisa kẹp chặt miệng huyệt, không còn thời gian tẩy rửa cơ thể mình, nàng chỉ có thể bắt ép bản thân không cho nó chảy ra.

Ở trong phòng quần áo tìm được một cái áo rộng thùng thình cùng một cái quần miễn cưỡng có thể mặc vào, dùng thắt lưng thít chặt eo lại, bảo đảm quần sẽ không bị rơi xuống.

Nàng kéo khoá lên trên cùng, hai chân run rẩy, tận lực bước nhanh xuống lầu.

Đi đến trước cửa lớn, nàng ấn đôi tay không ngừng run rẩy, ghé sát lên mắt mèo nhìn thoáng qua, xác nhận bên ngoài hoàn toàn không có người.

Cửa lớn được kéo vào bên trong, nhẹ nhàng mở ra.

Lisa đem kẹo cao su trên khoá cửa đặt vào trong túi, đi ra ngoài đóng cửa lại, không nói hai lời liền chạy tới cửa thông đạo chống cháy chạy xuống lầu.

Nàng ra ngoài rồi!

Nàng rốt cuộc ra ngoài rồi!

Trước giờ chưa bào giờ tự do với hưng phấn lại làm nàng cảm thấy sung sướng và thoả mãn như vậy.

Trái tim đập loạn không ngừng cũng đang cảnh cáo tất cả sự lo lắng này!

Lisa nắm chặt kẹo cao su túi, liều mạng chạy xuống dưới lầu.

Đây là lần đầu tiên khi cô ra ngoài nàng đã đặt lên cửa, có thể thấy cô không quan tâm tới cửa.

Đáng tiếc lần đó cũng phải nhận một cái giá lớn, vì tránh được một kiếp, chỉ có thể lợi dụng thủ thuật che mắt nói tự mình kẹp vỡ quả nho, cô không có hoài nghi nàng, lại hung hăng ấn nàng trên mặt đất mà tha.o.

Chỉ cần tưởng tượng đến cảnh bị tha.o, cơ thể của nàng bắt đầu run rẩy sợ hãi.

Miệng huyệ.t vì thả lỏng mà chảy ra tinh dịch dính nhớp, làm nàng cảm thấy vô cùng khó chịu.

Nhưng mà tưởng tượng đến khi bắt ngốc ở trong căn phòng vĩnh vô ngăn tẫn bị tha.o, những khó chịu này thì là cái gì!

Bên ngoài ánh sáng mạnh mẽ chiếu rọi vào, ánh sáng chói mắt làm nàng cảm thấy không khoẻ, hô hấp không khí bên ngoài phảng phất vẫn bình tĩnh như vậy.

Lisa đội mũ lên, ánh mắt cảnh giác đánh giá mọi thứ bên ngoài.

Tìm kiếm tới tiểu khu xuất khẩu, nàng gấp không chờ nổi mà chạy ra ngoài.

Nhưng trong nháy mắt lại mê mang.

Bây giờ nàng nên đi về đâu?

A về nhà!

Đúng! Về nhà!

Đối mặt với con đường xa lạ trước mặt, Lisa cảm thấy không biết phải làm sao.

Nàng không có điện thoại, không có tiền, không có bất kỳ thiết bị thông tin gì cả.

Bỗng nhiên nghĩ lại, Chaeyoung nếu biết tình hình gia đình của nàng, vậy khẳng định cũng biết nhà nàng ở đâu!

Nàng vẫn luôn ở ký túc xá sống một mình, mỗi năm cũng không gặp ba mẹ lấy một lần, nếu bây giờ nàng trở về, tương đương với việc chui đầu vào lưới.

Vậy nàng nên đi đâu bây giờ, hiện tại nàng có thể đi đâu? Ai có thể cứu được nàng?

Lisa sợ hãi nhìn mọi thứ trước mặt, nàng run rẩy hai chân, cảm thấy bản thân mình giống như không còn thuộc về thế giới này.

Biết không thể ở mãi chỗ này, Lisa nhanh chóng chạy về một hướng, chặn một người qua đường.

"Xin chào!... Cho tôi hỏi một chút, Cục Cảnh Sát ở đâu vậy." Lisa run rẩy hỏi một câu.

Khuôn mặt nhỏ bé tái nhợt che kín sự sợ hãi, kinh hãi đến mức đôi mắt giống như hạnh đào, sợ hãi giống như có thể bị người ăn đến nơi.

Người qua đường kia sửng sốt, chỉ chỉ phía sau, "Cách nơi này khá gần, phía sau con đường này là đến."

"Cảm...... cảm ơn!"

Lisa nắm chặt mũ, nhanh chạy tới đó.

Người qua đường kia cúi đầu, nhìn thấy cái chân nhỏ trơn bóng của nàng, ngay cả giày cũng không đi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co