Truyen3h.Co

Chaelisa; Tội Trạng!

Đại kết cục

ntduong_m

Trên tay cầm con dao nhỏ, áo bệnh viện rách tả tơi, mũi dao sắc nhọn cào xước hết quần áo, cũng cắt xuyên qua người cô, máu không ngừng chảy ra từ trên người, nhuộm đỏ bộ quần áo.

Mũi dao cũng có vết máu, trên người cô không có chỗ nào còn nguyên vẹn, cùng với phía sau là một đám người mặc áo blouse trắng.

Cô giống như ác quỷ, phá hủy đôi cánh của thiên sứ, cầm con dao giống như vừa mới giết người, chạy nhanh về phía nàng, phấn khích ôm lấy nàng, thô lỗ thở hổn hển, gần như phát điên lên vì sung sướng.

"Nhớ em, rất rất nhớ em, cuối cùng cũng nhìn thấy em... bảo bối."

Môi Lisa run rẩy, đôi mắt chợt nhòe đi, so với máu tanh còn nếm được nước mắt mặn chát của chính mình.

Sợ hãi, mất mát, tức giận, may mắn, lại không có cao hứng.

Nàng lẻ loi một mình, lại bị một con ác quỷ giam cầm.

Tiếng bước chân hỗn độn vang lên, các bác sĩ chạy đến, trên tay cầm gậy và lưới điện, trên mặt họ đều lộ rõ vẻ ngạc nhiên, không tin.

Chaeyoung đột nhiên buông nàng ra, quay đầu lại, cầm con dao mà nàng đã tự mình cắm vào trong ngực cô lúc trước, kề lên cổ, dùng ánh mắt hung ác uy hiếp những người đó.

"Còn dám tiến thêm một bước, có tin tôi sẽ chết ngay chỗ này!" Khoảnh khắc đó, nàng rốt cuộc biết cô căn bản không sợ đau.

Lời nói của cô thành công khiến những người đó dừng lại.

Lisa nhìn xuống, thấy bảng hiệu trên ngực trong chiếc áo bệnh viện.

[Bệnh viện tâm thần Yeosu]

Chậc, từ bệnh viện tâm thần chạy ra.

Chaeyoung lại quay đầu lại, trên mặt lại tràn đầy hưng phấn vui mừng: "Bảo bối! Tôi đã tìm được em rồi! Tôi rất nhớ em, đi thôi, không phải nói muốn dẫn tôi đi xem phong cảnh sao? Tôi đi theo em! "

Cô lại ôm nàng, Lisa nghe thấy tiếng nức nở của cô.

"Tôi không giết em, em đừng cầm dao đâm tôi, được không? Tôi thật sự không giết em, không hành hạ em, em không cần không yêu tôi, tôi van xin em... cho dù không yêu tôi...cũng xin em đừng rời bỏ tôi."

Cô khóc, khóc lớn, đau lòng đến khản cả cổ.

Có quỷ mới biết cô đã trải qua những gì trong bệnh viện tâm thần.

Khóe miệng Lisa cười nhạo, cảm thấy được trên người đã bắt đầu thấm đẫm máu của cô.

Nàng khẽ hừ cười, nhưng nụ cười mỉa mai này lập tức khiến cô tức giận, cầm dao kề vào cổ nàng, đôi mắt mang theo hạnh phúc bỗng trở nên hung bạo.

"Nếu em dám rời khỏi tôi, tôi sẽ giết em, sau đó giết bản thân mình! Tôi có chết cũng cùng em ở bên nhau! Em không được phép đi đâu cả, chỉ ở bên cạnh tôi!"

Xem đi, đây mới là cô. Giống như một kẻ mất trí, trong khi nói yêu nàng, nhưng lại làm tổn thương nàng.

Mũi dao xuyên qua da, Lisa nhìn thấy cảnh sát đặc nhiệm đang cầm súng sau lưng, nhắm vào đầu cô.

Nàng từ từ đưa tay lên nắm lấy, bàn tay dùng sức cầm con dao, mặt không cảm xức nhìn cô.

"Tôi sẽ không bỏ chị, bỏ dao xuống."

Cô vui mừng khôn xiết, khóe miệng lại nhếch lên nở nụ cười hạnh phúc: "Thật sao? Em thật sự không bỏ tôi sao? Không có gạt tôi chứ?"

Răng nanh trắng sáng còn chói lọi hơn cả mặt trời.

"Không rời đi."

"Loảng xoảng"

Dao rơi xuống đất, cô bưng mặt nàng hung hăng hôn, tham lam hút lấy đầu lưỡi cùng nước bọt của nàng, cướp đi toàn bộ không khí.

Lisa ngẩng đầu đón nhận công kích của cô, duỗi tay cũng ôm đầu cô, ánh mắt cuồng vọng nhìn cô thật lâu, khoảng cách quá gần, còn nhìn thấy được bóng của họ chồng lên nhau, như cũ vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt thiêu đốt của cô.

Mấy tên cảnh sát đặc nhiệm chạy tới đều sững sờ, người cảnh sát đặc nhiệm đứng đầu cầm súng từ từ bỏ khẩu súng trên tay xuống, nghi ngờ hỏi những người xung quanh, bác sĩ đứng cuối cũng lắc đầu.

Càng ngày càng có nhiều người tới gần, ánh mặt trời dưới bóng cây khúc xạ trên tóc cô, viền mép vạch ra ánh vàng, chỉ cảm thấy trong lòng khẩn trương vui sướng.

"Tôi chỉ có em." Điều cô từng nói là sự thật.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co