Chương 12
Kim Jennie được Kim Jisoo đưa về nhà đã khá muộn. Kim Jennie mở cửa nhà, căn nhà tối om, đến rèm cửa cũng không mở, cô nhíu mày gọi tên Park Chaeyoung nhưng đáp lại vẫn là tiếng im lặng. Kim Jennie mở đèn, mang đôi dép bông đi vào nhà, đi qua phòng khách cả nhà bếp cũng không thấy Park Chaeyoung. Kim Jennie nghe thấy tiếng động từ trong phòng phát ra, cô vừa đi vừa liên tiếng hỏi như thăm dò.
"Chaeyoung, chị có ở trong đó không?"
Kim Jennie không nghe tiếng trả lời, từ từ mở cửa, căn phòng tối mịt, mùi khói thuốc xộc vào mũi cô khiến cô bị nghẹt mà ho sặc sụa, chợt có một bàn tay kéo mạnh cô vào bên trong, gắt gao ép sát cô vào vách tường. Cô sợ hãi, người cao lớn trước mặt đầy mùi thuốc lá, hai tay thô bạo khoá chặt hai tay cô lên đỉnh đầu. Kim Jennie cố hình dung được người trước mặt mình nhưng căn phòng tối khiến mắt cô không nhìn rõ. Nhưng mùi hương cơ thể làm cô cũng ngờ ngợ được là Park Chaeyoung, cô không chắc.
"Chaeyoung... là chị đúng không?"
Lời nói vừa dứt cô đã bị đôi môi người đối diện áp lên môi mình, thô bạo mà cắn mút. Mùi thuốc lá từ khoang miệng người kia xộc vào mũi khiến cô khó chịu, nhưng vẫn thoang thoảng hoà lẫn trong đó là mùi hương thanh mát, cách hôn thô bạo này, tiếng thở mạnh bên tai, cô có thể chắc chắn là Park Chaeyoung.
"Ưmmm~~.... Chaeyoung... dừng lại"
"Chaeyoung sao thế?"
Park Chaeyoung như bị mất đi ý thức, sự ham muốn được thỏa mãn của cô đã dâng lên đến đỉnh điểm từ lúc Kim Jennie phớt lờ lời nói của cô. Cô bóp lấy cổ Kim Jennie, Kim Jennie liền vùng vẫy, vòng tay Park Chaeyoung kẹp lấy cổ làm cô khó thở, mặt bắt đầu ửng đỏ.
"Chae... Chaeyoung..."
Kim Jennie khó khăn gọi tên cô, cô mặc kệ lời nói của Kim Jennie, đôi môi vẫn thô bạo lướt lên da thịt Kim Jennie, cắn vào bên cổ hằn lên những dấu ấn đỏ. Kim Jennie vì chuyện lúc sáng cơ thể vẫn còn đau nhức, vết thương mới chồng lên những vết thương cũ, cô oằn người không thể chịu được sự thô bạo của Park Chaeyoung. Park Chaeyoung mặt tức giận, mắt đã bị sự ghen tức làm cho đỏ âu, con sói hoang trong người cô như chiếm mất đi lý trí, nhìn Kim Jennie chống đối càng khiến Park Chaeyoung thêm tức giận, càng nhớ lại lời nói của Kim Jennie lại gắt gao mà ham muốn cô.
"Đau... Chaeyoung"
Tay Park Chaeyoung nhanh chóng luồn vào bên trong chiếc áo thun, tìm đến bầu ngực cô mà nắn bóp. Kim Jennie lắc đầu, cắn chặt môi.
"Ư... Dừng lại..."
Park Chaeyoung ngước mặt lên mặt đối mặt với cô, Park Chaeyoung thấy cô lắc đầu, giọt nước mắt như pha lê bóng loáng trên má cô.
"Em sợ hãi tôi?" – Park Chaeyoung giọng trầm đục.
Kim Jennie lắc đầu.
"Vậy tại sao mỗi sự đụng chạm của tôi em đều khóc?"
Park Chaeyoung nghiến răng, tay đã hằn lên những gân xanh, thô bạo kéo lấy cổ Kim Jennie ném thẳng cô xuống giường bên cạnh. Cơ thể Kim Jennie bị lực đẩy mạnh liền va đập xuống giường, cô oằn người rên đau. Park Chaeyoung đè lên người cô, chân kẹp chặt lấy chân cô.
"Bình tĩnh lại đi..."
"Park Chaeyoung..."
Kim Jennie yếu ớt, lí nhí bên tai cô. Park Chaeyoung làm như không nghe thấy, nhanh chóng cởi lấy bộ quần áo trên người Kim Jennie, bàn tay Park Chaeyoung vuốt ve lên da thịt cô, cô liền rùng mình vì không có quần áo che chắn, Park Chaeyoung kéo hai chân cô lên cao, tay chống hai bên cô, vật to lớn được Park Chaeyoung đeo sẵn đã được đặt trước tiểu huyệt. Park Chaeyoung đẩy hong, tiểu huyệt liền bị vật to lớn đi vào, không có bạch dịch bôi trơn nên vật to lớn đi vào thật khó khăn. Kim Jennie hét lên, vùng vằng vì tiểu huyệt sắp bị vật to lớn xé rách.
"Đừng... đừng đưa vào"
"Đau rát... dừng lại, Chaeyoung"
Park Chaeyoung đã cắm sâu vật giả vào tiểu huyệt, mắt dần quen với bóng tối, cô có thể nhìn thấy gương mặt đẫm lệ của Kim Jennie, hai chân mày cô chợt nhíu lại, bên dưới đã không tự chủ được mà ra vào. Kim Jennie vịn tay lên người Park Chaeyoung, miệng liên tục ngăn cô lại
"Chaeyoung... ahhhh"
Vật giả rút ra rồi cắm vào, bên trong tiểu huyệt liền tiết ra bạch dịch để bôi trơn nên vật giả có thể ra vào dễ dàng hơn, từng cái đánh cắm của Park Chaeyoung sâu đến mức chạm đến tiểu đáy huyệt, Kim Jennie thở dốc, cơ thể yếu ớt không thể chịu đựng thêm sự thô bạo.
"Em chết mất... dừng lại đi, Chaeyoung"
"Xin chị... dừng lại đi"
Tiếng van xin nhỏ bé của Kim Jennie dưới thân cô, cô vẫn như không nghe thấy, vẫn liên tục đánh cắm vào.
"Tôi yêu em... Kim Jennie"
"Tại sao em luôn từ chối tôi..."
"Tôi yêu em... yêu đến phát điên"
Park Chaeyoung gằn lên từng chữ, từng cú thúc mạnh vào bên trong như phá tung tiểu huyệt động. Kim Jennie hé môi cố hít lấy không khí vào buồng phổi, tiếng thở khó khăn bị ứ nghẹn. Park Chaeyoung cảm nhận được bên trong Kim Jennie đang khít khao siết lấy vật giả của cô, vách tường thịt bị vật to lớn ma sát sắp không chịu được, Park Chaeyoung bấu chặt mông Kim Jennie, thúc liên tục, tiếng da thịt va vào nhau kêu bạch bạch hoà cùng tiếng xuân thuỷ.
"Chaeyoung... ưmmm~~"
Cô sắp đạt đến cao trào, đôi môi tái nhợt mấp máy, mắt không thể mở nổi. Tay vô thức vịn vào tay Park Chaeyoung.
"Ahhhh~~... ư"
Kim Jennie giật run lên, hai chân co quắp lại, bạch dịch từ tiểu huyệt tuôn chảy. Park Chaeyoung ngã người, kéo thân thể Kim Jennie đang run rẩy về sát người mình, vật giả bên trong bị xuân thuỷ đẩy ra một nửa, Park Chaeyoung liền đẩy hong cắm thẳng vật giả vào bên trong.
"Đừng thêm nữa..."
"Đau lắm... Chaeyoung"
"Dừng lại đi..."
Giọng Kim Jennie yếu ớt, tay cố gắng đẩy người lên Park Chaeyoung đang ôm phía sau mình. Park Chaeyoung vòng tay siết lấy cổ Kim Jennie kéo về sau khiến người Kim Jennie ưỡn ra hết cỡ, đôi môi cô áp lên môi Kim Jennie, vật giả bên trong cũng bắt đầu chuyển động.
"Ahhh~~"
Kim Jennie cắn lên môi Park Chaeyoung, tiếng rên rỉ bị kìm nén trong cổ họng. Park Chaeyoung đặt tay còn lại xuống tiểu hạt đậu đã sưng đỏ của Kim Jennie xoa xoa, vòng tay siết lấy cổ cô ngày một chặt, vật to lớn thúc vào mạnh bạo.
"Ư~" – Tiếng rên rỉ của Park Chaeyoung bên tai cô.
"Chaeyoung..."
"Ahh~"
Kim Jennie thêm một lần nữa cao trào, cơ thể mềm nhũn thả xuống giường, Kim Jennie cắn chặt răng xuống drap giường run rẩy, chẳng thể nhấc nổi thân mình. Park Chaeyoung rút vật to lớn ra khỏi người cô, nhấc bổng cô lên đi thẳng về hướng phòng tắm.
Park Chaeyoung đặt Kim Jennie ngồi vào lòng cô, Park Chaeyoung áp tay lên má Kim Jennie vẫn còn đỏ ửng nóng hổi. Kim Jennie mở hé mắt, miệng mấp máy giọng thều thào nói với Park Chaeyoung.
"Em mệt..."
Park Chaeyoung vòng hai tay Kim Jennie ra sau cổ cô, bàn tay Park Chaeyoung chạm vào vết thương ở cánh tay làm Kim Jennie đau liền rít lên. Park Chaeyoung nhíu mày, kéo tay Kim Jennie lại, nhìn những vết xước trên cánh tay cô hơi đỏ.
"Vết thương này....?" – Park Chaeyoung ngước mặt hỏi cô, chắc chắn vết xước dài trên tay cô là do vật nhọn gây ra.
"Em không sao..."
Park Chaeyoung lướt mắt mình xuống cơ thể của Kim Jennie, những vết xước vẫn còn đỏ nhạt, Park Chaeyoung nhíu mày.
"Có phải mẹ tôi cho người đánh em?"
Kim Jennie lắc đầu.
"Vụn kính xe xước qua...."
"Tại sao em không nói tôi biết? Em không tin tôi?" – Park Chaeyoung cảm giác Kim Jennie không tin tưởng cô, tại sao lại giấu cô chứ? Điều đó khiến cô không mấy vui vẻ.
"Vết thương ngoài da thôi... ahhh"
Kim Jennie rên đau khi Park Chaeyoung thô bạo nhấc bổng cô lên rồi hạ xuống vào vật to lớn đang đứng thẳng. Kim Jennie bị bất ngờ, vật giả đã cắm sâu vào bên trong cô, cô lắc đầu, mặt úp lên vai Park Chaeyoung.
"Em xin lỗi... đừng thêm nữa..."
"Lỗi của em là gì?" – Park Chaeyoung ôm lấy mông cô, đẩy mạnh hong mình lên, thúc vật giả vào bên trong.
"Ahhh~.... là... giấu... Chaeyoung"
"Đừng bao giờ giấu tôi bất cứ điều gì"
"Nói - là - em - yêu - tôi" Park Chaeyoung thô bạo vừa rít từng chữ qua kẻ răng vừa thúc liên tục vào tiểu huyệt.
"Em... yêu Chaeyoung..." – Kim Jennie lắc đầu, giọt nước mắt đọng trên mi cuối cùng cũng rơi xuống.
"Hứa sẽ không rời bỏ tôi"
Kim Jennie im lặng không đáp lời, Park Chaeyoung kéo lấy mặt Kim Jennie lại gần mặt mình, gương mặt cô sợ hãi, môi đã tái nhợt đi.
"Em không nói, tôi sẽ thao chết em" – Sự chiếm hữu của Park Chaeyoung khiến cô không thể giữ được lý trí.
"Ahhh~~.... em không chịu được"
"Chaeyoung... Ư~"
Kim Jennie giật run người, cơ thể đón thêm một đợt cao trào mới như rút hết đi tinh lực của cô, Kim Jennie ngã rập người vào lòng Park Chaeyoung. Park Chaeyoung dường như bị hình ảnh cô bị bắt đi ám ảnh lấy mình, cảm giác sợ hãi cuốn lấy tâm trí cô, cô muốn được nghe Kim Jennie nói.
"Hứa với tôi... sẽ không rời xa tôi"
Hạ thân Kim Jennie đau nhức, Park Chaeyoung vẫn không tha cho cơ thể đã dần kiệt sức của cô, vật to lớn vẫn liên tục cắm sâu vào. Kim Jennie vịn vai Park Chaeyoung, gật đầu với cô.
"Em hứa... không rời xa..."
Park Chaeyoung nghe tiếng cô thì thào bên tai mình, vui sướng mà ôm siết cô, mặt áp sát vào ngực cô, xúc động đến mức giọt nước mắt cũng trực trào rơi, nóng hổi thấm vào da thịt Kim Jennie.
"Tôi yêu em... Kim Jennie"
"Tôi thật sự rất yêu em"
Kim Jennie trượt người, nhắm mắt thả cơ thể mềm nhũn của mình ngã vào lòng Park Chaeyoung.
Park Chaeyoung ẵm Kim Jennie nằm trên chiếc giường lớn, mở trong tủ ra tuýp thuốc giảm đau, nhẹ nhàng bôi thuốc vào những vết thương trên cơ thể cô và cô bé đang đau rát vì sự thô bạo của mình. Park Chaeyoung vừa chạm vào cô bé, Kim Jennie liền ưỡn người lên, thuốc thấm vào vết thương rát buốt.
"Xin lỗi, mèo con..."
Nhìn thân thể Kim Jennie nhỏ bé đầy vết thương, kiệt sức mà nằm trên giường khiến lòng cô nhói đau. Park Chaeyoung đi lại gần Kim Jennie, kéo chiếc chăn lên cao, đặt lên trán cô nụ hôn rồi xoay người ra ngoài. Cô đi đến tủ rót lấy ly rượu vang, châm một điếu thuốc. Khói thuốc mang theo tâm trạng lo âu của cô hoà lẫn vào không khí. Park Chaeyoung rít từng hơi, dường như thuốc lá giúp cô bình tĩnh lại một phần nào sau những chuyện đã xảy ra.
"Chaeyoung..." – Kim Jennie lí nhí gọi tên cô, dường như mùi hương cơ thể của Park Chaeyoung đã trở thành một thói quen trong giấc ngủ của cô, không thấy Park Chaeyoung liền thức giấc.
"Tôi đây"
"Vẫn còn giận em?"
Kim Jennie luồn tay mình vào bên trong áo ngủ của Park Chaeyoung, tìm đến khoảng ngực săn chắc của cô xoa nắn. Park Chaeyoung cắn chặt răng, mặc tay Kim Jennie đang chơi đùa trên cơ thể cô.
"Em bảo tôi nói đùa là có ý gì?" – Park Chaeyoung vẫn còn vì câu nói của cô mà canh cánh trong lòng.
"Em không có ý gì cả. Mẹ chỉ vừa mới tỉnh dậy, Chaeyoung vội vàng như thế em sợ mẹ sẽ bị sốc... Chaeyoung, chị vì vậy mà lo lắng sao?" – Kim Jennie chống tay nằm lên người Park Chaeyoung.
Park Chaeyoung im lặng, mặt tự nhiên lại đỏ ửng. Kim Jennie cười khúc khích, nhìn mặt Park Chaeyoung ngượng ngùng thật đáng yêu, cô nhích người, đặt lên môi Park Chaeyoung nụ hôn, Park Chaeyoung hé môi, đáp trả lấy nụ hôn của cô. Tay cô nhanh chóng cởi lấy nút thắt trên áo ngủ của Park Chaeyoung, thân hình nhỏ bé dường như được tiếp thêm sức mạnh, tay cô vu ngoạn khắp nơi trên cơ thể Park Chaeyoung, vuốt ve vùng thanh xuân rậm rạp đã nóng hổi. Park Chaeyoung rên rỉ, ánh mắt đê mê, bên dưới đã bắt đầu rỉ từng đợt bạch dịch.
"Chaeyoung.. em muốn..."
"Mèo con... em nghĩ kĩ chưa? Tốn sức lắm đấy"
Park Chaeyoung cắn lên môi cô rồi mĩm cười trêu ghẹo. Kim Jennie thật sự xấu hổ trước sự trêu nghẹo của Park Chaeyoung, nhưng cái ý nghĩ muốn mình là người đầu tiên của Park Chaeyoung khiến cô quyết tâm hơn. Kim Jennie chợt đè Park Chaeyoung xuống giường, môi hôn lên cổ Park Chaeyoung rồi trượt xuống xương quai xanh, Park Chaeyoung nắm chặt tay xuống drap giường, từng đợt khó chịu chạy dọc thân cô, bàn tay Kim Jennie nhỏ nhắn xoa lên hai khoả tròn săn chắc, đôi môi nhỏ xinh hé mở cuốn lấy nhũ hoa. Park Chaeyoung chợt rùng mình, muốn đẩy Kim Jennie ra nhưng nhìn gương mặt Kim Jennie đang say mê trên cơ thể cô nên không đành lòng, nén lấy sự khó chịu vào trong. Kim Jennie trượt sâu xuống vùng thanh xuân, rụt rè hôn lên vùng rậm rạp.
"Jennie..." – Park Chaeyoung ngại ngùng khi thấy cô đang ngụp sâu dưới chân mình.
"Ahhh~~"
Park Chaeyoung rên rỉ khi lưỡi Kim Jennie chạm vào cô bé, môi nhỏ xinh mút lên tiểu hạt đậu, sự khó chịu càng dâng lên kèm theo sự ham muốn, Park Chaeyoung gồng người cố gắng kìm nén.
Từng đợt khoái cảm chạy dọc cơ thể Park Chaeyoung, bên dưới đang phản hồi lại sự đụng chạm của Kim Jennie rất tốt. Kim Jennie như chú mèo nhỏ thích thú tìm được nơi vui chơi mới, chiếc lưỡi liên tục ma sát lên tiểu hạt đậu của cô.
"Jennie... dừng lại" – Park Chaeyoung không chịu được, cảm giác này khiến đầu óc cô quay cuồng, dục vọng trong người cô sắp bị Kim Jennie phá vỡ.
"Ahhhh~" – Thoải mái, Park Chaeyoung cong chân, đẩy hong mình lên cao, áp sát cô bé vào môi Kim Jennie.
"Chaeyoung... em vào trong được không?"
Kim Jennie đang rụt rè bên dưới cô, chờ đợi cái gật đầu của cô. Park Chaeyoung nhìn Kim Jennie, thật sự là cô muốn đè Kim Jennie xuống thân mình mà thao, nhưng nghĩ lại mèo con của con đang muốn đảo chính nên cô chỉ mĩm cười, gật đầu. Kim Jennie giơ hai ngón tay lên ra hiệu cho Park Chaeyoung biết là cô sắp đưa hai ngón tay vào bên trong Park Chaeyoung, Park Chaeyoung liếm môi, gật đầu. Kim Jennie hít một hơi sâu, chầm chậm đặt hai ngón tay của mình trước tiểu huyệt động, ngón tay Kim Jennie nhỏ nhắn đi vào tiểu huyệt, Park Chaeyoung liền nhíu mày rên lên, Kim Jennie sợ run ngón tay trong tiểu huyệt dừng lại không dám động.
"Mèo con... đã đến đó rồi còn dừng lại? Em là muốn trêu ghẹo tôi?" – Park Chaeyoung khó chịu nói với Kim Jennie.
Kim Jennie lắc đầu, nhắm chặt mắt mình đâm thẳng hai ngón tay vào bên trong Park Chaeyoung, Park Chaeyoung gồng mình rên đau, không dám rên lớn sợ sẽ làm Kim Jennie sợ, chỉ biết mím lấy môi chịu đựng, mồ hôi trên trán đã bắt đầu lấm tấm rơi.
"Jennie..."
Park Chaeyoung ngước đầu dậy, nhìn xuống bên dưới mình đã thấy Kim Jennie úp mặt xuống drap giường thút thít, ngón tay bên trong cô vẫn còn giữ nguyên.
"Sao lại khóc rồi?"
"Em..."
Thật sự là lúc Kim Jennie đâm mạnh vào bên trong, thấy máu từ tiểu huyệt chảy ra cô tưởng cô đi nhầm đường làm tổn thương tiểu huyệt, nên có chút sợ.
"Em không động, tôi sẽ đè em xuống rồi động em"
Hai ngón tay Kim Jennie nghe lời đe doạ của Park Chaeyoung cũng bắt đầu động, chầm chậm đưa vào rồi rút ra.
"Nhanh lên một chút... Jennie"
Park Chaeyoung muốn phát điên, ngón tay Kim Jennie như không có sức lực, cứ như trêu ghẹo cô.
"Jennie... em không phải sợ tôi đau, em cứ như thế tôi còn khó chịu hơn" – Park Chaeyoung sắp mất kiên nhẫn.
Kim Jennie gật đầu, lấy hết sức thúc mạnh vào bên trong. Nhắm mắt nhắm mũi thúc liên tục vào, Park Chaeyoung từ trợn tròn mắt đến thở hơi lên, thật sự là kĩ năng của Kim Jennie dỡ tệ, làm Park Chaeyoung phải điều chỉnh mông theo nhịp điệu của Kim Jennie.
"Ahhh~~"
"Nhanh lên... Jennie"
Park Chaeyoung gần đạt đến cao trào, liền rên rỉ gọi tên cô. Tay Kim Jennie sắp rụng rời, dần kiệt sức, cố gắng hít một hơi sâu, thúc mạnh hơn. Park Chaeyoung ưỡn người, giật run.
"Ư~...."
Park Chaeyoung cắn răng, cảm giác cao trào chạy dọc thân cô. Kim Jennie bên dưới mệt lã, ngã người nằm đè lên người Park Chaeyoung.
"Người bị đè không mệt mà người đè đã mệt rồi?" – Park Chaeyoung kéo Kim Jennie lên nằm trên người cô.
"Mệt chết được...."
"Sau này còn muốn đảo chính?"
Kim Jennie liền lắc đầu, tay cô tưởng rụng ra khỏi người mất rồi. Loại chuyện này, cô không muốn thử lần nữa, thật sự khâm phục sức khoẻ của Park Chaeyoung.
"Vết thương còn đau không?"
"Đã đỡ hơn... Chaeyoung, sau này đừng hút thuốc nữa..."
Park Chaeyoung gật đầu, Kim Jennie mệt lã áp mặt xuống ngực cô, không gian căn phòng bỗng chốc lắng đọng.
"Jennie... sau khi kết thúc chuyến du lịch tại Singapore, chúng ta cùng đi đăng kí kết hôn đi"
Park Chaeyoung vuốt vuốt tóc Kim Jennie, cô vờ như không nghe thấy, nhắm chặt mắt để Park Chaeyoung tưởng cô đã ngủ say. Cô biết Park Chaeyoung một lòng chung thuỷ với cô, nhưng cô là không muốn Park Chaeyoung cũng như Park Gia vì cô mà mang tiếng xấu. Nếu bị đồn ra bên ngoài, đại tiểu thư Park Gia tự ý đăng kí kết hôn cùng cô, cô sợ Park Gia trong vòng một ngày sẽ không chống đỡ được dư luận mà sụp đổ. Thật sự, chuyện kết hôn, không phải muốn là được, với tầng lớp thượng lưu, chuyện hai người đến với nhau rất dễ bị người khác dòm ngó. Cô không thể vì sự ích kỉ mà không màng đến sự nghiệp cũng như tương lai của Park Chaeyoung.
Từ ngày được Park phu nhân đồng ý để Park Chaeyoung bên cạnh cô vài ngày, cô cũng thoải mái hơn trong việc đi ra ngoài cùng Park Chaeyoung. Nhưng nói gì thì nói, cũng không nên gây sự chú ý với mọi người. Kim Jennie được Park Chaeyoung dẫn vào một vài cửa hàng quần áo, chuẩn bị cho chuyến du lịch của cả hai. Kim Jennie thử một chiếc đầm hở lưng, xoay người nhìn thân hình kiều diễm của mình trong gương, được khoát lên người bộ cánh đắt tiền, người bình thường như cô cũng ra dáng tiểu thư. Park Chaeyoung nhìn Kim Jennie bước ra từ phòng thay đồ, không tự chủ được trước thân hình quá đỗi quyến rũ của Kim Jennie, bộ cánh hở lưng để lộ một khoảng từ vai cô xuống gần đến chiếc eo thon, phía trước thì trễ ngực, bên dưới thì ngắn ngang đùi lộ ra đôi chân thon thả.
"Chaeyoung thấy thế nào?"
Park Chaeyoung đi nhanh về phía cô, nhanh chóng kéo cô trở vào phòng thay đồ, đóng sầm cửa, khoá chốt, gắt gao ép chặt lấy cô vào thành cửa.
"Em là muốn câu dẫn tôi?"
"Em không có..." – Kim Jennie cười khúc khích.
"Jennie... em đừng tưởng ở đây là tôi không thể thao em"
"Chaeyoung..."
Kim Jennie cắn môi, ánh mắt đê mê câu dẫn cô, một tay vòng tay ôm lấy cổ Park Chaeyoung, một tay vuốt ve bên dưới cô khiêu khích, Park Chaeyoung rên ư ử, ánh mắt chăm chăm nhìn Kim Jennie quyến rũ mình. Bàn tay cô nhanh chóng luồn vào bên trong quần Park Chaeyoung xoa nắn lên cô bé, kéo Park Chaeyoung gần sát mình, áp môi lên tai cô thì thầm.
"Yêu em..."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co