Truyen3h.Co

[Chaennie] Đẻ thuê

Chương 5

Chaennie_2019

Kim Jennie như con mèo nhỏ tìm lấy hơi ấm, rút rút vào gối để tìm lấy mùi hương quyến rũ kia, chiếc mông cao tròn cứ lắc lư qua lại. Park Chaeyoung cong môi, đứng dựa vào cửa phòng nhìn người trên giường như con sâu trườn tới trườn lui.

"Tìm tôi sao?" – Park Chaeyoung cất tiếng hỏi.

"Ưmmm~~" – Kim Jennie ngáy ngủ theo quán tính mà đáp lời giọng nói trầm đục của Park Chaeyoung.

"Làm tình đến nghiện rồi sao?"

Park Chaeyoung ngồi bên giường, trang phục chỉnh tề quần tây áo sơ mi, bên ngoài là chiếc vest màu ghi. Tay đưa về phía môi Kim Jennie vuốt ve, Kim Jennie chợt ti hí mắt, ánh đèn ngủ làm chói mắt cô, cô nheo mắt ngước nhìn Park Chaeyoung, giật mình hất tay cô ra rồi nhanh tay kéo chăn cuốn lấy người mình.

"Tránh xa tôi ra" - Kim Jennie ngồi dậy, nhích người ra xa cô, chợt thấy hạ thân mình nhói đau.

"Aaa"

"Còn đau?" – Park Chaeyoung nghe tiếng cô rên đau, nhìn cô ôm lấy bụng mình mà lo lắng.

Kim Jennie liếc xéo cô, tay xoa xoa lấy bụng dưới đau nhức của mình. Hận muốn băm con người biến thái trước mặt mình ra thành trăm mảnh. Nhưng mà, bây giờ bụng cô vừa đau, vừa đói khiến âm thanh trong bụng réo gọi thật xấu hổ. Park Chaeyoung nhoẻn miệng cười, nhìn cô cắn môi mặt ửng đỏ thật quyến rũ.

"Ăn chút gì đi. Nếu em có ý định muốn đánh tôi thì phải có sức lực một chút"

"Tôi mà thèm đụng vào cô"

"Thật?" – Park Chaeyoung mỉa mai hỏi lại.

Kim Jennie liếc cô một cái rồi xoay mặt đi. Ờ thì cô cũng có ý định muốn chạm vào người Park Chaeyoung nhưng mà cứ mỗi lần vừa chạm đến đã bị tay cô giữ chặt lại, làm Kim Jennie khó chịu muốn chết, chạm vào người cô khó đến vậy à? Nhưng mà ý nghĩ đó chỉ giữ trong đầu thôi, liêm sĩ của cô không cho phép cô nói ra cái điều đáng hổ thẹn ấy đâu.

"Đi ăn thôi. Yếu đuối thế này, làm sao có thể chống đỡ được khi làm tình với tôi chứ?"

"Đồ điên. Trong đầu cô chỉ nghĩ đến việc làm tình thôi à? Không có gì khác nữa sao?" – Kim Jennie cựa mình muốn xuống giường, thật sự ngồi gần với tên vô lại này khiến cô phát điên.

"Còn có việc phải làm sao để thu phục được con mèo hung dữ này nữa" – Park Chaeyoung nhếch môi.

Kim Jennie trợn tròn mắt. Nhảy ngay xuống giường nhưng vừa bước xuống đã khuỵ xuống vì chân cô mỏi nhừ, chẳng đứng vững được, hạ thân lại dấy lên một trận đau nhức.

"Cẩn thận"

Park Chaeyoung lo lắng định đỡ lấy cô nhưng bị cô liếc cho một cái. Định làm gì? Tôi thành ra thế này là do cô đấy, còn làm ra vẻ lo lắng. Kim Jennie nhích từng bước chân, với tay lấy chiếc áo khoác ngủ khoác vào người vì giờ đôi mắt người kia dán chặt vào người cô như keo dán sắt.

"Đồ tôi..."

"Tôi nhờ người mua đồ mới cho em rồi"

"Ờ ừm"

Kim Jennie đi nhanh về phía toilet, đồ mới đã được Park Chaeyoung treo ngay ngắn bên trong. Nhìn những bộ đồ mắc tiền thật khiến Kim Jennie nhếch môi.

"Đây là cách các đại gia đối xử với kiều nữ à?"

Kim Jennie có chút khinh bỉ, nhưng mà cô không phải kiều nữ. Không phải kiểu ăn bánh rồi trả tiền nên bộ đồ mới này Kim Jennie chắc chắn là sẽ trả tiền lại cho cô rồi. Nhưng mà Park Chaeyoung cũng có mắt thẩm mỹ ấy chứ, bộ đồ vừa vặn người cô, đến cả bra và quần lót nhỏ cũng đồng bộ màu ren đỏ, Kim Jennie chợt thấy đỏ mặt. Chắc là do cô ta bao nuôi nhiều cô gái trẻ nên việc chọn đồ chỉ cần nhìn qua thân hình cũng không gọi là khó khăn, cô thầm nghĩ rồi đẩy cửa ra ngoài văn phòng Park Chaeyoung.

"Bộ đồ vừa vặn nhỉ?" – Park Chaeyoung buông dao nĩa xuống bàn, chống tay nhìn cô đi ra.

"Ngồi đi. Tôi vừa gọi đồ ăn rồi"

Park Chaeyoung hất đầu về ghế đối diện, món bò bít tết cô vừa nhờ thư kí mua về vẫn còn nóng hổi. Kim Jennie ái ngại đi lại gần, dù sao thì cô cũng đói lã rồi, cũng chẳng ăn gì từ trưa đến giờ. Park Chaeyoung đưa đĩa bò đã cắt sẵn về phía cô, cô nhìn chăm chăm Park Chaeyoung không dám đụng đũa.

"Bò là tôi mua ở Nhà hàng X, em nghĩ họ sẽ bỏ thuốc vào đó sao?"

"Tôi không nghĩ họ, tôi nghĩ cô"

"Bỏ thuốc em để được gì?" – Park Chaeyoung nhếch môi cười.

"Vô lại như cô. Làm sao tôi biết được?"

"Nếu em nghĩ tôi bỏ thuốc vào để làm gì em thì thật phí sức, tôi không rảnh" – Park Chaeyoung như muốn nói với cô biết là chỉ cần cô muốn, Kim Jennie chắc chắn sẽ không thoát khỏi.

Kim Jennie nhếch môi cười khinh bỉ. Tay cầm nĩa lên đâm thẳng xuống miếng bò trên dĩa, mắt vẫn đặt trên người Park Chaeyoung. Cảm giác như miếng thịt bò là cô, Kim Jennie liền đem miếng bò bỏ vào miệng.

"Từ từ thôi. Em cần phải...."

"Aaaaa"

Kim Jennie chợt cụp người, ôm lấy bụng mình đau nhói, mồ hôi bắt đầu tuôn rơi trên trán. Cô cắn môi, rên đau. Park Chaeyoung hốt hoảng buông dao nĩa, đứng bật dậy chạy về phía cô, lo lắng.

"Em sao thế? Có phải là không khoẻ không?"

Kim Jennie lắc đầu, mặt tái nhợt, môi đánh lập cập vào nhau, đau đến mức chẳng thể nói nỗi.

"Tôi đưa em đi bệnh viện" – Park Chaeyoung nhấc bổng người cô, đi thẳng ra khỏi cửa.

-----------------

Lalisa cầm tập hồ sơ bệnh án đứng trước cửa phòng Kim Jennie, liếc mắt nhìn Park Chaeyoung đang lo lắng, đứng ngồi không yên, Lalisa còn tưởng dưới ghế có đính gai nên cô bạn thân của cô mới như vậy. Lalisa như hiểu được tình hình, nhìn tập bệnh án thì cũng biết chuyện gì xảy ra. Cô bước từ từ vào phòng, nhoẻn miệng cười quan sát Kim Jennie đang liếc mắt nhìn Park Chaeyoung, Lalisa còn tưởng đâu hai người là kẻ thù của nhau cơ. Nhưng mà nhìn cô bạn thân của cô thấp thỏm thế này thì chắc là không phải rồi.

"Cô là Kim Jennie?"

Kim Jennie gật đầu. Park Chaeyoung xoay sang nhìn sang Lalisa, đứng bật dậy định giật lấy bệnh án thì bị Lalisa giấu đi.

"Park Chaeyoung, lại đưa thêm một cô mới vào viện nữa à?"

Lalisa mĩm cười nhìn Park Chaeyoung rồi nhìn Kim Jennie. Park Chaeyoung mặt đanh lại chẳng hiểu Lalisa đang nói gì, ngay bên giường bệnh đã thấy Kim Jennie nhếch môi cười khinh, cô xoay mặt đi không thèm nhìn lấy Park Chaeyoung một cái.

"Vẫn như cũ, quan hệ quá sức nên dẫn đến kiệt sức, âm đạo bị tổn thương"

Lalisa dõng dạc đọc từng chữ, Kim Jennie nghe mà đỏ hết cả mặt, xấu hổ muốn chết đi. Cô liền đập đập tay xuống giường, tức giận muốn đánh người. Lalisa nhìn tình cảnh trước mặt mình thật buồn cười, mặt Park Chaeyoung xám xịt, chưa thấy Park Chaeyoung căng thẳng như thế bao giờ, chứng tỏ cô gái trên giường bệnh này cũng không phải dạng tầm thường. Được rồi, vậy thì cùng tôi thử Park Chaeyoung một chút, ý nghĩ vụt qua đầu Lalisa, cô nhoẻn môi đánh đánh tập hồ sơ vào người Park Chaeyoung đang chết trân.

"Park Chaeyoung, sao thế?"

"Lalisa, tôi không hiểu cậu đang nói gì?"

"Ây da, chuyện này không phải một hai lần. Có gì mà cậu phải xấu hổ chứ?"

Kim Jennie muốn đào cái hố rồi tự chôn mình xuống dưới cho rồi, chứ ngồi đây mà nghe chuyện xấu hổ này khiến cô không bị thương chết mà tức hộc máu mà chết. Park Chaeyoung giật giật môi, cười như không cười.

"Cậu sao thế, đừng nói lung tung. Tớ đã đưa ai vào viện ngoài cô ấy đâu chứ?"

"Lalisa, cậu đừng có bịa chuyện..."

"Hai người im lặng đi. Thật phiền phức"

Kim Jennie chẳng muốn nghe. Lalisa gật gật đầu, đi lại gần Kim Jennie, cười tươi lộ hai hàm răng trắng đều, đúng là nụ cười toả nắng mang thương hiệu của Lalisa này thật khiến người khác phải động lòng. Kim Jennie ngại ngùng, cắn môi nhìn gương mặt đẹp rạng ngời của Lalisa, Kim Jennie cố gắng cong môi đáp lại. Park Chaeyoung đứng từ phía xa nhìn Kim Jennie đỏ mặt, mang gương mặt ngưỡng mộ nhìn Lalisa mà không khỏi khó chịu, vô thức tiến đến giường Kim Jennie.

"Kim Jennie, để tôi kiểm tra nhé"

Kim Jennie xấu hổ, gật gật đầu rồi cụp mắt không dám nhìn thẳng vào gương mặt kiều diễm của Lalisa

"Cậu định làm gì?"

Park Chaeyoung tức nổ đom đóm mắt, nắm lấy tay Lalisa khi thấy cô vịn lấy tay Kim Jennie. Lalisa xoay mặt nhìn Park Chaeyoung, nén lấy tiếng cười trong lòng mình. Rõ ràng là Park Chaeyoung có tình cảm với cô gái này.

"Tớ kiểm tra giúp cô ấy. Thế nào? Sợ tớ chạm vào bảo bối của cậu à?" – Lalisa nhướn mày nhìn Park Chaeyoung lúng túng.

"Dạo này bác sĩ La đùa giỡn quá mức rồi"

"Bạn học Park Chaeyoung, cậu là đang cản trở công việc của tớ"

Kim Jennie nhìn cả hai người nói chuyện tưởng đùa mà như không đùa. Không gian chợt im bặt khiến Kim Jennie sợ toát mồ hôi, tưởng tượng đến cảnh hai người choảng nhau ngay tại đây. Kim Jennie giọng đều đều lên tiếng cắt ngang.

"Bác sĩ La, phiền chị rồi"

Lalisa mĩm cười gian manh nhìn Park Chaeyoung rồi xoay mặt về phía Kim Jennie, nở nụ cười hiền.

"Kim Jennie, tình trạng sức khoẻ của em khá yếu, cần bồi bổ nhiều một chút. Đừng làm việc quá sức, nhất là trong chuyện quan hệ, dễ ảnh hưởng đến việc sinh con sau này"

"Vâng, em hiểu rồi. Sẽ không có chuyện đó xảy ra nữa đâu ạ" – Kim Jennie gật đầu, tiếp nhận lời của Lalisa, nói như đinh đóng cột như muốn Park Chaeyoung nghe được.

Park Chaeyoung cau mày nhìn chằm chằm Kim Jennie, cô cảm nhận được tia lạnh lẽo đang dán lên người mình, vờ như không chú ý đến cảm xúc của Park Chaeyoung, Kim Jennie gật đầu cảm ơn Lalisa rối rít, miệng liên tục hứa sẽ không để xảy ra tình trạng này.

"Được rồi. Kim Jennie, nghỉ ngơi một chút, lát nửa sẽ được xuất viện"

Lalisa gật đầu, xoay lưng ra ngoài không quên nhìn cô bạn thân mình tức đỏ người, đứng nhìn Kim Jennie không chớp mắt. Lalisa nhếch môi, lắc đầu.

"Tôi mệt"

Kim Jennie trượt người xuống giường, kéo chăn lên che kín người. Nói như muốn đuổi khéo Park Chaeyoung.

"Vừa rồi ngồi nhìn bác sĩ La thì không than mệt, người ta vừa bước đi đã mệt rồi" – Park Chaeyoung nói như trách móc.

"Cô là có ý gì?"

"Tôi làm gì có ý gì. Tôi mới là người phải hỏi em có ý gì với bác sĩ La mà nhìn người ta đến đỏ mặt"

Em muốn đôi co, được rồi. Tôi cùng em đôi co, không tin được là em nhìn người ta bằng ánh mắt ngưỡng mộ đó, còn nhìn tôi thì liếc ngang liếc dọc. Nếu không phải là em đang bị thương, tôi liền muốn thao em.

Suy nghĩ vụt qua đầu khiến Park Chaeyoung bức rức.

"Tôi nhìn ai là chuyện của tôi. Cô quản được tôi à?"

Cô nghĩ cô là ai chứ? Nghĩ mình là Park Tổng của công ty chết tiệt gì gì đó rồi muốn làm gì thì làm à. Bực chết đi được.

"Từ ngày gặp cô, tôi toàn gặp xui xẻo"

"Sao quả tạ"

"Tôi sẽ kiện cô vì chuyện cố ý gây thương tích, còn có cả bạo dâm gì gì đó nữa. Biến thái hết sức"

Kim Jennie lí nhí trong miệng, tự nói chuyện một mình. Giật mình trợn tròn mắt khi thấy Park Chaeyoung ngồi xuống giường cô, cô nhích người qua một bên, Park Chaeyoung lại nhích sát lại, nhích đến mức cô tưởng mình sắp rớt xuống giường đến nơi.

"Tôi là bệnh nhân đó, đây là bệnh viện. Cô đừng có làm bậy" – Kim Jennie chỉ thẳng tay lên camera được gắn ở góc tường, Park Chaeyoung xoay mặt nhìn theo hướng tay cô rồi xoay lại nhìn mặt cô. Mặt không chút biểu tình.

"Trong mắt em, tôi chỉ là tên biến thái thôi à?" – Giọng Park Chaeyoung trầm buồn.

"Đúng rồi. Với tôi cô chỉ là... ưmmmm~~~"

Park Chaeyoung áp môi mình hôn ngấu nghiến lên môi cô, Park Chaeyoung cau mày thô bạo mút lên đôi môi cô sưng đỏ như muốn nuốt trôi đi những lời cô sắp nói ra. Park Chaeyoung thấy trong lòng có một nỗi ghen tức, mạnh bạo nhả môi cô ra rồi đứng bật dậy xoay người đi nhanh ra cửa mặc cô chết trân bất động trên giường.

Kim Jennie sau một hồi lâu Park Chaeyoung đi khỏi thì cũng rơi vào trầm tư, nằm co ro ôm lấy thân thể đói lã của mình, đã vậy người còn ê ẩm. Cảm giác như cơ thể này chẳng phải của cô nữa, mọi thứ đều rụng rời. Kim Jennie mệt mỏi thiếp đi.

"Dậy rồi?"

Park Chaeyoung ngồi bên kia bàn, đồ ăn cũng đã được cô dọn ra đầy cả mặt bàn. Kim Jennie kéo cái gối lên che lấy mặt mình, không muốn nhìn thấy cô, Kim Jennie lúc nãy còn tưởng Park Chaeyoung bỏ đi mất rồi, làm cô dấy lên một cỗ tủi thân.

"Qua đây ăn đi. Đồ ăn vẫn còn nóng" – Park Chaeyoung cau mày nhìn vai Kim Jennie run run.

Chết tiệt, mấy giọt nước mắt chết tiệt này tự nhiên lại rơi xuống không ngừng. Vừa nghe thấy giọng Park Chaeyoung đã rưng rưng lên, làm cô không kìm lại được. Cô liên tục đưa tay lên má mình vuốt vuốt lấy giọt nước mắt đang rơi xuống drap giường. Park Chaeyoung ngồi một bên giường, tay chạm nhẹ vào người cô, cô chợt rùng mình, cơ thể cô đối với sự đụng chạm của Park Chaeyoung luôn nhạy cảm như thế.

"Khóc sao?" – Park Chaeyoung lo lắng kéo cái gối trên mặt cô xuống, lộ ra gương mặt đẫm lệ.

"Ừ, đau nên khóc thôi" – Kim Jennie đáp cụt lủn.

"Ráng ăn một chút. Từ trưa giờ em chưa ăn gì"

"Không muốn ăn" – Miệng thì bảo không muốn nhưng bụng cô lại réo lên.

"Á"

Kim Jennie hét lên một tiếng khi Park Chaeyoung bỗng nhấc bổng cô lên, Kim Jennie sợ hãi đánh đánh vào người Park Chaeyoung. Nhưng Park Chaeyoung vẫn không biểu tình, cũng không hề tức giận, gương mặt ôn nhu ôm siết lấy cô, đặt cô ngồi xuống ghế.

"Ngoan ngoãn, ăn một chút. Lực đánh của em yếu đi rồi"

Park Chaeyoung gắp một miếng thịt bỏ vào chén Kim Jennie. Cô nhìn hành động ôn nhu này thật không quen, nhưng gương mặt Park Chaeyoung bây giờ thật sự khiến tim cô đập loạn, mắt chăm chăm nhìn hành động của Park Chaeyoung, bất ngờ Park Chaeyoung nhoẻn miệng cười tươi, nụ cười này là lần đầu tiên cô thấy, thật sự con người trước mặt cô rất khác với người thô bạo vài ngày trước. Tự nhiên thấy rợn gai óc, cảm thấy như có chuyện chẳng lành.

"Đừng nhìn nữa. Sau này sẽ để em nhìn gương mặt xinh đẹp của tôi mỗi ngày, nên đừng lo. Còn bây giờ thì ăn đi" – Park Chaeyoung lại nhoẻn miệng cười, Kim Jennie cười khẩy một cái trước câu nói của cô.

"Tự luyến" – Kim Jennie gắp một miếng thịt Park Chaeyoung bỏ trong chén cô cho vào miệng.

Vị thức ăn ngon tan trong miệng khiến Kim Jennie thích thú, liên tục gắp bỏ vào miệng nhai ngon lành.

"Từ từ thôi"

Lalisa đứng dựa một bên tường, nhìn Park Chaeyoung và Kim Jennie cãi nhau chí choé.

"Bác sĩ La bảo tôi có thể xuất viện"

"Nhưng sức khoẻ em còn yếu. Hay là nghỉ ở đây rồi mai xuất viện cũng được"

Kim Jennie nhìn đồng hồ, bây giờ đã gần 9 giờ tối rồi, tính ra cô đi từ trưa đến giờ. Mẹ cô nằm một mình ở viện không ai chăm sóc, cô không thể bỏ đi.

"Mẹ tôi ở viện không ai chăm. Tôi phải về"

"Có tài xế Han chăm rồi. Em không cần lo"

Kim Jennie ứ họng, sao có thể. Sao cô ta làm gì cũng không hỏi ý kiến cô hết, cứ thích làm theo ý mình.

"Lalisa, nói một câu đi. Em ấy vẫn chưa khoẻ hẳn đúng không?"

Lalisa nheo mắt nhìn Park Chaeyoung bằng ánh mắt nhìn thấu hồng trần, rõ là có ý đồ với con gái nhà người ta đây mà. Nhưng mà, chị đây là không cho cưng thực hiện nó dễ dàng đâu. Lalisa cười khẩy, thấy Park Chaeyoung đá đá mắt với mình.

"Ừm, Kim Jennie, em có thể xuất viện"

"Lalisa..."

"Park Chaeyoung, cậu không phải là muốn giữ người ta ở lại đó chứ?"

Park Chaeyoung cau mày, cái tên Lalisa chết tiệt này rõ là muốn phá cô đây mà. Lalisa đi lại gần Kim Jennie, cô rụt rè, mặt lại ửng đỏ khi Lalisa nắm lấy tay cô kiểm tra thêm một lần nữa. Park Chaeyoung đứng phía xa nhìn cảnh này mà tức điên.

"Đừng trách tớ độc ác, Kim Jisoo của cậu..." – Park Chaeyoung sau khi bước ra khỏi phòng thì quay mặt lại nhìn Lalisa, tay đưa đưa lên mắt như muốn nói cô sẽ để mắt đến Kim Jisoo bảo bối của Lalisa. Lalisa cười khúc khích nhìn hành động trẻ con của Park Chaeyoung, tay vẫy vẫy chào tạm biệt hai người.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co