Truyen3h.Co

ChanBaek | Loạn Luân

2. LÀM SAO ĐỂ QUÊN?

aignguyen614

Sau một trận mây mưa cuồng nhiệt, Phác Xán Liệt và Biện Bạch Hiền mệt mỏi ôm lấy nhau, ngả người xuống chiếc giường êm ái. Ngón tay của Bạch Hiền rất nhỏ, lại trắng nõn thon dài, nhẹ nhàng vẽ lên lồng ngực săn chắc của Phác Xán Liệt từng vòng tròn lớn nhỏ, vừa nghịch vừa cười khúc khích.

"Cục cưng, em biết những điều em đang làm sẽ mang lại hậu quả gì mà." Bị kích thích, câu nói của Phác Xán Liệt trầm khàn đầy giục vọng. Anh cười cười, bàn tay rắn chắc ôm chặt lấy vòng eo mềm mại.

"Sai rồi, phải là em vợ." Biện Bạch Hiền chưng ra bộ mặt đầy bất mãn, bàn tay đang mơn trớn lồng ngực căng phồng liền chuyển đến đầu ti của Phác Xán Liệt nhéo mạnh, giọng nói thập phần nũng nịu cùng ngọt ngào khiến người ta mê muội. "Mau gọi em vợ."

"Mẹ kiếp!" Cảm nhận được sự đau rát nơi đầu ti, Phác Xán Liệt gầm lên đau đớn. Anh bật dậy, nhanh chóng cố định hai cánh tay trắng trẻo của cậu lên đỉnh đầu bằng một tay, bên kia lần mò đến nụ hoa nhỏ bé của cậu mà trả thù. Không quên gieo xuống hai cánh hoa đang khép hờ kia đôi môi đầy đặn của mình.

Từng tiếng nút lưỡi vang lên đầy dâm mĩ, nuốt trọn những lời rên rỉ và thở dốc đầy gợi tình của Biện Bạch Hiền hòa tan trong không khí. Phác Xán Liệt hôn đến không màng cậu có bị nghẹn thở hay không, bàn tay đang giữ cậu bỗng buông ra, toan định rời xuống chạm vào cậu nhỏ của Bạch Hiền thì bị tiếng di động nán lại.

Là điện thoại của em vợ hắn.

Thấy Phác Xán Liệt dừng mọi động tác, ngồi bên cạnh bất động nhìn mình. Lúc này, Biện Bạch Hiền mới từ từ ngồi dậy, cố gắng ổn định nhịp thở rồi nghe máy.

"Chung Đại, tớ đây."

"..."

"Vậy sao? Ừm, vậy khoảng ba tiếng nữa, vẫn là quán cafe cũ nhé?"

"..."

"Tạm biệt."

Biện Bạch Hiền ổn thỏa nghe máy xong liền đặt nó tại tủ đầu giường. Ngay sau đó liền bị cánh tay rắn chắc kéo vụt lại đè xuống giường, lời gì cũng không kịp nói, chỉ có từng tiếng rên rỉ góp phần khiến cho tình dục trở nên nóng cháy hơn.

"Biện Bạch Hiền, tại sao đến giờ anh vẫn không thể quên em?"

_

Cùng Phác Xán Liệt làm tình liên tiếp hai lần, sau đó ba tiếng, Biện Bạch Hiền đúng hẹn tới quán cafe để đợi Kim Chung Đại - người bạn thân nhất mà cậu có.

Kêu phục vụ mang cho mình một ly nước ép dâu, sau khi đồ uống được mang lên, Bạch Hiền thấy hình bóng Chung Đại đang từng bước tới gần. Cậu mỉm cười ngọt ngào, một nụ cười hoàn hảo tới mức khi người khác nhìn thấy chỉ có thể nghĩ rằng: ôi, con người ấy chắc phải hạnh phúc lắm.

Không, Biện Bạch Hiền không hạnh phúc.

Cậu chỉ có sự mạnh mẽ và nhẫn tâm mà thôi.

"Chung Đại, cậu tìm tớ có việc gì?" Sau khi nhìn y gọi đồ xong, Biện Bạch Hiền mới lên tiếng.

Kim Chung Đại thở dài.

"Nếu tớ khuyên cậu, cậu có nghe không?"

Biện Bạch Hiền uống một ngụm nước, không nhanh không chậm trả lời.

"Tớ sẽ thuận theo cậu. Mọi thứ trừ việc bỏ Phác Xán Liệt."

"Hãy nhớ những gì mà cậu nói."

Kim Chung Đại nhìn thẳng vào cậu, nói ra lời đe dọa. Biện Bạch Hiền không hề sợ hãi mà nhìn sâu vào mắt đối phương, như tìm ra được gì đó mà thoáng sửng sốt, tiếp theo chỉ cười.

"Được."

"Vậy đi. Giờ này cũng sắp ăn tối, cậu bao tớ bữa này, rồi cùng tớ đi uống chút rượu. Nghĩ sao?" Kim Chung Đại đề xuất.

"Không phải tớ nói rồi à? Thuận."

Kim Chung Đại ngồi đối diện Biện Bạch Hiền, vừa nhâm nhi đồ uống vừa nhìn cậu đang gọi điện về nhà.

"Alo, mẹ à? Hôm nay con có hẹn với Chung Đại, mẹ không cần nấu cơm phần con đâu. Vâng ạ, con cúp máy."

Cất điện thoại vào trong túi quần, Biện Bạch Hiền nhìn Kim Chung Đại vẫn im lặng ngồi đó, cười nói.

"Sao vậy? Mau đi trả tiền nước đi chứ? Không muốn tớ mời ăn nữa à?"

"Làm gì có chuyện đó." Kim Chung Đại thuận thế cười theo, lập tức tiêu sái đứng lên đi về phía thu ngân.

Thiên thần xinh đẹp à, tớ sẽ bảo vệ cậu.

_

Biện Bạch Hiền quả thật đã tuân theo những gì cậu đã hứa. Sau khi rời khỏi quán cafe quen thuộc, cả hai cùng vào một nhà hàng Pháp, vừa ăn vừa nói chuyện. Mọi thứ đều đem đến cảm giác rất tuyệt vời, hòa lẫn với những câu chuyện quá khứ mà Kim Chung Đại kể càng thêm phần ấm cúng.

"Chúng ta đã chơi với nhau từ hồi lên sơ trung."

"Phải, cậu đã ở bên tớ từ lúc đấy."

"À, nhớ lần tớ được một cô bé tỏ tình không? Cậu còn phải ra mặt giúp tớ đấy Bạch Hiền."

"Tớ nhớ, cô bé ấy quả thật rất quyết tâm!"

Trò chuyện với nhau tâm đầu ý hợp đến khi ăn xong. Kim Chung Đại đưa Biện Bạch Hiền đến một quán bar. Cả hai tìm chỗ trống trên quầy bar và ngồi xuống, sau khi nhận được đồ uống trên tay, Kim Chung Đại mở lời. 

"Cậu quả thật đã thuận theo."

Biện Bạch Hiền uống một chút rượu, có lẽ vì không chịu nổi mùi cồn mà chê bai bỏ xuống, hướng tới Kim Chung Đại gật đầu.

"Tất nhiên rồi."

"Vậy..."

Kim Chung Đại nhìn cậu. "Ngủ với tớ? Cậu dám không?"

Biện Bạch Hiền không hề bất ngờ, nghe xong câu hỏi chỉ cười vài tiếng, ánh mắt sắc bén không hề che dấu phóng về phía Kim Chung Đại.

"Tớ biết cậu sẽ dùng cách này để uy hiếp tớ mà. Nếu tớ không đồng ý, cậu sẽ đem chuyện này nói cho ba mẹ tớ. Xán Liệt khi đó phải từ bỏ hôn ước với chị tớ, đưa Phác gia tới con đường chết."

Kim Chung Đại im lặng. Biện Bạch Hiền nói hoàn toàn đúng.

"Cậu thật tàn nhẫn đó, bạn thân."

Phải, tớ tàn nhẫn, tớ sẵn sàng hủy diệt tất cả để có được điều mình muốn.

"Nhưng mà điều kiện của cậu, tớ dám làm."

Thấy không Bạch Hiền? Tớ có được cậu rồi.

Kim Chung Đại nghe xong câu trả lời liền nhanh chóng kéo Bạch Hiền về phía phòng y sớm đã đặt sẵn trong quán bar. Cùng nhau dây dưa ân ái, nghe từng tiếng nỉ non của Biện Bạch Hiền, Kim Chung Đại như chìm đắm trong dục vọng và tội lỗi mà đòi hỏi nhiều hơn. Nóng, ấm, ngọt ngào, đắng ngắt. Kim Chung Đại mất đi tự chủ mà triền miên với người mình yêu, trong cơn mê loạn chỉ thủy chung thốt ra vài câu. 

"Tiểu Bạch, tớ yêu cậu, tớ yêu cậu lắm."

"Tớ sẽ bảo vệ cậu, tin tưởng tớ, Tiểu Bạch."

"Chỉ lần này thôi. Tớ hứa." 

Nghe như tiếng xám hối của một đứa con đã bị thần linh ruồng bỏ vậy.

Mà thần linh của Kim Chung Đại, thiên thần của Kim Chung Đại. Ngoài Biện Bạch Hiền còn có thể là ai khác?

_

"Có lẽ Tiểu Bạch sẽ qua đêm ở nhà bạn nó. Hai con đi ngủ sớm đi, không cần quá lo lắng đâu."

Biện phu nhân khuyên nhủ con gái và con rể mình đang cùng nhau ngồi trên ghế sofa, vừa xem TV vừa đợi em trai về mà cảm thấy đau xót. Từ khi cưới nhau đến giờ đã ba tháng trôi qua, bà không thể nhìn ra một dấu hiệu tiến triển nào ở hai đứa cả. Thay vào đó, người con rể của bà có vẻ rất yêu thương Tiểu Bạch, lại tỏ vẻ xa cách với vợ mình khiến bà nhất thời không thể yên lòng.

"Giờ vẫn còn sớm, mẹ để chúng con ngồi thêm một chút. Không sao đâu ạ." Biện Tâm Nhi - vợ Xán Liệt lên tiếng.

"Hai đứa cũng nên sinh cho mẹ một đứa cháu đi. Định cho bà già đây trước khi chết không được chăm sóc cháu của mình sao?" Bà thở dài, nói xong tâm ý của mình liền đi về phòng nghỉ ngơi.

Biện Tâm Nhi nhìn thấy bóng mẹ đã khuất sau cánh cửa, liền thở dài, không nói gì ngồi ngay ngắn xuống ghế salon. Sau khi suy nghĩ một hồi, cô thu hết can đảm, chủ động ôm cổ Phác Xán Liệt, vòng một đầy đặn áp sát lên lồng ngực săn chắc của hắn. Khuôn mặt cô đỏ như rượu, ánh mắt long lanh từng khúc cuộn trào.

"Ông xã, anh nghe mẹ nói rồi..."

"Ừ." Phác Xán Liệt mặc kệ cô làm loạn, đôi mắt lạnh lùng chỉ thủy chung nhìn TV. "Sao vậy?"

"Em... Anh phải nhìn em chứ."

Phác Xán Liệt nhìn cô, ngỏ ý muốn cô nói tiếp.

"Em muốn chúng ta có một đứa con. Anh.... có thể hay không chiều em một lần?"

Nhìn Biện Tâm Nhi, Phác Xán Liệt biết cô gái xinh đẹp nhút nhát này phải tốn bao nhiêu thời gian mới dám dở chiêu nũng nịu anh. Quả thật ngoan ngoãn thẹn thùng vô cùng, một chút cũng không giống người em trai táo bạo quyến rũ kia.

"Có thể."

Biện Bạch Hiền về nhà, vừa vặn thấy thân ảnh to lớn đang bế bổng một người phụ nữ về phía phòng ngủ. Không lâu sau, từng đợt rên rỉ cố kìm nén như có như không vang ra khắp nhà.

Cậu nhún vai, ánh mắt lạnh lẽo vẫn không hề thay đổi. Như thể đó không phải chuyện của mình.

"Liệt, em thực sự yêu anh... Em yêu anh lắm..." Biện Tâm Nhi vì động tình mà cả cơ thể ửng hồng, cô nâng người lên đón nhận mọi khoái cảm Phác Xán Liệt mang lại.

"Thật giống, thật xinh đẹp. Cục cưng của anh."

Nghe những lời Phác Xán Liệt lẩm bẩm, Biện Tâm Nhi cảm thấy chua xót. Cô biết cô giống ai, và cục cưng của Phác Xán Liệt là người nào.

Là em trai cô, Biện Bạch Hiền.

Hiểu rõ tình cảm của chồng mình và đứa em út như thế, nhưng vì quá yêu Phác Xán Liệt, cô đã cướp đi hắn, trở thành vợ hắn. Dù không có được tình yêu mà cô hằng ao ước, nhưng cô nắm trong tay thứ có thể ràng buộc Phác Xán Liệt cả đời.

Một đứa con.

Phác Xán Liệt cảm tưởng cô là Biện Bạch Hiền mà điên cuồng làm tình, liên tiếp thúc từng cú mạnh bạo vào sâu trong cô. Biện Tâm Nhi, ôm hắn, nức nở chảy nước mắt.

Khi yêu ai đó, bạn dễ dàng buông bỏ họ lắm sao?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co