03.
Kết thúc ngày học đầu tiên đối với Biên Bá Hiền cũng không tính là mệt mỏi cho lắm. Cậu cùng Ngô Thế Huân thu dọn chuẩn bị ra về.
Ra đến ngoài cửa, cậu không hề để ý đến con người đang đứng đó mà cứ thế đi thẳng luôn.
Tầm nhìn trước mặt đột nhiên bị chắn mất, Biên Bá Hiền khó hiểu ngẩng đầu lên nhìn thì liền lập tức ngẩn người. A con mẹ nó soái ở đâu đây?!!!
Người trước mặt ngũ quan tinh xảo, mắt phượng, mày ngài, sống mũi cao thẳng, đẹp hơn hết chính là đôi môi đầy đặn quyến rũ kia.
Phác Xán Liệt nhìn biểu cảm ngơ ngác của Biên Bá Hiền liền mỉm cười khoe trọn hàm răng trắng, "Bảo bối nhi?!"
Còn đang đắm chìm trong cái đẹp, tiếng gọi của Phác Xán Liệt liền khiến Biên Bá Hiền thanh tỉnh. Đây không phải tên biến thái sao? Mẹ nó soái cái rắm á!!
Biên Bá Hiền một chút cũng không muốn gặp lại tên này: "Mẹ nó, anh tránh ra đi."
Ngô Thế Huân thấy vậy liền tiến đến chắn trước mặt Biên Bá Hiền.
"Anh là ai? Sao chặn đường Bá Hiền ca nhà tôi."
Phác Xán Liệt chỉ để ý đến 'Bá Hiền ca nhà tôi', không trả lời chỉ nhíu mày hỏi lại: "Cậu là ai? Có quan hệ gì với cậu ấy."
"Quan hệ gì không quan trọng, phiền anh tránh ra cho chúng tôi cùng về." Nói xong Ngô Thế Huân lập tức kéo Biên Bá Hiền lướt qua Phác Xán Liệt đi trước.
Mà Phác Xán Liệt đứng đó mặt đã đen như đít nồi, cũng không còn nhớ đến chuyện mà mình muốn nói nữa, chỉ có thể buồn bực ra về.
.
Tại Phác gia.
"Ông nội, người đồng ý với con được không?"
"Ai nha, sao con lại như vậy, đang đi học bình thường không tốt sao, sao lại muốn chuyển lớp, lại còn chuyển xuống lớp dưới là thế nào?" Một ông lão trên đầu đã có hai thứ tóc nhưng trên mặt vẫn lộ ra vẻ anh khí thở dài nói.
"Con có nỗi khổ riêng mà, người cứ đồng ý với con được không?"
"Thôi được. Ta đồng ý với con nhưng ta cũng có một điều kiện. Đó là sau này con phải tiếp quản công ty của ba con."
Phác Xán Liệt nghe vậy, mặc dù không muốn nhưng cũng chỉ có thể miễn cưỡng mở miệng nói nhỏ một tiếng 'vâng'.
Phác lão gia tử nghe vậy không khỏi vui sướng, trước đây khuyên can thế nào nó cũng không chịu tiếp quản công ty. Còn bây giờ, không cần biết nguyên nhân là gì, nó đồng ý là tốt rồi.
Ông chính là hiệu trưởng trường mà Phác Xán Liệt đang học. Vừa rồi hắn đã xin ông cho được chuyển xuống lớp của Biên Bá Hiền để dễ bề theo đuổi tiện thể đề phòng tên chắn trước mặt mình lúc chiều.
.
Hôm sau, Biên Bá Hiền cùng Ngô Thế Huân vẫn thói quen cũ, đi học trễ nửa tiếng, tay vẫn đút túi quần mặt hướng lên trời ung dung đi vào lớp.
Biên Bá Hiền mặc áo sơ mi trắng tùy tiện mở hai cúc để lộ xương quai xanh tinh tế, mắt kẻ eyeliner trông vô cùng ma mị và hấp dẫn.
Nhưng đôi mắt kia vẫn không làm mất đi dáng vẻ đáng yêu vốn có của cậu. Đó là một đôi mắt long lanh vô tội rủ xuống như cún con khiến người khác nhìn vào chỉ muốn yêu thương, bảo vệ cậu.
Vào lớp Biên Bá Hiền liền phát hiện có một điều kì lạ. Kẻ nào đang ung dung ngồi chỗ mình thế kia?
Cậu liền đi nhanh lên trước mặt hắn lớn tiếng quát: "Mẹ nó sao anh ở lớp tôi? Lại còn ngồi chỗ tôi."
Nghe Biên Bá Hiền quát lớn như vậy Phác Xán Liệt và cả lớp bao gồm cả cô giáo đều sửng sốt. Cô giáo đang định giải thích thì hắn ra hiệu ý bảo không cần.
Phác Xán Liệt đứng lên kéo Biên Bá Hiền vào chỗ của cậu rồi ngồi sang bên cạnh: "Xin lỗi tôi không biết đây là chỗ của em, tôi sẽ ngồi bên cạnh."
Vừa nói hắn vừa lấy cặp sách đặt sang. Lần này đến lượt Ngô Thế Huân im lặng đứng nhìn nãy giờ đột nhiên quát lớn: "Mẹ nó sao anh ngồi chỗ tôi?"
Phác Xán Liệt sửng sốt lần hai. Hắn quay sang nói nhỏ với Ngô Thế Huân gì đó rồi Ngô Thế Huân lập tức chuyển sang chỗ bên cạnh ngồi.
Giáo viên cùng cả lớp lại tiếp tục tiết học. Biên Bá Hiền vẫn thói quen cũ, đang định nằm xuống ngủ thì tên bên cạnh đột nhiên cầm lấy tay cậu làm cậu suýt nữa thì nhảy dựng lên cho hắn một cái tát.
Con mẹ nó tên này đúng là lưu manh, chưa gì đã dám động tay động chân với mình.
Biên Bá Hiền vội hất tay hắn ra: "Anh muốn gì? "
"Muốn em." Phác Xán Liệt cười cười nheo mắt lại nhìn thẳng vào mắt cậu nói.
Nghe vậy Biên Bá Hiền lập tức xù lông: "Bệnh thần kinh." nói rồi liền chạy vọt ra ngoài mặc kệ cô giáo còn đang giảng bài.
Phác Xán Liệt nhếch miệng cười rồi đuổi theo cậu.
Biên Bá Hiền vừa chạy vừa thở hồng hộc. Mẹ nó, tim như muốn rớt ra ngoài. Lúc Phác Xán Liệt nói 'muốn' đã làm cho cậu ngại muốn chết, nên phải lập tức chạy vội ra ngoài để hắn không thấy được gương mặt đang dần đỏ lên của mình cùng nhịp tim bất giác đập loạn liên hồi.
Biên Bá Hiền đứng tạm vào một cái nhà kho cũ, vỗ vỗ ngực để bình ổn lại tâm tình của mình. Mẹ nó, hắn chỉ nói một từ 'muốn' thôi mà sao bản thân mình lại phản ứng mạnh như vậy cơ chứ!?
Không biết từ lúc nào Phác Xán Liệt cũng theo vào đứng nhìn cậu vỗ ngực mà cười nhẹ. Thật quá là đáng yêu mà!
Khi Biên Bá Hiền ngẩng đầu lên nhìn thấy khuôn mặt cười cười của hắn thì cậu bị giật mình gần chết.
Phác Xán Liệt khóa cửa lại, từng bước đến gần dồn cậu vào góc tường.
Biên Bá Hiền sợ hãi, lắp bắp: "Con... con mẹ nó, anh... anh đừng có lại gần đây. Anh... muốn gì?! "
Biên Bá Hiền thật ra cũng không sợ ai cả đâu, nhưng tên Phác Xán Liệt này quá là lưu manh, sức lực lại còn lớn, cậu căn bản không đánh lại hắn.
Trước đây to mồm cũng chỉ vì có Ngô Thế Huân đi cùng, còn bây giờ đang ở trong phòng kín đối mặt với một tên lưu manh, con mẹ nó không sợ mới là lạ đó.
Phác Xán Liệt lại nhếch miệng cười nhẹ. Tưởng là một tiểu lưu manh, ai ngờ đâu lại chỉ là một con hổ giấy.
Nhìn dáng vẻ hoảng sợ của Biên Bá Hiền, Phác Xán Liệt càng cảm thấy cậu thật đáng yêu. Đột nhiên trong đầu hắn lóe lên một suy nghĩ, hắn muốn đặt tiểu bảo bối này dưới thân, hung hăng mà chà đạp cậu.
Phác Xán Liệt dồn Biên Bá Hiền vào góc tường, hai tay chống lên tường tiến sát lại gần cậu nói: "Đã bảo là tôi muốn em mà."
"Tôi đã bảo anh tránh... Ưm!"
Cái miệng của Biên Bá Hiền cứ mấp máy liên tục làm Phác Xán Liệt không thể kìm được nữa. Hắn lập tức hôn lên đôi môi hồng thuận dịu ngọt của cậu, kéo hai tay cậu lên đỉnh đầu, chân chen vào giữa hai chân cậu.
Con mẹ nó, quá là mê người, Phác Xán Liệt thầm cảm thán trong lòng.
Môi lưỡi dây dưa, nụ hôn kéo dài đến khi Biên Bá Hiền cảm thấy như mình sắp chết vì thiếu dưỡng khí thì Phác Xán Liệt cũng biết điều mà luyến tiếc rời đi.
Biên Bá Hiền hít từng ngụm không khí, gương mặt cậu đỏ bừng, bên khóe mắt cũng hơi phiếm hồng, môi vì bị giày vò mà sưng đỏ. Bộ dạng khi bị ức hiếp trông lại càng tăng thêm vài phần mê người.
Phác Xán Liệt nhìn cậu như vậy tự dặn lòng là phải kiềm chế, phải dẹp ngay cái ý nghĩ đè cậu xuống mà hung hăng xỏ xiên.
Hắn nói: "Đây là sự trừng phạt dành cho em vì dám lạnh nhạt với tôi. Sau này nếu còn dám tái phạm thì coi chừng tôi!"
Tên này thật quá đáng sợ, hắn như vậy mà lại dám hôn cậu. Trước đây chống đối hắn vì nghĩ rằng đánh lại được hắn. Còn bây giờ không những không đánh lại được mà lại còn bị hắn khi dễ.
Cứ thế là nụ hôn đầu của thẳng nam như cậu gìn giữ suốt mười mấy năm trời lại bị một tên đại lưu manh cướp mất. Cậu cảm thấy uất ức, cực kì uất ức.
Trong lòng Biên Bá Hiền vạn lần đem Phác Xán Liệt ra chửi mắng, phạt cái em gái anh chứ ở đó mà phạt! Anh tưởng mình đang đóng vai tổng tài bá đạo ngang tàng chiếm đoạt trong phim tình cảm cẩu huyết mà mẹ tôi hay xem chắc!?
Tất nhiên Biên Bá Hiền chỉ có thể để trong lòng không dám nói ra vì cậu không biết được tên này sẽ làm gì với mình tiếp theo.
Mỉm cười với hắn, Biên Bá Hiền hỏi nhỏ: "Vậy tôi đi được chưa?"
Nghe vậy Phác Xán Liệt chăm chú nhìn cậu một lát rồi gật đầu nói: "Lần sau cũng đừng ăn mặc như vậy, cũng đừng kẻ eyeliner. Em là của tôi, chỉ tôi mới được thấy dáng vẻ đó của em."
Biên Bá Hiền cũng mặc kệ lời hắn, chỉ nói một từ 'được' rồi lại chạy vọt về lớp học.
Lúc này lớp đã hết tiết từ lâu, Biên Bá Hiền chạy về liền ngồi uỵch xuống bàn vỗ vỗ mặt cho bớt nóng.
Ngô Thế Huân nhìn thấy đôi môi sưng đỏ của cậu thì nở một nụ cười quỷ dị, không nhịn được hỏi: "Yo, Bá Hiền ca, môi bị sao vậy, mới đi ăn đồ cay sao?"
Nhắc đến lại thấy tức, Biên Bá Hiền lập tức ném sang một ánh mắt sắc như dao: "Ăn cái rắm đó Ngô Thế Huân! Sao cậu dám để cho tên lưu manh chết tiệt kia ngồi cạnh anh hả."
Ngô Thế Huân lúng túng sờ sờ mũi: "Sao anh lại gọi Xán Liệt ca như vậy? Em thấy anh ấy đối xử với anh rất tốt mà."
"Con mẹ nó, con mắt nào của cậu thấy hắn đối xử tốt với anh. Lại còn 'Xán Liệt ca', các người quen nhau từ bao giờ, lại còn thân thiết tới vậy?!"
"Ai nha, em có nỗi khổ riêng của em mà, đừng hỏi em nữa." Ngô Thế Huân bày ra bộ dáng khổ sở.
Thấy vậy, Biên Bá Hiền cũng bỏ qua, không tiếp tục hỏi nữa: "Giờ anh rất mệt, không thèm tranh cãi với cậu." Nói rồi nằm gục xuống ngủ.
Một lát sau Phác Xán Liệt vào lớp nhìn cậu ngủ cũng chỉ mỉm cười đầy cưng chiều.
.
Lúc ra về, Phác Xán Liệt đã vội chắn trước mặt Biên Bá Hiền: "Để tôi đưa em về."
Thấy có Ngô Thế Huân bên cạnh, cậu cũng không sợ hắn nữa, vênh mặt lên nói: "Tôi có chân tự mình về được." mà Biên Bá Hiền hoàn toàn quên mất rằng Ngô Thế Huân mới bênh Phác Xán Liệt lúc sáng.
Phác Xán Liệt nhíu mày nhìn cậu, vật nhỏ này sao lại không ngoan rồi?
Hắn cố giữ bình tĩnh nói lại một lần nữa: "Để tôi đưa em về."
Biên Bá Hiền vẫn thái độ lạnh nhạt như cũ, trực tiếp lướt qua hắn. Đi được vài bước thì đột nhiên cậu cảm thấy đầu óc choáng váng, thế giới như bị đảo lộn vậy, hai chân rời khỏi mặt đất. Biên Bá Hiền giật mình quay đầu lại nhìn, con mẹ nó, tên lưu manh này lại dám khiêng cậu!!!
Biên Bá Hiền liền quay ra nhìn Ngô Thế Huân với ánh mắt cầu cứu, nhưng thằng nhóc đó chỉ mỉm cười vẫy tay với cậu rồi chạy biến. Hừ! Được lắm thằng nhóc thối!
Thế là Biên tiểu bá vương cứ thế bị tên Phác đại lưu manh khiêng đi giữa cái nhìn của hàng ngàn con mắt, mặc cho cậu kêu la hay đấm đá thế nào hắn cũng không thả xuống.
Ra ngoài trường rồi hắn thả cậu xuống ở một con hẻm nhỏ. Biên Bá Hiền còn chưa kịp lên tiếng chửi mắng thì đã bị hắn chặn miệng.
Hôn một hồi, Phác Xán Liệt thả cậu ra vừa thở dốc vừa nói: "Lúc sáng tôi nói gì em quên hết rồi sao, bây giờ tôi cho em nói lại lần nữa."
Biên Bá Hiền thật muốn bẻ gãy cổ hắn, tiếc là cậu không bao giờ làm được điều đó. Cậu rụt rè nói: "Anh... đưa tôi về...?"
Nhận được câu trả lời vừa ý, Phác Xán Liệt nở nụ cười thỏa mãn xoa đầu cậu: "Ngoan."
Rồi hắn nắm tay cậu cùng đi.
Hai thân ảnh một cao một thấp sóng vai đi bên nhau kết hợp với khung cảnh hoàng hôn buổi chiều tạo nên một bức tranh về một đôi tình nhân tuyệt đẹp.
Nhưng sự thật bên trong bức tranh không phải như vậy. Trong lòng Biên tiểu bá vương đang cực kì xoắn xuýt, cậu chỉ mong sao nhanh về đến nhà để có thể thoát khỏi tên lưu manh này.
Về đến nhà khi Biên Bá Hiền còn đang thầm vui sướng trong lòng vì cuối cùng cũng được tự do thì Phác Xán Liệt đã dập tắt niềm vui đó của cậu: "Không định mời tôi lên nhà sao."
Tôi đâu có ngu, mời anh lên nhà chả khác gì dâng mình cho cọp. Trong lòng nghĩ vậy nhưng mở miệng lại là một câu nói dè dặt.
"Anh nên về thì hơn, chắc giờ này gia đình anh đang chờ anh về ăn cơm đó."
"Không cần, hôm nay nhà tôi không có ai. Về muộn một chút cũng không sao." Phác Xán Liệt vẫn cương quyết muốn lên nhà cậu bằng được thì thôi.
Còn đang định từ chối tiếp thì có một giọng nói cất lên.
"Ô Bá Hiền về rồi sao? Còn có cả bạn đến nữa à, hai đứa mau lên nhà đi, đứng đây làm gì."
Nghe vậy cả hai ngẩng đầu lên nhìn, đó là một người phụ nữ trung niên với khuôn mặt phúc hậu. Khỏi cần nói Phác Xán Liệt cũng biết là mẹ của Biên Bá Hiền vì bà và cậu có đôi mắt y hệt nhau, đều trong sáng và thuần khiết như vậy.
Hắn cúi đầu chào: "Chào dì, con là Xán Liệt, là bạn của Bá Hiền ạ."
Mẹ Biên niềm nở: "Xán Liệt phải không? Lên nhà đi con, dì vừa làm cơm xong, lên dùng cơm với gia đình dì cho vui."
Hai mắt Phác Xán Liệt sáng lên, hắn cảm ơn rồi rất tự nhiên mà bước lên nhà không chút ngại ngùng.
Còn Biên tiểu bá vương đứng đó khóc không ra nước mắt. Mẹ à, sao mẹ lại có thể để tên lưu manh đó vào nhà mình cơ chứ?!! ಥ_ಥ
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co