Truyen3h.Co

[ChanBaek] Lưu Manh

14.

qbaekk

Nói đi cũng phải nói lại, cho dù Phác Xán Liệt có đối xử tốt với Biên Bá Hiền bao nhiêu, có ôn nhu bao nhiêu hay có thê nô bao nhiêu đi chăng nữa thì chung quy lại bản tính đặc thù nhất của hắn vẫn là hai từ "lưu manh".

Hôm đó, sau khi được Biên Bá Hiền tỏ tình, hắn không nghĩ ngợi nhiều lập tức đưa tay ôm chặt lấy eo cậu, tay còn lại chế trụ gáy, đặt môi mình lên môi Biên Bá Hiền trao nụ hôn.

Nụ hôn này không còn là nụ hôn của Phác Xán Liệt tự mình đa tình nữa. Hoàn cảnh cũng không còn là Phác Xán Liệt miễn cưỡng người khác nữa, Biên Bá Hiền cũng không còn là bị ép buộc, không còn từ chối nữa mà cũng đã đáp lại hắn. Nụ hôn này là nụ hôn của một cặp tình nhân, đang chân thành thể hiện tình cảm của mình dành cho đối phương.

Biên Bá Hiền vòng hai tay ôm lấy cổ Phác Xán Liệt, đáp lại nụ hôn của hắn. Phác Xán Liệt không hung hăng hôn như mọi lần, hắn nhẹ nhàng nếm vị ngọt hai cánh môi của Biên Bá Hiền, từ từ thưởng thức như đang được ăn kẹo bọc đường.

Bản thân Phác Xán Liệt vốn dĩ không hề thích đồ ngọt, nhưng vị ngọt ở đôi môi của Biên Bá Hiền thì lại khác. Nó như là một thứ thuốc phiện, khiến cho hắn đã sa vào rồi thì liền bị cái thứ thuốc đó hấp dẫn, làm cho mê luyến, đắm chìm vào nó, không thể nào mà dứt ra được.

Phác Xán Liệt từ từ cạy mở khớp hàm, đưa lưỡi vào trong miệng Biên Bá Hiền thăm dò. Đầu lưỡi linh hoạt của hắn cuốn lấy cái lưỡi non mềm của cậu mà chơi đùa. Phác Xán Liệt đưa lưỡi khuấy đảo khắp khoang miệng cậu, mỗi chỗ đều lướt qua. Còn cách hôn của Biên Bá Hiền thì vẫn như cũ, vụng về đáp lại hắn.

Hai thân ảnh một cao một thấp ôm chặt nhau trên vỉa hè giữa thành phố lớn, trao cho nhau nụ hôn nồng cháy, làm xua tan đi cái giá lạnh của mùa đông.

Biên Bá Hiền bị Phác Xán Liệt hôn đến gần như thiếu dưỡng khí. Nắm đấm nhỏ phải đập vào ngực hắn mấy cái, Phác Xán Liệt mới luyến tiếc mà buông ra, lúc tách ra còn kéo theo một sợi chỉ bạc.

Biên Bá Hiền thở dốc, há miệng hít lấy từng ngụm không khí quý giá. Bảo bối nhỏ cơ ngực phập phồng, hai má phiếm hồng, bên khóe mắt còn đọng lại chút nước, môi bị hôn đến sưng đỏ, càng nhìn càng mê người. Phác Xán Liệt không kìm được lòng lại cúi xuống hôn thêm một lần nữa rồi mới chịu buông tha cho cậu

Hắn cố gắng kiềm chế, sợ rằng nếu còn tiếp tục nữa, lử tình sẽ còn bùng cháy mãnh liệt hơn. Đến lúc đó chắc hắn sẽ không kìm được mà làm thịt ngay bảo bối nhỏ giữa đường mất.

Mặt Biên Bá Hiền giờ khắc này đỏ đến lợi hại, ngoan ngoãn tựa đầu vào ngực Phác Xán Liệt thở gấp.

"Đồ lưu manh chết tiệt nhà anh, anh là tên cuồng hôn sao?!"

Phác Xán Liệt đưa tay vuốt nhẹ tóc Biên Bá Hiền, ôn nhu lên tiếng.

"Trách em quá câu người, khiến anh không thể kiềm chế được!"

"Đừng có đổ lỗi cho em, tất cả là tại tên lưu manh không biết kiềm chế như anh!" Một nắm đấm nhỏ không có chút sức lực nào đấm vào vị trí nơi ngực trái của Phác Xán Liệt, cộng thêm thanh âm làm nũng mềm mại tựa như lông tơ của Biên Bá Hiền lại chọc lòng hắn ngứa ngáy.

"Đúng, tất cả là tại anh hết!"

.

Sau khi xác định mối quan hệ xong, Phác Xán Liệt đưa Biên Bá Hiền cùng trở về trường.

Lúc này cũng đã đến giờ cơm trưa. Vào căng tin, Phác Xán Liệt để Biên Bá Hiền ra chỗ Ngô Thế Huân ngồi đợi trước, còn hắn thì đi lấy đồ ăn.

Biên Bá Hiền vừa ngồi xuống ghế, nhìn thấy đôi môi sưng đỏ của cậu, Ngô Thế Huân đã nở một nụ cười đầy quái dị.

"Bá Hiền ca, môi làm sao vậy?!!!"

"Không phải chuyện của cậu!" Biên Bá Hiền liếc xéo một cái.

"Hai người đi đâu, làm gì mà giờ này mới về? Phác Xán Liệt đâu?" Kim Tuấn Miên ngồi bên cạnh lên tiếng hỏi

"Tôi đây!" Phác Xán Liệt vừa kịp lúc cầm hai khay cơm đem tới, ngồi xuống bên cạnh Biên Bá Hiền.

Nhìn cử chỉ biểu hiện của Phác Xán Liệt và Biên Bá Hiền đối với nhau, Ngô Thế Huân mặc dù là đã biết rõ nhưng vẫn cố tình hỏi.

"Ô, Bá Hiền ca sao tự nhiên lại ngoan ngoãn vậy?"

"Anh nói không phải chuyện của cậu!"

"Sao lại không phải chuyện của em? Anh là ca, đương nhiên chuyện của anh cũng là chuyện của em."

"Chúng tôi cùng một chỗ!" Phác Xán Liệt bình thản vừa gắp dưa chuột bên khay của Biên Bá Hiền sang khay của mình vừa nói.

Kim Tuấn Miên đang uống nước nghe xong câu này liền phun luôn một ngụm nước vào mặt Ngô Thế Huân bên cạnh.

Ngô Thế Huân đen mặt vừa rút khăn giấy lau mặt vừa lườm Phác Xán Liệt. Cậu đương nhiên sẽ không lỡ trách Kim Tuấn Miên, nên sẽ chuyển sang trách Phác Xán Liệt, vì tại lời nói của hắn nên mới khiến cho cậu bị phun nước vào mặt.

"Tiểu Bá Hiền, nhanh như vậy cậu đã bại trận dưới tay tên lưu manh này rồi hay sao?" Kim Tuấn Miên há hốc mồm hỏi.

Biên Bá Hiền cười cười: "Sao anh lại nói vậy, em đã cân nhắc rất kĩ rồi."

Phác Xán Liệt liền khó chịu ra mặt, "Cậu nói vậy là ý gì? Nếu không nhờ tôi thì cậu và Ngô Thế Huân cũng chưa chắc đã đến được với nhau!"

Nghe hắn nói vậy, cả Biên Bá Hiền cùng Kim Tuấn Miên liền đồng thời cùng nhau ném một ánh mắt sắc lạnh về phía Phác Xán Liệt.

"Ý anh/cậu là sao?"

"Không... không có gì." Phát hiện ra bản thân lỡ lời, Phác Xán Liệt giật mình vội vã miệng kín như bưng, rời tầm nhìn, ai ngờ đụng trúng ánh mắt của Ngô Thế Huân.

Ngô Thế Huân cũng vội quay mặt đi, Biên Bá Hiền nhanh mắt thấy được, nhanh trí đoán ra là hai người họ liếc mắt trao đổi với nhau.

"Thế Huân?"

Ngô Thế Huân giật nảy một cái, vội lắc đầu.
"Không có... em không biết gì hết... "

"Nói!" Kim Tuấn Miên lên tiếng đe dọa.

Nghe giọng của Kim Tuấn Miên, Ngô Thế Huân liền giơ hai tay đầu hàng, kể hết mọi chuyện cho Biên Bá Hiền và Kim Tuấn Miên nghe. Phác Xán Liệt nhìn Ngô Thế Huân chỉ biết bày ra bộ mặt chán nản mà đỡ trán. Ngô Thế Huân, cậu thật không có tiền đồ.

Kim Tuấn Miên nghe xong liền cực kì tức giận người ''bạn thân'' Phác Xán Liệt này của mình, Biên Bá Hiền cũng cực kì tức giận người 'anh em' Ngô Thế Huân không kém.

"Phác Xán Liệt, tôi không ngờ cậu là loại người như vậy! / Ngô Thế Huân, anh không ngờ cậu là loại người như vậy!" Cả hai người đồng thời lên tiếng, giơ ngón tay chỉ thẳng vào mặt Phác Xán Liệt và Ngô Thế Huân.

Phác Xán Liệt thì chẳng mảy may run sợ vì Kim Tuấn Miên là một con người dễ tính, giận không lâu, chỉ một tí là hết. Điều làm hắn lo sợ chính là tâm tư của Biên Bá Hiền lúc này. Ngô Thế Huân cũng vậy, cậu cũng lo sợ về tâm tư của Biên Bá Hiền nhiều hơn.

Biên Bá Hiền không hề nói gì tiếp, chỉ nhẹ nhàng đứng dậy cầm khay cơm của mình mang đi. Phác Xán Liệt thở phào một cái nhẹ nhõm.
Còn đang định đứng dậy đuổi theo, Ngô Thế Huân đã kêu lên một tiếng đau đớn.

"Quả này chết chắc!!!"

"Anh thấy bình thường mà, em ấy có nói gì đâu?" Phác Xán Liệt bày ra vẻ mặt thản nhiên.

"Anh ấy như vậy mới là có chuyện đó, anh ấy im lặng là không thèm để ý đến em luôn rồi, thà rằng anh ấy cứ đánh mắng em đi còn hơn."
ㅠㅠ

TBC...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co