Truyen3h.Co

Chanhoon | Roommate

14

yourpeters

"Mỏi chân hử? Có cần tớ bế đi không?"

Chiều tối Chủ nhật đến nhanh hơn Jihoon nghĩ. Hoặc có thể là do cậu đã "lỡ" cảm thấy vui vẻ quá về chuyến đi chơi với bạn cùng phòng của mình quá để rồi quên mất giờ giấc, và bắt đầu cảm thấy quá nhanh cho một chuyến đi. Và bây giờ họ đang vác lại đồ đạc về ký túc xá, nhịp thở hổn hển của Jihoon đang báo cho Chan biết rằng cậu ấy đang quá mệt mỏi.

Jihoon quay sang nhìn Chan với ánh mắt kỳ lạ. "Sao không phải 'cõng' mà lại là 'bế'?"

Chan nhún vai. "Tớ thích vậy, nhưng tùy Jihoon chọn. Jihoon muốn sao cũng được."

Câu nói đó của cậu ta khiến Jihoon điên đầu. Công nhận là lúc thư giãn đi chơi thì Chan tỏ ra rất dễ tính, thoải mái, hơn nữa còn hài hước hơn bình thường, nhưng một khi hết ngày là cậu ta lại trở nên... khó lường hơn. Jihoon vẫn hay cảnh giác mọi lần, để đảm báo mình không một ngày nào đó bị cậu ta lấn tới và làm gì đó khác thường. Ngạc nhiên là đã qua một học kỳ rồi và không có chuyện gì xảy ra cả. Hoặc chưa đến lúc để Chan hành động, nhưng Jihoon vẫn thấy kha khá yên tâm một chút.

Và bây giờ cậu ta đang đề nghị muốn được bế Jihoon lên để cậu khỏi mỏi mệt đi lại. Ý bế, là bế kiểu công chúa sao? Vì ngoài kiểu đó thì chẳng còn cách nào hợp lý hơn nữa rồi. Hơn nữa, cậu ta nghĩ Jihoon là ai vậy, là công chúa sao? Không đời nào. Nếu bảo cậu là hoàng tử thì may ra còn chấp nhận được.

"Thôi, không cần. Tôi tự đi được."

"Chắc không? Tớ thấy Jihoon thở dốc nãy giờ đấy. Có vẻ mệt lắm rồi đấy."

"Cậu mà cõng tôi, xong cũng kiệt sức thì làm sao? Cả hai đứa ngã lăn ra đất à?"

"Ý hay đấy, xong mình sẽ năn nỉ đòi ai đó đi ngang qua chở về ký túc xá."

Jihoon vuốt mặt mình trong bất lực. Không phải là cậu ghét cái ý tưởng đó; vì việc được Chan cõng mình lên cũng ổn bởi cậu thực sự đang rã rời ra, nhưng nghĩ đến cảnh mình nằm lăn ra đất và bị học sinh nào đó bắt gặp hai đứa ăn vạ ra thế này thì quả thực rất nhục nhã. Đương nhiên học sinh ưu tú Lee Jihoon sẽ không bao giờ làm bậy làm bạ rồi.

Jihoon quyết định chịu khó một chút rồi cuối cùng cũng lết được đến ký túc xá. Chan cũng mệt mỏi rã rời chân tay, nhưng một tay vẫn còn đan chặt với một tay của Jihoon vì cậu ta sợ bóng tối. Thực chất là trời mới chuyển tối được một lúc ngắn vì mặt trời vừa mới lặn xong. Bất ngờ là Jihoon tin nó và cũng nắm tay theo, khiến Chan cứ tủm tỉm cười suốt đoạn đường đi.

Cả hai đổ sụp xuống giường khi mới vào phòng, còn không màng tới việc bật đèn lên và để đèn dưới sân trường chiếu qua cửa sổ của họ. Chan quay mặt mình lại để nhìn Jihoon, người mà thấm đẫm mồ hôi lên chiếc ga giường của Chan. Cậu ta cười tươi đến mức Jihoon chỉ muốn nhắm tịt mắt lại để không bị đỏ mặt lên vì nhìn nụ cười ấy.

Căn phòng của hai người họ trở nên tối dần do mặt trời đã lặn, nhưng ánh trăng dần lên khiến Chan vẫn biết được Jihoon đang ở đâu.

"Đưa tay cho tớ đi Jihoon."

"Để làm cái gì? Đừng có làm gì tôi nha."

"Yên tâm." Chan cười mỉm. "Tớ không làm gì đâu. Nếu có thì tớ sẽ cho Jihoon làm bất cứ thứ gì với tớ luôn."

"Thật không? Nếu lát nữa tôi có nhốt cậu bên ngoài thì cũng đừng khóc nhá."

"Tớ không khóc đâu, yên tâm đi. Jihoon có ghét tớ thì tớ mới khóc."

"Hâm..." Jihoon bĩu môi, nhưng vẫn giơ tay mình trước mặt của người kia, khiến Chan ngay lập tức nắm chặt tay cậu rồi kéo cả hai vào một cái ôm. Cái ôm khá ấm áp, nhưng cũng hơi khó chịu vì mồ hôi của cả hai dính vào da thịt nhau. Jihoon nhắm nghiền mắt vào vì có chút sợ, nhưng rồi ổn định lại khi biết nó chỉ là cái ôm. Cậu cá chắc rằng Chan đang rất hạnh phúc ngay lúc này đây, và cậu hận mình không thể cắt lìa cổ Chan ra ngay sau đó.

"Người cậu hôi quá đấy."

"Người chúng ta đều hôi." Chan thì thầm. Trời vẫn tối và những gì Jihoon có thể nhìn thấy được là tay mình nắm chặt lên áo của Chan.

"Đi tắm đi." Jihoon đáp lại cũng bằng cái giọng thì thầm.

"Tắm chung không? Tiết kiệm thời gian hơn đấy."

"Không, đi chết đi. Không đời nào."

"Được thôi..." Chan khúc khích. Phản ứng đó của Jihoon hoàn toàn nằm trong khả năng đoán được của Chan, và cậu ta nghĩ rằng nó thật đáng yêu.

Và đương nhiên là họ đã không tắm chung rồi.

"Jihoon này." Mười giờ tối, Chan bỗng qua ngồi vào giường với Jihoon đang bận rộn với đống dòng chữ trên điện thoại. "Cậu có nghĩ mình nên học chung bắt đầu từ bây giờ, hay ngày mai không? Sang năm này là mình phải ôn thi đại học rồi, và tớ không muốn bất cứ ai trong hai đứa mình phải trượt mất..."

"Tôi không trượt đâu, có mình cậu trượt thôi."

"Độc ác quá đấy. Chữa lành trái tim tớ đi."

"Hâm. Rồi, tôi sẽ xem xét. Miễn là cậu ngoan ngoãn ngồi học là được. Mình có thể ra bàn ngồi với nhau, kê lại bàn ra gần cửa đi..."

"Mình nằm đây có được không? Thỉnh thoảng tớ thích êm ái hơn đấy."

"Sao cũng được."

Lời đề nghị của Chan nghe có vẻ kỳ cục, nhưng dù sao nó nghe cũng ổn với Jihoon nên cậu đã không phản đối nó. Cái mà Chan thực sự thấy khá bất ngờ vì cậu ta thật lòng đã đưa ra một ý tưởng kỳ quặc, và không bị coi là kỳ quặc. Đây có lẽ là một bước tiến mới trong mối quan hệ của cả hai người họ. Có lẽ cậu ta đã chẳng biết rằng Jihoon cũng nghĩ giống cậu, việc nằm trên giường làm bài tập sẽ còn thoải mái hơn ngồi trên bàn, bởi sự tiện lời của chiếc giường đem lại. Nếu hôm ấy có mệt quá, cả hai có thể gục ngủ luôn ở trên giường thay vì mệt mỏi bò từ bàn học ra đến giường để nằm. Cả hai người thấy có quá nhiều tiện ích trong việc học trên giường, mà làm ngơ đi hàng đống bất lợi trong việc đó.

Mười một giờ, đêm ấy hai người họ lại nằm cùng nhau trên một chiếc giường như thường lệ, nhưng hôm nay Chan thì không ngủ được. Cậu ta đoán rằng người bên cạnh mình đã ngủ mất, vì ban nãy cậu ấy đã tỏ ra rất mệt mỏi mà. Mỗi khi Chan cứ định gọi bạn cùng phòng mình để nói chuyện là Jihoon lại gật gù, giật mình ra khỏi cơn buồn ngủ của mình và Chan lại phải xin lỗi cậu vì làm cậu giật mình.

Và giờ thì Jihoon đã say giấc, nằm gọn trong tay của Chan, còn người kia thì thao thao đưa mắt nhìn lên chiếc giường tầng hai kia đang chắn tầm nhìn lên trần nhà của cậu ta. Mọi thứ bây giờ rất yên tĩnh, trăng thì chiếu vào phòng cả hai vì ai đó quên không đóng rèm cửa, tiếng Jihoon làm khi ngủ nghe rất giống tiếng mèo kêu, và càng ngày Chan càng ôm chặt Jihoon vào vì lạnh. Tất cả mọi thứ cứ vô thực như thế vậy. Cậu ta gác cả cánh tay mình lên trán, thở dài ra. Thật khó xử khi người mình thích vẫn còn đang say giấc nồng trong tay mình, và mình thì lại chẳng thể làm gì xa hơn ngoài kéo cậu ấy vào cái ôm ấm hơn.

Chan nhớ lại về cái ghi chép "những nụ hôn lên má phiền phức của Lee Chan" mà Jihoon hay kể ra cho Chan mỗi khi cậu ta định đặt môi lên má hay bất cứ đâu trên mặt của Jihoon trừ môi ra. Phải rồi, Chan chỉ dừng lại ở trán, ở má, ở bất cứ đâu không phải đôi môi, vì cậu ta không đủ can đảm để tiến xa hơn nữa. Nói đúng hơn là không được phép làm vậy, Chan sẽ hận mình đến cuối đời nếu có lỡ dọa sợ Jihoon mất.

Và cứ thế, Chan không đòi được hôn má Jihoon nữa. Sẽ có ngày nào đó Jihoon bắt đầu cảm thấy khó chịu và tránh mặt, đó là điều khiến Chan khiếp sợ.

Mười hai giờ, nửa đêm, và Chan vẫn đang thao thao bất tuyệt, chốc lại khúc khích cười vì hổ thẹn. Có lẽ cậu ta đỏ mặt là do liên tục nhận ra bấy lâu nay mình được gần gũi với Jihoon đến thế nào, dù không được bên kia đáp lại tình cảm. Cậu ta đã từng thổ lộ tình cảm của mình cho Jihoon, và bên kia nói rằng cần thời gian. Ít ra thì còn đỡ hơn một lời từ chối thẳng thừng. Ít nhất thì Jihoon dần không còn xa lánh cậu như ban đầu nữa rồi.

Lee Chan vẫn còn may mắn lắm. Cậu ta cười tủm tỉm, cựa quậy mình chút rồi quay ra ôm lấy Jihoon bằng cả hai tay, để Jihoon úp mặt vào ngực cậu ta.

Bây giờ... đã có thể ngủ được rồi.

*****

- 27/9/2022
last update: 2025.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co