Truyen3h.Co

CHANHUN | ĐOẢN

15.2

bosuacute01

Xong buổi sáng nhạt nhẽo với đống công việc chả mấy thú vị . Chanyeol lái xe về đón cậu

CẠCH

- Sehun ah ~

Chanyeol vừa mở cửa là đã gọi cậu rồi . Biết anh về, Sehun đi trên phòng xuống một cách khó khăn

- Đừng di chuyển nhiều

Chanyeol vội treo áo khoác lên lại đỡ cậu . Đặt cậu xuống ghế, Sehun nhìn anh cười đùa

- Em vẫn đi được mà

- Không được, phải đỡ hẳn đã . Chắc hôm nay chưa ra ngoài ăn được, anh nấu ăn cho em nhé ?

- Được được

Sehun cười rồi gật đầu . Chanyeol lên thay đồ, xong xuống nấu bữa trưa cho cậu . Nhìn cái con người trên mét tám kia đứng nấu ăn như người chồng chăm lo vợ, Sehun không khỏi hạnh phúc

Sau 30' , đồ ăn được đưa ra đầy đủ trên bàn . Toàn là thứ bổ dưỡng cho cậu nhanh khỏi

- Aw~ nhìn bắt mắt thật . Anh đút cho em đi

Chanyeol cười rồi lấy đũa gắp miếng thịt đút cho cậu . Sehun cười khoái chí :)) Bữa ăn cứ thế trôi qua trong sự hạnh phúc của đôi bạn trẻ :'( =)))

2 tuần sau

Vết thương của Sehun đã gần như lành hẳn, cậu có thể tự làm mọi thứ mà không cần anh . Chỉ có vài vết sẹo thì bôi thuốc thường xuyên cũng mờ đi , khó thấy . Sehun không biết phải yêu thương Chanyeol thế nào cho đủ

King cong

- Chanyeol sao hôm nay về sớm thế nhỉ ? Anh ấy quên gì sao ?

Sehun vừa dọn dẹp nhà xong liền chạy ra mở cửa

- Anh quên... ưmm

Bị bỏ thuốc mê, Sehun bị một đám người lạ mặt tống vào xe đưa đi đâu đó

-------------------------------

Sau 1h đồng hồ hôn mê, Sehun tỉnh dậy thấy mình nằm trên giường ở căn phòng lạ hoắc . Cậu ôm lấy đầu mình , cố nhớ lại mọi chuyện

Là bị đánh ngất sau đó bị đưa đi đâu đó . Tỉnh dậy thì ở chỗ này

Cậu ngồi dậy, thấy người con trai đang ngồi cạnh mình . Gương mặt rất đẹp, ôn nhu nhưng lại mang gì đó tàn nhẫn

- Em tỉnh rồi sao ?

Anh ta nói trước phá vỡ yên lặng

- Anh là ai ?

- Byun Baekhyun

- Bạn của Chanyeol ?

- Nó có nhắc tới anh sao ?

- Em chỉ nghe qua điện thoại thôi

- À, em đói không ? Ăn gì nhé ?

Sehun lắc đầu, Baekhyun cũng không nói gì, xoa đầu cậu bảo cậu nghỉ đi

- Baekhyun, em muốn về

- Về ? Em về làm gì ?

Baekhyun bỗng khựng lại sau câu nói của cậu

- Chanyeol chắc đang đợi

- Từ nay, em là của tôi, Oh Sehun

Baekhyun đi ra ngoài , Sehun chạy theo nhưng cửa đã bị chốt . Sehun chán nản ngồi xuống đất, điện thoại cũng không có mà gọi cho anh , khi nãy để quên mất nơi bàn rồi

-------------------------------------

Chanyeol đang làm việc nhưng trong lòng bỗng nảy lên một trận sóng không yên ổn , anh liền gọi cho Sehun nhưng không thấy bắt máy . Lái xe về nhà , chỉ thấy cái vòng tay anh đưa cậu rớt xuống nền

- Cút chỗ khác cho tao

Ngữ khí không nặng cũng không nhẹ , đám vệ sĩ thấy Chanyeol xuất hiện cũng không dám manh động . Baekhyun một lúc sau đích thân đi ra đón tiếp Chanyeol

- Byun Baekhyun, trả người

- Park Chanyeol, trả người ? Sehun sao ?

Baekhyun mặt bình thản như chưa có chuyện gì xảy ra . Chanyeol rút khẩu súng trong người dí vào đầu Baekhyun

- Mày không trả người đừng trách tao Baekhyun

- Mày giỏi thì bắn đi

Baekhyun cười khẩy , Chanyeol mất kiên nhẫn tính bóp cò thì Sehun chạy ra

- CHANYEOL, KHÔNG ĐƯỢC

Thấy cậu, anh liền buông khẩu súng trong tay . Sehun chạy lại anh nhưng bị giữ lại . Thấy Chanyeol mất đà, Baekhyun đá vào chân anh khiến Chanyeol gục xuống , đám vệ sĩ lại gĩư lấy Chanyeol

Baekhyun tiến lại phiá Sehun , nâng cằm cậu lên

- Sehun , em nghĩ, Chanyeol là người thế nào ?

- Chanyeol chỉ là người bình thường thôi , tại sao anh lại lấy anh ấy ra làm trò cơ chứ ?

- Người bình thường ? Haha

Baekhyun nở nụ cười man rợn

- Chanyeol là người bình thường sao ? Người bình thường mà là chủ tịch của tập đoàn nhất nhì Hàn Quốc cả thị trường nước ngoài, đứng đầu trong thế giới ngầm, tàn nhẫn không ai bằng mà là người bình thường sao ?

Sehun không tin vào mắt mình, cậu nhìn Baekhyun xong chuyển qua Chanyeol . Anh vẫn khuôn mặt lạnh băng ấy

- Chan...Chanyeol.. là thật ?

Anh không nói gì , cậu bịt lấy tai mình không tin vào những lời vừa rồi của Baekhyun

- Không..đúng.. không phải mà

Sehun bắt đầu khóc, Chanyeol như bị ai lấy dao mà đâm vào tim anh . Anh chạy lại ôm cậu nhưng lại bị hất ra

- Em không tin cũng phải tin

Tầm 2' sau, đám người của Chanyeol đi tới . Toàn là người trong thế giới ngầm . Sehun như rơi vào tuyệt vọng , trong 3 tháng cậu yêu anh, là ngu ngốc tin tưởng , mù quáng

Chanyeol kí hiệu cho đàn em rút về , anh lại gần nói với cậu

- Sehun, mọi chuyện tùy em

Anh lái xe rời đi, Sehun ngồi đó , Baekhyun phải dìu cậu vào phòng

- Ngủ đi, Sehun

Giọng nói ấm áp như Chanyeol từng nói với cậu

" Sehun, ngủ đi em "

Cái tin tưởng lâu nay bị phá vỡ . Mà đúng ra là cậu cũng không hỏi . Sehun đứng giữa ranh giới của sự tin tưởng . Cậu không biết nên đi về phiá nào cho đúng

- Baekhyun, nếu anh muốn em là của anh, có lẽ không được

Baekhyun đau khổ nhìn con người
trước mặt

- Được rồi, anh đưa em về

Baekhyun lái xe đưa cậu trở về . Anh nhìn cậu không nói gì rồi rời đi. Sehun đứng trước cửa nhà , lưỡng lự một hồi cũng bước vào . Chanyeol ngồi nơi ghế sofa, vẻ mặt không có gì là quan tâm tới mọi thứ xung quanh

- Chanyeol

Cậu nói phá vỡ sự tĩnh mặc, Chanyeol quay lại nhìn cậu với ánh mắt khó hiểu

- Em trở về ?

Sehun chạy lại ôm lấy anh, khóc

- Anh lừa em suốt thời gian qua nhưng cuối cùng vẫn là.. em yêu anh không dứt ra được, Chanyeol

Anh ôm lấy cậu, không đáp trả lời nói. Chỉ gục đầu lên vai cậu

- Bắt đầu lại, anh nhé ?

- Ừ
--------------------

Baekhyun chán nản đi ra bờ sông Hàn

- Ah !

Vấp phải anh, cậu nhóc đội snapback ngược tầm 16,17 tuổi ah! lên một tiếng rồi cuống quít xin lỗi

- Anh làm sao không ạ ? Em xin lỗi, tên em là Do KyungSoo, có gì thì anh liên hệ vào số điện thoại này em sẽ bù . Em gấp quá, chào anh

Baekhyun chưa kịp nói gì thì cậu nhóc đã chạy biến đi

- Thật đáng yêu

Anh mỉm cười rồi lái xe trở về

END .

Sao ta thấy nó nhãm nhãm =)))

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co