Chương 7
Dạo gần đây mẹ tôi ăn uống không ngon miệng, sắc mặt cũng không được tốt, lúc nào cũng ôm bụng khó chịu.
Dì Lee đã đưa bà ấy đến phòng khám gần nhà để kiểm tra dạ dày, nhưng bác sĩ bảo không có vấn đề gì. Tôi vẫn thấy hơi lo, nên dự định vài hôm nữa tranh thủ lúc rảnh sẽ đưa mẹ đến bệnh viện kiểm tra kỹ hơn cho yên tâm.
Công việc ở siêu thị tuy mệt, nhưng tan ca sớm, đúng lúc trong thành phố vừa mở một nhà hàng khách sạn cao cấp đang tuyển nhân viên phục vụ, tôi đến hỏi thử vận may. Kết quả trùng hợp là họ đang cần người cho hai ca, tôi làm được nên nhận việc luôn
Hiện tại mỗi ngày tan ca ở siêu thị, tôi vội vã trở về nhà ăn vài miếng cơm rồi lại gấp gáp chạy tới khách sạn. Những khi ở bên ngoài cũng không biết được mẹ tôi làm những gì, chỉ biết mỗi lần tôi về nhà bà ấy đều đưa cho tôi tiền phế phẩm bán được, lúc tôi nhận lấy bà còn rất vui. Số tiền đó, tranh thủ lúc bà ấy không để ý tôi thường lén để vào chiếc túi đã ố vàng, nhìn mẹ bị lừa còn đứng cười ngây ngô bên cạnh, trong lòng ngập tràn ấm áp khó tả.
Tối hôm đó khi đến chỗ làm, hình như khách sạn phải đón tiếp một vị khách quý nên quản lý vội vã điều động vài người trong tổ chúng tôi đi qua. Nơi đó là gian phòng bậc nhất của khách sạn. Toàn bộ trong phòng đều được bố trí theo phong cách Hàn Quốc, hình dạng một chiếc đèn lồng cực đại quây tròn vào giữa, trên trần rũ xuống chùm đèn thủy tinh rực rỡ. Tôi ngây ngẩn nhìn thiếu chút nữa ngốc dại ra, đến khi bị quản lý đi vào đốc thúc mới khôi phục lại tinh thần.
Lát sau quản lý dẫn một vài người đi tới, tôi chỉ ở xa nhìn thoáng qua, vậy mà tức khắc liền cứng đờ.
Người đang tới là Kang Daewon, anh em tốt nhất trên đời này của Jeon Jungkook, và cũng là người hận tôi nhất trên thế gian này.
Năm đó sau khi tôi chụp ảnh uy hiếp Jungkook, người đánh tôi bị thương nặng không ai khác chính là Kang Daewon. Loại căm hận khắc cốt ghi tâm này tôi hoàn toàn có thể hiểu được, dù sao cũng là yêu đơn phương người ta từ nhỏ đến lớn suốt hai mươi năm, bị một kẻ như tôi dùng cách đê tiện như vậy cướp mất, nếu đổi lại là tôi có lẽ tôi cũng sẽ hận đến phát điên.
Đám người càng ngày càng đi tới gần, tôi không dám tránh né quá lộ liễu mà chỉ cố tỏ ra bình tĩnh cúi thấp đầu xuống, trong lòng cầu nguyện cậu ta đừng chú ý đến mình. Một bước, hai bước... Kang Daewon lướt qua bên cạnh, tôi hồi hộp nắm chặt hai tay, đợi cậu ta đi qua mới âm thầm thở nhẹ một tiếng.
"Khoan đã." Kang Daewon đột nhiên xoay người đi đến bên cạnh tôi, "Ngẩng đầu lên."
Cả một đám người đều dừng bước nhìn về phía này, tôi không có cách nào tiếp tục trốn, ra vẻ bình tĩnh ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào cậu ta hỏi, "Ngài có yêu cầu gì cần hỗ trợ sao?"
Đồng tử Kang Daewon nháy mắt mở lớn, sửng sốt một giây sau đó cậu ta đột nhiên không kiềm chế được mà cười lớn.
"Kang thiếu gia, có vấn đề gì sao?" Quản lý vội vã chạy tới, gương mặt lo lắng sợ sệt.
"Không sao... không có vấn đề gì." Kang Daewon khoát tay, xoa xoa khóe mắt cười chảy ra nước, thoạt nhìn tâm tình rất tốt đi vào trong. Quản lý vội vàng theo ở phía sau, trước khi đi còn nhíu mày liếc tôi một cái.
Trong lòng tôi khẽ thở dài, tính cách Kang Daewon như thế nào tôi biết rất rõ, nếu đã bị cậu ta nhìn thấy thì không thể nào cậu ta sẽ dễ dàng mà buông tha cho tôi. Từ sau khi chia tay Jungkook tôi đã từng nghĩ mình có thể bị rơi vào tay Kang Daewon hay không, rồi sẽ bị cậu ta giết chết ném ở một nơi nào không ai biết. Tôi có thể sống bình an đến giờ này, không biết là do cậu ta không đi tìm tôi, hay do tôi vận khí tốt nên cậu ta chưa tìm được nữa.
Quả nhiên lúc bê đồ ăn lên, quản lý lo lắng đi về phía tôi, nói, "Kang thiếu gia chỉ tên muốn cậu vào. Xảy ra chuyện gì vậy? Hai người quen biết nhau?"
Tôi lắc lắc đầu. Quản lý thở dài, "Cậu ngàn vạn lần đừng gây thêm rắc rối cho tôi, đắc tội với Kang thiếu gia không có lợi ích gì đâu." Tôi bất đắc dĩ cười khổ, mọi chuyện bây giờ nhất định là vô cùng rắc rối rồi. Đi vào không biết có thể đi ra được không, còn về phần đi ra có bao nhiêu nghiêm trọng, tất cả đều không phải do tôi quyết định là được.
Lúc tôi đi vào hai người khác đang dọn thức ăn lên, Kang Daewon nhìn tôi cười cười nói, "Đến đây rót trà."
Tôi im lặng đi qua, lấy ấm trà từ đồng nghiệp đang luống cuống ở bên cạnh, cúi đầu trước mặt Kang Daewon châm trà.
Những người khác cũng nhận ra không khí có phần thay đổi, dừng cười nói nhìn sang.
Rót trà xong, tôi buông ấm xuống, đang muốn lui ra ngoài đột nhiên đầu gối bị đá mạnh một cái, cơ thể không phòng bị ngay lập tức ngã khụy trên mặt đất.
Còn chưa kịp phản ứng một mâm đồ ăn liền bay qua, tất cả đều hất lên người tôi. Cũng may không phải những món ăn quá nóng nên tôi không bị phỏng, chỉ là cả người đầy dầu mỡ nhìn vô cùng khốn khổ.
Kang Daewon kinh ngạc "Ối" một tiếng, sau đó thản nhiên nhìn tôi nói, "Sơ ý quá, tôi trượt tay." Bốn phía yên tĩnh đến mức không nghe được chút âm thanh nào, không ai dám nói một lời.
Tôi giãy giụa đứng lên, dầu cải trên người theo động tác mà rơi xuống sàn. Đưa tay quệt qua loa trên mặt, không nói lời nào định đi ra ngoài.
"Đứng lại." Phía sau truyền đến giọng Kang Daewon lười biếng, "Tao có nói mày được đi sao?"
Trong lòng tôi thở dài một tiếng.
Nếu đổi lại là mấy ngày trước, tôi nhất định sẽ bưng một mâm đồ ăn giống như vậy hất trả lên đầu cậu ta, cùng lắm sau đó là bị đánh chết mà thôi, tôi cũng không để ý. Nhưng hiện tại tôi đã có gia đình, lại còn có một người mẹ ngốc nghếch chờ ở nhà. Nếu tôi chết bà ấy phải làm thế nào đây, không thể để bà mất con lần thứ hai được.
Cho nên tôi chỉ có thể dừng bước, xoay người mặt không đổi sắc mà nhìn Kang Daewon, bộ dạng chờ cậu ta phân phó.
Kang Daewon chậm rãi bưng trà trước mặt lên, uống một hơi liền phun ra, cau mày nói, "Cái quỷ gì khó uống vậy." Đoạn ngẩng đầu lên nhìn tôi muốn nói gì đó lại bất ngờ dừng lại, trợn to mắt nhìn ra phía sau lưng tôi.
Tôi nhận thấy điều gì đó khác lạ, quay người.
Không ngờ người đến lại là Jungkook.
Tôi giật mình nhớ năm năm về trước.
Khi đó tôi còn học đại học, sáng học ở trường, tối đến một quán ăn gần trường làm thuê trang trải học phí. Có buổi tối gặp khách say rượu cố tình gây sự, đối phương đá tôi một cước ngã ra sàn, nâng thức ăn trên bàn muốn ném tới liền bị ai đó giữ lại.
"Các người tốt nhất đừng nên được một tấc lại muốn tiến tới một thước." Jungkook nắm chặt tay người nọ, lấy món đồ ăn kia đi, biểu cảm thản nhiên nhìn đối phương từ trên cao xuống.
Sau đó hai người họ đánh nhau.
Tôi ngơ ngác nhìn chàng trai tầm tuổi mình, động tác uyển chuyển né tránh những đòn công kích, thoải mái thể hiện quyền uy, đánh cho cả đám miệng đầy lời nói dơ bẩn phải quỳ rạp xuống đất. Tràn đầy sinh lực như vậy, thần thái lạnh lùng mà cực kỳ tự tin, hoàn toàn trái ngược với sự hèn mọn đen tối của tôi, cả người anh dường như đều phát sáng lên.
Cho nên thật ra Jungkook cũng không thể trách tôi vì đã dây dưa với anh ấy. Nếu một người luôn sống trong bóng tối, đến ngày được nhìn thấy ánh mặt trời rực rỡ, người đó chắc chắn sẽ tìm mọi cách để giữ lấy mảnh ấm áp ấy mãi mãi bên mình.
Có điều hiện tại cả người tôi quần áo dính đầy dầu mỡ, chật vật bất kham mà đứng trước mặt Jungkook, tựa như lần gặp anh năm năm trước chỉ là một dấu chấm đáng châm chọc.
Quản lý đứng ở phía sau Jungkook, thấy tôi như vậy con mắt như muốn bốc hỏa, ông ta vội vội vàng vàng chạy tới, nổi giận nói, "Cậu làm gì mà thành ra bộ dạng này?"
Tôi còn chưa kịp mở miệng giải thích, đằng sau liền truyền đến tiếng Kang Daewon, "Quản lý Lee, phục vụ của các ông tới bê thức ăn sao cũng không làm được vậy?"
Quản lý đầu như muốn cúi gằm xuống, đi lên khúm núm nói, "Thực xin lỗi Kang thiếu gia, người này là người mới, tôi lập tức thay người khác cho ngài."
"Hôm nay tôi chỉ là muốn nó phục vụ thì sao..." Tôi xoay người, đối diện với ánh mắt lạnh băng của Kang Daewon. Quản lý đầu đầy mồ hôi không biết xử lý thế nào, trong phòng không khí ngày càng căng thẳng.
Đúng lúc đó Jungkook đi tới bên cạnh chúng tôi, đứng ở trước mặt Kang Daewon, vỗ vỗ đầu y, giọng nói mang theo chút cảnh cáo, "Đừng làm quá phận." Kang Daewon bĩu môi, mất hứng nói, "Được rồi được rồi, ra ngoài."
Quản lý như được đại xá, vừa xin lỗi vừa lôi kéo tôi đi ra.
Khoảnh khắc bước ra khỏi phòng, tôi có chút hoảng hốt, đầu óc mơ màng không rõ ràng.
Ký ức ấm áp tốt đẹp cuối cùng trong lòng tôi, ký ức ấm áp tốt đẹp duy nhất trong lòng tôi, vậy mà bọn họ cũng không cam lòng để tôi giữ lại. Tất cả đều bị họ hủy diệt.
---
05:09
14/07/2025
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co