11.
Để chúc mừng bộ truyện gần 2k đọc, mình sẽ ngược nhé:>> (nhẹ thoi)
_______
"Em đã nói là em không có!"
"Bằng chứng đầy đủ và rõ ràng như thế mà em còn cãi anh?!"
"Bạn không tin em?"
Jeonghan đã quá mệt mỏi khi giải thích với người cố chấp này rồi. Em định bỏ lên lầu thì hắn kéo lại và tát em một cái rõ đau, em sững sờ nhìn hắn
"Chỉ vì chuyện này mà bạn đánh em?"
Hắn cũng không biết mình đang làm gì nữa, hắn đơ ra đó, còn em thì bỏ lên phòng - đương nhiên về phòng em rồi, ai thèm ở phòng tên kia chứ
Seungcheol biết mình đã sai khi không tin em và sai khi đánh em rồi. Joshua đứng trước cửa chứng kiến tất cả, tháo giày ra và đi vào vỗ vai hắn
"Tìm hiểu cho kĩ rồi hẳn đánh, bạn tao tao chưa đánh nó thì mày có cớ gì đánh nó. Sắp tới giáng sinh rồi đấy, liệu mà làm lành sớm"
Buổi tối đó, hắn nấu bữa tối xong xuôi và nhờ Joshua lên lầu gọi em xuống
"Tao không ăn đâu mày ăn đi"
"Nè, mày bỏ bữa cả ngày rồi đấy. Tao biết thừa tính của mày đấy, tao không nấu ăn là mày bỏ bữa, giờ ra ăn lót bụng rồi hẳn đi ngủ"
"Tao không có đói"
"Mở cửa"
Em nghe vậy cũng ra mở cửa cho Joshua. Vừa mở cửa đã thấy em rơm rớm nước mắt rồi, năm dấu tay lúc nãy vẫn chưa biến mất nữa
"Rát lắm không?" Joshua đưa tay sờ má Jeonghan
Em vội lắc đầu, cái tát này nó có đau bằng việc hắn không tin tưởng em đâu chứ, em đã 5 lần 7 lượt phủ nhận việc Hyungwon ôm em rồi, mà hắn vẫn đinh ninh là có, cho dù em có chọc hắn về tên Hyungwon đi nữa thì em cũng không dại mà để Hyungwon ôm em đâu
"Mày xuống ăn tối đi, nào xong đem lên cho tao cũng được"
"Ừm, đừng khóa phòng nhé"
"Ò"
Nói rồi Jeonghan đóng cửa phòng lại, Joshua xuống dưới ăn cũng hắn
"Một lát hâm nóng lại đem lên cho Jeonghan, cố gắng mà làm lành"
Hắn gật đầu rồi tiếp tục bữa tối. Sau 30 phút ăn xong hắn hâm nóng đồ ăn lại và cùng Joshua đem lên cho em
"Jeonghan à, mở cửa nào đồ ăn đem lên rồi này"
"Cửa không khóa đâu mày cứ vào đi"
Joshua mở cửa và hắn đi vào, sau đó anh liền chốt cửa luôn, lần này mau chóng làm hòa dùn cái, tao quá mệt mỏi với hai bây rồi
Em vẫn nghĩ là Joshua nên vẫn nói chuyện bình thường
"Mày để đó đi rồi lát tao tự ăn"
Hắn im lặng để xuống và ngồi một góc ở giường, em xoay qua thấy hắn mà có chút giật mình, sau đó lại vội vàng tránh mặt hắn. Hắn nhanh tay cản lại hành động của em
"Định làm gì? Đánh tôi nữa à?"
"Anh không.. anh xin lỗi chuyện lúc nãy"
"Nói xong chưa? Xong rồi thì biến khỏi phòng tôi"
"Anh xin lỗi bé, bé bình tĩnh lại rồi nói chuyện với anh được không?"
"Không! Lúc nãy tôi bảo anh bình tĩnh nghe tôi giải thích thì anh nghe à?"
"..."
"Vã lại anh đánh tôi rõ đ.." Em nói đến đây cuốn họng bị nghẹn lại, nước mắt rưng rưng đang muốn lãng đi nơi khác, không muốn chạm mặt hắn
Hắn tiếp tục im lặng, tay bất giác đưa lên vết tát lúc nãy, em nghĩ hắn sẽ đánh em lần nữa mà giật mình tránh né. Dù đây là lần đầu tiên em bị hắn đánh, đau lắm mà không đau bằng hắn không tin tưởng em cho dù chơi cùng nhau từ nhỏ đến lớn, em giận hắn vì thiếu suy nghĩ đến vậy, cũng thương vì hắn thương em đến mức ghen tuông
Mất gần 30 phút dỗ mãi em vẫn không thành, dự định đi hâm lại đồ ăn cho em rồi dỗ tiếp, vừa đứng dậy đã có bàn tay kéo hắn lại
"Không được đi, tôi không ngủ được"
Giận thì vẫn còn đấy nhưng xa hắn thì em không thể nào ngủ được, nên vứt hết liêm sỉ mà kéo hắn lại. Hắn nghe vậy cũng bật cười, em đáng yêu thật đấyy
"Anh đi hâm nóng đồ ăn lại cho em, lát anh lên, ngoan ở đây nhá"
Em gật đầu rồi cũng buông hắn ra, hắn cuối xuống thơm nhẹ lên má em và rời đi
Sau khi hâm nóng xong hắn trở lại phòng, đặt đồ ăn lên kệ tủ
"Ngồi dậy ăn nào bé ơi"
Em cũng chầm chậm ngồi dậy dựa vào thành giường và ngồi yên cho hắn đút. Vừa nhai đồ ăn trong miệng mà vẫn không quên trách hắn việc ban nãy (em thích biển lắm vì em hay đem chuyện cũ ra khơi mà) môi cứ chu chu ra làm hắn vừa xin lỗi vừa cười yêu chiều nhìn em
Đợi em nhai hết cơm xong mà hỏi
"Em nói xong chưa?"
"Chưa.." em lắc đầu
Hắn mặc kệ mà đè ra hôn em luôn, lâu rồi mới nếm lại môi em, vẫn ngọt như ngày nào hehe
Hôn xong hắn bị em quýnh cho một trận vì không xin phép, em còn đang giận hắn đấy nhá đừng có mà giở trò lưu manh với em
Khi ăn xong em lại đòi hắn ra ban công hóng gió nhưng bị từ chối
"Ngoài trời lạnh lắm, em ra là cảm lạnh đấy"
"Ưm em nghe bảo là hôm nay trăng đẹp lắm í"
"..."
"Anh cho em đi nhaa"
Hắn đi lại mở tủ lấy áo gió ra và mặc cho em, mặc xong còn không quên béo má em nữa
"Ưm.. đau em"
Cái môi ấy vẫn chu chu ra, thế là em bị hắn hôn thêm lần nữa
___
"Bạn ơi, bạn thấy em xinh hong?"
Joshua vừa mới học làm tóc nên bắt Jeonghan làm chuột bạch, ngoài sức mong đợi của cả hai, Joshua đã tạo ra kiểu tóc xinh ơi là xinh, bình thường em đã xinh như thiên thần rồi, hôm nay còn lại xinh thêm nữa~
"Chồng nhỏ của anh lúc nào chả xinh, xinh hơn khi em gọi anh là chồng đấy nhé"
"Hứ cái đồ cứ thích bắt lấy cơ hội"
___
Jeonghan đang nằm sắp và đưa chân qua lại, có một bóng dáng tiền lại gần em, chụp lấy cái chân em
"Đụ má ai đấy?"
Em giật mình quay qua là hắn, hắn cười hì hì
"Anh về một cách bình thường không được hả"
"Anh thích vậy hơn hehe, mà ai cho em nói tục đấy"
Chết hong, hắn cấm em nói tục mà lúc nãy em lỡ nói ra rồi, vội che miệng lại mà em đâu nhanh bằng hắn, hắn đè em ra hun cho đã nư luôn
Anh hứa sẽ không đánh bé lần nào nữa đâu, anh sợ rồi, anh xót lắm:<<
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co