Truyen3h.Co

|| Cheolhan || ~Yêu Thầm~

Chương 3

kyeom_shu

A !

Tôi rút lại lời vừa nói.

" Sao vậy? " Seungcheol nhìn tôi, môi mỏng khẽ mở.

Đây là sau mười năm, lần thứ hai chúng tôi nói chuyện với nhau, nhưng so với tôi năm đó chỉ đứng ngốc ra như phỗng, tôi của hiện tại hiển nhiên nhiều hơn vài phần hoạt bát.

Nhìn cách nói chuyện của anh như vậy, hẳn là cũng chẳng nhớ ra tôi đâu.

À không, có lẽ anh ấy còn không biết tôi là ai nữa kìa.

Tôi đang tự mình đa tình cái gì vậy chứ.

Tôi xấu hổ cười: " Thật ngại quá, làm phiền anh rồi, xe của tôi bị tắt máy rồi nhưng tôi không biết xảy ra vấn đề ở đâu, bây giờ sắp đến giờ họp, thời gian của sắp không kịp rồi ".

Anh trầm mặc, sau đó đẩy cửa xuống xe.

Anh đi thẳng đến phía trước xe tôi rồi mở nắp xe cúi người kiểm tra.

Tôi nhìn chằm chằm vào bóng lưng của anh mà không hề chớp mắt.

Nói thật, nếu ánh mắt tôi mà có nhiệt độ thì sau lưng anh đã sớm có hai cái lỗ đen bị cháy khét rồi.

Tại thời điểm tôi vẫn còn đang sững sờ, giọng nói của Seungcheol đột nhiên truyền đến bên tai: " Cậu lên xe mở máy thử xem, coi có thể khởi động lại hay không? "

" À, à vâng, cảm ơn anh."

Tôi máy móc gật gật đầu sau đó đi vào trong xe, sau khi thử khởi dộng một chút, thật không ngờ là thật sự khởi động được.

Trên mặt anh tựa hồ lộ ra vẻ an tâm.

Hơi nhạt nhưng tôi vẫn bắt gặp được.

Anh cũng không vó lập tức rời đi mà là đứng ở trước xe một lúc.

Tôi theo phép lịch sự lần nữa xuống xe rồi đi tới bên cạnh anh sau đó nở nụ cười chân thành: " cảm ơn anh, phiền anh rồi."

Anh im lặng nhìn tôi.

Bị đôi mắt xinh đẹp lại thâm trầm kia nhìn chằm chằm, tim tôi lại một lần nữa đập nhanh, máu trên người giống như bị ánh mắt của anh mà sôi sùng sục, khoảng khắc này thật sự tôi có một chút xúc động.

Tôi muốn nói với anh:" thật ra chúng ta là bạn học, trước đó anh còn nhặt được vòng tay của tôi."

Nhưng nổi xúc động này rất nhanh đã bị tôi đè xuống.

Nói ra thì có thể thế nào đây?

Một khúc nhạc đệm nhỏ bé không kể như vậy, trôi quá lâu như vậy, đã sớm giống như mây trên trời, bị gió thổi mất tăm mất tích.

Cũng chỉ có tôi dốc lòng trên quý, thỉnh thoảng lại lấy ra chút kỷ niệm ấy mà lau chùi một phen .

Huống chi hiện tại anh cũng đã có bạn gái rồi.

" Tôi sắp không kịp cuộc họp rồi, vậy tôi đi tước nhé, cảm ơn anh."

Tôi cuối người bước vào trong xe.

Khi xe tôi lướt qua ảnh đi được một đoạn khá xa, tôi phát hiện anh vẫn đứng im ở đó mà không lên xe ngay lập tức.

Cuối cùng cũng đến nơi ký hợp đồng.

Trợ lý của tôi thấy tôi khoản thai đến muộn thì vội vàng vẫy tay với tôi: " Anh Yoon, bên này."

Tôi gật đầu bước đến đó.

Trợ ký đưa cho tôi một ly nước: " Anh Yoon, người phụ trách ký hợp đồng bên kia còn chưa tới, anh nghỉ ngơi trước đi."

Vừa dứt lời, cửa phòng họp bị người đẩy ra.

Một thân ảnh thon dài xuất hiện trước mặt chúng tôi.

Tay tôi run lên một chút, nước sôi nóng bị sánh ra ngoài văng lên mu bàn tay tôi.

Ông trời có đôi  khi rất thích chơi trò chơi, tựa như mèo vờn chuột, Tom vẫn luôn ở của hãng động chờ Jerry, nhưng trong nháy mắt Tìm rời đi, Jerry liền đi ra.

Tôi và Seungcheol cũng như thế.

SeungCheol đã bước ra, mà tôi lại muốn xoay người rời đi.

Tôi chỉ ngây người một lúc, bản năng làm việc khiến tôi nhanh chóng nở nụ cười chuyên nghiệp, mỉm cười nói: "Xin chào, tôi là quản lý bộ phận mua sắm của tập đoàn BSS, tên tôi là... Yoon Jeonghan."

“Xin chào, tôi là Choi Seungcheol, rất vui được hợp tác với cậu." Anh vươn tay, tôi cúi đầu nhìn bàn tay kia.

Bàn tay vươn ra kia có năm ngón tay thon dài với khớp xương rõ ràng, móng tay được cắt tỉa sạch sẽ, tôi còn nghe nói bàn tay là khuôn mặt thứ hai của một người, cái hình ảnh năm đó anh mở lòng bàn tay ra đưa tôi vòng tay lại một lần nữa hiện lên trong đầu tôi.

Trong khoảng thời gian ngắn, tôi cảm thấy thời gian giống như đang quay ngược trở lại năm học ấy.

“ Quản lý Yoon?” Anh lên tiếng gọi tôi.

“A, xin lỗi.", tôi hoàn hồn lại vươn tay bắt tay anh.

"Rất vui được hợp tác, Choi tổng."

Việc ký kết diễn ra rất suôn sẻ.

Sau khi ký hợp, theo lý thuyết, chúng tôi làm chủ nhà phải nên mời bên đối tác ăn một bữa cơm, vì vậy tôi chủ động mở miệng: "Choi tổng, chúng tôi đã đặt nhà hàng, hy vọng các anh có thể..."

“Được."

Hả???

Tôi còn chưa nói xong đâu, anh đồng ý sảng khoái như vậy sao?

Đoàn người nhanh chóng dời bước đến nhà hàng.

Nói là đoàn người nhưng thật ra cũng chỉ có bốn người bao gồm tôi, Seungcheol, cùng với hai trợ lý của chúng tôi.

Kết quả, trợ lý của Seungcheol nửa đường nói có chuyện gấp phải giải quyết, Seungcheol cũng không nói hai lời mà để cho cậu ấy đi trước, còn trợ lý của tôi cũng đột nhiên cũng có việc gấp, gấp đến nỗi tôi còn chưa kịp nói gì thì cũng đã nhanh chóng chạy đi.

Cho nên, cuối cùng cái bàn đáng lẽ có 4 chỗ ngồi lại trống không hai cái.

Bầu không khí quả thực có chút xấu hổ.

Tôi suy nghĩ hay là tìm một chút đề tài để nói đi, cũng không thể cứ im lặng mà ăn cơm?

Nói thật, từ thời trung học, tôi đã ảo tưởng qua vô số lần cảnh tượng cùng Seungcheol ngồi cùng một bàn ăn cơm, nhưng hiện tại khi giấc mơ trở thành sự thật, tôi lại cảm thấy ăn không biết vị, tay chân vụng về luống cuống không biết nên đặt ở đâu.

Tinh thần cả người rất căng thẳng, thậm chí còn có chút run rẩy lúng túng.

"Choi tổng, tôi cảm thấy chúng ta hợp tác..."

Seungcheol buông dao nĩa xuống rồi đan hai tay vào nhau, con ngươi thâm trầm cứ như vậy mà nhìn tôi, tôi liền biết mình xong rồi.

Người tình trong mắt hóa Tây Thi, chính là như thế này.

Tôi muốn đem hình ảnh của Seungcheol ở tận đáy lòng mình mà nhổ cho tận gốc, nhưng thật sự rất khó rất khó, tôi dùng mười năm thầm mến anh, có lẽ cũng phải dùng thời gian mười năm để quên đi anh.

“Quản lý Yoon, tôi không thích lúc ăn cơm bàn chuyện công việc." Anh thản nhiên nói.

Xong đời, tôi giẫm phải mìn rồi.

Tôi có chút hối hận.

Ngày thường tôi xã giao cũng không ít, trường hợp nào tôi cũng có thể ứng phó dễ như trở bàn tay, nhưng hiện tại khi đối mặt với Seungcheol thì tôi liền giống như năm đó, biến thành một con vịt ngốc xấu xí chỉ biết ngẩn ra đó.

"Choi tổng, thật xin lỗi...", Tôi liên tục nói xin lỗi.

"Quản lý Yoon, cậu thật sự không nhớ rõ tôi sao?" Seungcheol khóe miệng chứa ý cười nhàn nhạt, nhìn tôi hỏi một câu như vậy.

End chương 3.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co